Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn

Chương 178



 

“Cũng may trước đó số gỗ họ thu thập được còn thừa rất nhiều, không cần phải vào rừng tìm nữa.”

 

Đường Hàn Vân ở sát vách thấy người của Vô Cực Tông đang gia cố phòng ốc:

 

“Sắp đổi bí cảnh rồi, đám người này lại đang giở trò quỷ gì vậy."

 

Khúc Hướng Vãn nhìn họ rồi lại nhìn trời, có chút muốn làm theo:

 

“Có lẽ là sắp mưa rồi, đại sư huynh, chúng ta cũng phải gia cố phòng ốc sao?"

 

Đường Hàn Vân trầm ngâm một lát, quyết định đi theo bước chân của kẻ tiểu nhân nham hiểm Tiêu Ngô kia:

 

“Gia cố."

 

Người của Vô Cực Tông và Huyền Thiên Kiếm Tông đều hành động rồi, thân truyền của các tông môn khác cũng làm theo mà gia cố lều trại của mình, ai cũng không muốn chậm chân một bước để rồi cuối cùng trở thành trò cười cho thiên hạ.

 

Những ngày tiếp theo các thân truyền vẫn giống như hai ngày trước, ban ngày ăn uống chơi bời tu luyện, ban đêm tận tâm tận lực đ-ánh yêu thú.

 

Tối ngày thứ năm, tất cả mọi người đều chạy ra khỏi nhà chờ đợi đổi bí cảnh.

 

Cuối cùng cũng đổi bí cảnh rồi, họ ở trên hòn đảo hoang này mấy ngày ăn không ngon ngủ không yên cảm thấy mình sắp thành dân tị nạn rồi.

 

Vừa qua giờ Tý, trừ Tiêu Ngô ra tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi bí cảnh mới đến.

 

Qua một lát, bên tai họ vẫn truyền đến tiếng gió rít gào, mũi vẫn có thể ngửi thấy mùi nước biển thoang thoảng, họ không thể tin nổi mà trợn tròn mắt.

 

Thật thần kỳ, bí cảnh mới vậy mà trông y hệt Thủy bí cảnh, ngôi nhà họ dựng vẫn còn đó, bí cảnh thật là chu đáo~

 

“Cái gì?

 

Tại sao ta vẫn ở đây?

 

Không!!!!"

 

Tần Tô Mộc phản ứng lại, quỳ sụp xuống đất ngửa mặt lên trời khóc ròng, hắn thật sự không muốn tiếp tục ở cái nơi quỷ quái này nữa.

 

Từ khi tới đây da dẻ trắng trẻo của hắn đã xấu đi rồi, quanh mắt còn mọc thêm một quầng thâm dày cộm, quan trọng nhất là quần áo đẹp của hắn sắp bị đám hải yêu thú kia cắt sạch rồi, không có quần áo đẹp mặc hắn còn mặt mũi nào ra ngoài gặp người nữa chứ, hắn không muốn mặc quần áo xấu đâu!

 

Phong Thanh Dương lườm hắn một cái, bất động thanh sắc giơ kiếm lên:

 

“Lão lục!

 

Đệ lại muốn ăn đòn rồi?"

 

Tần Tô Mộc sụt sịt mũi, xám xịt trốn sau lưng nhị sư tỷ Yên Lam mà nấp.

 

Yên Lam nhẹ giọng an ủi hắn:

 

“Lão lục, cố gắng thêm vài ngày nữa đi, lần sau là đổi thôi."

 

Lại qua năm ngày, hôm nay lại là ngày lành để đổi bí cảnh, trải qua bao nhiêu ngày đêm đảo lộn sinh hoạt, trạng thái tinh thần của mọi người đều có chút không tốt.

 

Tiêu Ngô nằm sấp trên vai Giang Ngộ Khanh ngủ gật, nàng ngáp một cái:

 

“Sư tỷ, lúc sắp đổi bí cảnh tỷ lại gọi muội dậy nhé, buồn ngủ quá~"

 

“Vâng vâng, tiểu sư muội muội cứ yên tâm ngủ đi."

 

Giang Ngộ Khanh đầy vẻ ưu tư, tiểu sư muội mới mười ba tuổi, chính là lứa tuổi đang lớn, ngày nào cũng không ngủ được một giấc ngon lành thế này thì lớn cao làm sao được.

 

Thôi vậy, đợi sau khi giải đấu tập thể kết thúc nàng về nhà một chuyến xem trong nhà có loại đan d.ư.ợ.c nào có thể giúp người ta từ từ lớn cao không.

 

Sắp đến giờ Tý rồi, trong lòng mọi người đều nhen nhóm một tia hy vọng, đã mười ngày rồi, cũng nên đổi bí cảnh rồi chứ?

 

Sau giờ Tý, mọi người từ từ mở mắt ra, tốt lắm, lại chưa đổi.

 

Tần Tô Mộc mặc bộ quần áo xấu xí hoa hòe hoa sói, biểu cảm đờ đẫn đến cực điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thôi thôi, không đổi thì không đổi, dù sao mặt mũi cũng mất sạch rồi, cũng chẳng chênh lệch một hai ngày này nữa.

 

Yên Lam cũng không biết phải an ủi vị tiểu sư đệ kiều diễm này của mình thế nào nữa:

 

“Tiểu sư đệ, lần sau là đổi rồi, đừng vội."

 

Chuyện đổi bí cảnh này lại hỏng bét rồi, Giang Ngộ Khanh cũng cạn lời luôn, bế ngang Tiêu Ngô đang nằm sấp trên người nàng về phòng đi ngủ.

 

Buổi sáng, Tiêu Ngô tỉnh dậy đúng giờ, nàng nhìn tấm gỗ trên nóc nhà thở dài một hơi thật dài, cái bí cảnh ch.ó má này vẫn chưa đổi, nàng ngày nào cũng ăn thịt nướng và hải sản sắp ăn đến phát nôn rồi.

 

Ba con thú thấy nàng bò ra khỏi giường đều ngẩng đầu dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng.

 

Tiêu Ngô vung tay lên:

 

“Gió càng lớn, cá càng đắt, ba vị ái phi, hay là chúng ta vào rừng tìm chút gì đó ngon ngon?"

 

Ba con thú:

 

“Tốt tốt tốt."

 

Tiêu Ngô nói ý định của mình với mấy vị sư huynh sư tỷ, họ biết ý định của nàng đều ngăn cản không cho nàng đi:

 

“Tiểu sư muội, trong đó toàn là Thủy Mị Tiêu, vạn nhất muội không cẩn thận bị mê ngất chúng ta đều không cứu được muội đâu."

 

“Sư huynh sư tỷ, muội thực sự có cách đối phó với chúng mà, không tin các huynh tỷ cứ hỏi ngũ sư huynh ấy, lúc đầu huynh ấy còn là được muội dắt ra từ trong ổ Thủy Mị Tiêu đó."

 

Nhắc tới chuyện này, Tiêu Thư Trạch đỏ mặt ngượng ngùng, vị sư huynh như hắn thật sự quá thất bại rồi, còn phải để tiểu sư muội tới cứu:

 

“Sư huynh sư tỷ, tiểu sư muội muội ấy thực sự có cách đối phó với những thứ xấu xí đó, các huynh tỷ cứ tin muội ấy đi."

 

Tiêu Ngô kiên quyết muốn đi, Lý Phong Dao và những người khác không còn cách nào, dặn dò vài câu đưa cho nàng không ít pháp bảo rồi để nàng ra khỏi cửa.

 

Vốn dĩ Tiêu Thư Trạch cũng muốn đi cùng, nhưng bị tam sư huynh kịch liệt ngăn cản, cuối cùng Tiêu Thư Trạch chỉ có thể hai mắt lệ nhòa tiễn nàng rời đi.

 

“Huhu~ Sư muội, muội nhất định phải tìm thật nhiều đồ ăn ngon về nhé, tiểu sư muội, huynh của muội có thể ăn được đồ tốt hay không đều trông cậy vào muội cả đó."

 

Hắn vừa hét xong, sau đó liền bị Tô Tư Miễn đ-ánh cho một trận:

 

“Cái đồ dùi cui nhà đệ, nói nhiều thế làm tăng thêm áp lực cho tiểu sư muội."

 

Tiêu Ngô khi tới bìa rừng có mấy con Thủy Mị Tiêu canh giữ ở đó trừng trừng nhìn nàng, chúng thấy nàng đứng im không động đậy, cũng không bị mê ngất, lần lượt móc phân ra ném nàng.

 

Khóe miệng Tiêu Ngô nhếch lên một độ cong:

 

“Mấy cái thứ xấu xí nhỏ bé hay ném phân, Thiết ái phi, hãy cho chúng thấy sự lợi hại của ngươi đi."

 

Chương 137 Ta dường như nhìn thấy thái bà ngoại rồi

 

Thiết Công Kê ngượng ngùng lắc lắc m-ông:

 

“Chíp!

 

Ghét ghê~ Người ta còn đang ngại lắm đó."

 

“Không sao, mọi người đều là người nhà cả, không có nhiều quy củ nghèo nàn thế đâu."

 

Tiêu Ngô dùng hai tay nâng Thiết Công Kê lên, cười với nó một cái, đột nhiên ném nó ra ngoài:

 

“Đi đi Thiết Công Kê, vất vả cho ngươi rồi."

 

Thiết Công Kê sau khi bị ném ra ngoài lập tức điều chỉnh thân thể chĩa m-ông về phía mấy con Thủy Mị Tiêu đó, chưa đợi mấy con Thủy Mị Tiêu đó hiểu rõ nó định làm gì, phân của Thiết Công Kê từ trên trời rơi xuống đầu chúng.

 

Tiêu Ngô thấy vậy, vội vàng bịt mũi dẫn theo Lôi Vân Báo và Tiểu Lục tránh xa.

 

Tiểu Lục lúc đầu còn chưa hiểu chuyện gì, cho đến khi mùi hôi thối xộc thẳng lên tận đỉnh đầu truyền tới sắp hun nó ngất xỉu nó mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.