Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 58: Món ăn đặc sắc của bổn điếm: tim heo nhân tôm (2)



Thẩm Thiên không biết loại quầng sáng này đại diện cho cái gì, chẳng qua theo suy đoán của hắn thì nó giống như khổ tận cam lai vậy.

Không thể không nói, đây là lần đầu tiên Thẩm Thiên nhìn thấy loại quầng sáng này, nó có giá trị nghiên cứu quan trọng với hắn.

Vì vậy loại rượu mà vị huynh đệ thê thảm này muốn uống, Thẩm Thiên sẽ bao!

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên mỉm cười nói: "Huynh đệ, ta mời huynh uống một chén được không?"

Uống rượu?

Nghe được Thẩm Thiên đồng ý mời mình uống rượu, Triệu Hạo nhếch miệng: "Cảm ơn... Cảm ơn tiên tử rộng lượng!"

Thẩm Thiên: "???"

Trương Vân Hi một bên thật sự không nhìn tiếp được, hùng hổ bước tới trước mặt Triệu Hạo: "Tiểu tử, ngươi đừng có quá đáng!"

Triệu Hạo nhìn Trương Vân Hi một chút, khoát tay nói: "Người anh em, huynh đừng hiểu lầm, ta không phải có ý muốn trêu chọc đạo lữ của ngươi."

"Là tiên tử muốn mời ta uống rượu, nếu không lát nữa, ta tự phạt mình ba ly chén vậy!"

"Ợ…"

Nói xong, Triệu Hạo nhắm mắt ợ một cái, mùi rượu nồng nặc xộc vào mặt.

...

Nhìn Trương Vân Hi nghiến răng nghiến lợi, Thẩm Thiên bất đắc dĩ kéo Triệu Hạo đi khỏi Hồng Nguyệt Lâu.

Không đi không được nha, để con hàng này ở lại kéo Trương Vân Hi nói cái mà huynh huynh đệ đệ, lỡ như con cọp cái kia nổi giận thì làm sao bây giờ?

Hai người này, một đấu sĩ có quầng sáng màu vàng, một chuẩn nhân vật chính nửa đen nửa vàng, đều là con trai của khí vận được thiên đạo chiếu cố.

Thần tiên đánh nhau con người sẽ gặp tai họa, dù kết quả thế nào thì cũng không có lợi cho Thẩm Thiên.

Tu vi Triệu Hạo đã mất hết, bị Thẩm Thiên kéo đi cũng không cách nào phản kháng: "Tiên tử, xin tự trọng."

"Tuy là Triệu... Triệu mỗ đã từ hôn nhưng cũng không phải là nam nhân tùy tiện."

Thẩm Thiên cố kiềm nén ý đồ đập thẳng Nhất Nguyên Trọng Thuỷ vào mặt tên này, lôi hắn ta vào quán rượu.

Về phần chưởng quầy tửu điếm, sau khi nhìn thấy Thẩm Thiên lặng lẽ lấy ra Thánh Tử lệnh thì nào dám cản trở nữa?

Ông ta lập tức cho người sắp xếp phòng tốt nhất ở cuối Hồng Nguyệt Lâu, có thể nhìn thấy hơn nửa thành Mê Vụ.

Sau khi đút cho Triệu Hạo uống trà tỉnh rượu bằng cả cái chậu rửa chân, cuối cùng tên này cũng khôi phục chút tỉnh táo.

Đương nhiên chỉ một chút mà thôi, dù sao tên này vẫn còn gọi Trương Vân Hi là người anh em.

Uống vào một ly rượu Tiên Nhưỡng, Triệu Hạo nói: "Tiên tử, ta quá cảm động!"

"Từ khi Triệu mỗ mất hết công lực đến nay, ngươi là nữ tử đầu tiên mời ta uống rượu."

Thẩm Thiên nói bất đắc dĩ: "Ta là nam."

Triệu Hạo híp mắt, lắc lư nhìn Thẩm Thiên rồi xua tay cười.

“Tiên tử nói đùa, ngươi sao có thể là nam được, trên đời này sao có nam nhân nào đẹp mắt như vậy?"

Nói xong mắt Triệu Hạo đã đỏ: "Tiên tử, ngươi yên tâm, chờ ngày sau Triệu mỗ lần nữa quật khởi thì ta sẽ trả lại hết phần tiền hôm nay cho ngươi. Đúng rồi, không biết danh tính của tiên tử ngài là?"

Khóe miệng Thẩm Thiên co giật, chưởng quầy lần nữa đem một chậu rửa chân đựng trà tỉnh rượu tới.

Một lần nữa uống trà tỉnh rượu, bụng của Triệu Hạo đã phình lên trông thấy.

Thẩm Thiên đột nhiên tát một cái vào bụng Triệu Hạo, sắc mặt hắn ta thay đổi rõ, chạy đến bên cạnh khom lưng.

Ọe ọe ọe.

...

Sau khi nôn đến mức không chịu được, cuối cùng Triệu Hạo cũng tỉnh táo hơn.

Hắn nhìn Thẩm Thiên dung mạo tinh tế, sau khi xác nhận đây là nam nhân thì lại càng muốn tiếp tục mua say.

Trên đời lại có nam tử anh tuấn như vậy, đúng là không có thiên lý nha!

Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: "Triệu huynh, thế giới này còn quá nhiều thứ không như ý."

"Nhưng dù có thăng trầm thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục, ngươi tuyệt đối đừng buông thả."

Triệu Hạo lắc đầu: "Không, huynh đài. Ngươi không hiểu cái khổ của ta."

Thẩm Thiên bình tĩnh nói: "Muốn so bi thảm sao? Triệu Hạo, nếu so về bi thảm thì tại hạ cũng không thua kém gì."

Triệu Hạo cười tự giễu: "Ta biết ngươi có lòng muốn an ủi ta. Nhưng ta chỉ là một phế nhân."

Thẩm Thiên hờ hững nói: "Ngươi chỉ mất công lực sau một lần tẩu hỏa nhập ma mà thôi, còn ta tẩu hỏa nhập ma từ nhỏ tới lớn."

Triệu Hạo ngẩn người: "Huynh đài nghiêm túc sao? Làm sao có người tẩu hỏa nhập ma vẫn sống được."

Thẩm Thiên gật đầu: "Không giấu giếm gì, tại hạ là Thẩm Thiên, Thập Tam hoàng tử nước Đại Viêm."

Triệu Hạo hít hơi lạnh: "Ngươi chính là quỷ xui xẻo trong truyền thuyết sao?"

Thẩm Thiên khóe miệng giật giật: "Thế nào, ngươi đã nghe nói qua tên ta?"

Triệu Hạo ừ nói: "Cha ta từng đi qua hoàng cung nước Đại Viêm một chuyến, đã từng nghe người ta nói về danh tiếng của ngươi. So với ngươi thì ta cũng không tính là thê thảm."

Nhớ lại những chuyện liên quan đến Thẩm Thiên mà cha từng kể cho mình, Triệu Hạo bỗng cảm giác trong lòng dể chịu hơn rất nhiều.

Hắn ta cảm động nói: "Thẩm huynh, sao huynh có thể vượt qua cuộc sống thê thảm nhiều năm như vậy?"

"Bây giờ ta mới hiểu được nổi khổ của huynh. Ta... Ta cảm thấy hiện tại quá khó khăn!"

Thẩm Thiên lắc đầu: "Ta hiểu, ta hiểu, ta sẽ giúp ngươi."

Nói xong, Thẩm Thiên xoay người phân phó chưởng quầy: "An bài phòng bếp hầm một nồi canh gà."

Triệu Hạo không hiểu ra sao: "Thế nào, canh gà có thể giúp ta sao?"

Thẩm Thiên gật đầu thần bí: "Triệu huynh, chưa từng nghe nói qua canh gà cho tâm hồn sao?"

Hương vị canh gà tràn ngập trong không khí, nguồn năng lượng tích cực tràn đầy.

Thẩm Thiên uống một chén canh gà, cảm giác mệt mỏi cả người giảm đi không ít.

Chưởng quầy bên cạnh hỏi: "Thẩm công tử, ngài thấy hương vị canh gà của tiểu điếm thế nào?"

Diễm Linh kê ngũ hành thuộc hỏa, kết hợp cùng với các dược liệu như đan sâm, linh chi hầm nhừ, là cực phẩm bổ thận tráng dương.

Thẩm Thiên cười nói: "Không tệ, chỉ là uống canh gà cũng chưa thỏa mãn lắm, chưởng quầy đi chuẩn bị mấy món ăn tiếp theo đi!"

Chưởng quầy vội vã gật đầu, xuống phía dưới phòng bếp phân phó làm món ăn.

Triệu Hạo nhìn Thẩm Thiên bưng bát uống mà kinh sợ, nuốt một ngụm nước miếng: "Thẩm huynh, canh gà này không phải cho ta sao?"

Thẩm Thiên cười lắc đầu: "Triệu huynh đừng hiểu lầm, đây là canh Diễm Linh kê, còn thứ huynh cần là canh gà cho tâm hồn."



Chương 153: Món ăn đặc sắc của bổn điếm: tim heo nhân tôm (1)

Đột nhiên Thẩm Thiên buông bát đựng canh gà, ánh mắt sáng rực nhìn Triệu Hạo: "Triệu huynh!"

"Huynh đệ là người từng trải, ta có mấy câu hy vọng có ích đối với huynh."

Nhìn Thẩm Thiên trịnh trọng, Triệu Hạo cũng nghiêm túc: "Triệu mỗ sẽ lắng nghe chăm chú."

Thẩm Thiên đưa ngón trỏ tay phải: "Thứ nhất, thất bại không đáng sợ, điều đáng sợ là bị thất bại đánh bại."

Nhìn ánh mắt Thẩm Thiên sáng ngời, Triệu Hạo nhớ lại một số việc liên quan đến Thẩm Thiên mà cha hắn ta đã từng nói.

Từ nhỏ đã phải chịu cảnh thăng trầm của vận mệnh, thiên sát cô tinh, tu luyện thường hay bị tẩu hỏa nhập ma, hầu như bao năm qua là khách hàng thường xuyên của ngự y viện.

Dù vậy Thẩm Thiên vẫn không từ bỏ tu luyện, so với một lần tẩu hỏa nhập ma của mình thì tính là gì chứ?

Thẩm Thiên đưa ngón giữa tay phải ra: "Thứ hai, huynh chưa dùng hết toàn lực sao biết không thể thay đổi số mệnh?"

Thay đổi số mệnh!

Thân thể Triệu Hạo khẽ run, đúng vậy!

Ta chỉ bị tổn thương đan điền mà thôi, chứ đã chết đâu.

Tổn thương đan điền nên mới bị mất hết tu vi, ta chỉ cần nghĩ biện pháp chữa trị đan điền là được rồi.

Nếu như không được thì ta nghĩ cách chuyển đổi sang tu Thần Ma luyện thể, dốc hết toàn lực để trở nên mạnh mẽ hơn.

Thẩm huynh thảm như vậy mà vẫn cố gắng nghĩ cách thay đổi số mệnh, ta có lý do gì mà không nỗ lực!

Thẩm Thiên chậm rãi đưa ngón áp út bên tay phải ra: "Thứ ba, hôm nay bị từ hôn nhục nhã, ngày khác ắt thành rồng phá càn khôn!"

Ầm!

Hôm nay bị từ hôn nhục nhã, ngày khác ắt thành rồng phá càn khôn!

Câu nói này giống như một tia sét mạnh, đánh tan mây đen trong nội tâm Triệu Hạo.

Hắn ta không biết tại sao những lời này rõ ràng khiến người nghe phải hổ thẹn, nhưng rơi vào trong tai thì lại làm hắn ta có cảm giác nhiệt huyết dâng trào khắp người một cách khó hiểu.

Tựa như những lời này sinh ra vì hắn ta, nó là bài ca chiến đấu để hắn ta chống lại số phận, lột xác thành bướm!

Giờ phút này nhìn Thẩm Thiên, Triệu Hạo cảm thấy vị huynh đệ này thân thiết như ruột thịt, tựa như tri kỷ cả đời hắn ta.

Tri âm tri kỷ, Bá Nha Tử Kỳ, cũng bất quá là thế này mà thôi!

Hắn ta nhìn Thẩm Thiên, trong ánh mắt như lóe lên ánh sáng thiết tha và chân thành: "Được lắm! Từng lời của Thẩm huynh tựa như châu như ngọc!"

Trương Vân Hi lạnh lùng nhìn qua Triệu Hạo, trong mắt toé ra tia lửa điện, nàng có cảm giác mình bị xem nhẹ.

Triệu Hạo không hề cảm nhận được nguy hiểm tràn ngập trong không khí, hắn ta nhìn Thẩm Thiên với ánh mắt nóng bỏng.

"Thẩm huynh, ta với huynh vừa gặp đã quen, không biết Thẩm huynh có đồng ý cùng ta kết nghĩa huynh đệ?"

Khụ khụ!

Ngụm canh gà trong miệng Thẩm Thiên suýt thì phun lên mặt Triệu Hạo: "Kết nghĩa huynh đệ?"

Đang đùa giỡn ta sao?

Quầng sáng trên đầu con hàng nhà ngươi rất quỷ dị, một nửa là màu đen, một nửa là màu vàng, nhìn rối rắm lắm biết không hả.

Ai biết điều này đại diện cho cái gì, đại diện cho vận đen sẽ qua hay là thân hữu tế thiên, sức mạnh vô biên?

Dạng nhân vật chính bắt đầu bằng việc bị từ hôn thế này thì con đường về sau cơ bản đều là đánh đánh giết giết, thật sự quá nguy hiểm.

Phần Thiên Hầu, cha của Triệu Hạo, mất tích ngay trên chiến trường thượng cổ, ai biết hắn ta có khắc luôn huynh đệ kết nghĩa hay không?

Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Thiên hạ quyết tâm kết giao thì được nhưng kết bái thì tuyệt đối không được!

Trong khoảng thời gian này, Triệu Hạo đã thấy rõ tình người ấm lạnh, nên lúc này nhìn mặt Thẩm Thiên hắn ta cũng có thể đoán được đôi phần.

Hắn ta cười tự giễu: "Thẩm huynh chớ trách, là do Triệu mỗ đường đột, với tình cảnh bây giờ của ta sao xứng kết bái cùng huynh?"

Hít!

Thẩm Thiên không nhịn được hít một hơi khí lạnh.

Cái này... Cái này, mẹ nó là kịch bản nhân vật chính bị người ta xem thường sao?

Dựa theo nước đi bình thường, nếu nhân vật chính bị người ta xem thường giễu cợt, sau này nhất định tình thế sẽ đổi ngược lại.

Đệt, đừng nói là tiểu tử Triệu Hạo này định nghẹn trong bụng rồi chuẩn bị trang bức để làm đánh mặt bản thánh tử nha!

...

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên nhanh trí hừ một cái nói: "Nếu ngươi suy nghĩ như vậy thì đúng là không xứng."

Thẩm Thiên ngẩng đầu ưỡn ngực, lạnh lùng đi tới trước cửa sổ quan sát thành sương mù: "Ngươi làm ta quá thất vọng rồi!"

Giọng nói lạnh nhạt mang theo ý chí thôn tính thiên hạ: "Huynh đệ Thẩm mỗ phải có tham vọng như rồng vượt chín tầng mây."

"Cái gọi kim lân há chỉ là vật trong ao, vừa gặp phong vân liền hóa thành rồng, nếu ngươi khinh thường chính bản thân mình thì sao có thể khiến người khác để mắt đến?"

"Triệu huynh, thiên kiêu chân chính không quan tâm đến cách nhìn của người khác, càng không cần sống trong ánh mắt người khác."

"Cho dù người trong thiên hạ châm chọc cười nhạo thì sao? Lòng ta cứng như đá, không thể phá vỡ!"

"Vĩnh viễn kiên định, nhiệt tình phấn đấu thì chắc chắn sẽ làm bọn họ phải trố mắt đứng nhìn!"

Thẩm Thiên nói làm ánh mắt Triệu Hạo ngày càng nóng hơn: "Lời của Thẩm huynh quả thực khiến Triệu Hạo hổ thẹn."

"Thẩm huynh quả thực là tâm như vàng, thân như lửa, thiên chuy bách luyện, mà Triệu mỗ lại yếu đuối như vậy, thật sự ngây thơ quá!"

"Nghe lời Thẩm huynh nói bằng tu luyện trăm năm, hôm nay được Thẩm huynh ân cần dạy bảo, trong lòng Triệu mỗ chắc chắn sẽ không bao giờ quên!"

Thẩm Thiên khoát tay áo cười: "Triệu huynh đừng khách khí, trên thực tế vấn đề mất hết tu vi thực sự không khó để giải quyết."



Chương 154: Món ăn đặc sắc của bổn điếm: tim heo nhân tôm (2)

Thẩm Thiên vừa dứt lời, cả người Triệu Hạo chấn động: "Lời của Thẩm huynh là có ý gì?"

Thẩm Thiên cười nói: “Không giấu diếm gì, tại hạ từng tu luyện qua thuật bói toán đoán thiên cơ.”

"Dựa theo tướng mạo Triệu huynh mà đoán, chính là quẻ khổ tận cam lai, con đường hoá rồng đang ở trước mắt."

Triệu Hạo ngẩn người: "Thẩm Huynh có thể nói cho ta biết làm sao để hoá rồng không?"

"Thiên cơ không thể tiết lộ được, Triệu huynh chớ vội vàng, trước hãy qua đây ăn đã!"

Dứt lời, Thẩm Thiên cười múc bát canh gà đưa cho Triệu Hạo.

Triệu Hạo kích động nói: "Nếu quả thật Thẩm huynh biết được gì thì xin hãy nói cho ta biết!

"Tu vi Triệu mỗ đã phế, bị người ta khinh thường, cuộc sống này thực sự không thể chịu nổi."

“Ta muốn khôi phục tu vi, lấy lại mọi thứ cho gia tộc, còn phải mạnh hơn để tìm cha từ chiến trường thượng cổ trở về."

"Đúng rồi, còn công chúa kia rõ ràng do ta mất hết tu vi nên ghét bỏ mà từ hôn, lại còn viện cớ."

"Nói cái gì đi sứ đến nước Đại Viêm thì nhìn thấy một nam nhân tuyệt thế nên từ nay về sau không thể thích bất kỳ người nào khác."

"Còn nói quan trọng không phải do tu vi ta mất hết mà do vẻ ngoài của ta thật sự quá xấu so với người kia."

"Sỉ nhục, quá thực vô cùng nhục nhã! Đã từ hôn thì thôi, vậy mà nàng còn sỉ nhục ta!"

"Loại tủi thân này Triệu mỗ không nhịn được!"

Triệu Hạo chưa nói xong, sắc mặt những người khác bên trong phòng đều trở nên kỳ lạ không gì bằng.

Mặt Trương Vân Hi nhẹ nhàng nhăn lại, như đang nén ý cười. Nàng hỏi Triệu Hạo: "Ngươi xác định là ở nước Đại Viêm?"

Triệu Hạo hừ giọng: "Nàng ta nói gặp phải vị nam tử đẹp trai kia ở Vạn Linh Viên nước Đại Viêm tên là Thẩm Ngạo Thiên."

"Đúng lúc tên Thẩm huynh giống với người kia, như vậy hơn nữa cũng tinh thông thiên cơ..."

Chờ một chút, đệt!

Triệu Hạo ngây ngẩn cả người, hắn ta quay đầu nhìn mặt của Thẩm Thiên.

Trong thời gian ngắn, trong lòng Triệu Hạo dâng lên suy đoán hoang đường mà lại đáng sợ.



Cùng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, chưởng quầy bưng một bàn thức ăn thơm ngát đi đến.

"Thẩm công tử, Trương tiên tử, để các vị đợi lâu, đây là món ăn sở trường đặc sắc nhất của bổn điếm "tim heo nhân tôm"!

"Xin mời các vị thưởng thức!"

"Khụ khụ, chưởng quầy, món tim heo nhân tôm của các ngươi mùi vị rất ngon."

Thẩm Thiên cầm chiếc đũa gắp một con tôm nõn, chột dạ quay sang bên cạnh không nhìn tới Triệu Hạo.

Có trời mới biết vị công chúa trong miệng Triệu Hạo là ai, dù sao trong Vạn Linh Viên Thẩm Thiên bị rất nhiều cô gái quấy rầy.

Nếu sớm biết một phần nguyên nhân tên này bị từ hôn liên quan tới bản thánh tử thì vừa rồi cũng không cần cho hắn ta uống nhiều canh gà tích cực như vậy.

Lỡ như sau này hắn ta nổi dậy, trong lòng ghi thù chạy đến gây phiền phức thậm chí hủy dung bản thánh tử thì sao!

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên không khỏi đau đầu, tại sao hắn luôn phải nhận oan ức ngoài dự đoán vậy?

Triệu Hạo oán giận nhìn Thẩm Thiên: "Thẩm huynh, ngươi biết vị Thẩm Ngạo Thiên kia sao?"

Thẩm Thiên lắc đầu: "Thẩm Ngạo Thiên gì chứ, tại hạ chưa từng nghe tên."

Triệu Hạo bất đắc dĩ nói: "Ta biết là Thẩm huynh nghĩ đến mặt mũi của Triệu mỗ nên không muốn đả kích lòng tự tin của Triệu mỗ."

"Tâm ý này Triệu mỗ nhận, chẳng qua nếu Thẩm huynh thật sự là vị mỹ nam trong miệng Tuyết Vô Hạ công chúa thì Triệu mỗ cũng chịu phục."

"Dù sao vẻ ngoài Thẩm huynh không chỉ anh tuấn hơn so với Triệu mỗ mà ý chí cũng kiên định như đã được thiên chuy bách luyện."

"Nếu Triệu mỗ là Tuyết Vô Hạ công chúa thì sau khi gặp qua Thẩm huynh quả thực trong mắt cũng không chấp nhận được người khác."

Thái độ Triệu Hạo làm Thẩm Thiên không khỏi sững sốt, tên này lý trí như vậy?

Theo lý thuyết, loại diễn viên tuyến hai như Triệu Hạo không phải là nên điên cuồng không nói lý lẽ sao?

Sao sau khi biết mình bị từ hôn do giá trị nhan sắc không bằng Thẩm Thiên ta thì lại không căm thù nữa thế này?

Triệu huynh, nhân vật của ngươi không phải kiểu bình tĩnh như vậy nha!

Nghĩ tới đây Thẩm Thiên nghi ngờ nói: "Triệu huynh không tức giận sao?"

Triệu Hạo hít sâu một hơi thản nhiên nói: "Chỉ là một tiểu nha đầu mà thôi."

"Triệu mỗ vốn không có cảm giác gì với việc kết đạo lữ, chỉ là tức giận do bị sỉ nhục khi từ hôn thôi."

"Chính như Thẩm huynh nói, chúng ta là thế hệ thiên kiêu hào kiệt ý chí và chí khí vươn tới trời cao, Triệu mỗ không phải dạng bụng dạ hẹp hòi."

Nhìn Triệu Hạo tuy tiều tụy nhưng ánh mắt đặc lại vô cùng trong suốt, trong lòng Thẩm Thiên rất vui mừng.

Hắn vỗ vai Triệu Hạo, múc cho hắn ta thêm một chén tim heo nhân tôm: "Triệu huynh đúng là hiểu chuyện."

"Đã như vậy, Thẩm mỗ cũng nói thẳng, không sai, ta chính là Thẩm Ngạo Thiên."

Triệu Hạo nhìn Thẩm Thiên chăm chú, ánh mắt từ trong suốt chuyển sang oán giận: "Hóa ra chính là huynh?"

Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: "Đã nói không được tức giận rồi, Triệu huynh như thế này rất không đàn ông."

Thế này là không đàn ông sao?

Triệu Hạo sửng sốt, mắt đỏ lên, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt.

Mẹ nó chứ, Thẩm huynh để Triệu mỗ chịu nỗi nhục lớn như vậy, bị công chúa chỉ thẳng vào mặt chê xấu.

Hiện tại lại chạy tới nói Triệu mỗ không giống đàn ông? Đây cũng quá khinh thường người khác rồi!

Uất ức hơn là Triệu Hạo phát hiện nếu như mình tức giận như vậy.

Nhìn qua hình như thật không giống đàn ông.