Ta Là Thiên Tài Kiếm Tu, Trên Người Mang Thêm Chút Phù Lục Thì Có Sao?

Chương 24



 

“Tuy mấy loại đan d.ư.ợ.c này đơn giản, nhưng số lượng cần dùng lại rất lớn, sau khi Thẩm Tinh Lan vất vả lắm mới luyện xong, Thẩm Tinh Lan liền nghĩ tới việc đi tìm Thẩm Tuế chơi.”

 

Nhưng tới túp lều cỏ của Thẩm Tuế lại không thấy người đâu, thế là Thẩm Tinh Lan liền hỏi thăm các đệ t.ử khác mới biết, Thẩm Tuế kể từ khi lên lớp kiếm tu, vì cứ mãi không nắm bắt tốt việc ngự kiếm, nên ngày nào cũng chạy tới thao trường luyện kiếm của Huyền Thiên Tông để luyện tập.

 

“Thẩm sư thúc, tôi nghi ngờ Thẩm sư thúc bị điên rồi, hôm đó học xong ngự kiếm, Thẩm sư thúc liền ngửa mặt lên trời cười to nói cái gì mà kẻ làm được việc lớn từ xưa đến nay, không chỉ có tài năng xuất chúng, mà còn phải có ý chí kiên định không dời, đến cả Lý trưởng lão dạy ngự kiếm cũng bị Thẩm sư thúc dọa cho khiếp vía, Thẩm sư thúc à, huynh mau đi xem Thẩm sư thúc đi."

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“..."

 

Thẩm Tinh Lan vỗ vỗ vị đệ t.ử ngoại môn này, ánh mắt phức tạp nói:

 

“Nói hay lắm, sau này không được nói mấy câu lẹo lưỡi như vậy nữa đâu đấy."

 

Hiện tại hắn cứ nghe thấy ba chữ “Thẩm sư thúc" là thấy ch.óng mặt.

 

Chương 21 Đây chính là cảm giác làm cha sao

 

Thao trường luyện kiếm của Huyền Thiên Tông có thể nói là vạn ngàn kiếm ảnh đi về tự tại, nhưng trong nửa tháng qua, tất cả kiếm ảnh trên thao trường đều sẽ vô thức tránh xa một nơi nào đó.

 

Khi Thẩm Tinh Lan tới thao trường luyện kiếm, từ xa đã nhìn thấy trên khoảng đất trống bị tất cả kiếm ảnh trên sân tránh né kia, Thẩm Tuế đang nhắm mắt, ôm thanh kiếm gỗ, miệng lẩm bẩm gì đó, dáng vẻ kia trông đúng là giống như bị điên thật.

 

Các đệ t.ử trên thao trường thấy Thẩm Tinh Lan tới đều lần lượt dừng lại chào hỏi hắn, Thẩm Tinh Lan gật đầu với bọn họ, sau đó bước về phía Thẩm Tuế.

 

Khi còn chưa tới gần, Thẩm Tinh Lan đã thấy thanh kiếm gỗ trong lòng Thẩm Tuế hình như khẽ động đậy, sau đó hắn nghe thấy một tiếng vù vù khe khẽ, rất nhanh sau đó cả người Thẩm Tuế liền được thanh kiếm gỗ trong lòng từ từ đưa lên giữa không trung.

 

Thẩm Tinh Lan dừng bước, xem ra Thẩm Tuế luyện tập cũng không tệ.

 

Ai ngờ giây tiếp theo, Thẩm Tuế cùng với thanh kiếm gỗ cùng rơi thẳng từ giữa không trung xuống đất.

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“......"

 

Tiểu sư muội của hắn mỗi lần vả mặt hắn đều nhanh như vậy.

 

Thẩm Tuế đã ngã thành quen rồi, tuy trên người đau đến muốn ch-ết, nhưng nàng vẫn nhanh ch.óng lồm cồm bò dậy từ dưới đất, sau đó Thẩm Tuế quay lưng về phía Thẩm Tinh Lan tự lẩm bẩm:

 

“Lần này bay lên được tận nửa giây, mình đúng không hổ là thiên tài kiếm tu mà."

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“......"

 

Ngay khi Thẩm Tinh Lan định lên tiếng, thì bị một giọng nói thiếu niên ôn nhu như ngọc cắt ngang:

 

“Tiểu sư muội thật lợi hại."

 

Thẩm Tuế ngượng ngùng nói:

 

“Đâu có đâu có, Mặc sư huynh quá khen rồi ạ."

 

Mặc Yến Lâm đang ngồi một bên mỉm cười nhàn nhạt:

 

“Nhưng mấy ngày trước tiểu sư muội còn chưa bay lên được mà, tiến bộ rất rõ rệt nha."

 

Thẩm Tuế hì hì cười một tiếng:

 

“Cũng nhờ có Mặc sư huynh chỉ điểm ạ."

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“???"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không phải chứ, ai có thể nói cho hắn biết, sao Mặc Yến Lâm lại ở đây, còn nữa ai là tiểu sư muội của Mặc Yến Lâm nhà ngươi hả???

 

Thẩm Tuế quay lưng về phía Thẩm Tinh Lan nên tất nhiên không nhìn thấy hắn, nhưng Mặc Yến Lâm lại đang bốn mắt nhìn nhau với Thẩm Tinh Lan, khóe môi Mặc Yến Lâm mang theo nụ cười, gật đầu chào Thẩm Tinh Lan.

 

Thẩm Tinh Lan:

 

“......"

 

Sao cứ cảm thấy tên này đang khiêu khích mình nhỉ.

 

Thẩm Tuế chú ý tới hành động của Mặc Yến Lâm, liền quay đầu lại muốn xem phía sau mình là ai.

 

Khi nhìn thấy Thẩm Tinh Lan, mắt Thẩm Tuế bỗng chốc sáng rực lên:

 

“Sư huynh, huynh còn sống à?"

 

Thẩm Tinh Lan vừa định bày tỏ chút tình cảm của mình, thì bị năm chữ của Thẩm Tuế làm cho nghẹn họng, cái quái gì thế, hắn mới luyện đan có nửa tháng mà đã trực tiếp luyện mất mạng của mình luôn rồi sao?

 

Thẩm Tuế thoăn thoắt chạy tới trước mặt Thẩm Tinh Lan, hưng phấn nói:

 

“Sư huynh huynh tới đúng lúc lắm, ngự kiếm chi thuật của muội vừa mới có bước nhảy vọt, bây giờ muội sẽ biểu diễn cho huynh xem."

 

Dáng vẻ mặt mũi bầm dập của thiếu nữ trông có vài phần buồn cười, nhưng đôi mắt thiếu nữ sáng lấp lánh khiến người ta không nỡ từ chối, Thẩm Tinh Lan khẽ nheo mắt, ừ một tiếng.

 

Thẩm Tuế liền hăm hở lùi lại vài bước, sau đó nhắm mắt lại, bắt đầu niệm khẩu quyết ngự kiếm chi thuật.

 

Thẩm Tinh Lan nhìn Thẩm Tuế, ánh mắt phức tạp, hắn nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên gặp Thẩm Tuế hơn nửa tháng trước, Thẩm Tuế lúc đó mặc một bộ quần áo xám xịt, rụt rè trốn sau lưng Huyền Thanh.

 

Lúc đó cái nhìn đầu tiên hắn nhìn không kỹ Thẩm Tuế, cứ ngỡ Huyền Thanh lại nhặt được một con linh thú suy dinh dưỡng nào đó về tông môn, nhưng tới cái nhìn thứ hai hắn mới phát hiện ra đó là một cô bé, vả lại còn là một cô bé trạc tuổi hắn, có điều cô bé tầm vóc không cao, dáng người cũng rất g-ầy yếu, rõ ràng là bị suy dinh dưỡng.

 

Mà chỉ mới qua nửa tháng thời gian, Thẩm Tuế đã giống như lột xác vậy, không chỉ chiều cao tăng lên không ít, mà ngay cả giữa đôi lông mày cũng có thêm một chút sức sống vốn có của thiếu nữ.

 

Thẩm Tinh Lan đột nhiên nhận ra cảm xúc bùi ngùi lẫn lộn này của mình hình như có gì đó không đúng, chẳng lẽ......

 

Đây chính là cảm giác làm cha sao?

 

Thẩm Tuế không hề hay biết Thẩm Tinh Lan đang nghĩ cái gì, Thẩm Tuế lúc này đang nghiêm túc cảm nhận hơi thở yếu ớt tỏa ra từ thanh kiếm gỗ, nàng nhanh ch.óng bay vọt lên.

 

Lần ngự kiếm này kéo dài tận năm giây.

 

Ngay khi Thẩm Tuế từ giữa không trung rơi xuống, Thẩm Tinh Lan đưa tay ra khẽ điểm một cái, Thẩm Tuế vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để ngã xuống đất, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả, Thẩm Tuế liền nhanh ch.óng mở mắt ra, giọng nàng đầy phấn khích:

 

“Sư huynh, thấy chưa, muội thật sự là quá có thực lực luôn."

 

Thẩm Tinh Lan gật đầu, sau đó nhìn về phía Mặc Yến Lâm đang nghịch một miếng ngọc bội màu xanh lam ở bên cạnh:

 

“Sao đệ lại có nhã hứng tới thao trường luyện kiếm thế, không cần tới đầm lầy U Minh bên kia nữa à?"

 

Mặc Yến Lâm lắc đầu:

 

“Sắp phải chuẩn bị Nguyên Anh rồi."

 

Nghe vậy, Thẩm Tinh Lan có chút ngạc nhiên:

 

“Nhanh vậy sao?

 

Xem ra tin vỉa hè không đáng tin rồi nha."

 

Thẩm Tinh Lan vừa nói chuyện với Mặc Yến Lâm, vừa bước tới bên cạnh Thẩm Tuế, sau đó lấy từ vòng tay giới t.ử ra một viên đan d.ư.ợ.c trắng nõn tròn trịa đưa cho Thẩm Tuế đang xoa xoa vết bầm trên cánh tay, thần sắc có chút không vui.

 

Thẩm Tuế đã ngã hơn nửa tháng rồi, trên người không có chỗ nào là lành lặn, nhìn thấy đan d.ư.ợ.c Thẩm Tinh Lan đưa tới, Thẩm Tuế khó hiểu nhìn hắn, Thẩm Tinh Lan không nhìn nàng mà tiếp tục nói chuyện với Mặc Yến Lâm:

 

“Nghe nói Thanh Tông bí cảnh một tháng sau, đổi thành đệ và sư tỷ của ta chia nhau dẫn đội rồi hả?"

 

 


">