Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 65: Ăn hết đám tiểu yêu tinh các ngươi!



Ở một nơi khác, lúc này đám người Tần Vân Địch, Tần Cao cũng đã chạy đến hoàng cung.

Do dùng lượng lớn Lôi Bạo Phù và Phá Yêu Thương mở đường, cho nên mọi người cũng không bị thương nặng.

Lúc này, bọn họ cùng với rất nhiều tu sĩ vừa từ cõi chết trở về, cùng đứng một chỗ hấp thu linh thạch điều dưỡng khí tức.

Trong đám bọn họ, có rất nhiều người đau đến mức khóc đến chảy nước mắt nước mũi, vì mình vừa thoát chết trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc mà cảm thấy vui sướng.

Tuy nói tu tiên giả có tính tình lãnh đạm, nhưng đó cũng chỉ nhằm vào phàm nhân mà thôi, giống như là sư tử sẽ coi thường cảm xúc của một con thỏ con vậy.

Nhưng khi thử thách sinh tử rơi vào trên người mình, thì không có mấy tu sĩ có thể thản nhiên đối mặt cả, phần lớn đều giống với những phàm nhân kia.

Giờ đây, sau khi chạy thoát rất nhiều người nhớ lại lời bàn tán ở trong thành từ hai ngày trước.

Đúng vậy, là vị Tiên sư có thể nhìn trộm thiên cơ trong truyền thuyết kia, đã sớm tiên đoán và nhắc nhở mọi người từ trước.

Ngài nói thành Mê Vụ sẽ nhanh chóng xảy ra đại biến, cũng khuyên những người hữu duyên hãy rời khỏi đây.

Chỉ tiếc, tất cả mọi người đều bị thứ gọi là “cơ duyên” che lấp đôi mắt, trên cơ bản là không có rời đi quá xa.

Dù là có một số bộ phận có bán tín bán nghi cũng chỉ rời khỏi tiểu trấn Mê Vụ, rút lui về trong thành Mê Vụ.

Thậm chí còn có rất nhiều người tung tin nhảm, nói là Tiên sư mưu đồ một mình nuốt trọn “đại cơ duyên”.

Kết quả đã chứng minh, ở bình nguyên Mê Vụ thực sự xảy ra biến cố đáng sợ.

Những tu sĩ ở lại trong tiểu trấn Mê Vụ đã chết sạch.

Cho dù là ở lại trong thành Mê Vụ thì cũng bị bao vây tầng tầng lớp lớp.

Trong lúc nhất thời, trong lòng của vô số người dâng lên cảm giác hối hận vô cùng, hối hận lúc đầu đã không nghe khuyên bảo!

Trong đám người, có mấy vị tu sĩ nhìn vào Lôi Bạo Phù còn sót lại trong tay, nước mắt rơi như mưa.

Bọn họ đều là tin vào lời khuyên của Thẩm Thiên, hơn nữa còn là người hữu duyên dùng một nửa cơ duyên đổi lấy Lôi Bạo Phù

Kết quả là trong lúc đại loạn, đối mặt với Phược Tiên Đằng, bọn họ đã dùng Lôi Bạo Phù nổ ra một đường sống.

Mặc dù không thể nổ chết những đám Phược Tiên Đằng kia, nhưng với số lượng lớn lôi bạo phù ngăn trở cũng đã trì hoãn được sự đuổi giết của Phược Tiên Đằng.

Vì thế mới có thể tranh thủ được thời gian ngắn ngủi, mà việc này đối với bọn họ mà nói thì vô cùng trọng yếu.

Cuối cùng, những người hữu duyên này thành công chạy vào trong hoàng cung của nước Vụ Ẩn, tạm thời sống sót.

Đối với bọn họ lúc này mà nói thì Tiên sư thật sự là ân nhân cứu mạng của bọn họ!

Đồng thời vị Tiên sư thần bí kia cũng trở thành niềm hi vọng cuối cùng của bọn họ.

“Cảm tạ Tiên sư ban cho phù, nếu không phải như vậy thì ta đã sớm chết rồi.”

“Tiên sư vì bảo vệ tính mạng của chúng ta, nhìn trộm thiên cơ, rồi khuyên chúng ta nhưng mà chúng ta lại không tin ngài.”

“Chúng ta thật đáng chết! Tiên sư không tiếc chịu đựng Thiên Đạo phản phệ, vì chúng ta mà cầu một đường sống, ân nghĩa cảm động trời cao!”

“Tiên sư, chúng ta biết sai rồi, cầu xin ngài nhanh chóng hiển linh thu phục đám yêu nghiệt này đi! Trong nhà ta còn có mẹ già tám mươi tuổi!”

“Tống huynh, Lưu huynh, Chân huynh, Hùng huynh, các vị không phải là những tiền bối trong giáo ta hay sao? Các vị có biết Tiên sư ở đâu không?”



Nghe mọi người hỏi, đám người Tống chưởng quầy tê dại da đầu.

Chả nhẽ bọn họ lại nói cho đám người này là Tiên sư cũng theo chân bọn họ rời đi sao?

Ngay tại lúc này, Trương Vân Hi mặc trên người Bạch Hổ Minh Quang Giáp, tay cầm Bạch Hổ kiếm, lạnh nhạt bước tới.

Trên người nàng tản ra khí thế mạnh mẽ, binhg tĩnh nói: “Tiên sư đã một mình tiến về chỗ sâu của bình nguyên Mê Vụ.”

“Chắc hẳn các ngươi cũng nhìn ra được, biến cố lần này nhất định có kẻ giật dây đằng sau, Tiên sư đã tiến đến tìm tòi thực hư.”

“Vào lúc này, chúng ta phải chọn tin tưởng Tiên sư, đồng thời cố thủ tốt trong Hoàng cung – trận địa cuối cùng này.”

“Bây giờ, tất cả những ai không muốn chết thì hãy nâng cao tinh thần, toàn lực phối hợp bày trận với ta!”

Không thểkhông nói, Trương Vân Hi quả là một nữ Chiến thần không hề thua kém đấng mày râu một chút nào.

Chẳng những thực lực mạnh mẽ mà còn tinh thông thuật lãnh đạo của bậc chủ soái.

Ở lúc gặp phải nguy hiểm đáng sợ thì việc trọng yếu nhất luôn là ổn định lòng quân.

Chỉ có ổn định lòng quân, mới có thể đem lực lượng của tất cả mọi người hợp lại thành một sức mạnh có thể sáng tạo kì tích.

Nếu không, một khi ở trong tuyệt vọng, sợ hãi mà sinh là hoảng loạn thì tất cả mọi người chỉ có một con đường chết.

Trương Vân Hi mặc dù không biết Thẩm Thiên đang ở đâu, nhưng nàng phải lấy Thẩm Thiên làm nòng cốt, để cho tất cả mọi người phấn chấn lên.

Mà lời nói của nàng thật sự cũng làm cho rất nhiều người vốn sợ hãi run rẩy cũng một lần nữa phấn khởi hẳn lên.

Bọn họ quên đi những tu sĩ thê thảm kia bị hút khô tinh nguyên, quên đi sự sợ hãi của cái chết.

Đúng vậy, Tiên sư vốn không cần phải mạo hiểm, nhưng lúc này cũng cố gắng chiến đấu hết sức mình.

Vậy thì bọn họ làm sao có thể buông bỏ chống cự được chứ!

Nhất định phải chống đỡ, tuyệt không để phòng tuyến bị công phá!

Chỉ cần Tiên sư tiêu diệt yên nghiệt đứng đằng sau giật dây thì chúng ta sẽ có thể sóng sót!

Sau khi trong lòng dân lên dục vọng cầu sinh thì sĩ khí chiến đấu của tất cả mọi người đều trở về, thậm chí còn bộc phát mạnh mẽ.

Đây chính là tiềm năng của sinh mạng!



Bọn họ không biết là, vị Tiên sư mà mình luôn tâm niệm xác thực đã đi đến chỗ sâu trong bình nguyên Mê Vụ.

Nhưng mà, không phải vì cái gọi là thay chúng sinh đi tiêu diệt yêu nghiệt gì đó.

Mà là bị chín gốc Phược Tiên Đằng trói lại như cái bánh chưng kéo đi…

Định đem hiến tặng cho Đằng Mẫu Tiên Cơ làm “sủng nam”.

Hắn bây giờ, đang vô cùng hoảng hốt!



Chương 177: Thần Ma Luyện Thể, Siêu Phàm cảnh (1)

Bình nguyên Mê Vụ yên tĩnh không một tiếng động, sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi.

Mà ở bên trên bình nguyên, lại có bốn gốc Phược Tiên Đằng đang nhanh chóng tiến về phía trước.

Hai gốc Phược Tiên Đằng ở phía trước dẫn đường, còn hai gốc ở phía sau thì đan thành một cái lồng.

Mà trong lồng thì giam giữ một người, đó chính là Thẩm Thiên đang đội Huyền Vũ Khôi, mặc Huyền Vũ Giáp, lực phòng ngự có một không hai.

Mặc dù áo giáp hộ thân bất động như núi, bền chắc không thể chọc thủng khiến những gốc Phược Tiên Đằng này tạm thời không thể làm gì được hắn nhưng Thẩm Thiên vẫn vô cùng hoảng hốt.

Dù sao đám này muốn đem hắn đi gặp “mẹ” của bọn chúng, cái lão yêu bà mà tự xưng là Đằng Mẫu.

Một kẻ mà có thể dễ dàng phái ra mười mấy cây Phược Tiên Đằng cấp Nguyên Anh thì tu vi nhất định vô cùng thâm hậu.

Nếu quả thật bị đám dây leo khờ này đưa đến trước mặt Đằng Mẫu thì cho dù có Huyền Vũ Khôi và Huyền Vũ Giáp cũng không thể chống chọi được đâu!

Đến lúc đó, bị đám cự đằng trói chặt tại trên của vào rồi điên cuồng “chăm sóc” một trận thật thì chẳng mấy chốc mình chỉ còn là cái xác khô.

Không được, tuyệt đối không thể ngồi chờ chết được, ta nhất định phải đột phá hiểm cảnh trước mắt.

Nhìn những sợi dây leo to chà bá bện thành cái lồng, Thẩm Thiên liền suy nghĩ biện pháp đối phó.

Phược Tiên Đằng được công nhận là loài thực vật vô cùng bền bỉ, ngay cả pháp khí thượng phẩm cũng khó mà chặt đứt được nó.

Trên người Thẩm Thiên thì vũ khí có thể coi là mạnh mẽ cũng chỉ có Liên Xạ Thần Thương, Tử Kim Chùy, Kiếm Chủ Lệnh và Bích Thủy Kiếm.

Trước đó ở trong Thiên Thủy Tiên Phủ còn tìm được một thanh trường tiên nhưng mà do đẳng cấp quá cao nên Thẩm Thiên không cách nào khiến nó nhận chủ được.

Cho nên đối với Thẩm Thiên mà nói, tính ứng dụng của trường tiên kia cũng không hề cao, còn không bằng mấy loại pháp khí như Tử Kim Chùy.

“Muốn chém đứt những cây này thì nhất định phải dùng binh khí thật sắc bén, mà Tử Kim Chùy lại không hợp yêu cầu.”

“Liên Xạ Thần Thương tuy là Linh Khí trung phẩm nhưng đáng tiếc thích hợp đâm xuyên hơn chứ không thích hợp chém.”

Trong lòng Thẩm Thiên không ngừng suy nghĩ, cho nên thứ tích hợp nhất để chém đứt Phược Tiên Đằng lúc này chính là Bích Thủy Kiếm mà Liên nhi đã đưa cho.

Ý nghĩ trong lòng vừa lóe lên, Thẩm Thiên rút ra thanh Bích Thủy Kiếm bất ngờ chém vào dây leo và lồng giam, kiếm quang như nước xanh.

Keng!

Bích Thủy Kiếm chém một nhát thật sâu vào trong cơ thể của Phược Tiên Đằng, nhưng mà chỉ chém vào được một nửa thì đã không thể chém vào sâu thêm được nữa.

Hơn nữa Phược Tiên Đằng có tính mềm dẻo cực cao, lúc mà Thẩm Thiên đang chuẩn bị rút ra thì lại phát hiện lưỡi kiếm đã bị kẹt lại trong đó!

Nếu không phải kịp thời rút kiếm rồi lui về bên trong vòng bảo hộ Huyền Vũ, thì có lẽ Bích Thủy Kiếm đã bị Phược Tiên Đằng cướp đi ngay trước mặt.

Sự công kích của Thẩm Thiên khiến cho Phược Tiên Đằng càng trói chặt hơn, hơn bề mặt bên ngoài của dây leo xuất hiện từng đường vân thần bí.

Những đường vân thần bí là thiên phú Thần Văn của Phược Tiên Đằng, những đường vân này chính là lộ tuyến vận hành của năng lượng, có thể giúp cơ thể của chúng bền bỉ hơn.

Chính là bởi vì có những đường vân này hộ thể, cho nên cho dù là Bích Thủy Kiếm có cấp bậc Linh khí thì cũng không thể một kiếm chém đứt cơ thể của nó.

Nhìn thấy mình đã toàn lực ứng phó nhưng không có hiểu quả, Thẩm Thiên không khỏi nhíu mày, đám Yêu tinh này thật là khó chơi.

Làm thế nào mới có thể tăng cường uy lực của Bích Thủy Kiếm đây?

Nếu như Kiếm Chủ Lệnh có thể dùng được thì Thẩm Thiên ngược lại là không có gì lo lắng, một kiếm là có thể giải thoát.

Nhưng mà lúc trước, khi đối phó với Phược Tiên Đằng cấp Nguyên Anh, Thẩm Thiên đã dùng Kiếm Chủ Lệnh một lần.

Bây giờ Kiếm Chủ Lện vẫn còn đang hấp thụ Linh Thạch để bổ sung lại năng lượng, chí ít cũng phải mấy canh giờ thì mới có thể hồi lại.

Vấn đề ở chỗ là mấy canh giờ sau, nhỡ không may đã bị đưa tới chỗ của Đằng Mẫu thì phải làm sao?

Đến lúc đó, dù là Kiếm Chủ Lệnh cũng vô ích!



Bỗng nhiên, ánh mắt của Thẩm Thiên lóe lên.

Hắn nhớ lại kiến thức mà mình ở kiếp trước.

Ở thế kỉ 21, có một loại dụng cụ cắt cực kì khủng khiếp.

Loại công cụ đó có tên là “cắt bằng tia nước”, nguyên lý là ép dòng chảy của nước với một lực cực lớn.

Sau đó những dòng nước này thông qua những lỗ cực nhỏ phun thành từng tia ra ngoài, hình thành các tia nước chảy cực nhanh.

Do những tia nước này có tốc độ rất nhanh nên cũng có động năng vô cùng lớn, có thể dễ dàng cắt đôi đá xanh hay sắt thép.

Ở lúc khi mà mới đạt được Nhất Nguyên Trọng Thủy, thì Thẩm Thiên đã từng có ý nghĩ là đem nó ngưng tụ thành hình dáng của một thanh trường đao.

Mặc dù tốc độ chưa hẳn quá nhanh nhưng sức nặng lớn cũng vô cùng đáng sợ.

Nhưng sau đó Thẩm Thiên phát hiện muốn đem Nhất Nguyên Trọng Thủy ngưng tụ thành trạng thái lưỡi đao vô cùng tinh tế như này thì quả thật rất khó khăn.

Ngược lại, nếu là lấy Nhất Nguyên Trọng Thủy gia cố ở bề mặt của Tử Kim Chùy, tiến hành bổ trợ vào những miếng đánh đơn giản thì lại vô cùng dễ dàng.

Đây cũng là một trong các nguyên nhân mà lúc trước đây Thẩm Thiên đã lựa chọn Tử Kim Chùy để thi triển ra sát chiêu.

Nhưng lúc này, đối mặt với lồng giam dây leo, Thẩm Thiên phải tự mình đột phá.

Chỉ có thành công đem Nhất Nguyên Trọng Thủy gia cố ở mũi kiếm của Bích Thủy Kiếm, thì mới có cơ hội thoát ra!



Chương 178: Thần Ma Luyện Thể, Siêu Phàm cảnh (2)

Thẩm Thiên hít sâu một hơi, vỗ nhẹ kích thích thận của mình, triệu tập ra không ít Nhất Nguyên Trọng Thủy.

Hắn cố gắng thử nghiệm đem Nhất Nguyên Trọng Thủy gia trì ở mũi kiếm của Bích Thủy Kiếm, cũng đem áp súc đến trạng thái mỏng nhất.

Nhưng mà bất luận hắn có cố gắng thế nào đi nữa, vẫn không cách nào ngưng tụ ra lưỡi kiếm nước thành công cả.

Tựa như là ở nơi sâu xa đang có một bức bình phong đang ngăn trở hắn đặt tới cảnh giới kia.

Rốt cục là kém ở chỗ nào ta?

Thẩm Thiên cau mày, tại sau bây giờ cảm giác thấy Nhất Nguyên Trọng Thủy không hề nghe lời như vậy!

Rõ ràng ban đầu hắn mới vừa mới gặp Nhất Nguyên Trọng Thủy liền như là thiên lôi dẫn ra địa hỏa cùng hòa làm một thể.

Bây giờ, Thẩm Thiên với Nhất Nguyên Trọng Thủy đã phù hợp lâu như vậy, nhưng vẫn không cách nào thật sự hoàn mỹ điều khiển được nó.

Chờ một lúc !

Trong đầu Thẩm Thiên bỗng nhiên lóe lên từng đạo linh quang.

Hắn nhớ rằng lúc mình chuyển qua tu Lôi Đế luyện thể thuật, hậu quả là Nhất Nguyên Trọng Thủy lập tức bạo động.

Mà sau khi đổi lại tu Tân Hỏa luyện thể thuật thì Nhất Nguyên Trọng Thủy mới khôi phục lại bình tĩnh.

Nói cách khác, Tân Hỏa kinh mới có thể chinh phục được Nhất Nguyên Trọng Thủy!

Như vậy nếu như bản Thánh tử tu luyện Tân Hoa kinh, chính thức đột phá luyện thể cảnh.

Lực khống chế đối với Nhất Nguyên Trọng Thủy, hẳn có thể cũng vì vậy mà tăng cường lên ấy chứ!

Thẩm Thiên cảm thấy phỏng đoán này của mình rất thực tiễn.

Dù sao cũng đã bị đám yêu nghiệt này vây khốn, nếu ngồi chờ chết còn không bằng tất tay thử một lần!

Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên lấy ra một túi linh thạch từ trong Thương Minh Giới, điên cuồng cắn nuốt lấy lượng lớn linh khí.

Cùng lúc đó còn lấy ra từng cây Phược Tiên Đằng, hút những chất lỏng tràn đầy năng lượng của nó.

Bản năng của cơ thể nói cho Thẩm Thiên biết, nếu hấp thụ dịch lỏng của những Phược Tiên Đằng này thì sẽ có trợ giúp rất lớn giúp hắn đột phá!

Từng viên Linh thạch hóa thành bụi phấn, từng cây Phược Tiên Đằng bị hút khô linh khí chỉ còn lại tàn da.

Cả tế bào cũng như khiếu huyệt của Thẩm Thiên như đang cộng hưởng với nhau, tựa hồ đang tiến hành phi thăng căn nguyên.



Hắn có thể cảm giác được, thân thể của mình đã được cường hóa đến mức cực hạn của một con người.

Khí huyết trong cơ thể kêu lên sùng sục, lưu chuyển phát ra tiếng ầm ầm như là nước sông chảy mạnh.

Gân guốc quang cơ thể nổi lên, giật giật tựa như trống thần chấn thiên, như là mãnh hổ, ngạo khiếu sơn lâm.

Thẩm Thiên hít sâu một hơi, từng luồng khí huyết màu đỏ mà mắt thường có thể thấy được đang tràn ra từ trong cơ thể hắn.

Đó là khí huyết nồng nặc phá thể mà ra, là dấu hiệu thông báo chỉ còn nửa bước nữa là vượt qua Luyệt Thể cảnh để bước vào Siêu Phàm cảnh!

Chỉ có đem thể xác mài dũa đến mức tận cùng, thì mới có thể từ thân thể ngưng tụ thành cương nguyên thuần khiết.

Những thứ khí huyết cương nguyên chí cương chí dương này có thể khắc chế các loại yêu ma quỷ quái.

Nếu như nói Trúc Cơ là bước đầu tiên đạp lên tiên lộ của hệ thống Kim Đan, Luyện Khí.

Thì Siêu Phàm cảnh chính là bước ngoặt trong hệ thống Thần Ma Luyện Thể.

Chỉ khi nào ngưng tụ ra khí huyết cương nguyên phá thể mới được tính là một tu sĩ Thần Ma Luyện Thể chân chính.

Mà giờ phút này, Thẩm Thiên bất ngờ thành công đột phá tầng chắn kia.

Lúc này, hắn tiến vào một vùng thiên địa mới mẻ.

Cương nguyên phá thể, tẩy sạch bạch huyệt trên cơ thể.

Tẩy kinh phạt tủy, vượt qua phàm tục.

Đây chính là: Siêu Phàm!

Trong cõi u minh, tầng bình cảnh kia ầm ầm nổ vang, quả thực giống với câu “tích trữ lâu dài, sử dụng một lần”.

Cả người Thẩm Thiên từ đầu đến chân như có tiềm năng vô tận được kích thích ra ngoài, dâng trào mãnh liệt.

Càng ngày càng có nhiều khí huyết đỏ sẫm cương nguyên phá thể mà tràn ra ngoài cơ thể của hắn như ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.

Đó là do khí huyết trong cơ thể của Thẩm Thiên quá mức mãnh liệt, quá mức hùng hồn, chúng đang bị hắn dùng Tân Hỏa Kinh luyện hóa thành cương nguyên phá thể.

Loại khí huyết cương nguyên phá thể khi ngưng tụ ra, thì tu sĩ Thần Ma Luyện Thể có thể nắm trong tay năng lực tấn công tầm xa.

Mặc dù không thể điều khiển phi kiếm như tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ, có thể giết địch ngoài trăm bước. Nhưng vẫn có thể giơ tay biến khí huyết hóa rồng, trong vòng ba trượng mình ta vô địch!

Đây mới là năng lực chân chính của cảnh giới thứ hai của Thần Ma luyện thể - Siêu Phàm!

Khí huyết bên ngoài cơ thể của Thẩm Thiên như là ngọn lửa mạnh mẽ, đang bốc lên không ngừng.

Giống như là ngọn lửa thật sự, gió thổi sẽ cháy to, trong nháy mắt đã cao tới mấy trượng!

Đáng lẽ ra, tu sĩ Thần Ma Luyện Thể bình thường khi đột phá đến Siêu Phàm cảnh thì khí huyết chỉ cao tầm một trượng.

Những thiên tài luyện thể có nội tình thâm hậu kia, thì khi cương nguyên phá thể có lẽ cũng chỉ đạt tới tầm hai đến ba trượng.

Mà những đệ tử chân truyền luyện thể của những Thánh địa thì khi cương nguyên phá thể có thể đạt tới độ cao năm trượng trở lên.

Độ cao của khí huyết được ngưng tụ ra lúc đột phá Siêu Phàm cảnh cũng là một loại thể hiện trình độ thiên phú.

Khí huyết càng cao, chứng tỏ tu sĩ Thần Ma Luyện Thể ở Luyện thể cảnh xây dựng căn cơ càng vững chắc. Ngày sau, lấy khí huyết cương nguyên tôi luyện ngũ tạng trọng cơ thể cũng sẽ thoải mái hơn.

Ngược lại, thì là căn cơ bất ổn, khó có thành công lớn!



Chương 179: Ăn hết đám tiểu yêu tinh các ngươi!

Lúc này, khí huyết cương nguyên phá thể của Thẩm Thiên đã tỏa ra độ cao đến tầm năm trượng, hơn nữa còn đang nhanh chóng tăng cao.

Một mặt hắn ngưng luyện cương nguyên, một mặt khác thì lấy Phược Tiên Đằng từ trong Thương Minh giới ra ăn ngấu nghiến.

Thấy vậy, bốn gốc Phược Tiên Đằng kia cảm thấy không ổn, càng nhanh chóng tăng tốc độ chạy.

Phải mau chóng đem tên nhân loại này cho Đằng Mẫu xư trí, vì bọn chúng như có cảm giác nếu không nhanh sẽ bị hắn ăn mất!

Cảm giác được tốc độ của bốn gốc Phược Tiên Đằng đang tăng nhanh, Thẩm Thiên ngưng luyện ra cương nguyên phá thể cũng nhanh hơn.

Cái gọi là cương nguyên phá thể, thật ra thì chính là khí huyết trong cơ thể của tu sĩ được ép nén ở áp lực cao, có lực lượng chí cương chí dương.

Dùng cho chiến đấu, nó có thể giúp cho tu sĩ Thần Ma Luyện Thể có được năng lực tương tự cương khí phóng xuất ra ngoài, thi triển các loại thủ đoạn như là “Cương Khí đại thủ ấn”…

Nếu dùng để tu luyện, nó có thể nhờ vào tính thẩm thấu của nó thấm vào trong cơ thể của các tu sĩ, trực tiếp rèn luyện lục phủ ngũ của tu sĩ.

Trải qua khí huyết cương nguyên rèn luyện cùng uẩn dưỡng, lục phủ ngũ tạng của tu sĩ sẽ được cường hóa rất cao.

Chẳng những đang lúc chiến đấu, lực chống chịu của lục phủ ngũ tặng được tăng cường, không dễ dàng bị thương.

Càng có thể từ trên căn bản mà bổ sung ngũ hành của cơ thể con người, tiến hành tăng cường thân xác tu sĩ thêm một bước!

Dĩ nhiên là lấy khí huyết cương nguyên rèn luyện lục phủ ngũ tạng chính là mục tiêu chủ yếu của cảnh giới Siêu Phàm.

Chỉ khi rèn luyện lục phủ ngũ tạng đến trình độ “Kim Cương Bất Hoại”, thì mới có thể kiêm tu “lấy lực phá pháp”.

Càng ngày càng nhiều linh thạch hóa thành bụi nhỏ, càng ngày càng nhiều Phược Tiên Đằng bị Thẩm Thiên hút chỉ còn lại lớp vỏ.

Rốt cuộc, Thẩm Thiên cảm giác thấy cơn đói bụng của mình tạm thời lắng xuống, đã không cách nào tiếp tục ăn uống được nữa.

Mà lúc này, khí huyết cương nguyên phá thể ở bên ngoài hắn đã đạt đến độ cao chín trượng năm thước!

Khí huyết cương nguyên bên ngoài cơ thể hắn là màu đỏ sẫm, tỏ ra vô cùng thâm trầm nội liễm.

Khi những thứ cương nguyên này tiếp xúc với Phược Tiên Đằng, thì bên ngoài cơ thể của chúng bắt đầu bốc lên khói xanh.

Từng cây Phược Tiên Đằng cũng đang giãy dụa kịch liệt, hiển nhiên là vô cùng không thích loại khí huyết cương nguyên này.

Thẩm Thiên mở mắt ra, trong hai con ngươi phảng phất như có ngọn lửa đang cháy.

Lúc này, hắn cảm giác được lực lượng của minh vô cùng sung túc, có thể một quyền đánh nát Hóa Thần.

Dĩ nhiên là nếu quả thật có lão đại Hóa Thần cảnh ở đây thì cứ coi như là hắn chưa nói gì.

Thẩm Thiên chậm rãi đưa tay phải ra, Trọng thủy màu bạc quanh quẩn ở quanh đầu ngón tay của hắn như là đang nhảy múa vậy.

Lúc này, Thẩm Thiên có thể cảm nhận rõ được là mực độ khống chế Nhất Nguyên Trọng Thủy của mình đã tăng cao rất nhiều.

Vốn là hắn chỉ có thể miễn cưỡng đem Nhất Nguyên Trọng Thủy bao trùm lên trên lắm tay, hoặc là mượn nhờ Nhâm Thủy Thần Lôi thì mới có thể đả thương được địch thủ.

Nhưng mà lúc này thì chỉ cần Thẩm Thiên muốn là có thể dễ dàng thao túng Nhất Nguyên Trọng Thủy.

Hắn nhẹ nhàng kéo một cái, Nhất Nguyên Trọng Thủy lập tức bị kéo thành những đường nước nhỏ dài lấp lóe ánh sáng.

Mặc dù sau khi đặt tới điểm giới hạn thì lập tức tan vỡ, nhưng so với trước đây thì ổn định hơn rất nhiều lần!

Thẩm Thiên thậm chí cảm thấy nếu như mình lại đột phá một lần nữa thì có thể trực tiếp dùng Nhất Nguyên Trọng Thủy ngưng tụ ra vũ khí.

“Không suy nghĩ nhiều nữa, trước mắt là thoát khốn đã!”

Thẩm Thiên hít sâu một hơi, từ từ rút Bích Thủy Kiếm ra.

Ánh kiếm mờ ảo như nước, lóe lên sáng bóng, nhìn một cái đã biết là kiếm tốt.

Thẩm Thiên tay phải cầm Bích Thủy Kiếm, tay trái nhẹ nhàng bôi lên thân kiếm Nhất Nguyên Trọng Thủy.

Ngay lúc này, chỗ bôi lên của Bích Thủy Kiếm hiện ra một lớp chất lỏng màu trắng, bộc lộ ra sức sắc bén kinh người.

Ánh mắt của Thẩm Thiên lạnh lên, khí huyết cả người đột nhiên bốc cháy, thả ra lực lượng vô cùng lớn.

Đó là một loại pháp môn mà được ghi chép trong “Tân Hỏa Kinh”, có thể thiêu đốt khí huyết cương nguyên của bản thân, khiến cho thực lực tăng gấp đôi.

Đây cũng là chiến pháp “liều mạng” đặc hữu mà cảnh giới Siêu Phàm của Thần Ma Luyện Thể có được, một khi thi triển ra tất nhiên sẽ tổn thương nguyên khí nặng nề.

Dẫu sao thì những thứ này cũng là tinh nguyên của sinh mệnh, tiết ra một phát mà quá nhiều thì chắc chắn sẽ hao tổn căn cơ.

Nhưng lúc này, đối mặt với nguy cơ tử vong, Thẩm Thiên không còn sự lựa chọn nào tốt hơn.

Chỉ có thể đốt khí huyết cương nguyên, cùng quyết chiến với đống yêu nghiệt thích chơi roi da một trận!



Oanh…!

Khí huyết cương nguyên của Thẩm Thiên thu hết vào trong cơ thể, tỏa ra lượng lực to lớn.

Giờ phút này, bắp thịt của hắn nhô lên nhúc nhích, tóc cũng dựng ngược lên.

Ánh sáng màu đỏ thẫm từ trong cơ thể hắn phản chiếu ra, khiến cho Huyền Vũ Chiến Giáp trên người tỏa ra lấp lánh rực rỡ.

Ngay lúc đó, Thẩm Thiên giơ cao thanh Bích Thủy Kiếm, khí huyết màu đỏ cùng với Trọng Thủy màu bạc cùng gia cố vào mũi kiếm.

Hắn chém về phía mấy gốc Phược Tiên Đằng đang giãy giụa điên cuồng, lúc chém xuống, Bích Thủy Kiếm bắn ra tia kiếm đến mấy trượng.

Coong!

Giờ phút này, Bích Thủy Kiếm như có Thần trợ giúp, không thể ngăn cẳn.

Phược Tiên Đằng vốn vô cùng bền bỉ, nhưng cũng bị cắt “ngọt” trước mũi kiếm.

Bọn chúng giống như mảnh giấy, bị Bích Thủy Kiếm trong tay Thẩm Thiên chém phát đứt lìa, dịch lỏng văng khắp nơi.

Thẩm Thiên gào to một tiếng, xông ra từ trong lồng giam dây leo, giống như mãnh hổ xuống núi.

Sức mạnh của thiêu đốt khí huyết, khiến hắn như là “chơi đồ”, hoàn toàn không có cảm giác mệt mỏi, chỉ muốn phát tiết hết ra.

Ầm…!

Tử Kim Chùy to lớn cũng bị Thẩm Thiên triệu hoán ra, cầm ở bên tay phải.

Hắn cầm chùy vung lên trời, trong nháy mắt, tia sét màu đen đã ngưng tụ thành hư ảnh Huyền Vũ to lớn, chấn áp xuống Phược Tiên Đằng.

Đoàng!

Trong thập đại thần thú, Huyền Vũ chính là lấy trấn áp làm đầu.

Giờ phút này, dị tượng Huyền Vũ Trấn Giang Sơn tỏ ra rõ ràng, dễ dàng ngăn chặn một cây Phược Tiên Đằng.

Tử Kim Chùy to gần trượng đậm thẳng vào thân của Phược Tiên Đằng, đập nó bẹp xuống đất, đầu đầy sao bay quanh.

Một giây sau, tay trái của Thẩm Thiên cầm Bích Thủy Kiếm chém xuống, đem gốc Phược Tiên Đằng này chém thành hai khúc, dịch lỏng màu xanh văng vãi ra khắp nơi.

Phược Tiên Đằng có thể so với tu sĩ cảnh giới Kim Đan, lại ở dưới trạng thái bùng nổ khí huyết cương nguyên của Thẩm Thiên không thể chống đỡ nổi ba phút!

“Hãy cảm nhận sự tức giận của bản Thánh tử đi!”

Thẩm Thiên nắm trên tay nửa đoạn Phược Tiên Đằng, ngậm lên miệng.

Ực ực ực…

Chất lỏng ngọt ngào bị Thẩm Thiên nuốt vào bụng, nhanh chóng tiêu hóa thành năng lượng thuần khiết, lan tỏa ra toàn thân.

Khí diễm mờ mịt bên ngoài của Thẩm Thiên như một lần nữa được tiếp nhiên liệu, lại bùng cháy lên.

Sương mù không cách nào ảnh hưởng đến thần niệm và thị lực, Thẩm Thiên từ từ lau chất lỏng dính ở mép.

“Trói bản Thánh tử lâu như vậy có vui không hả!”

“Ta nhất định phải săn sạch đám tiểu yêu các ngươi!”