Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 78



Cửa mật thất chữa thương từ từ mở ra, nhóm Thần Tiêu Thánh chủ bước đến.

Phương Thường nhìn Thẩm Thiên, ánh mắt bóng bỏng tình thâm nghĩa trọng: “Sư đệ, không nói nhiều dài dòng nữa!”

“n tình hôm nay Phương Thường ta sẽ ghi nhớ, sau này nếu cần gì, sư huynh có chết cũng không từ chối!”

Khổ Đa Phật Tử đứng bên nhìn thấy Phương Thường cuối cùng cũng an toàn, hơn nữa còn trong họa được phúc đột phá cảnh giới Kim Đan Cửu Chuyển, y không khỏi nhẹ nhàng thở phào. Y móc ra một bình Kim Thân dịch:

“Lúc đầu bần tăng vốn định tặng Phương Thường bình Kim Thân dịch này chữa thương.”

“Giờ nếu Phương Thường đã khôi phục, bình Kim Thân dịch này tặng lại cho Thẩm sư huynh vậy, coi như là chút tâm ý của bần tăng!”

Thẩm Thiên nhìn gương mặt đầy chân thành của Khổ Đa Phật Tử mà ngẩn người, mạch suy nghĩ của hòa thượng này là thế nào vậy?

Bổn Thánh tử dùng Niết Bàn Thánh dịch cứu đồng môn Thần Tiêu Thánh địa mà cần ngươi bày tỏ lòng cảm ơn sao?

Sao vậy, ngươi và tiểu tử Phương Thường kia là một cặp, là người nhà của bệnh nhân à?

Thẩm Thiên đang định từ chối thì Khổ Đa Phật Tử đã nhét thẳng bình Kim Thân dịch vào tay Thẩm Thiên.

“Thánh tử đừng ngại, giá của Niết Bàn Thánh dịch mà huynh bỏ ra cao hơn Kim Thân dịch này rất nhiều.”

“Nếu không nhờ huynh bỏ ra một lượng lớn Niết Bàn Thánh dịch, Phương Thường không qua được ải này, bần tăng nhất định sẽ rất khó chịu!”

Khổ Đa Phật Tử rất chân thành, vì trong tất cả những thiên kiêu của Đông Hoang chỉ có hai người bọn họ là học hành tệ nhất.

Tình hữu nghị cách mạng giữa hai người vô cùng nồng hậu, còn sâu đậm hơn cả tình cảm đạo lữ!

Bạch Liên Thiên tôn đứng cạnh bình tĩnh nói: “Kim Thân dịch chính là chí bảo đoán cơ vô thượng của Thần Ma Luyện thể.”

“Mặc dù nó không thể nào chữa được vết thương đại đạo nhưng lại hỗ trợ rất lớn xương cốt thể phách của tu sĩ luyện thể.”

“Nếu có thể dựa vào Kim Thân dịch tiến hành rèn luyện cơ thể, tẩy lễ nhục thân, nhục thân của Thẩm Thiên sư điệt có thể sẽ đạt được mức cường hóa hoàn mỹ hơn.”

Khổ Đa Phật Tử cũng gật đầu nói: “Thẩm Thiên Thánh tử, huynh không cần phải khách sáo với bần tăng, huynh cứ nhận đi!”

Bích Liên Thiên tôn đứng bên thấy mọi người đều đang khuyên Thẩm Thiên nhận bình Kim Thân dịch thì thấy hâm mộ đến chảy nước miếng.

Đây là Kim Thân dịch mà đại năng của Phật môn phải tiêu hao bổn nguyên mới có thể ngưng tụ ra được một chút này đấy!

Nếu trước kia ông ta có thể nhận được chí bảo này thì đến lúc nằm mơ cũng có thể cười ra tiếng!

Thẩm Thiên tiểu tử này còn khách sáo cái gì, ngươi không lấy thì cho lão đạo!

Không thể không nói, lão đạo sĩ đã cảm thấy ghen tỵ rồi!

“Nếu Khổ Đa sư huynh đã khách sáo như vậy thì Thẩm mỗ sẽ không từ chối nữa.”

Thẩm Thiên lấy từ trong Thương Minh giới ra một bình Niết Bàn Thánh dịch: “Nhưng ta không thể nhận không được.”

“Kim Thân dịch thực sự có tác dụng với Thẩm mỗ, Thẩm mỗ dung Niết Bàn Thánh dịch để đổi với Khổ Đa sư huynh có được không?”

Thần Tiêu Thánh chủ ở cạnh cũng khẽ gật đầu: “Kim Thân dịch là chí bảo Phật môn, giá trị còn trên cả Niết Bàn Thánh dịch.”

“Kim Thân dịch của Khổ Đa Phật Tử tuy chỉ là một bình nhỏ nhưng cực kì tinh thuần, chừng hơn mười cân.”

“Dựa theo giá trị để tính thì có giá khoảng hai mươi cân Niết Bàn Thánh dịch.”

Thẩm Thiên gật đầu, chia ra ba mươi cân từ trong bình Niết Bàn Thánh dịch.

“Ta và Khổ Đa sư huynh mới quen đã thân, ba mươi cân đi!”

Khổ Đa Phật Tử nhìn cái bình Thẩm Thiên đưa cho mình mà sửng sốt.

Tuy nói rằng giá trị của Kim Thân dịch bằng hai mươi cân Niết Bàn Thánh dịch nhưng thật ra thì vẫn hơi kém hơn.

Vì giá trị của Kim Thân dịch chủ yếu phù hợp để rèn đúc nhục thân tu sĩ Thần Ma Luyện thể, tính hạn chế quá lớn.

Niết Bàn Thánh dịch tuy hiệu quả rèn đúc cơ thể không bằng Kim Thân dịch nhưng lại có công hiệu chữa trị vết thương đại đạo cực lớn.

Trên người dự phòng một bình Niết Bàn Thánh dịch, khi tất yếu có thể cứu mạng sẽ có tác dụng cực lớn đối với tất cả tu tiên giả.

Khổ Đa Phật Tử dám khẳng định, nếu như cầm ba mươi cân Niết Bàn Thánh dịch này đi Lôi m thánh địa chắc chắn có thể đổi được mười lăm cân, thậm chí hai mươi cân Kim Thân dịch trở lên.

Trong lúc nhất thời, Khổ Đa Phật Tử bị sự hào sảng của Thẩm Thiên làm cho ngây người.

“Thế này... thế này sao được, không được đâu.”

Còn Thẩm Thiên thì không nhiều như vậy, trong lòng hắn đang rất vui vẻ!

Sau khi hưởng ké một đợt cơ duyên của Phương Thường, vận khí của hắn đã tăng lên, xuất hiện ánh sáng đỏ.

Từ đó có thể thấy, có mối quan hệ tốt với những đứa con khí vận hoàng kim này quan trọng cỡ nào.

Niết Bàn Thánh dịch Thẩm Thiên có rất nhiều, trong Thương Minh giới còn có cả một hồ nước, thậm chí có thể dùng tấn để tính.

Ngược lại Kim Thân dịch giờ rất hiệu quả trọng việc đột phá đến Siêu Phàm cảnh của Thẩm Thiên.

Nếu như đạt được bình Kim Thân dịch này, thể chất Thẩm Thiên có thể sẽ tăng lên rất nhiều.

Sau này khi tìm kiếm cơ duyên, năng lực bảo vệ tính mạng cũng có thể sẽ mạnh hơn.

Huống hồ trước đó Thẩm Thiên đã từng thí nghiệm, chia sẽ cơ duyên vận khí cũng sẽ tăng thêm.

Thẩm Thiên chia Niết Bàn Thánh dịch cho Khổ Đa Phật Tử, vận khí của y cũng sẽ tăng thêm không ít.

Đến lúc đó vận khí Khổ Đa Phật Tử mạnh hơn, lại có quan hệ tốt với Thẩm Thiên, nếu thế cơ duyên có thể ít đi được sao?

Không nên chỉ thấy cái lợi trước mắt, phải nhìn càng xa mới càng có tiền đồ.

Rau hẹ phải cắt từng đợt từng đợt một, thỉnh thoảng thì cũng phải biết bón phân.

“Khổ Đa Phật Tử, huynh và Phương Thường sư huynh thân như huynh đệ, còn ta cũng coi Phương Thường sư huynh như huynh trưởng.”

“Vậy huynh thử nghĩ xem, Thẩm mỗ và Phật Tử huynh có phải cũng như sư huynh đệ không?”

“Nếu huynh và ta thân như huynh đệ, một chút Niết Bàn Thánh dịch này cần gì phải khách khí!”

Nói xong, Thẩm Thiên nét Niết Bàn Thánh dịch vào trong tay Khổ Đa Phật Tử.



Chương 222: Phương pháp thu hoạch hẹ (2)

“Nếu đã có nhiều thì sư huynh cũng có thể chia cho các sư huynh đệ Lôi m thánh địa một chút.”

“Lôi m thánh địa và Thần Tiêu Thánh địa ta giao hảo, chỉ chút Niết Bàn Thánh dịch, Khổ Đa sư huynh không cần từ chối đâu.”

Khổ Đa Phật Tử ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ nhận lấy, ngoài miệng lẩm bẩm, hổ thẹn, hổ thẹn.

Khi Khổ Đa Phật Tử nhận Niết Bàn Thánh dịch, Thẩm Thiên còn cố ý quan sát trán hắn ta.

Quả nhiên, vòng sáng vàng trên đỉnh đầu Khổ Đa Phật Tử đã càng thêm sáng tỏ!

Mắt Thẩm Thiên lập tức sáng lên giống như thấy hẹ nhà mình đang mọc cao vậy.

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên lại tiếp tục chia mấy chục cân Niết Bàn Thánh dịch còn lại trong bình kia ra.

Khoảng tầm bảy tám cân một bình, Thẩm Thiên chia thành mười mấy bình rồi tặng cho những người khác trong mật thất.

Tần Vân Địch, Trương Vân Đình, Trương Vân Hi, Triệu Hạo đều được chia một bình như vậy.

Trong lúc nhất thời, Thẩm Thiên cảm giác ánh sáng trong mật thất sáng chói thêm rất nhiều.

Đó là màu của rau hẹ trưởng thành, cũng là màu của hạnh phúc!

Những đệ tử chân truyền nhận được quà đều thụ sủng nhược kinh.

Bọn họ vừa siết chặt bình vừa từ chối!

“Như vậy sao được, cơ duyên của sư huynh sao có thể chia cho ta nhiều như vậy!”

Cả mật thất là cảnh vui vẻ hòa thuận, tràn đầy ánh sáng hài hòa.

Đúng lúc này, Cửu Nhi trong ngực nhẹ nhàng run rẩy: “Chủ nhân, có oán khí.”

Thẩm Thiên ngẩn người, nhìn theo hướng cảm ứng của Cửu Nhi thì thấy một lão đạo sĩ.

Đúng vậy, là Bích Liên Thiên tôn, lúc này ông ta đang nhìn Thẩm Thiên, trong mắt lóe lên tia sáng màu xanh mơn mởn.

Thẩm Thiên rùng mình một cái, mẹ nó suýt chút nữa là bước vào ngõ hẹp, tặng quà mà sao lại quên tặng mấy vị lãnh đạo cơ chứ?

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên vội vàng lấy thêm từ Thương Minh giới ra ba bình Thánh dịch!

Dù sao hắn có tới hai trăm bình thế này nên chẳng hề tiếc của chút nào.

Thẩm Thiên cầm ba bình Thánh dịch cung kính tặng cho ba vị Thần Tiêu Thánh chủ và Thần Tiêu trưởng lão.

“Sư tôn, sư bá, sư thúc, ba bình Niết Bàn Thánh dịch này đệ tử xinh dâng tặng mọi người.”

Thần Tiêu Thánh chủ nhìn gương mặt đầy nét chân thành tha thiết của Thẩm Thiên, Lôi Đình Tiên Quang quanh người khẽ dao động dập dờn.

Ông bình tĩnh nói: “Thiên nhi hiểu chuyện như vậy , vi sư rất vui mừng, nhưng những Thánh dịch này con tự giữ lấy thì hơn!”

“Dù sao đây cũng là chí bảo cứu mạng chữa thương, trên người Thiên nhi cũng không có nhiều, không cần cho vi sư.”

Thẩm Thiên nghe Thần Tiêu Thánh chủ nói xong liền cười: “Đây là chút tâm ý của đệ tử!”

“Mong sư tôn nhận giúp, không cần lo cho đệ tử, trên người đệ tử vẫn còn mà!”

Nói xong, Thẩm Thiên lại lấy từ trong Thương Minh giới ra mười bình ngọc nhỏ.

Nó đều có mùi đạo vận thơm ngát, đồng dạng lấp lóe ánh sáng màu bạc.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trong mật thất đều yên lặng như tờ.

Mọi người đều nhìn chằm chằm Thẩm Thiên đang nở nụ cười trên mặt, đầy vẻ khiêm tốn.

Thật sự bọn họ rất muốn hỏi Thẩm Thiên một câu: Còn nữa không vậy? Rốt cuộc ngươi có bao nhiêu thứ đồ chơi này thế?

Thần Tiêu Thánh Chủ nghiền ngẫm nhìn sang lão đạo sĩ, Lôi Đình Tiên Quang ngoài cơ thể đang run rẩy.

Nói thật, giờ ông đang rất muốn phỏng vấn thử tâm trạng của Đại sư huynh.

...

Cùng lúc đó, trong một góc của mật thất.

Thần Trung Thiên khó khăn lắm mới ổn định lại tâm thần, yếu ớt tỉnh lại.

Giờ những hình ảnh xảy ra trước mắt hắn ta lại khiến hắn ta lập tức trợn ngược hai mắt.

Ảo giác, đây chắc chắn là ảo giác!

Gì mà Niết Bàn Thánh dịch, giả, đều là giả!

Sư huynh ta, Tử Phủ Thánh tử có tư chất đại đế, có thể trấn áp tất thảy kẻ địch trên thế gian.

Thần Tiêu Thánh địa dám dùng huyễn thuật mê hoặc bổn Thánh tử, đợi bổn Thánh tử nhóm Lục Diện Chi Hỏa lên đã!

Bổn Thánh tử nhấ định phải quân lâm Thần Tiêu Thánh địa khiến các ngươi đẹp mặt, đánh ngã các ngươi!

A, ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha ha!

Tề Thiếu Huyền sư huynh là cường giả thật sự, nhìn thấy vĩnh sinh trong luân hồi.

Bổn Thánh tử nhìn thấy tiên lộ trong hư ảo, bổn Thánh tử sắp phi thăng rồi!

Trời ơi!

Thần Trung Thiên hôn mê cũng chẳng ai để ý, dù sao cũng không phải Thần Tiêu Thánh địa ra tay, chẳng thể nào đổ lỗi cho họ được.

Lúc này tất cả mọi người đều nhận được lợi ích nên mức độ thiện cảm đối với Thẩm Thiên tăng lên soàn soạt.

Nhất là đám Tống Phú Quý, Lưu Thái Ất, Chân Chí Giáp lúc này quyết một mực si tâm với Thẩm Thiên.

Bọn họ vốn chỉ là những tu sĩ bình thường trong Vạn Linh Viên của nước Đại Viêm, ngay cả Tống Phú Quý cũng chỉ là đệ tử chi thứ trong thế gia tu tiên.

Nếu theo quỹ tích bình thường thì những người này đều vô vọng với Kim Đan kỳ chứ đừng nói là vượt qua Kim Đan kỳ đột phá cảnh giới Nguyên Anh kỳ.

Nhưng vì tín ngưỡng Tiên sư mà họ đã được bản nguyên Hỗn Nguyên Thần Lôi trong Thần Tiêu Long Hổ bội dịch kinh tẩy tủy.

Sau khi họ bái nhập Thần Tiêu Thánh địa trở thành đệ tử nội môn đã được truyền thừa “Ngũ Lôi Chính Thiên Quyết”.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, về sau những người này đều có thể dễ dàng trở thành Kim Đan chân nhân.

Giờ, bọn họ lại được Thẩm Thiên tặng nhiều Niết Bàn Thánh dịch như vậy.

Có Niết Bàn Thánh dịch này gột rửa đạo cơ nhục thân thì sẽ giúp căn cơ hoàn mỹ hơn.

Những người này ngày sau cho dù trở thành Nguyên Anh kỳ Tôn giả, cũng tuyệt không phải chuyện quá khó khăn nữa.

Tất thảy những điều này đều là cơ duyên Thẩm Thiên sư huynh cho, được Thẩm Thiên sư huynh chiếu cố giống như được Thiên đọa chiếu cố vậy.

Trước đó Trương Vân Hi đã từng chất vấn phê bình bọn họ chỉ biết a dua nịnh hót, nếu thế sao có thể thành tiên được?

Nhưng lúc này nhóm Tống Phú Quý thật sự muốn giúp mình giải thích một câu: Ngại quá, thật sự là có thể!

Bích Liên Thiên tôn nhận một bình Niết Bàn Thánh dịch xong thì khí đen trên đầu cũng tiêu tan đi khá nhiều.

Ông ta vui mừng ước lượng bình ngọc, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Thiên trở nên vô cùng thân thiết.

Hiểu chuyện, đáng yêu, tiểu tử Thẩm Thiên này ngoan sơn sư phụ hắn rất nhiều.



Chương 223: Tặng không cho ông ta không được sao?

Ông ta nhìn Thẩm Thiên hiền lành cười nói: “Thiên nhi đúng là Kỳ Lân của bản môn.”

“Thần Tiêu Thánh địa ta có vị Thánh tử như Thiên nhi sau này lo gì không thể quật khởi lớn mạnh hơn?”

“Đúng rồi Thiên nhi, bản môn có khá nhiều trưởng lão, Niết Bàn Thánh dịch này không thể bên nặng bên nhẹ bỏ qua bọn họ!”

“Hay là thế này đi! Con đưa cho lão đạo thêm vài bình Thánh dịch, lão đạo sẽ giúp con tặng những trưởng lão kia, giúp con nói tốt vài câu.”

“Ai cũng biết lão đạo ta công bằng nhất, chắc chắn sẽ không để các trưởng lão cảm thấy không công bằng, bên nặng bên nhẹ!”

Thần Tiêu Thánh chủ đứng bên sâu xa nói: “Sư huynh, trước mặt Khổ Đa Phật Tử huynh thu liễm một chút đi.”

Lôi Đình Tiên Quang ngoài cơ thể Thần Tiêu thánh chủ dao động, vang lên tiếng lốp bốp.

Ông bình tĩnh nói tiếp: “Niết Bàn Thánh dịch còn lại Thiên nhi cứ giữ đi!”

“Đây là chí bảo chữa thương, có thể dùng để luyện chế thánh dược chữa thương phát huy tác dụng cực tốt.”

“Bạch Liên sư muội am hiểu luyện chế linh đan, có thể phát huy dược hiệu của Niết Bàn Thánh dịch đến cực hạn.”

Thần Tiêu thánh chủ đưa Niết Bàn Thánh dịch cho Bạch Liên Thiên tôn: “Các trưởng lão khác của bản môn quả thực cũng không thể coi nhẹ được.”

“Thế này đi! Trăm cân Niết Bàn Thánh dịch trong tay bản tọa này phiền sư muội thay bản tọa luyện chế thành Niết Bàn đan phân phát cho mọi người.”

“Như thế lúc gặp phải nguy nan có lẽ sẽ có tác dụng lớn đối với các vị trưởng lão, cũng thành toàn hiếu tâm của Thiên nhi.”

Bạch Liên Thiên tôn nhìn Thần Tiêu thánh chủ, trong mắt lấp lánh như ánh sao, đầy vẻ si mê.

Bà ta cũng kiên định nói: “Nếu vậy, Thánh dịch của sư muội cũng dùng luôn.”

“Hai trăm cân Niết Bàn Thánh dịch hẳn là đủ chia cho tất cả các trưởng lão.”

Sau khi nói xong, Bạch Liên Thiên tôn mỉm cười đưa mắt nhìn về phía lão đạo sĩ bên cạnh.

Trong lúc nhất thời gương mặt lão đạo sĩ đen lại, ông ta cảm thấy hai tên vô lại này đang gài bẫy ông ta.

Các ngươi có ý gì, Thẩm Thiên đưa cho ba chúng ta tất thảy ba bình Thánh dịch.

Kết quả hai người các ngươi đều không cần, đều tự nguyện quyên góp luyện thành linh đan?

Haha, linh đan luyện ra được chia như thế nào không phải đều do hai kẻ các ngươi định đoạt sao?

Đen, đen thật đấy!

Sư huynh sư đệ sư muội đồng môn trăm ngàn năm rồi mà các ngươi lại giở trò bẩn thiểu với sư huynh, lương tâm các ngươi bị chó gặm rồi à?

Các ngươi còn cố ý nói những lời này trước mặt các đệ tử là muốn sư huynh ta đỏ mặt ngại ngùng à?

Haha, các ngươi coi thường ta quá, lão đạo ta chưa từng để tâm đến cách nhìn của những người khác.

Lão đạo sĩ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, coi như hoàn toàn không nghe thấy gì.

...

Ngược lại, Thẩm Thiên thì bị lời của lão đạo sĩ thức tỉnh.

Cũng đúng, Thần Tiêu thánh địa chúng ta có nhiều cao nhân trưởng lão như vậy.

Những người này vận khí chắc chắn không thể nào thấp được, sau này đều là đám hẹ đầy tiềm năng!

Dù sao giờ hắn cũng đang bón phân, bón vài bụi cũng là bón, bón một lượt cả vườn rau cũng là bón.

Cần phải tạo mối quan hệ tốt từ sớm, sau này dễ hưởng ké vận khí của họ hơn!

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên một tay lấy ra mười bình Niết Bàn Thánh dịch.

“Là đệ tử cân nhắc không chu toàn, xem nhẹ các trưởng bối khác, sư tôn chớ lo lắng.”

“Mười bình Niết Bàn Thánh dịch này cũng cống hiến hết cho thánh địa đi ạ! Nhờ sư tôn thay đệ tử phân phát.”

Thẩm Thiên vừa nói dứt lời liền thấy ánh mắt mọi người nhìn về phía mình giống như đang nhìn quái vật.

Tiên quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu thánh chủ run rẩy kịch liệt: “Thiên nhi, không phải con vẫn còn Thánh dịch đấy chứ?”

Thẩm Thiên vò đầu, ngại ngùng: “Chỉ một ít, chỉ một ít thôi ạ.”

Thần Tiêu Thánh Chủ lắc đầu nói: “Nếu chỉ còn lại một ít thì thôi đi, không ổn.”

Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Sư tôn người hiểu lầm rồi, ý đệ tử là…”

Thẩm Thiên liếc nhìn Bắc Đẩu thánh tử đang mơ màng tỉnh lại, ánh mắt lộ ra một tia thương xót.

Hắn thở dài: “Ý đệ tử là, những Niết Bàn Thánh dịch đệ tử tặng thánh địa mới chỉ một ít thôi.”

Dứt lời, Thương Minh giới của Thẩm Thiên phát ra tia sáng nhàn nhạt, ba mươi bình Niết Bàn Thánh dịch bay ra ngoài.

Đạo vận nồng đậm phát ra mùi thơm ngát như ngưng tụ thành thực chất, trong hư không lờ mờ hiển hiện tiên ảnh.

Rõ ràng, mỗi bình Niết Bàn Thánh dịch này là hàng thật giá thật.

...

Phụt!

Bắc Đẩu thánh tử phun ra một ngụm máu tươi.

Cả người hắn ta xìu xuống, trông rất yếu ớt.

Thần Tiêu thánh chủ bình tĩnh nói: “Phái người hộ tống Bắc Đẩu thánh tử trở về Bắc Đẩu thánh địa.”

“Nhớ là phải mau chóng đưa về, trên đường cố gắng chú ý đừng để va đập gì để tránh tới lúc đó lại khó giải thích rõ ràng.”

Nói xong, Thần Tiêu thánh chủ nhìn về phía Khổ Đa Phật Tử: “Phật Tử hôm nay luôn có mặt ở đây.”

"Nếu Bắc Đẩu thánh địa tới cửa đòi lý lẽ, mong có thể đứng ra làm chứng."

Khổ Đa Phật Tử nhìn Thánh dịch trong tay.

Hắn ta kiên định gật đầu: “Bần tăng là người xuất gia không biết nói dối.”

“Hôm nay Bắc Đẩu thánh tử tẩu hỏa nhập ma là do Nguyên Anh rung chuyển, không hề liên quan gì đến quý thánh địa.”

Thần Tiêu thánh chủ vui mừng gật đầu: “Phật Tử bênh vực lẽ phải.”

Sau đó ông lại nhìn về phía Thẩm Thiên, thẳng thắn mà nói tâm trạng Thánh chủ lúc này cũng khá phức tạp.

Mặc dù Thần Tiêu thánh chủ vẫn luôn nhận định Thẩm Thiên là đứa con của Khí Vận nhưng không ngờ lại khoa trương đến như vậy.

Yêu Thánh linh thực Độ Kiếp kỳ bình thường niết bàn chỉ có thể ngưng tụ được một hai mét khối Niết Bàn linh dịch, ngoài ra còn sẽ bị tiêu hao khá nhiều.

Thẩm Thiên chỉ quyên Niết Bàn Thánh dịch mà đã quyên ra cả một mét khối, hơn nữa phẩm chất còn tốt đến kinh người.

Bổn Thánh chủ tin chắc Thẩm Thiên là Thánh tử thì sau này nhất định sẽ dẫn dắt thánh địa quật khởi.

Nhưng tiết tấu này nhanh quá, sướng đến mức không thể chấp nhận được!

Không được, bổn Thánh chủ sắp không nhịn được nữa rồi!

Hà hà hà hà hà hà.

...

Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu thánh chủ dao động kịch liệt, ông hờ hững nói: “Thiên nhi hiểu chuyện như vậy, bản tọa rất vui mừng.”

“Tuy nhiên thánh địa có tôn nghiêm của thánh địa, sao có thể chiếm không thứ tốt của con, như vậy thật sự không ổn.”

“Hay thế này đi! Mười bình Niết Bàn Thánh dịch này bổn tọa giúp con gửi tại thánh địa.”

“Nếu trưởng lão bản môn có nhu cầu có thể dùng bảo vật để đổi.”

“Tất cả mọi thứ thu hoạch được đều sẽ trả lại cho con.”

“Còn Thánh dịch của ba người chúng ta cũng sẽ không lấy không.”

“Đợi lát nữa chúng ta sẽ thương lượng xem thử sẽ đem bảo vật gì có giá trị tương đương tặng cho con.”

Thần Tiêu thánh chủ nói xong câu này, chúng đệ tử và Bạch Liên Thiên tôn đều lộ vẻ kính nể.

Được tặng không nhiều Niết Bàn Thánh dịch như vậy mà vẫn nén được mê hoặc, thời buổi này lãnh đạo biết giữ thể diện như vậy không nhiều.

Công bằng liêm chính, coi đệ tử như con, chẳng trách thánh địa dưới sự dẫn dắt của Thánh chủ càng ngày càng lớn mạnh.

Đương nhiên, không phải ai cũng cảm thấy khâm phục quyết định của Thần Tiêu thánh chủ.

Chẳng hạn như lão đạo sĩ lúc này đau lòng đến mức tim muốn nứt ra.

Có sao nói vậy, ông ta có cảm giác mình đang bị nhắm vào.

Cái tên Nhị sư đệ xấu tính này hư quá!

Tặng không cho ông ta không được à?