Tần Vân Địch tiếp tục nói: “Trong cây súng này có giấu tổng cộng hai mươi viên Thần Đinh Phá Vực, bên trên đều có khắc trận pháp Ngự Vật.”
“Sau khi sư huynh giải quyết cường địch cũng có thể trực tiếp dựa vào trận pháp thu hồi nó lại, sau khi lắp đặt lại thì tái sử dụng.”
“Ngoài ra, bản thân thanh súng này là vũ khí cấp linh khí trung phẩm, uy lực cực kỳ không tầm thường.”
“Sau khi sư huynh nhỏ máu nhận chủ cũng có thể coi khẩu súng này là phi kiếm ngự khí giết địch.”
“Vào lúc đối phương buông lỏng cảnh giác đột ngột khởi động trận pháp.”
“Như vậy có lẽ sẽ tạo ra được hiệu quả bất ngờ.”
...
Thẩm Thiên nhìn Tần Vân Địch gương mặt nở nụ cười si mê, đôi mắt hoàn toàn híp lại mang theo sự hồn nhiên vô hại thì cảm thấy kinh ngạc.
Sư đệ ơi sư đệ, vốn ta còn tưởng ngươi là một con mọt khoa học kỹ thuật không có tâm cơ, không ngờ ngươi...!
Dường như Tần Vân Địch nhìn ra được suy nghĩ trong biểu cảm của Thẩm Thiên, vội vàng giải thích.
“Sư huynh chớ nên hiểu lầm, đây là những lời mẫu tôn nói lúc luyện chế đấy!”
“Đệ cũng nghĩ rằng loại pháp khí này hơi thiếu quang minh chính đại.”
Thẩm Thiên cười nói: “Pháp bảo thì làm có quang minh với không quang minh.”
“Chỉ cần không dùng những biện pháp thương thiên hại lý luyện chế ra pháp khí tà ác thì sư đệ không cần chấp nhất.”
Nói rồi Thẩm Thiên vận chuyển pháp lực, ép ngón trỏ của mình chảy ra một giọt tinh huyết nhỏ nó lên khẩu súng ngắn.
Lập tức, một tia sáng óng ánh lấp lóe, Thẩm Thiên cảm thấy giữa khẩu súng ngắn này với ngón tay mình có một sợi dây liên kết.
Roẹt!
Tay Thẩm Thiên kết ra pháp quyết, lập tức Liên Xạ Thần thương nhẹ nhàng lay động.
Thẩm Thiên thử dùng pháp lực điều khiển Liên Xạ Thần thương, phát hiện cũng không khó khăn lắm.
Sau khi nhỏ máu nhận chủ, cây súng thần này giống như tứ chi của mình, vô cùng linh hoạt.
Thẩm Thiên khống chế Liên Xạ Thần thương điều chỉnh đầu súng, từ từ nhắm vào một khối cự thạch cao khoảng một trượng.
Bùm!
Một tiếng vang nhỏ, Liên Xạ Thần thương khẽ chấn động, hoa sẽ ở mũi súng nở rộ từng cánh từng cánh, lộng lẫy.
Phá Vực Thần Đinh vốn khảm trong hoa sen trong nháy mắt hóa thành một tia sáng kim sắc xuyên qua khối cự thạch cao một trượng kia.
Ngay sau đó, Thần đinh đấy va chạm mạnh vào đại trận hộ sơn trên mặt đất, trong nháy mắt tạo thành một lỗ thủng xuyên qua đại trận hộ sơn.
Thần đinh đâm sâu vào đại địa, mặc dù uy lực không lớn bằng một chùy ban nãy Thẩm Thiên đánh ra nhưng lực xuyên thấu thì lớn hơn.
Thẩm Thiên âm thầm tán thưởng súng tốt, sau đó hắn lại thi triển pháp lực triệu hồi súng thần và Thần đinh thêm lần nữa.
Lắp đặt lại.
...
“Vân Địch sư đệ, vì sao Kim Liên sư thúc lại luyện chế ra thanh súng ngắn như vậy, sư thúc có nói gì không?”
Thẩm Thiên nhìn Liên Xạ Thần thương, mặc dù về phẩm cấp hay quy tác nó đều cao hơn Tử Kim chùy.
Nhưng đối với tu sĩ Kim Đan trở xuống thì sự khác biệt về uy lực lại không nhiều lắm.
Nếu cận chiến thì so ra Thẩm Thiên vẫn thích Tử Kim chùy hơn.
Dù sao lúc cận chiến cũng dài thêm tấc nào mạnh hơn tấc đấy, hầu hết nam tử đều không thích dùng súng chiến đấu quá ngắn.
Còn loại vũ khí có lực chiến đấu đủ mạnh như Tử Kim chùy, khi chiến đấu cũng có cảm giác thỏa mãn hơn.
Nhất là lúc phối hợp với Hỗn Nguyên Thần Lôi bộc phát thì đúng là nổ tung!
Cho nên Thẩm Thiên không thể nào hiểu được vì sao khẩu súng này lại ngắn như vậy.
Tần Vân Địch nghe Thẩm Thiên nói vậy thì sắc mặt trở nên kỳ quái: “Sư huynh thích súng dài à?”
“Mẫu tôn nói Liên Xạ Thần thương chủ yếu là có tác dụng công kích từ xa cho nên chủ yếu ưu tiên linh hoạt, tốc độ.”
“Nếu luyện chế nó thành súng dài tám trượng thì lúc điều khiển sẽ không đủ linh hoạt mà còn đầu đuôi lẫn lộn.”
“Súng ngắn ba thước điều khiển nhẹ nhàng, điều chỉnh phương hướng cấp tốc nhanh chóng, mẫu tôn cảm thấy kích thước này là phù hợp nhất.”
“Đương nhiên còn có một nguyên nhân nữa là, giá của Huyền Thiết Tinh Túy vạn năm... khụ khụ... cho nên phải tiết kiệm một chút.”
Thẩm Thiên bừng tỉnh đại ngộ: “Thì ra là thế, sư huynh quả nhiên cân nhắc không chu toàn, món quà này ta rất thích.”
Nghe Thẩm Thiên tán đồng, Tần Vân Địch híp mắt cười: “Sư huynh thích thì tốt rồi.”
Nói xong, đôi mắt dưới mí mắt Tần Vân Địch hơi chuyển động.
Hắn ta cảm thấy đây là lúc thích hợp nhất để thỉnh giáo sư huynh về Thủy Nghịch m Dương đại đạo rồi.
Dù sao sư huynh chỉ tùy tiện nói vài câu là có thể khiến Thánh địa nghiên cứu ra được vũ khí cường đại như vậy, chắc chắn hắn có những lý giải siêu phàm thoát tục về m Dương đại đạo.
Gần đây Tần Vân Địch luôn cân nhắc không biết có cách nào để phóng đại uy lực m Dương trưởng lão thêm bước nữa không.
Nhưng hắn ta gặp phải bình cảnh nên nghĩ là chỉ có thể đến tìm sư huynh nhờ chỉ điểm.
Chỉ như vậy bình cảnh kia có lẽ sẽ được phá trong nháy mắt!
Tần Vân Địch đang định mở miệng thì bỗng nhiên nghe thấy phía xa trên bầu trời truyền đến một tiếng quát lớn.
“Thẩm Thiên, tên hèn hạ vô sỉ ngươi dám mượn tổ huấn bản môn khi dễ Vân Hi sư muội!”
“Ngươi có bản lĩnh thì cùng Phương mỗ đấu trận thư hùng, Phương mỗ muốn xem xem ngươi có bản lĩnh gì mà đảm nhiệm vị trí Thánh tử của bản môn!”
Vừa dứt lời, trên bầu trời bắn ra thần quang màu vàng đỏ, một nam tử mặc Thánh giáp hoàng kim tay cầm Xích Diễm Long thương bắn tới.
Sau lưng hắn ta là dị tượng Chu Tước và Kỳ Lân to lớn bao phủ cả bầu trời tản ra khí thế bá đạo ngập trời.
Đúng vậy, người này chính là cường giả tối cao trong đệ tử đương đại của Thần Tiêu Thánh địa, Đại sư huynh Kim Đan Bát Chuyển Phương Thường!
Hắn ta giận dữ phóng lên trời, trừng mắt đứng đấy, bay thẳng tới Thánh Tử phong Thẩm Thiên ở.
Sau lưng hắn ta còn có một nam tử thanh y tuấn dật mặt mũi tràn đầy vẻ lo lắng.
“Đại sư huynh chớ có kích động, tất cả mọi người đều là sư huynh đệ đồng môn.”
“Dĩ hòa vi quý, vạn sự dĩ hòa vi quý!”
Trương Vân Đình thuyết phục thế nào cũng không thể khiến Phương Thường nguôi giận mà còn khiến gương mặt thô kệch của hắn ta càng lộ vẻ phẫn nộ.
“Sư đệ đừng cản ta, kẻ này dựa vào tổ huấn cướp đi vị trí Thánh tử của đệ thì cũng thôi đi, đã vậy còn ngấp nghé Vân Hi sư muội!”
“Hoan ái nam nữ của giới Tu Tiên vốn nên tình đầu ý hợp, dựa vào tổ huấn ép buộc Vân Hi sư muội kết đạo lữ thì còn là anh hùng hảo hán gì nữa?”
“Hôm nay ta nhất định phải dạy bảo tên đăng đồ tử này một trận để hắn biết cái giá phải trả nếu khi dễ Vân Hi sư muội!”
Trong lúc nói, Phương Thường giống như ngôi sao băng màu đỏ vàng lai tới trước đại trận hộ sơn của Thái Tử phong.
Đối mặt với màn sáng nhàn nhạt của đại trận hộ sơn nhưng hắn ta không hề dừng lại mà vẫn đâm đầu vào.
Chương 140: Các ngươi cùng lên, Phương Thường mà sợ sao!
Dĩ nhiên Thẩm Thiên không thể nào trơ mắt nhìn Phương Thường đâm vào đại trận hộ sơn ở trạng thái bình thường được.
Dù lực phòng ngự ở trạng thái bình thường của đại trận hộ sơn tuy không yếu nhưng Phương Thường là nhân vật truyền kỳ trong Thánh địa!
Lỡ như hắn ta có thể phá vỡ thì biết làm sao đây!
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên chậm rãi đưa pháp lực vào trong Thánh Tử lệnh, lặng lẽ nâng cường độ đại trận hộ sơn lên cấp hai.
Lập tức, đại trận hộ sơn vốn trong suốt liền loé lên hào quang sáng chói, giống như một cái lồng lớn phát sáng.
Nó bao bọc toàn bộ Thái Tử phong bên trong, vững vàng ngăn cản đòn tấn công của Phương Thường.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, Phương Thường và đại trận hộ sơn đụng mạnh vào nhau.
Bên ngoài đại trận hộ sơn xuất hiện gợn sóng lăn tăn sau đó hoàn toàn chống đỡ hết tát cả công kích của Phương Thường.
Một đòn Bôn Lôi Thần Quyền do Phương Thường toàn lực đánh ra lại không thể nào phá hỏng hoặc khiến đại trận hộ sơn có chút mảy may rung chuyển.
Phương Thường xoa xoa nắm đấm bị chấn động cho đau đớn, ánh mắt như điện khóa chặt lấy Thẩm Thiên ở trong trận.
Hắn ta lạnh lùng nói: “Ngươi chính là Thẩm Thiên à? Tướng mạo đường đường, vừa nhìn đã không giống người tốt!”
Sau lưng Phương Thường, trán Trương Vân Đình nhỏ mồ hôi lạnh: “Sư huynh.”
Phương Thường quay đầu, bình tĩnh nói: “Không nói đệ, sư đệ ở bên xem kịch hay là được rồi!”
Trương Vân Đình bất đắc dĩ: “Sư huynh, Thẩm Thiên Thánh tử giúp bản môn tìm được tín vật Long Hổ bội, còn giúp hoàn thiện Thần Tiêu Lôi Đế kinh.”
“Dựa theo tổ huấn, thật sự là huynh ấy có tư cách đảm nhiệm vị trí Thánh tử của bản môn, nếu như bằng lòng thì thực sự có tư cách cưới Thánh nữ bản môn.”
Phương Thường khẽ nói: “Chớ có nói mấy thứ tổ huấn gì đó với ta, thứ lão tổ tông làm mất dựa vào cái gì mà bắt chúng ta phải chịu trách nhiệm?”
“Không có chương cuối cùng của Thần Tiêu Lôi Đế kinh, chẳng lẽ ta và đệ không thể bước lên con đường vô địch kia sao? Đúng là buồn cười!”
“Thế gian này không có pháp thuật nào vô địch, chỉ có người vô địch, không có chương cấm kỵ thì đã sao chứ?”
“Tìm được chương cấm kỵ là có thể cưới Thánh nữ, vậy mọi người đã từng hỏi xem sư muội có bằng lòng hay không chưa?”
“Vân Hi sư muội là người sống sờ sờ có tình cảm, không phải công cụ!”
“Đem hạnh phúc của nàng ấy ra đổi công pháp gì đó, đúng là buồn cười.
Càng nói càng tức, càng nói càng tức, Phương Thường nhìn thẳng vào trong đại trận Thái Tử phong.
Hắn ta khẽ nói: “Thẩm Thiên, ngươi có bản lĩnh cưới Thánh nữ, ngươi có bản lĩnh bước ra đây!”
Thẩm Thiên bất đắc dĩ điều chỉnh ánh sáng đại trận mờ lại, nâng độ trong suốt lên: “Sư huynh có gì chỉ giáo?”
Nhìn nam tử khí độ bất phàm tựa như trích tiên trước mặt, Phương Thường cả giận nói: “Ngươi ra đây trước cho ta?”
Ra? Không phải ngươi đang đùa ta đấy chứ, bổn Thánh tử ta trông giống kẻ thiếu cẩn trọng đến thế sao?
Còn bảo ta bước ra ngoài, tiểu tử ngươi mạnh như vậy, có bản lĩnh thì tự xông vào đi!
Nghĩ đến vị Đại sư huynh truyền kỳ này dù có mạnh hơn nữa thì hình như cũng không làm gì được mình, trong lòng Thẩm Thiên lập tức như có thêm sức mạnh, thái độ cũng trở nên bình tĩnh.
Hắn bình tĩnh nói: “Các hạ chính là Đại sư huynh bản môn Phương Thường sư huynh? Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.”
Phương Thường cười lạnh nói: “Không dám nhận, Phương Thường chỉ là một chân truyền, sao dám làm sư huynh của Thánh tử.”
Thẩm Thiên như có điều suy nghĩ: “A, vậy Phương sư đệ, có phải giữa chúng ta có hiểu lầm gì không?”
Phương Thường: “Thẩm Thiên ngươi khinh người quá đáng, ngươi ra đây, ta đảm bảo sẽ không động thủ.”
Thẩm Thiên bất đắc dĩ nói: “Phương sư đệ, ta đang bế quan tu luyện, không thể mở trận pháp hộ sơn được.”
Nói đùa à, ngươi nói không động thủ thì bổn Thánh tử sẽ tin ngay sao? Cái này khác gì với “anh chỉ để ngoài thôi, không vào đâu” chứ?
Phương Thường thấy Thẩm Thiên có vẻ định bám chặt lấy đại trận hộ sơn này không ra thì lập tức nổi điên.
Dị tượng Chu Tước Phần Bát Hoang và Kỳ Lân Định Trung Châu sau lưng hắn ta bộc phát ánh sáng chói chang.
Hoàng Kim Thánh giáp và Xích Diễm Long thương cũng được pháp vực vô cùng huyền diệu, bá đạo bao phủ.
Giờ khắc này, Phương Thường như hóa thân thành một Thần tướng vô địch: “Ngươi không ra, ta sẽ đánh nát trận này bắt ngươi ra!”
Dứt lời Phương Thường đột nhiên giơ cao thương lên, lôi đình màu đỏ vàng ngưng tụ trên thương của hắn ta, hư ảnh Xích Long lờ mờ xuất hiện.
Trương Vân Đình bất đắc dĩ đứng bên thuyết phục: “Đại sư huynh không nên vọng động, đều là đồng môn, dĩ hòa vi quý!”
Còn Thẩm Thiên thấy khí tức Phương Thường phóng ra thực sự cường đại đến đáng sợ thì lặng lẽ lấy Thánh Tử lệnh ra.
Hắn đưa pháp lực vào Thánh Tử lệnh, nâng đại trận lên cấp độ ba cũng là hình thức thủ hộ mạnh nhất.
Thái Tử phong lập tức bộc phát thần quang xông thẳng lên trời, Thần Lôi đủ màu sắc từ trong linh mạch bắn ra.
Bọn chúng ngưng tụ thành các loại Thần thú Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, Đằng Xà, Lục Hợp... giữa hư không.
Từng Thần thú đều được tạo ra từ lôi đình tinh thuần nhất, phóng ra khí tức khổng lồ giống như thực chất.
Phương Thường lạnh lùng nhìn Thần thú Thanh Long đang quấn quanh bên ngoài Thái Tử phong.
Hắn ta cười lạnh nói: “Các ngươi cùng lên cả đi, Phương Thường ta há sợ các ngươi sao?”
Dứt lời, hắn ta vác Xích Diễm Long thương đột nhiên đánh về phía Thần thú các hướng.
Gì mà Giáp Mộc Thanh Long, gì mà Canh Kim Bạch Hổ, hôm nay Phương Thường ta sẽ hàng long phục hổ!
Xích Diễm Long thương mạnh mẽ như múa giống như một con Xích Long đang bay lên chém giết, tiếng gầm bá đạo vô song.
Những Thần thú ngưng tụ từ lôi đình này nhanh chóng bị xé nát dưới Long thương của Phương Thường.
...
Một khắc đồng hồ sau!
Phương Thường đứng ngạo nghễ giữa hư không, lạnh lùng nhìn Thẩm Thiên: “Đồ vô sỉ, ngươi muốn giết cứ giết đi!”
“Phương Thường ta sẽ không thèm cầu xin ngươi lấy một tiếng, nếu không sẽ không phải hảo hán!
Trong hư không, từng đạo Thanh Long từ Canh Kim, Giáp Mộc, Ly Hỏa ngưng tụ thành xiềng xích pháp tắc trói chặt lấy hắn ta.
Mặc dù ban nãy chiến lực Phương Thường vô song có thể xé nát lôi đình Thần thú nhưng cũng không thể nào chịu nỗi sự phục sinh vô hạn của những Thần thú này!
Ngươi vừa giết được Thần thú thứ ba thì hai con trước lại ngưng tụ thêm lần nữa, thế thì còn đánh như thế nào đây?
Bởi vậy sau một khắc đồng hồ Phương Thường kiên cường chống đỡ thì vẫn bị xiềng xích do mười loại Thần Lôi tạo thành trói lại.
Từng đạo Thần Lôi quấn quanh người Phương Thường, giật cho tóc hắn ta dựng đứng hết lên nhưng từ đầu đến cuối Phương Thường không hừ lấy một tiếng, thật sự là một trang hảo hán cứng rắn!
Chương 141: Phạt chép môn quy ba ngàn lần (1)
Thần Tiêu thánh địa, Thánh Chủ phong, Thánh Chủ điện.
Trên Thánh tọa, cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ bao phủ trong màn sương sấm sét.
Còn trên ghế đầu tiên bên dưới Thánh tọa là lão đạo sĩ vẻ mặt bất thiện: “Nhị sư đệ, đệ lừa ta!”
Màn sương sấm sét của Thần Tiêu Thánh chủ có chút ba động, dò hỏi: “Cớ sao sư huynh lại nói vậy? Bản tọa chưa từng lừa huynh?”
Lão đạo sĩ hừ lạnh nói: “Trước kia chúng ta đã thương lượng dùng ba điều kiện để đổi Thần Tiêu Long Hổ bội đúng không?”
Thần Tiêu Thánh Chủ gật đầu: “Vâng, nhưng sư huynh vẫn chưa trao Thần Tiêu Long Hổ bội đến tay ta.”
Lão đạo sĩ vô cùng ấm ức: “Nhưng, không phải đã đưa cho đệ một bản truyền thừa rồi đó sao?”
“Vậy thì đối với đệ mà nói Thần Tiêu Long Hổ bội chẳng qua chỉ là một tín vật đúng không nào?”
“Thánh địa chúng ta cả vạn năm nay đâu phải chỉ mình sư đệ không có tín vật?”
Màn sương sấm sét của Thần Tiêu Thánh chủ dần dần bình ổn lại: “Hóa ra sư huynh đang nói chuyện này.”
Lão đạo sĩ sững sờ: “Không phải chuyện này thì đệ tưởng ta nói chuyện gì? Còn có chuyện gì khác sao?”
Thần Tiêu Thánh Chủ lắc đầu: “Không có, cho nên ý của sư huynh là Long Hổ bội mất thì vẫn phải trả thù lao cho sư huynh?”
Lão đạo sĩ khẽ nói: “Trước kia sư đệ đã đồng ý rồi mà, một ngựa đổi một ngựa, Long Hổ bội đổi một tòa linh phong tu luyện.”
“Giờ tuy Long Hổ bội đã mất nhưng sư huynh đã ra tay cứu khuê nữ của đệ một trăm vạn linh thạch và đùi chim đại bàng năm mươi vạn linh thạch thì nên trả cho sư huynh chứ!”
Thần Tiêu Thánh chủ khẽ gật đầu: “Thù lao sư huynh cứu Hi nhi và thù lao đùi chim đúng là bổn tọa nên trả cho sư huynh.”
“Nhưng sư huynh đừng quên Long Hổ bội là do Hi nhi giao cho sư huynh giữ giúp, giờ lại mất trong tay sư huynh.”
“Tín vật Thánh chủ gì đó không quan trọng nhưng giá trị của bản thân Long Hổ bội không phải chỉ có chút linh thạch này!”
“Sư huynh cảm thấy, Hi nhi nên đòi sư huynh đền bù bao nhiêu linh thạch mới hợp lý?”
Thánh chủ vừa nói xong, sắc mặt lão đạo sĩ lập tức trở nên đặc sắc.
“Sư đệ, coi như hôm nay ta chưa từng tới, cáo từ!”
Dứt lời, lão đạo sĩ quay người nhanh chóng chạy ra khỏi điện Thánh chủ.
Thần Tiêu Thánh chủ bình tĩnh nói: “Kỳ thật sư huynh muốn kiếm linh thạch, rất đơn giản.”
Bước chân của lão đạo sĩ ngừng lại trong nháy mắt, cố nặn ra nụ cười: “Sư đệ, mời đệ nói thẳng một chút.”
Thần Tiêu Thánh Chủ nói: “Sư huynh còn nhớ ta từng nói gì với sư huynh không? Thẩm Thiên là con của thần Khí Vận.”
“Chỉ cần sư huynh chịu dốc lòng truyền thụ luyện thể thuật cho hắn, kết thiện duyên với hắn, sau này chắc chắn có thể không ngừng cải thiện cơ duyên, vận khí.”
Nụ cười trên mặt lão đạo sĩ dần cứng lại: “Ha ha, đệ coi sư huynh ta là thằng ngu nên đem ra đùa giỡn đấy à?”
“Tiểu tử kia làm Thánh tử nửa tháng nay đã gây ra không ít xôn xao, không biết bao nhiêu đệ tử phàn nàn.”
“Thậm chí ta thấy đợi khi Phương Thường xuất quan chắc chắn sẽ đánh cho tiểu tử này một trận.”
“Tân Hỏa kinh chưa luyện được thành tựu gì đã xui xẻo đến mức này rồi.”
“Sư đệ nói hắn là đứa con của thần Khí Vận? Đúng là buồn cười.”
“Bảo sư huynh ta thu tiểu tử này làm đồ đệ? Không có cửa đâu!”
Thần Tiêu Thánh Chủ bất đắc dĩ nói: “Sư huynh thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?”
Lão đạo sĩ nhếch miệng: “Sở Long Hà ta trước nay đã từng biết hối hận là gì chưa?”
Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Lần này chắc chắn huynh sẽ hối hận, hơn nữa sẽ rất nhanh thôi.”
Lão đạo sĩ cười nhạo một tiếng: “Muốn lừa phỉnh ta à? Nếu sư huynh hối hận, sư huynh sẽ là cháu đệ!”
Vừa dứt lời, lão đạo sĩ khẽ chau mày, sao ông ta cứ có cảm giác như đã nói câu này rất nhiều lần rồi.
Đúng lúc này, bỗng nhiên từ phương xa truyền đến tiếng nổ.
Ầm!
Màn sương sấm sét bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ lấp lóe, ánh mắt xuyên qua hư không.
Ông ta bình tĩnh nói: “Là Thánh tử phong, thằng ngốc Phương Thường này đúng là vừa xuất quan đã đến gây rắc rối cho Thẩm Thiên.”
Lão đạo sĩ hả hê nói: “Sao, sư huynh ta đã nói chắc chắn vận khí của tiểu tử này chả ra làm sao mà.”
“Kẻ xui xẻo tu luyện Tân Hoa kinh sao có thể là con của thần Khí Vận được? Tiểu tử không bị Phương Thường đánh cho tàn phế đấy chứ?”
Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Ngược lại đấy, Phương Thường sau khi theo huynh học luyện thể vài ngày thì đúng là càng lúc càng…”
Màn sương sấm sét dao động, Thánh chủ thở dài.
Ông ta chậm rãi bước một bước, trước mặt lập tức xuất hiện một cánh cửa hư không.
Thánh chủ bước một bước đi vào cánh cửa hư không, biến mất trong điện Thánh chủ, một bước vạn trượng.
Khi cánh cửa hư không xuất hiện lần nữa, Thần Tiêu Thánh chủ đã xuất hiện trên bầu trời Thánh Tử phong, đứng bên ngoài lôi trận.
Lúc này xung quanh Thánh Tử phong đã có đầy những quần chúng ăn dưa lê hiếu kỳ đang quan sát trận quyết đấu giữa Thẩm Thiên và Phương Thường.
“Móa nó, cuối cùng Thánh tử điện hạ tân nhiệm cũng đánh nhau với Đại sư huynh rồi à? Ta đã mong chờ nửa tháng rồi.”
“Đại sư huynh không được rồi! Đại trận vẫn chưa được phá giải mà cứ xông vào trận miễn cưỡng chiến đấu.”
“Thế nào gọi là Đại sư huynh không được? Là một chiến sĩ thì không được sợ hãi!”
“Trận có mạnh thì đã sao? Người tu luyện mà cứ rụt rè sợ hãi thì sao thành tiên được!”
“Đúng đấy, rõ ràng là Thánh tử tân nhiệm phòng thủ không chiến, nấp trong đại trận hộ sơn.”
“Thánh tử thánh địa chúng ta sao có thể ngay cả dũng khí chấp nhận khiêu chiến cũng không có vậy, đáng thất vọng quá!”
“Đây có lẽ là đời Thánh tử chó nhất của Thánh địa chúng ta! Nếu sau này hắn lên làm Thánh Chủ thì còn đến mức nào?”
“Đệ nghĩ nhiều quá, sư đệ. Người đảm nhiệm vị trí Thánh chủ sẽ là người mạnh nhất, ưu tú nhất được chọn trong mười đời Thánh tử.”
“Có điều sau trận chiến hôm nay chắc các đệ tử quan chiến sẽ không hề kính trọng gì vị Thánh tử này, hơn nữa còn muốn cạnh tranh vị trí Thánh tử.”
“Đúng vậy, đúng vậy, một Thánh tử mà ngay cả dũng khí đối mặt khiêu chiến cũng không có sao được chúng ta tán thành chứ?”
“Haha kiểu ngốc nghếch trong não toàn là cơ bắp như Đại sư huynh thì được các ngươi công nhận à?”
“Biết rõ đại trận hộ sơn có thể cản được cả Hóa Thần kỳ mà còn ngốc nghếch xông đầu vào.”
“Loại thiếu não như Đại sư huynh mà làm Thánh chủ thì Thánh địa chúng ta mới thực sự nguy hiểm đấy!”
“Đúng vậy, bổn cô nương cảm thấy Thánh tử mới không tệ, rất trí tuệ.”
“Rõ ràng có thể dùng đầu óc giải quyết, sao cứ phải đấu với Đại sư huynh chứ?”
“Quan trọng hơn là Thánh tử tân nhiệm rõ ràng đẹp trai hơn!”
“Đây mới là vẻ ngoài mà người gánh vác Thánh địa của chúng ta nên có!”
“Đúng vậy đúng vậy, thật hâm mộ Vân Hi sư tỷ!”
“A...! ánh sáng lôi đình chói mắt quá!”
“Là Thánh chủ, Thánh chủ xuất quan giáng lâm!”
“Mọi người đừng nói nữa, mau chuẩn bị cung nghênh Thánh Chủ đi!”