Tạ Minh Di

Chương 3



Ta gật đầu, quay người bảo người đem toàn bộ ngân phiếu còn lại trong kho huyện nha ra.

 

Tên lại viên đi cùng cuống lên.

 

“Tạ đại nhân, đây là ngân lượng áp giải!”

 

“Ta biết.”

 

Ta đặt xấp ngân phiếu vào tay Tần thị.

 

“Đi tìm những người lái thuyền đó. Đêm nay ai giúp vận lương, ngày mai được lĩnh trước một túi gạo. Ai làm tới sáng, lĩnh thêm một túi nữa.”

 

Mặt tên lại viên trắng bệch.

 

“Như vậy không hợp quy củ.”

 

“Để dân c.h.ế.t đói còn không hợp quy củ hơn.”

 

Ta đến nhìn cũng chẳng nhìn hắn.

 

“Làm theo đi.”

 

Đó là lần đầu tiên ta biết, quy củ và mạng người có lúc không thể đứng cùng một phía.

 

Nửa đêm giờ Tý, chúng ta chuyển ra khỏi từ đường tám trăm thạch lương.

 

Trong thành từ lâu đã đói đến phát điên.

 

Người vừa thấy bao gạo được khiêng ra ngoài, mắt ai nấy đều đỏ lên.

 

Có người muốn nhào tới cướp, cũng có người quỳ xuống khóc.

 

Nhưng Tần thị lại phản ứng nhanh hơn bất cứ ai, nàng rút mạnh cây sào trúc đứng chắn ở bến thuyền, hướng về đám người kia mà mắng lớn:

 

“Cướp cái gì mà cướp! Hôm nay ai cướp, ngày mai tất cả cùng hết gạo mà ăn! Nếu các ngươi còn muốn con cái trong nhà được sống, thì xếp hàng!”

 

Nàng vừa mở miệng, đám đông hỗn loạn vậy mà thật sự dừng lại.

 

Ta đứng trên đầu thuyền nhìn nàng, lúc ấy mới hiểu, thứ chống đỡ một tòa thành không chỉ là những vị quan ngồi trên công đường.

 

7

 

Sau khi huyện Thanh Thạch mở kho phát lương, ta không lập tức rời đi.

 

Ta dẫn người rà soát lại toàn bộ thuyền bè, kho lương, giếng nước, tiệm t.h.u.ố.c và nghĩa trang còn sót lại trong huyện.

 

Nhà nào còn giếng nước sạch, nhà nào biết nấu cháo lớn, đứa trẻ nào sốt nặng nhất, ngõ nào t.h.i t.h.ể đã không thể tiếp tục để đó nữa — tất cả đều được ghi vào sổ.

 

Viên thư ký đi cùng nhìn đến ngây người, nhịn không được hỏi ta:

 

“Tạ cô nương, loại chuyện này cũng phải ghi sao?”

 

“Phải ghi.”

 

Ta nói: “Sổ lớn nhìn triều đình, sổ nhỏ mới nhìn thấy con người.”

 

Mấy ngày đó Tiêu Ký Dã luôn ở bên ngoài thẩm vấn quan viên địa phương.

 

Đêm trở về, hắn thường thấy ta vẫn còn ngồi dưới đèn đối chiếu đống sổ sách vụn vặt kia.

 

Có một lần hắn đứng ở cửa hỏi ta:

 

“Đến c.h.ế.t mấy con ch.ó nàng cũng muốn ghi lại?”

 

Ta không ngẩng đầu lên.

 

“Chó c.h.ế.t nhiều, chứng tỏ t.h.i t.h.ể chưa được dọn sạch, dịch bệnh sắp bùng lên rồi.”

 

Hắn trầm mặc một lát, bước vào đặt bát t.h.u.ố.c xuống cạnh tay ta.

 

“Uống đi.”

 

“Đắng.”

 

“Đáng đời.”

 

Ta bưng bát t.h.u.ố.c lên uống cạn một hơi, đắng đến mức chân mày đều nhíu lại.

 

“Tạ Minh Di.”

 

“Hửm?”

 

“Nàng đúng là chẳng giống người được nuôi lớn ở kinh thành.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta đặt bát t.h.u.ố.c xuống, lau khóe miệng.

 

“Vương gia đây là đang khen ta?”

 

“Phải.”

 

Hắn nói: “Ít nhất còn mạnh hơn đám người chỉ biết viết những bản tấu chương đẹp đẽ ở kinh thành.”

 

Chuyện ở huyện Thanh Thạch về sau lan truyền khắp Giang Nam.

 

Rất nhiều lại viên địa phương vốn còn đang quan sát cuối cùng cũng bắt đầu sợ hãi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Bọn họ sợ không phải vì một nữ nhân như ta đi tra sổ sách.

 

Mà là vì ta thật sự dám đứng xuống trong bùn đất, từng món nợ một bẻ ra cho bọn họ nhìn rõ.

 

Cũng từ khi đó, trong doanh trại lưu dân bắt đầu có người không gọi ta là Tạ cô nương nữa.

 

Bọn họ học theo cách gọi của quan viên trong kinh, gọi ta là Tạ đại nhân.

 

Lần đầu tiên nghe thấy cách xưng hô ấy, ta đứng yên thật lâu.

 

8

 

Ta đứng ngoài doanh trại, lúc ấy mới nhận ra vai lưng mình đã cứng ngắc từ lâu.

 

Trong nghĩa trang, từng hàng chiếu cỏ trải dài, bên dưới toàn là những t.h.i t.h.ể đã đông cứng.

 

Ngoài thành, một nồi cháo trộn cám và vỏ cây có thể đổi lấy hơn mười cánh tay gầy trơ xương.

 

Đứa nhỏ nhất mới năm tuổi, ôm nửa bát cháo trong tay, vậy mà còn biết nhường cho mẫu thân đã tắt thở của mình trước.

 

Lần đầu tiên ta bước vào nghĩa trang, đã nôn đến trời đất quay cuồng.

 

Nữ quan đi theo ta xuống phía nam muốn đỡ ta ra ngoài, ta chỉ xua tay, bịt mũi miệng chậm rãi đứng vững, rồi ngồi xổm xuống, nhìn từng t.h.i t.h.ể một.

 

“Tạ cô nương.”

 

Ngỗ tác đứng bên cạnh hạ giọng nói:

 

“Người không cần phải xem những thứ này.”

 

“Cần.”

 

Ta nói: “Nếu ta ngay cả nhìn bọn họ c.h.ế.t thế nào cũng không dám, vậy dựa vào đâu mà thay bọn họ đòi món nợ này.”

 

Ta ở trong nghĩa trang suốt một đêm.

 

Lúc trời sáng, ta ghi lại toàn bộ những cái tên còn có thể ghi nhớ được vào sổ sách, rồi sai người đi khắp các huyện thu thập danh sách lưu dân và ghi chép phát cháo.

 

Sổ sách là thứ c.h.ế.t.

 

Con người phải tự mình đi tìm từng người một.

 

Chỉ cần vẫn còn có người nhận ra họ, nhớ đến họ, món nợ này sẽ không thể xóa phẳng.

 

Sang tháng thứ hai, ta bắt đầu ép quan địa phương mở kho phát lương.

 

Bọn họ không chịu.

 

Có kẻ dùng lễ pháp ép ta, nói nữ t.ử không được vào quan kho.

 

Có kẻ tận dụng kẽ hở của thánh chỉ, nói ta chỉ là hành tẩu đi theo, không có quyền điều động lương thực.

 

Cũng có kẻ nói lưu dân đã tản mát khắp nơi, mở kho chỉ khiến dân biến nổi lên.

 

Nghe xong, ta quay đầu hỏi Tĩnh vương:

 

“Vương gia, trong thánh chỉ ban cho ta quyền gì?”

 

Tiêu Ký Dã chậm rãi đặt chén trà xuống.

 

“Cho nàng theo bản vương giám sát lương thực.”

 

Hắn nói: “Nếu bản vương cho phép, tức là nàng được phép.”

 

Ta gật đầu, xoay người rút thanh đao phụ thân đưa cho ta, một nhát c.h.é.m đứt xích sắt ngoài quan kho.

 

Khoảnh khắc xích sắt rơi xuống đất, cả đám quan lại lẫn dân đói đứng xem đều ngây người.

 

Ta tra đao trở lại vỏ, đứng trước cửa kho, giọng không lớn, nhưng từng chữ từng chữ đều truyền ra ngoài.

 

“Hôm nay mở kho, ai lĩnh gạo thì lĩnh gạo, ai lĩnh cháo thì lĩnh cháo. Kẻ nào dám nhân lúc hỗn loạn làm ác, thân binh Vương phủ c.h.é.m trước rồi nói sau. Kẻ nào dám cản trở không cho mở kho, xử theo tội tham ô lương cứu tế.”