“Giang Ngộ Khanh và Mục Khinh Trần lôi công cụ chiến đấu ra mà lòng đầy bất an, trời ạ, tiếng động lớn thế này, chắc chắn chỉ có một chút linh cẩu thôi sao?”
Sau khi mấy người đã đứng đúng vị trí, bóng dáng của Lôi Vân Báo, Thiết Công Kê và Thanh Thanh xuất hiện đầu tiên trước mặt mọi người, còn phía sau chúng là một bầy linh cẩu đông nghịt đang nhe răng trợn mắt, đôi mắt lóe lên ánh xanh lạnh lẽo, khiến người ta da đầu tê dại.
Nếu gộp số linh cẩu phía sau chúng lại thì ít nhất cũng phải có tám trăm con rồi, đây là dẫn dụ một phần ba số linh cẩu trong toàn bộ bí cảnh tới đây sao?
Trong lòng tất cả mọi người trên khán đài đều dấy lên một câu hỏi, ba con thú siêu bỉ ổi kia rốt cuộc đã làm chuyện gì tày đình mới có thể khiến nhiều linh cẩu truy đuổi chúng không rời như vậy?
“Chủ nhân, bọn ta về rồi đây~"
Ba con thú reo hò tiến lại gần phía Tiêu Ngô, đàn linh cẩu chia làm ba đợt sau lưng chúng nhìn nhau trân trân, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn, oa oa kêu muốn chạy ngược trở lại, nhưng không ngờ trên đường lui của chúng đều đã có người mai phục sẵn rồi.
Mấy vị sư huynh sư tỷ và ba con thú dốc hết toàn lực, xua đuổi đàn linh cẩu muốn rút lui về phía sau, cuối cùng, ba đợt linh cẩu bị dồn vào giữa một vòng vây lớn.
Linh cẩu đã vào vị trí, Tiêu Ngô kích hoạt trận pháp vây hãm đàn linh cẩu bên trong trận pháp.
Đàn linh cẩu nhận ra đã trúng kế, đồng loạt thút thít vài tiếng sau đó lại bắt đầu đoàn kết lại nhất trí đối ngoại, chúng phân công hợp tác vô cùng bài bản, một phần dàn trận đối phó với bọn Lý Phong Dao, phần khác lao vào húc vào màng bảo vệ do trận pháp hình thành.
Tiêu Ngô nhíu mày, tiếng động do đám linh cẩu này gây ra không nhỏ, lát nữa nói không chừng sẽ thu hút các tông môn khác tới chia phần.
Cho nên, bây giờ phải gia cố trận pháp, nếu không lát nữa e rằng không chống đỡ nổi sự tấn công từ trong ra ngoài của các thân truyền khác cũng như đàn linh cẩu.
Lúc này, Mộc Linh đã lâu không xuất hiện đột nhiên hiện thân, truyền cho nàng một đoạn khẩu quyết pháp thuật:
“Pháp thuật này là Ngưng Trận Thuật, sau khi dùng thuật này gia cố trận pháp có thể chống đỡ được năm lần tấn công toàn lực của tu sĩ Hợp Thể kỳ, tu sĩ dưới Hợp Thể kỳ muốn phá vỡ trận pháp này là vô cùng khó khăn."
Pháp thuật hay!
Tiêu Ngô cảm ơn Mộc Linh xong liền mượn cớ dùng phù lục gia cố trận pháp để âm thầm thi triển Ngưng Trận Thuật.
桀桀桀~ (Kiệt kiệt kiệt)~ Lần này kẻ khác chỉ có nước đứng nhìn từ xa mà hâm mộ ghen tị thôi nhé~
Sau khi giải quyết xong nỗi lo sau lưng, Tiêu Ngô chính thức gia nhập vào đội ngũ kiếm điểm.
Nàng cùng Lôi Vân Báo và Thiết Công Kê theo cách cũ phối hợp với nhau, cho dù đám linh cẩu đó đã dần thích nghi với cách đ-ánh âm hiểm của họ, nhưng theo thời gian bị quấy nhiễu lâu dần, chúng vẫn bị hành vi của họ chọc giận phát điên!
Bỉ ổi!
Ba thú một người này thực sự là quá bỉ ổi, gia tộc linh cẩu của chúng sống trong bí cảnh này bấy lâu nay, chưa từng thấy ai mặt dày vô liêm sỉ như vậy!
Sáu vị thân truyền của Vô Cực Tông, ba con thú và đàn linh cẩu đ-ánh nh-au tưng bừng trong trận pháp, tiếng động cực lớn quả nhiên đã thu hút các thân truyền đang săn yêu thú gần đó tới xem.
“Ta đã bảo mà, sao linh cẩu vùng này đều biến đâu hết cả, hóa ra đều chạy tới đây rồi."
Chương 113 Bình tĩnh như ch.ó già
Người nói chuyện chính là Phong Thanh Dương, hắn dẫn theo các sư đệ sư tỷ đi ra từ phía hướng Tây của trận pháp.
Tiêu Ngô không rảnh để tâm đến hắn, hò hét các sư huynh sư tỷ cố gắng hết sức diệt sạch đám linh cẩu này trước khi đổi bí cảnh.
Phong Thanh Dương hâm mộ ghen tị đến phát điên, nếu diệt sạch đám linh cẩu trong trận pháp kia, ít nhất cũng phải được một nghìn sáu trăm điểm rồi, Vô Cực Tông mà được nhiều điểm thế kia thì còn ra cái thể thống gì nữa?
Chẳng phải là lên tận trời rồi sao?
Hắn định thương lượng với đám người Tiêu Ngô một chút:
“Này, các ngươi chắc không giải quyết nổi nhiều yêu thú thế này đâu nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hay là để chúng ta vào giúp các ngươi giải quyết một ít?
Chúng ta chỉ lấy một chút thôi."
Thanh Thanh cùng Giang Ngộ Khanh, Mục Khinh Trần canh giữ ở phía Tây bực bội quật đuôi rắn mấy cái:
“Cút cút cút, cái mặt bằng cái thớt mà còn đòi giả vờ cao thượng à, về nhà mà nghịch bùn đi."
Nó mỉa mai xong, tiếp tục giúp Giang Ngộ Khanh và Mục Khinh Trần chiến đấu.
Trời ơi, hai người này yếu quá đi mất, nếu không có lão xà ta đây hộ vệ sát sao thì đã sớm bị linh cẩu đè xuống đất rồi.
Phong Thanh Dương bị một con rắn mắng, sắc mặt tối sầm lại trong chốc lát, hắn lùi lại mấy bước, vung ra một luồng kiếm khí c.h.é.m vào màng phòng ngự của trận pháp, kết quả suýt nữa bị kiếm khí phản bật lại làm bị thương, ngược lại màng phòng ngự chẳng có lấy một vết nứt.
“Chúng ta đi."
Hắn dẫn theo các sư đệ sư tỷ quay người bỏ đi, thay vì tốn thời gian ở đây phá trận pháp, chi bằng tranh thủ trước khi chuyển đổi bí cảnh mà đi săn thêm vài con yêu thú còn hơn.
Sau khi họ rời đi, người của Thần Ý Tông và Huyền Thiên Kiếm Tông men theo tiếng động tìm tới xem xét.
Tạ Khinh Trúc nhìn thấy đàn linh cẩu bị nhốt trong trận pháp, trong mắt lóe lên tia nhìn tham lam.
Đường Hàn Vân cúi đầu nhìn nàng ta một cái, Tạ Khinh Trúc kịp thời nở một nụ cười ngọt ngào:
Khinh Trúc là người dịu dàng không có dã tâm như vậy sao có thể lộ ra ánh mắt đó được.
Thẩm Yến liếc mắt đã thấy Tiêu Ngô kẻ khiến hắn tức đến nghiến răng nghiến lợi, không ngờ cái tên bỉ ổi này lại có thể lôi kéo được nhiều linh cẩu như vậy, nếu toàn bộ số linh cẩu này đều rơi vào túi của Vô Cực Tông thì còn ra sao nữa?
Hắn bàn bạc với Đường Hàn Vân một lát, quyết định để Đường Hàn Vân một kiếm tu thử xem có thể dùng kiếm khí c.h.é.m rách màng phòng ngự này không.
Đường Hàn Vân rút kiếm ra, nhìn Tạ Khinh Trúc đang lo lắng nhìn mình, khẽ cười một tiếng:
“Khinh Trúc muội lánh ra xa một chút, lát nữa kẻo làm muội bị thương."
Tạ Khinh Trúc ngoan ngoãn lánh sang một bên:
“Hàn Vân, chính huynh cũng phải chú ý an toàn đấy."
Đường Hàn Vân gật đầu:
“Ừm."
Khúc Hướng Vãn nhìn sự tương tác của hai người bọn họ, bóp cổ phát ra tiếng buồn nôn.
Đường Hàn Vân dùng tám phần lực lượng vung một đạo kiếm khí về phía màng phòng ngự, đạo kiếm khí lăn lộn một vòng trên màng phòng ngự rồi nhanh nhảu phản bật lại c.h.é.m phẳng một vạt rừng lớn sau lưng hắn.
Thấy vậy, Khúc Hướng Vãn rất biết thời điểm nhảy ra bàn lùi.
“Ta đã bảo rồi mà, Tiêu Tiểu Ngô thông minh như vậy, sao có thể không nghĩ tới chuyện các ngươi tới phá trận chứ, nàng ta chắc chắn đã gia cố trận pháp từ sớm rồi, chúng ta đừng có phí công vô ích nữa, giải tán thôi."
Sắc mặt Đường Hàn Vân sa sầm xuống, Trần Đạo Thành rất biết nhìn sắc mặt tiến lên bịt cái mồm vẫn còn định lải nhải của Khúc Hướng Vãn lại:
“Suỵt suỵt suỵt, nhị sư huynh, huynh đừng nói nữa, nói thêm nữa là đại sư huynh thật sự sẽ dùng kiếm đ-âm huynh đấy."