Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn

Chương 229



 

Tiêu Thư Trạch hiện giờ có đan d.ư.ợ.c do nhị sư tỷ cung cấp, gượng gạo vẫn có thể trụ được, hắn dùng gậy gỗ đ-âm thủng bụng một con lợn rừng:

 

“Tam sư huynh huynh nói đúng, vậy nên dùng chiến thuật gì?”

 

Tô Tư Miễn:

 

“...

 

Để ta suy nghĩ kỹ đã.”

 

Còn chưa đợi lão nghĩ ra được cái cách gì, một tiếng quát giận dữ vang dội nửa bầu trời.

 

“Mẹ nó... lại là đàn lợn rừng đáng ch-ết này, các ngươi dám ức h.i.ế.p sư huynh sư tỷ của ta, lão nương đ-ánh ch-ết các ngươi!”

 

Tiếng nói này tuy có thô lỗ một chút xíu, nhưng đối với đám người Tiêu Thư Trạch mà nói thì tựa như âm thanh thiên nhiên vậy, vào khoảnh khắc này, bọn họ thế mà cảm thấy đoạn ngôn ngữ nhục nhã phong nhã này thật là ưu nhã và cao quý biết bao.

 

Người thành thật bị lợn rừng giày vò đến phát điên là Tiêu Ngô cầm gậy xông vào đàn lợn rừng, miệng không ngừng c.h.ử.i bới:

 

“Mẹ nó, cái đám ch.ó má này sao con nào cũng đẻ lắm thế, vừa đ-ánh ch-ết một đàn lại tới một đàn lớn thế này, lão nương liều mạng với các ngươi!”

 

Số lượng của đàn lợn rừng này thực sự dọa người, nhìn đám lợn rừng nằm dưới đất và số lượng lợn rừng còn sống này, đây có thể còn nhiều hơn cả đàn mà nàng đã gặp phải, cũng không biết trong cái môi trường khắc nghiệt thế này rốt cuộc bọn chúng làm sao mà sinh sôi nảy nở được nhiều hậu duệ như vậy.

 

Ba con thú và Nồi Nồi cũng chán ghét cực độ đàn lợn rừng ghê tởm này, vừa nghỉ ngơi chưa được bao lâu đã nhe răng trợn mắt chạy ra xé xác đàn lợn rừng ch.ó má này.

 

Tiêu Thư Trạch chẳng thèm để ý tới cái nồi lớn màu bạc có thể một m-ông đè ch-ết một con lợn rừng kia, trong mắt toàn là tiểu sư muội nhà mình, nước mắt nước mũi đầm đìa vừa cười vừa khóc.

 

“Tiểu sư muội, đại sư huynh, hu hu hu, mọi người cuối cùng cũng tới rồi, đám lợn rừng thối tha này đã nuốt ngọc bài thân phận của tứ sư huynh rồi, chúng ta tuyệt đối không được để một con lợn rừng nào rời đi!”

 

Tiêu Ngô nghe xong càng thêm tức giận, một luồng hỏa diễm lớn bốc lên từ phía sau, nàng lạnh lùng nhếch khóe miệng, ánh mắt lộ ra hung quang, nhìn chằm chằm đàn lợn rừng:

 

“Ngũ sư huynh, đệ biết rồi!”

 

Có sự gia nhập của Tiêu Ngô, Lý Phong Diêu, ba con thú và một cái nồi, cục diện nghiêng hẳn về một phía, Tô Tư Miễn không còn phải lo thay đổi chiến thuật gì nữa, nghiến răng liều mạng với đám lợn rừng.

 

Lại đ-ánh tiếp khoảng hai khắc đồng hồ, đám lợn rừng thấy tình hình không ổn, bất động thanh sắc lùi về phía sau, Tiêu Ngô dẫn theo ba con thú thuấn di ra bao vây bọn chúng lại.

 

Tiêu Ngô phủi phủi cây gậy trên tay, mái tóc nàng rối bời, khuôn mặt dính đầy vết m-áu, lại cười thế này, mang lại cho người ta cảm giác nàng là một kẻ phát điên:

 

“Kaka~ Tiếp tục đ-ánh đi chứ, lúc trước chẳng phải lợi hại lắm sao?

 

Sao bỗng nhiên lại chạy rồi?”

 

Ba con thú cũng kaka nhỏ theo:

 

“Kaka~ Thỏ con ngoan ngoãn, đừng chạy nha~”

 

Con lợn rừng đầu đàn đảo mắt mấy cái, rống lên một tiếng dẫn đầu tập thể tấn công Tiêu Ngô đang ngạo mạn nhất.

 

Vào khoảnh khắc bọn chúng tiến lại gần, ngọn lửa vốn đã tắt trên người nàng oành một cái bùng cháy trở lại, nóng đến mức đám lợn rừng kêu oai oái, gai sắt trên lưng đều bị nung chảy.

 

Cùng lúc đó, Lý Phong Diêu và Tô Tư Miễn cũng thuấn di tới chắn trước mặt nàng để tiêu diệt hết số lợn rừng còn lại không nhiều.

 

Chương 180 Ngươi đúng là một đứa trẻ ngoan

 

Tiêu Thư Trạch cùng ba thú một nồi truy đuổi mười mấy con lợn rừng rời rạc, chẳng mấy chốc đã tiêu diệt sạch sẽ đám lợn rừng này.

 

Đàn lợn rừng bị tiêu diệt xong bọn họ không hề nghỉ ngơi, lê lết c-ơ th-ể mệt mỏi bắt đầu đi tìm khắp nơi con lợn rừng đã nuốt ngọc bài thân phận của Mục Khinh Trần.

 

Ngọc bài thân phận đều là mỗi lần chỉ có thể mang một cái thôi, sau khi bóp nát truyền tống ra ngoài, người trông coi ngọc bài sẽ đưa lại một cái mới để người đó vào lại bí cảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ví thử như không có ngọc bài thân phận thì người bị kẹt bên trong sẽ không thể ra ngoài được, tuy nói sau khi đại tỷ kết thúc có thể do quản trị viên đích thân đưa ra, nhưng chỉ sợ không sống được tới lúc đó.

 

Bảy người cộng thêm ba con thú nhanh ch.óng tìm kiếm, vì sợ mùi m-áu sẽ thu hút các yêu thú khác tới nên động tác của bọn họ vô cùng nhanh, gần như là hai giây có thể xẻ đôi c-ơ th-ể một con lợn rừng.

 

“Tìm thấy rồi tìm thấy rồi!”

 

Tiêu Thư Trạch hưng phấn ngẩng đầu, cũng chẳng màng bẩn hay không trực tiếp thò tay vào móc ngọc bài thân phận của Mục Khinh Trần ra.

 

Một bàn tay hắn đầy m-áu đặc quánh, còn lẫn lộn chất lỏng màu xanh không rõ tên, nhưng hắn chẳng thấy ghê tởm chút nào, hưng phấn ghé sát tới trước mặt Mục Khinh Trần cầu khen ngợi:

 

“Tứ sư huynh nhìn xem, ngọc bài thân phận của huynh này!”

 

Mục Khinh Trần hai tay đón lấy tấm ngọc bài thân phận dính dớp, ánh mắt đầy tự hào nhìn hắn:

 

“Tiểu ngũ, ngươi đúng là một đứa trẻ ngoan.”

 

Lý Phong Diêu thu hồi địch tiêu, thi triển một cái Thanh Khiết Thuật cho từng người có mặt:

 

“Nơi này không nên ở lâu, rời đi trước.”

 

Nhìn thấy cảnh này, Phạm Trì Trì và Hoàng trưởng lão cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

 

Phạm Trì Trì cầm chiếc khăn tay nhỏ xì một bãi nước mũi:

 

“Hu hu hu~ đều là những đứa trẻ ngoan của vi sư mà!”

 

Cảm khái xong, lão cảm kích nhìn tông chủ Lưu Bách Xuyên của Thiên Diễn tông một cái:

 

“Lão Lưu, tiểu đồ đệ của ngươi là cái này.”

 

Lão giơ ngón tay cái lên làm động tác khen ngợi.

 

Lưu Bách Xuyên cũng thở phào nhẹ nhõm, cười gật gật đầu:

 

“Ha ha, đám thân truyền của ngũ đại tông môn chúng ta không có ai là hèn nhát cả.”

 

Phạm Trì Trì gật đầu, kiêu ngạo liếc nhìn tông chủ Ngô Thường Uy của Thần Ý tông một cái.

 

Ngô Thường Uy cũng liếc nhìn Phạm Trì Trì một cái, trong lòng tức tối, đừng tưởng lão không biết tên Phạm Trì Trì này đang nhắc nhở lão rằng Tạ Khinh Trúc là một kẻ hèn nhát!

 

Mặc dù Tạ Khinh Trúc đúng là hèn nhát, nhưng trong lòng Ngô Thường Uy chính là không vui, đang định mắng lại thì lại thấy Phạm Trì Trì mắt nhìn chằm chằm ngọc bài thân phận, khuôn mặt già nua đều xệ xuống, quanh thân quẩn quanh hơi thở nghiêm trọng.

 

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Ngô Thường Uy cũng không còn tâm trí mắng người nữa, trầm giọng hỏi một câu.

 

Phạm Trì Trì không nói, vừa khéo lúc này ngọc bài thân phận của Ngô Thường Uy cũng sáng lên một cái, lão quét mắt qua, lập tức ngẩn ra tại chỗ.

 

Tông chủ các tông khác cũng lần lượt nhận được thông tin, bọn họ nhìn nhau, trầm ngâm một lát rồi bàn giao một số hạng mục cần chú ý cho các trưởng lão đi cùng, đồng thời điều thêm một trưởng lão từ tông môn tới trấn thủ, ngoài ra còn sắp xếp thêm nhiều nhân thủ tới đồn trú tại Nguyên Không Cổ Cảnh.

 

Trước khi đi, Phạm Trì Trì nhìn Hoàng trưởng lão một cái:

 

“A Long, nếu tông môn đại tỷ kết thúc mà ta vẫn chưa về, ngươi hãy đưa mấy đứa trẻ này tới tìm ta nhé.”

 

Hoàng trưởng lão cúi đầu làm lễ:

 

“Tuân lệnh.”

 

Thấy vậy, tông chủ các tông khác cũng lần lượt dặn dò trưởng lão đi cùng sau khi kết thúc tông môn đại tỷ thì đưa mấy vị thân truyền tới tìm bọn họ.