Ta nghe xong ngây người, "Ý sư huynh là, ta bị mù?"
"Không đến mức mù, chỉ là gần đây không chịu được ánh sáng mạnh." Hắn xoa nhẹ tóc mai ta, "Ta đã mượn Tuyết Trà đến, trước khi muội bình phục, nàng ta sẽ chăm sóc muội ăn uống sinh hoạt."
"Ồ." Ta mò mẫm kéo áo sư huynh, "Sư huynh, Thiên Phủ Cung xảy ra chuyện gì?"
Sư huynh khẽ cười, "Hôm qua Ngu Uyên thái tử đột nhiên đánh Tư Mệnh một trận nhừ tử, còn hủy cả sổ mệnh của hắn, khiến cho văn tự trong sổ mất khống chế."
Ta: "..."
Nếu không phải sư huynh nói, ta tuyệt đối không tin.
Vị thái tử điện hạ kia nổi tiếng lạnh lùng cao ngạo, chuyện đánh người này, thật sự là do hắn làm sao?
"Tại sao?" Lòng hiếu kỳ của ta trỗi dậy.
Sư huynh kéo chăn lên cho ta, "Ân oán của người khác, đừng hỏi nhiều."
Ta nghẹn lời.
"Sư huynh, khi nào huynh hạ phàm lịch kiếp?" Ta vội vàng đổi chủ đề.
Không hỏi chuyện người khác, hỏi huynh được chứ gì, ta thầm nghĩ.
"Trong mấy ngày này, lúc nào cũng có thể xuất phát." Giọng sư huynh hòa hoãn.
"Sư huynh, huynh phạm phải lỗi gì, mà lại bị phạt đến lịch kiếp?" Ta bất mãn lẩm bẩm.
Là Giao nhân, ta chỉ có sợ hãi đối với Nhân tộc, nếu phải sống khổ kiếp... thà ta c.h.ế.t còn hơn.
"Thần nhân lịch kiếp, không hẳn đều do ta lỗi gây ra, mà còn có thể tăng thêm phúc báo nghiệp lực." Sư huynh giọng nói ôn hòa, "Sau khi lịch kiếp trở về, ta sẽ chính thức tiếp quản Thiên Tôn điện."
"Ồ." Ta buồn bã đáp lời.
Thiên Tôn điện này vốn dĩ đã do sư huynh nắm quyền, hắn tiếp quản sớm hay muộn thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ta.
Ta còn đang ngẩn người thì bỗng cảm thấy hai tay mình bị sư huynh nắm chặt.
"Như Ý, sư tôn đã đồng ý, đợi ta tiếp quản Thiên Tôn điện sẽ cưới muội làm vợ." Sư huynh nói, giọng mang theo ý cười, "Muội đã thích , có muốn cân nhắc ta một chút không?"
"Cưới ta?" Ta cắn phải lưỡi.
Bàn tay hắn hơi dùng sức, "Không phải muội vẫn luôn muốn kết đạo lữ sao? Nhìn xem, ta không xấu xí, tu vi cũng đủ bảo vệ muội chu toàn, sau lưng còn có Thiên Tôn điện chống lưng. Gả cho ta, muội sẽ không thiệt thòi."
"Ta, có thể từ chối không?" Ta yếu ớt hỏi.
Sư huynh rất tốt, nhưng hiện tại, ta chỉ muốn đi tìm của mình... Đã thức tỉnh ký ức ở Thiên Phủ Cung, ta nhất định có thể tìm được chàng thông qua Ti Mệnh.
"Vì sao?" Giọng sư huynh khàn đi.
Ta cắn môi, "Sư huynh, ta đã có người mình thích rồi, không thể ở bên huynh được."
Nói xong câu này, ta có chút bất an.
Trong phòng im bặt.
Sau đó, đôi tay đang nắm lấy tay ta, cùng với chủ nhân của nó, biến mất.
14
Từ ngày đó trở đi, sư huynh không còn xuất hiện nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -