Thẩm Thiên biết mặt nạ Phượng Vũ có thể che đậy được khí tức.
Nhưng có ra sao đi chăng nữa hắn cũng không ngờ mặt nạ đó có thể qua mắt được cả sự do thám của Thần Tiêu Thánh chủ.
Cho dù nói như nào đi nữa, có thể che giấu được là một chuyện tốt, dù gì thì Thẩm Thiên cũng là một người cần có sĩ diện.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên bắt đầu thay trang phục ngay dưới lòng đất, cởi chiến giáp xanh nhạt ra, thay y phục của mình lên.
Sau đó lấy gương ra soi, tận lực không để lưu lại dấu vết nào.
Cùng lúc đó, tâm tình của Thần Tiêu Thánh Chủ và Bích Liên thiên tôn rất không ổn định.
Nhất là lão đạo sĩ, chua xót từ trong ra ngoài.
Phải biết rằng, sau khi lão tu luyện Tân Hỏa Kinh, vận đen cứ liên tục đến.
Kỳ vật thiên địa Bích Lạc Thanh Thiên Viêm duy nhất trên người lão cũng là có được trước khi chuyển sang luyện Tân Hỏa Kinh.
Còn Thẩm Thiên thì sao? Trước đó đã có cơ duyên nhận được Nhất Nguyên Trọng Thuỷ, giờ lại có thêm loại kỳ vật thiên địa.
Sự may mắn đó khiến lão đạo sĩ ghen tị đến mức nhịn không được mà muốn hét lên ông trời thật bất công!
Còn về Thần Tiêu Thánh chủ, ông là người có đầu óc, suy nghĩ toàn diện hơn lão đạo sĩ.
Lão đạo sĩ chỉ nhìn thấy Thẩm Thiên đã tiến cấp thành Dương Lôi Thần Thể, lấy được hai loại kỳ vật thiên địa lớn mạnh.
Nhưng Thần Tiêu Thánh chủ lại chú ý đến một điểm quan trọng hơn, đó là Thẩm Thiên lại có thể dung hợp hai loại kì vật đó lại.
Phải biết rằng, những kì vật trong danh sách những kỳ vật thiên địa là tạo vật của trời cao, có sức mạnh vô song, đồng thời cực kì khó thu phục được.
Cho dù những tu sĩ thông thường có lấy được kì vật như vậy mà muốn luyện hóa chúng để phục vụ cho bản thân cũng là một việc làm trăm khó vạn khó.
Ví như lão đạo sĩ, cơ thể đã dung hợp luyện hóa Bích Lạc Thanh Thiên Viêm, sức mạnh được tăng lên rất nhiều.
Nhưng nếu tiếp tục cho lão một loại kỳ vật thiên địa nữa, chưa chắc lão đã có thể dễ dàng luyện hóa được chúng.
Bởi vì luyện hóa Kỳ vật thiên địa tuyệt đối không phải là một chuyện đơn giản, vì nó dễ bị tiêu hao vô ích.
Tương truyền, Đông Hoang ba ngàn năm trước có một vị đại năng tuyệt thế tu luyện Luyện thể thuật, cố ép ba loại kì vật dung hòa vào nhau.
Kết quả là uy lực của Kỳ vật thiên địa bùng ra ngoài trong quá trình luyện hóa dung hợp, khiến người đó trực tiếp bị tẩu hỏa nhập ma, cơ thể cũng theo đó mà mai mòn.
Đến cả vị đại năng tuyệt thế hòng dung hợp ba loại Kỳ vật thiên địa đó mà còn sống không bằng chết.
Tu vi hiện tại của Thẩm Thiên chẳng qua chỉ là một Trúc Cơ kỳ nhỏ bé thôi mà lại có thể dễ dàng dung hợp ba đại kì vật đó?
Đây là việc mà người có thể chất bình thường làm được sao? Đây rõ ràng là người được thiên đạo chiếu cố mà!
Trong lòng Thần Tiêu Thánh Chủ càng thêm chắc chắn, phán đoán của mình là đúng.
Hi vọng về tương lai của bản môn đặt hết lên người Thẩm Thiên!
Nghĩ đến đây, Thần Tiêu Thánh chủ lo sợ lão đạo sĩ không hiểu chuyện kia sẽ làm ra hành động ngu xuẩn không suy nghĩ nào đó.
Nên Thần Tiêu Thánh chủ âm thầm truyền âm, nói cho lão đạo sĩ nghe toàn bộ phán đoán của mình.
“Sư huynh, bổn tọa đã nói hết những gì cần nói rồi, huynh có muốn kết thiện duyên với Thẩm Thiên – Con của Khí Vận hay không?”
Mặt của lão đạo sĩ đỏ lên, trong đầu nhớ lại lời bản thân từng nói trước đó: ta mà hối hận thì làm cháu của đệ!
Một là ôm lấy đùi đứa con của Khí Vận, làm cháu của sư đệ, hai là là một kẻ bại trận có chí khí.
Lão đạo sĩ cảm thấy rất quặn lòng, tốt xấu gì cũng là thiên tôn, cũng cần có thể diện chứ.
“Cái…cái này, sư huynh để ta quan sát thêm chút nữa, không cần vội.”
Tuy vẫn còn cứng miệng, nhưng trong lòng lão đạo sĩ đã phục rồi.
Cùng là tu luyện Tân Hỏa Kinh, nhưng không cùng thể chất cũng gây ra khác biệt rất lớn.
Đa số những người luyện thể thuật luyện Tân Hỏa Kinh, hao phí bỏ ra gấp mười lần, nhưng hiệu quả đạt được lại không quá rõ ràng.
Tư chất luyện thể của lão đạo sĩ thuộc loại cực kì yêu nghiệt, dồn mọi sức lực để tu luyện Tân Hỏa Kinh thể thuật, đến mức có thể gọi là bất khả chiến bại với những người cùng cấp.
Nhưng trong lòng Lão đạo sĩ biết rõ, khi lão đang ở Siêu Phàm cảnh Ma Thần Luyện Thể, sức mạnh của lão kém xa Thẩm Thiên.
Cái khác không nhắc đến, cho dù đem ba loại Kỳ vật thiên địa ra đặt trước mặt Lão đạo sĩ, lão cũng không dám luyện hóa chúng.
Bởi vì năng lượng của Kỳ vật thiên địa rất lớn, xử lí không tốt có sẽ lập tức phát nổ.
Đừng nói đến Siêu Phàm cảnh, cho dù tu vi mạnh hơn đi nữa thì cũng có thể bị loại năng lượng đó làm cho vẫn lạc!
Dù gì thì phát nổ trong cơ thể và phát nổ ngoài cơ thể là hai khái niệm khác nhau.
Còn về Thẩm Thiên, có thể luyện hóa được ba loại Kỳ vật thiên địa ở Siêu Phàm cảnh đã là chuyện khiến Lão đạo sĩ kinh ngạc đến đờ đẫn rồi.
Lão cảm thấy tự hào vì sức mạnh thiên phú của mình, nhưng khi so với Thẩm Thiên thì lại chẳng thấm thía vào đâu!
Nếu không phải lời nói làm cháu lúc trước của mình thì lão cũng muốn trực tiếp giành Thẩm Thiên làm đệ tử rồi!
Lão đạo sĩ lúc này đang rất khó xử, xoắn xuýt, hối hận và đau khổ.
Còn Trương Vân Hi đang đứng hiên ngang ở giữa trời và đất, khí tức toàn thân đã được ổn định lại.
Nàng bước đến trước tấm bia mộ đó, ánh mắt chứa đầy nỗi buồn.
Thần Tiêu Thánh Chủ nhìn thấu được suy nghĩ của con gái, nói: “Đừng nghĩ nhiều.”
“Mộ phần này không phải của Thiên Nhi, chắc chắn bây giờ nó vẫn còn đang an toàn.”
Lời của Thần Tiêu Thánh Chủ khiến đôi mắt Trương Vân Hi bừng sáng lên: “Thật sao? Con đi cứu đệ ấy ngay!”
Chương 207: Tiểu Đằng Đằng khóc rồi (2)
Thần Tiêu Thánh Chủ lãnh đạm nói theo: “Khoan hãy vội, có bổn tọa ở đây thì yêu nghiệt đó không dám giở thủ đoạn đâu.”
“Ta có thể cảm nhận được khí tức của Thiên Nhi, nó được yêu nghiệt kia thả ra rồi, sẽ đến đây ngay thôi.”
Vừa dứt lời liền nghe thấy một giọng núi truyền lại từ đồi núi cách đó không xa.
“Sư tôn, sư bá, sư tỷ, yêu nghiệt đó thả con ra rồi.”
Cùng với giọng nói đó, Thẩm Thiên mặc một thân thanh y hiên ngang bước về phía trước.
Hắn cảm thấy hơi chột dạ, tận lực bước đi với tư thế khí phách, như vậy mới diễn giống.
Dù sao thì trước đó Trương Vân Hi với hắn đã giao đấu qua, chỉ sợ nàng sẽ nhìn ra được đầu mối gì đó từ kinh nghiệm chiến đấu của chính bản thân.
Thẩm Thiên cố gắng bước đi một cách hiên ngang khí phách, điều này khiến cho tư thế của hắn có phần rất ngạo mạn.
Dùng một câu nói thịnh hành ở thế kỉ hai mươi mốt để hình dung, đó là tư thế mà họ hàng sáu đời cũng không nhận ra.
Nhưng trong mắt một người như Thần Tiêu Thánh Chủ, tư thế bước đi đó của hắn lại chẳng có chỗ nào không ổn cả.
Dù sao thì trong mắt bọn họ, Thánh Tử thánh địa nên có khí thể của một người ‘ta là vô địch’, nhìn đời bằng nửa con mắt.
Thẩm Thiên của lúc trước hoàn hảo thì hoàn hảo, nhưng khiêm tốn quá, hắn thiếu mất vài phần tự tin.
Lúc này đây, hắn dung mạo tuyệt thế, khí phách hiên ngang, nhìn thoáng qua như tiên giáng trần.
Mà lại như chiến thần hạ phàm, nhìn mọi kẻ địch trên đời với nửa con mắt, lộ ra mọi sự ngạo nghễ của Thánh Địa!
Lúc này, Thần Tiêu Thánh Chủ vô cùng hân hoan: sách nói không sai, Thiên Nhi quả nhiên có cốt cách của Tiềm Long thăng thiên.
Giờ đây, Thiên Nhi đã bái nhập bản môn, lại thu được cơ duyên to lớn thế này, nghiễm nhiên lên như diều gặp gió.
Sau này, bản môn có thể quật khở ở Đông Hoang hay không đều đặt hết lên người Thiên Nhi cả!
Thần Tiêu Thánh Chủ đang nghĩ về một tương lai tươi đẹp nên Lôi đình tiên quang xung quanh cơ thể khẽ động.
Ông ta nói với Thẩm Thiên: “Thiên Nhi, Đằng Yêu không làm khó hay làm tổn thương con chứ!”
Thẩm Thiên nhanh trí lắc đầu: “Không có, đương nhiên là không, ả làm gì dám làm hại con!”
“Đệ tử chỉ nói với yêu nghiệt đó là, ta là đồ đệ của Thần Tiêu Thánh Chủ, yêu nghiệt đó liền bị dọa đến mất mật.”
Nói gì đi nữa cũng phải biết nịnh nọt, Thần Tiêu Thánh Chủ đường xa đặc biệt đến ứng cứu Thẩm Thiên. Tuy thực tế điều đó chẳng có giúp được gì nhưng Thẩm Thiên cũng nhận lấy tấm lòng đó rồi.
Lời của Thẩm Thiên cũng khiến Thần Tiêu Thánh Chủ hân hoan trong lòng.
Lôi Đình Tiên Quang trên cơ thể cũng nhẹ nhàng lăn tăn.
Ông ta gật đầu nói: “Nếu Thiên Nhi đã an toàn trở về thì bổn tọa cũng nên đi nói đạo lí với yêu vương kia đây.”
“Chỉ là một yêu vương bán Thánh nhỏ bé mà dám ra tay với đồ đệ của bổn tọa, đúng là không biết điều!”
Mười cây cờ Thần Tiêu Lôi Đế đột nhiên bay đi, cắm trên lãnh thổ trăm dặm trở ra ở xung quanh.
Một luồng sấm sét đáng sợ đang dần tụ lại trên trời giống như thiên uy gián lâm.
Cách đó mười dặm, một con Tiểu Đằng Đằng chỉ dài khoảng hai tấc đang cắm mình xuống đất.
Nó đang hấp thụ linh khí từ khoáng linh thạch một cách gian nan và kiên nghị, nỗ lực sinh trưởng.
“Bổn Tiên Cơ không khuất phục đâu, ông trời bất công, ta nhất định tu luyện thành tiên, nghịch thiên cải mệnh!”
Vừa dứt lời, sắc trời dần trở nên tối sầm, trên trời đột nhiên có sấm sét nổi lên.
Uy lực đáng sợ đó bao phủ khắp xung quanh, dường như sấm sét có thể đánh xuống bất cứ lúc nào.
Đột nhiên, Tiểu Đằng Đằng đó ngẩn ra.
Hai hàng chất lỏng trắng sữa từ từ chảy xuống,
Hình như nó khóc rồi.
Bổn Tiên Cơ chỉ nói có một câu quá đáng thôi mà.
Vậy mà muốn dùng sét đánh ta?
¬ Nhìn thấy bộ dạng không dễ dàng bỏ qua, nhất định phải lôi Đằng Mẫu Lục Cơ ra để nói chuyện của Thần Tiêu Thánh Chủ, Thẩm Thiên toát mồ hôi.
Ông ta vốn không biết rằng, Đằng Mẫu Lục Cơ đã chạy thoát kia chỉ còn dài khoảng hai ba tấc, phần còn lại đã bị người ta ăn mất rồi.
Nếu bây giờ mà Thần Tiêu Thánh Chủ lật tung sơn cốc Mê Vụ mà không tìm được đối thủ thì phải làm sao?
Nếu thế thì chẳng phải bọn họ sẽ nghi ngờ Thánh Tử là nữ yêu nghiệt kia sao?