Quế công công nhẹ nhàng thở phào: Điện hạ được quan tâm như vậy nương nương suối vàng có biết, nhất định sẽ rất vui mừng.
Trương Vân Hi nói: “Phụ tôn, giờ bình nguyên Mê Vụ bị linh vụ bao phủ che đậy thần niệm, phải chăng chúng ta cũng sẽ tiến vào?”
Thần Tiêu Thánh Chủ lắc đầu: “Bình nguyên Mê Vụ này đã bị yêu nghiệt kia luyện thành lĩnh vực của mình, rất khó giải quyết.”
“Muốn tiến vào lĩnh vực của ả ta cứu người, trước tiên phải hoàn toàn đánh tan lĩnh vực yêu nghiệt này.”
“Nếu Thiên nhi không ở trong bình nguyên Mê Vụ này, đây không phải vấn đề lớn, linh vụ có thể sẽ tan rã trong nháy mắt.”
“Nhưng lúc này Thiên nhi ở trong vùng bình nguyên Mê Vụ thì bổn tọa không thể dùng sức quá mức để tránh không cẩn thận đả thương Thiên nhi..”
Trong Lôi Đình Tiên Quang bắn ra từng lá cờ lao về bầu trời phía xa xa, vững vàng cắm bốn phương tám hướng trên bình nguyên Mê Vụ.
Thần Tiêu Thánh chủ nói: “Bổn tọa dùng Thần Tiêu Lôi Đế kỳ này bày ra 'Thần Tiêu Luyện Thiên Đại Trận', luyện hóa hầu như gần hết tất cả linh vụ trên bình nguyên Mê Vụ!”
“Đến lúc đó không có những linh vụ này che chắn thần niệm, chúng ta có thể mau chóng tìm được tung tích Thiên nhi, cứu nó ra an toàn.”
Thần Tiêu Thánh chủ khiến mọi người vô cùng chấn động, luyện hóa toàn bộ linh vụ bình nguyên Mê Vụ, thật sự có thể làm thế sao?
Nên biết, linh vụ trong bình nguyên Mê Vụ này đã kéo dài mấy ngàn năm chưa tan đấy!
Trương Vân Hi lo lắng nói: “Phụ tôn, xua tan Linh Vụ sẽ không đả thương đến Thẩm Thiên sư đệ chứ!”
Thần Tiêu Thánh chủ lắc đầu: “Dĩ nhiên bổn tọa sẽ khống chế trận pháp, bảo đảm sẽ không ngộ thương đến Thiên nhi.”
“Mặc dù như vậy tiêu hao pháp lực của bổn tọa sẽ tăng lên rất nhiều, thậm chí có thể sẽ đại thương nguyên khí.”
“Nhưng một ngày làm thầy cả đời làm cha, Thiên nhi đã là đệ tử của bổn tọa thì dĩ nhiên bổn tọa sẽ dốc hết sức bảo vệ nó chu toàn.”
“Bổn tọa sẽ sử dụng hết khả năng có thể mau chóng xua tan tất cả linh vụ, đợi sau khi cứu được Thiên nhi về, các ngươi không được phép nói gì với Thiên nhi.”
Lôi Đình Tiên Quang lượn lờ quanh người Thần Tiêu Thánh chủ trông vô cùng uy nghiêm cao lớn, trong lời nói của hắn ta càng ẩn chứa sự rộng rãi phóng khoáng không biết sợ là gì.
Trong lúc nhất thời, Lưu Thái Ất, Tống Phú Quý, Quế công công, Tần Cao nghe thấy mà cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, càng tăng lòng cảm mến Thần Tiêu Thánh địa.
Đường đường là Thánh chủ vậy mà không tiếc đại thương nguyên khí vì đệ tử, tinh thần chân thành, giúp đỡ không mong được hối đáp này quá mức vô tư.
Lạc hồng không phải vật vô tình, hóa thành bùn xuân càng bảo vệ hoa hơn. Nơi lá cây bay múa lửa cũng không ngừng bốc cháy.
Đây, chính là ý chí của Thần Tiêu Thánh địa chúng ta sao? Thật khiến người ta cảm động quá!
Không đề cập đến đông đảo đệ tử Thần Tiêu Thánh địa nghe thấy lời Thánh chủ đang cảm động đến mức lệ nóng doanh tròng.
Lão đạo sĩ đứng bên không ngừng trợn trắng mắt, thật không biết xấu hổ, đường đường là Thánh chủ mà cũng không biết xấu hổ như vậy!
Mọe nó, bày Thần Tiêu Luyện Thiên Đại Trận có thể sẽ đại thương nguyên khí, mọe nó ngươi đường đường là một Thánh nhân tuyệt đại, còn mang theo cả Lôi Đế kỳ đấy.
Còn dám nói với ta là phá giải Linh Vụ đại trận của bình nguyên Mê Vụ nên vì thế mới đại thương nguyên khí, ngươi có thể nào biết xấu hổ một chút có được không?
Gì mà dốc hết sức xua tan linh vụ cứu Thẩm Thiên, đợi khi cứu được không cho phép các ngươi nói với hắn?
Có tiểu tử Lý Vân Phong kia ở đây, những người này có thể giữ được bí mật mới là lạ.
Chỉ cần tiểu tử Lý Vân Phong này lộ ra vài câu chẳng khác nào cả Thánh địa đều biết.
Ngươi đấy, có phải định giả vờ làm vị thái thượng ngoài vô tình lạnh lùng nhưng trong lòng ấm áp, sau đó để Thẩm Thiên vô tình phát hiện không?
Sau đó hắn sẽ vì thế mà vô cùng cảm động, lệ nóng doanh tròng khóc ròng ròng?
Chậc chậc, chơi bẩn quá!
Tên Thánh chủ ngươi thật sự bẩn quá!
Rõ ràng là làm chuyện mất mặt mà lại không ai biết.
Đã vậy còn ngược lại, gần như tất cả mọi người đều cảm thấy ngươi là Thánh nhân cao thượng.
Lúc này lão đạo sĩ thật sự chua xót, ông ta đang nghĩ có phải mình cũng nên đọc nhiều sách hơn không.
Đọc nhiều sách rồi mới có thể làm những chuyện mất mặt thật đẹp đẽ, khiến người ta không thể tìm ra được dấu vết gì!
Hâm mộ quá!
...
Trong lúc Thánh chủ bày Thần Tiêu Luyện Thiên Đại Trận để luyện hóa toàn bộ linh vụ của bình nguyên Mê Vụ thì trong sơn cốc cuối cùng Thẩm Thiên đã mở to mắt.
Lôi đình kim sắc như nước chảy lưu động ngoài cơ thể hắn cuối cùng đã hoàn toàn thu liễm vào trong cơ thể hắn, tụ hợp ở mi tâm.
Tóc của hắn cũng bị Hỗn Nguyên Thần Lôi kích thích cho dựng đứng đồng thời bị nhuộm sang một màu vàng sáng chói.
Hắn cảm thấy nhục thân của mình đang xảy ra thuế biến lớn, sự gần gũi với lôi đình tăng cao cực độ.
Cùng lúc đó, Thẩm Thiên cũng cảm giác Hỗn Nguyên Thần Lôi nơi mi tâm trở nên vô cùng nghe lời, có thể tùy ý điều động.
Thậm chí hắn còn phát hiện mình có thể lợi dụng Hỗn Nguyên lôi đình kích thích nhục thân, tăng độ cứng cáp của nhục thân lên đến cực hạn.
Thẩm Thiên ở trong trạng thái này, tạo hình cực kỳ giống Siêu Saiya trong truyền thuyết!
Chẳng những sức mạnh, tốc độ tăng cao, công kích còn mang theo hiệu quả tê liệt!
Thẩm Thiên đứng dậy, xương cốt toàn thân rung lên đùng đùng.
Lôi quang màu vàng kim quay lại mi tâm, mái tóc dựng đứng cũng mềm rũ xuống bên vai.
Xoay xoay bốn phía, Thẩm Thiên mới phát hiện ra sơn cốc khổng lồ đã hoàn toàn chỉ còn là phế tích.
Còn mình, toàn thân bị bụi xám bao phủ, cực kỳ chật vật, khiến cho hắn rất khó chịu.
“Tan ra cho bổn Thánh Tử!”
Linh khí bành trướng hóa thành một cơn gió từ trong cơ thể Thẩm Thiên thổi ra.
Chương 196: Thể hiện tình yêu thường chết rất nhanh
Chỉ trong chớp mắt, tất cả bụi mịn trên người hắn đều bị thổi bay, quần áo lại một lần nữa không nhiễm bụi trần.
Lúc này, Thẩm Thiên đang mặc chiến giáp, mặt đeo mặt nạ lông phượng, ngạo nghễ độc tôn, quả thực là phong hoa tuyệt đại.
Hắn nhìn cái hố lõm xuống giữa sơn cốc mà hơi do dự: Có nên tới đó xem qua một chút không nhỉ?
Theo như hình tượng cơ duyên trên đầu Phương Thường thì hẳn đây chính là kỳ ngộ y gặp được, chỉ khác ở thời gian.
Đúng vậy, Thẩm Thiên đã tới sớm…
Theo như tình huống hiện tại thì nếu Thẩm Thiên đến muộn một hai ngày sẽ không gặp phải tình cảnh Phược Tiên đằng tấn công thành.
Đương nhiên, với quầng sáng trên đầu hắn thì Thẩm Thiên cũng không dám chắc mình có thể tự tìm được tới nơi này.
Tóm lại, tái ông mất ngựa, chưa biết là tốt hay xấu, trước mắt có lẽ là tốt đi.
Trong vùng bình nguyên Mê Vụ, linh vụ vẫn chưa tan, lại một lần nữa phủ kín sơn cốc.
Nhưng sau khi nuốt chửng khá nhiều chất lỏng từ chảy ra Phược Tiên đằng, sức miễn dịch với linh vụ của Thẩm Thiên đã đạt tới trình độ cực cao.
Hắn có thể lờ mờ nhìn thấy trong sơn cốc không có động tĩnh gì, Đằng Mẫu Lục Cơ cũng đã vẫn lạc thành tro bụi dưới thiên kiếp.
Ha ha, ai bảo hai người các ngươi cứ thể hiện tình yêu trước mặt bổn Thánh Tử đi.
Thể hiện tình yêu thì chết nhanh thôi, tu tiên mấy ngàn năm mà không hiểu nổi đạo lý này sao?
Đương nhiên, dù vậy Thẩm Thiên cũng không lỗ mãng xông thẳng vào trung tâm linh vụ mà chỉ đi vòng qua.
Hắn muốn quan sát trung tâm của sơn cốc dưới mọi góc độ, bảo đảm sẽ không xảy ra vấn đề như lúc trước nữa.
Dù sao đây cũng là một vị đại lão Độ Kiếp kỳ, ai mà biết người ta có chuẩn bị gì phía sau không?
Thẩm Thiên đi vòng quanh sơn cốc một lúc, đột nhiên hai mắt sáng rực lên, hắn thấy được thứ gì đó hay ho rồi.
Đó là một đốm lửa, đang cháy lên trên thân thể tàn phế khô héo mục nát của Phệ Tiên đằng, không lan rộng, cũng không tắt đi.
Thẩm Thiên nhận ra đó chính là bản nguyên của Nam Minh Ly Hoả trước đó đã được Càn Dương Kiếm Tôn triệu hoán rồi bị đánh nát, bắn ra tung tóe.
Đây chỉ là một mảnh vụn của bản nguyên Nam Minh Ly Hoả, uy năng thần vận chỉ bằng một phần nhỏ của Nam Minh Ly Hoả khi ở trong tay Càn Dương Kiếm Tôn.
Đốm lửa cháy hồng, toàn thân như một con chim lửa nho nhỏ đang nhảy nhót, có vẻ có uy năng không kém.
Khi Thẩm Thiên phát hiện ra đốm lửa này, trong cơ thể hắn đột nhiên cháy lên một cảm xúc kích động khao khát quen thuộc.
Đúng vậy, là năng lượng của Tân Hỏa kinh đang thể hiện khát vọng của mình.
Thẩm Thiên cũng chịu thua gia hỏa này rồi, sao cái gì ngươi cũng muốn ăn hết vậy?
Nhưng công pháp mình tu luyện có thể thôn phệ được Nam Minh Ly Hoả, đương nhiên Thẩm Thiên rất vui lòng.
Điều duy nhất khiến hắn lo lắng là hiện giờ trong thận của hắn đã có Nhất Nguyên Trọng Thủy, liệu có thể chứa thêm Nam Minh Ly Hoả không?
Sẽ không đến mức thôn phệ được rồi thì hai đứa sẽ xung khắc lẫn nhau, thủy hỏa bất dung, khiến cho bổn Thánh tử tự bạo tại chỗ chứ?
Ừm….
Không thể mạo hiểm!
An toàn là thứ nhất. Tu tiên đứng thứ hai.
Nghĩ vậy, Thẩm Thiên cẩn thận từng li từng tí lấy ra một cái hộp đá.
Cái hộp này hắn lấy từ trong cung điện Thần Thủy Linh Tôn lấy khi ở trong tiên phủ Thiên Thủy.
Lúc trước tổng cộng có ba cái hộp đá, đây là một trong số đó, vốn ban đầu nó chứa bản nguyên của nhất nguyên trọng thủy.
Lúc này, Thẩm Thiên lấy hộp ra, cẩn thận cẩn thận thu Nam Minh Ly Hoả vào đó rồi đóng nắp lại.
Mặc dù thân thể rất khao khát nhưng Thẩm Thiên không phải kẻ yếu bị dục vọng thân thể chi phối, hắn hoàn toàn có thể nhịn được mà không ăn vào.
Sau khi cất gọn mảnh bản nguyên Nam Minh Ly Hoả vào trong hộp đá rồi cất vào trong thương minh giới, Thẩm Thiên tiếp tục đi vòng quanh sơn cốc thăm dò.
Đến khi đi hết một vòng, phát hiện không có bất cứ thứ gì không thích hợp, Thẩm Thiên mới móc kiếm chủ lệnh ra, cẩn thận chạm vào.
Tay trái hắn cầm kiếm chủ lệnh, tay phải cầm Huyễn Vũ thần thuẫn, chín cây âm dương phá yêu thương lơ lửng sau lưng.
Lúc này, Thẩm Thiên vũ trang hết lên người, cố gắng đạt tới mức hoàn hảo.
Cuối cùng, Thẩm Thiên bước từng bước đi vào giữa sơn cốc.
Ở đây hắn thấy một hồ nước nhỏ.
Đó là một hồ nước màu bạc, toàn thân tản ra tiên vận.
Thẩm Thiên còn chưa chạm tới ao nước đã cảm thấy toàn thân thư sướng vô cùng.
Ao nước kia tỏa ra sinh mệnh lực vô cùng dồi dào, dường như chỉ một giọt cũng đủ để xác chết sống lại.
Trong lòng hắn suy đoán có lẽ ao nước này là tinh hoa của dây leo mà Đằng Mẫu Lục Cơ thu nạp linh lực vô tận suốt mấy ngàn năm biến thành.
Rễ của cây Phệ Tiên đằng dài cả ngàn trượng kia lan khắp cả sơn cốc, hiến tế chín phần tinh hoa nhục thân mới có được một hồ linh tuyền này.
Có thể thấy hồ linh tuyền này trân quý cỡ nào. Chắc chắn là bảo vật vô giá.
Nên nhớ, dù là Phương Thường có hào quang vàng óng kia cũng chỉ mới thu được một vũng linh tuyền nhỏ thôi đó.
A, khụ khụ, đợi lát đã!
Thẩm Thiên sợ hãi cả kinh, dường như có điểm gì đó không hợp lý.
Đúng rồi!
Theo như hình ảnh cơ duyên của Phương Thường thì rõ ràng chỉ là một vũng linh tuyền thôi mà.
Tính ra vũng linh tuyền kia giỏi lắm chỉ được khoảng nửa mét khối.
Nhưng hồ linh tuyền trước mắt Thẩm Thiên đây nào phải chỉ có một mét vuông?
Đây con mẹ nó là một cái hồ nhỏ!
Thẩm Thiên nhìn qua một lượt, áng chừng cái ao nhỏ này phải dài rộng khoảng năm mét, sâu không dưới một mét.
Nói cách khác, lúc này lượng linh tuyền trước mắt Thẩm Thiên nhiều gấp mấy chục lần số linh tuyền mà Phương Thường gặp được trở lên.
Điều này không hề khiến cho Thẩm Thiên vui vẻ, ngược lại còn khiến cho hắn vô cùng cẩn trọng.
Rốt cuộc mấy chục khối linh tuyền trong hình ảnh cơ duyên đã đi đâu? Trong sơn cốc này vẫn còn có người sao?
Chương 197: Oán niệm của Tiểu Yêu Tinh (1)
Khi Thẩm Thiên nắm chặt kiếm chủ lệnh chuẩn bị triệu hoán kiếm linh mở ra.
Đột nhiên nước hồ bắn lên, xuất hiện một thứ đồ nho nhỏ.
Đó là một dây leo dài chừng ba thước, toàn thân sáng xanh lấp lánh màu phỉ thúy.
Nó thoải mái uốn éo trong hồ linh tuyền, vung vẩy bọt nước, nhìn đến là vui mắt.
Lúc này nó ngóc cổ ra khỏi mặt nước, cùng Thẩm Thiên mắt to trừng mắt nhỏ.
Nhất thời, bầu không khí cực kỳ ngượng ngùng.
Thẩm Thiên và dây leo nhỏ đều sững ra, bất động nhìn chằm chằm đối phương.
Thẩm Thiên có thể cảm giác được trong lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi lạnh, thực sự hoảng hốt!
Dây leo trước mắt đây rõ ràng có màu của Phệ Tiên đằng, không chừng có quan hệ gì đó với Đằng Mẫu Lục Cơ ấy.
Ai biết được gia hỏa này mạnh chừng nào, vạn nhất có thể đạt tới Nguyên Anh Hóa Thần kỳ mà ngươi dám ra tay với nó chẳng phải xong rồi sao?
Ta không thấy ngươi, ngươi cũng không thấy ta.
Thẩm Thiên không ngừng cầu nguyện trong lòng nhưng không có hiệu quả gì.
Hiển nhiên gốc Phệ Tiên đằng nhỏ xíu này đã phát hiện ra Thẩm Thiên. Nó tấn công!
Gốc Phệ Tiên đằng kia hơn run run, phóng một đạo linh tuyền màu bạc tới Thẩm Thiên.
Mà thân thể của nó thì chui xuống dưới đáy linh tuyền, điên cuồng dũi đầu chui vào đất bùn.
Đúng vậy. Gốc Phệ Tiên đằng nhỏ xíu này đang sợ. Nó đang liều mạng chui vào lòng đất chạy trốn.
Thẩm Thiên đã chuẩn bị sẵn sàng đột nhiên dựng lồng phòng ngự lên mức cao nhất.
Nhưng đạo linh tuyền kia bắn lên lồng phòng ngự lại không có tí sóng ba động nào.
Thẩm Thiên cảm nhận một chút, lực trùng kích tối đa cũng tương đương với đòn tấn công của tu sĩ Trúc Cơ kỳ.
…
Nhìn Phệ Tiên đằng vẫn đang cắm cúi chui xuống lòng đất, rõ ràng đang e ngại Thẩm Thiên.
Hắn thấy rất vui: Nếu ngươi đã sợ ta thì ta không việc gì phải sợ ngươi!
Tiểu yêu tinh, mau quỳ gối phục tùng trước thần uy của bổn Thánh tử đi!
Thu Huyền Vũ thuẫn lại, Thẩm Thiên bất ngờ nhảy vào trong hồ linh tuyền.
Phệ Tiên đằng đã chui xuống đất bùn, chỉ còn hở cái đuôi dế, hắn đột nhiên duỗi tay nắm lấy.
Sau đó, hắn dốc hết sức toàn thân kéo Phệ Tiên đằng từ dưới đất bùn lên từng tí từng tí một.
Không thể không nói, gốc Phệ Tiên đằng này thực khỏe quá mà, lại không thua kém Thẩm Thiên tí nào.
Nên nhớ, Thẩm Thiên tu luyện Tân Hỏa Luyện Thể Thuật, còn vừa mới lột xác thành Thần thể Tiểu Ngũ Hành Dương Lôi, sức lực có thể coi là vô địch trong cảnh giới này.
Cho dù là cường giả Kim Đan kỳ bình thường, nếu chỉ đơn thuần là dùng lực đối lực cũng chưa chắc đã có thể tranh phong với Thẩm Thiên.
Vậy mà lúc này mặc dù hắn đã dùng hết sức nhưng vẫn không thể kéo gốc dây leo nhỏ chỉ dài ba thước này ra.
Bởi vậy, có thể thấy được gốc Phệ Tiên đằng bé xíu này cực kỳ bất phàm, chính là tuyệt thế tiên thực!
Hai tay nắm thật chặt gốc dây leo nhỏ bé, trong lòng Thẩm Thiên nóng như lửa.
Dù sao đây cũng là Phệ Tiên đằng mà, là chí bảo còn trân quý hơn cả Thất Bảo Tiên Hồ Lô.
Nếu có thể bắt nó lại nhét vào trong Thánh Địa, chẳng phải là một món lợi nhuận khổng lồ sao? Dù có không tốt thì đem bán lấy tiền cũng không lỗ.
Bảo hắn tự nuôi ư? Nói thật Thẩm Thiên cũng không có ý định này. Dù sao Phệ Tiên đằng này cũng có quan hệ tới Đằng Mẫu Lục Cơ.
Vạn nhất thứ này chính là do Đằng Mẫu Lục Cơ niết bàn mà có, mình lại đi nuôi nó lớn, nhỡ sau này nó muốn hút khô máu của bổn Thánh Tử thì phải làm sao?
Thẩm Thiên vẫn chưa dám tin tưởng quầng sáng trên đầu mình đâu. Mặc dù màu xanh đã khá đậm rồi nhưng vẫn còn cách “con của Khí Vận” xa lắm.
Hắn cũng không dám yêu cầu xa vời cái gì mà sau khi được mình nuôi một thời gian ngắn, phương tâm của “Tuyệt Thế Yêu Cơ” lại một lòng một dạ hướng về mình.
Việc này là đem cái mạng nhỏ ra để đánh cược đấy.
Thẩm Thiên nghĩ kỹ rồi, chờ bắt tiểu yêu tinh này ra sẽ lập tức phong ấn nó lại rồi đem về bán cho Thánh Địa.
Đằng Mẫu Lục Cơ có mạnh hơn nữa cũng chỉ là vừa mới độ kiếp, chẳng lẽ có thể mạnh hơn được Thánh Chủ hay sao?
Đến lúc đó, nó rơi vào trong tay Thánh Chủ sư tôn rồi, thế nào ông cũng có cách xử lý!
…
Thân thể non mịn của Phệ Tiên đằng đang không ngừng giãy dụa.
Chất lỏng màu bạc vẩy ra thấm ướt toàn thân Thẩm Thiên, linh khí nồng đậm lan ra khắp nơi.
Thẩm Thiên cũng không định tiếp tục giằng co nữa, hỗn nguyên thần lôi ở mi tâm sáng lên lấp lóe.
Mái tóc đen như mực chậm rãi chuyển sang màu vàng sáng, từng sợi dựng đứng, khí tức đột nhiên tăng lên.
Thẩm Thiên thét dài một tiếng, toàn thân tỏa kim quang rực rỡ, hai tay cũng khỏe hơn nhiều, nhanh chóng lôi được Phệ Tiên đằng ra.
Một tấc, hai tấc, ba tấc…
Phệ Tiên đằng vẫn đang liều chết giãy dụa, nhưng đối thủ của nó lại là Thẩm Thiên với trạng thái siêu Saiyan, nên nó hoàn toàn không thể chống cự nổi.
Thấy phần lớn thân thể đã bị lôi ra khỏi bùn đất, nó gần như tuyệt vọng.
Phựt!
Tiếng đứt thanh thúy vang lên, hai tay Thẩm Thiên chợt hẫng đi.
Hắn phải lùi lại mấy bước, toàn thân lảo đảo suýt nữa thì ngã, tay cầm một nửa Phệ Tiên đằng.
Bên kia, nửa cây Phệ Tiên đằng còn lại chỉ dài khoảng nửa xích đã nhanh chóng chui xuống đất trốn tiệt.
Đúng vậy, nó vừa học cách thạch sùng đứt đuôi để bỏ trốn đấy!
Thẩm Thiên vội lao tới muốn nhổ nó ra, song lần này Phệ Tiên đằng đã dùng hết sức chui tuột vào trong lòng đất rồi.
Đoán chừng Đằng Mẫu Lục Cơ không thể ngờ nổi bản thân mình hao hết tinh hoa toàn thân, thật vất vả mới đổi được cơ hội niết bàn, lại xui xẻo như thế.
Không chỉ kế hoạch hút khô Thánh Dịch rồi niết bàn trong mấy ngày ban đầu đã tan thành mây khói mà chẳng hút được bao nhiêu, mà cả thân thể cũng bị ép phải tự đoạn.
Không thể không nói, ở tu tiên giới thực sự có nhân quả báo ứng, ngàn vạn lần không thể kêu gào với trời được.
Không phải sao? Đằng Mẫu Lục Cơ vừa mới nói ta sẽ niết bàn trở lại, ông trời làm gì được ta?
Kết quả, Thẩm Thiên xuất hiện. Ừm, chẳng những cướp gia sản của ngươi, ngay cả nhục thể cũng cướp chiếm luôn.