“Ngươi cảm thấy hắn đến tìm ngươi vì chuyện gì, là vì cảm thấy đã bị ngươi lừa rồi, không cam tâm làm đồ đệ của ngươi? Hay là các tiểu tử khác trong Thánh địa không phục hắn nên gây khó dễ cho hắn, cho nên hắn mới ấm ức đến đây đòi lại công bằng?”
Đã nhận đồ đệ thì bắt buộc phải tu luyện, mà đã tu luyện thì nhất định sẽ có phiền phức.
Cho nên cách tốt nhất để tránh phiền phức là không thu nhận đồ đệ, Bích Liên thiên tôn rất đồng tình với cách làm này.
Nhìn đi kìa, tiểu tử Thẩm Thiên vừa bước vào Thần Tiêu Thánh địa liền bị ép đến không thể không tìm đến sư phụ rồi.
May là lúc đầu lão đạo không bị mắc bẫy của Nhị sư đệ, thu nhận tiểu tử này.
Nếu không, người bị tên tiểu tử này gây phiền phức sẽ là lão đạo ta rồi!
……
Cánh cổng của Thánh Chủ điện từ từ mở ra, Thẩm Thiên mặc bạch y tiến vào.
Dưới ánh sáng của mười trụ cột khổng lồ khắc hình Thần Thú, sự khôi ngô của Thẩm Thiên càng được nổi bật hơn.
Sau lưng Thẩm Thiên có một thiếu niên tóc vàng kim đi theo, đó chính là con trai của Kim Liên thiên tôn – Tần Vân Địch.
Điều đáng nói là Tần Vân Địch đang vác theo một cây côn sắt sau lưng, cười một nụ cười rạng rỡ.
Điều này khiến Thần Tiêu Thánh chủ và lão đạo sĩ sinh vài phần nghi hoặc trong lòng.
Phải biết rằng, tính cách của Tần Vân Địch trở nên cô độc sau lần cãi cọ kịch liệt với Kim Liên thiên tôn.
Bình thường cũng chẳng đến Tiểu thế giới Thần Tiêu trò chuyện với cách sư huynh đệ khác, chỉ lo chế tác lôi phù.
Sao đột nhiên hôm nay y lại đi chung với Thẩm Thiên đến Thần Tiêu Thánh Chủ điện này chứ?
Không lẽ trước đó Thẩm Thiên và tên tiểu tử này nảy sinh mâu thuẫn gì sao?
Lão đạo sĩ thích thú đứng ở một bên quan sát, chuẩn bị xem náo nhiệt.
Thần Tiêu Thánh chủ nhìn về phía Thẩm Thiên rồi cất giọng điềm tĩnh: “Thiên Nhi đến đây có việc gì?”
Thẩm Thiên vừa cười vừa lôi Tần Vân Địch ra giữa Thánh Chủ điện: “Con đến vì Vân Địch sư đệ.”
Nói đoạn, Thẩm Thiên lấy Ngân Sắc Thần Lôi từ eo của Tần Vân Địch và Trường Côn màu đen trên lưng của y xuống.
“Khởi bẩm sư tôn, Vân Địch sư đệ đã phát minh ra một loại lôi phù mới, có thể giúp ích rất nhiều cho tất cả đệ tử môn phái chúng ta.”
Tần Vân Địch liền giải thích: “Không phải con phát minh ra đâu, mọi thủ thuật đều do Thánh tử sư huynh dạy đấy ạ.”
“Thật hổ thẹn, đệ tử chỉ tốn chút công sức luyện chế ra được pháp khí theo hướng dẫn của sư huynh mà thôi.”
Ổ?
Những lời của rồi đã khiến cho Thần Tiêu Thánh chủ và lão đạo sĩ không khỏi nhìn Thẩm Thiên bằng con mắt khác.
Tên tiểu tử Tần Vân Địch này còn nói Thẩm Thiên dạy y cách cải tiến lôi phù?
Tên tiểu tử này mới luyện Ngũ Lôi Chỉính Thiên có mấy ngày mà có thể cải tiến lôi phù sao?
Thần Tiêu Thánh chủ nhìn Thẩm Thiên nói: “Thiên Nhi, dùng lôi phù vừa được cải tiến của con tấn công ta đi.”
Thẩm Thiên hơi do dự, Thánh chủ lại nói: “Yên tâm, con không làm hại ta được đâu.”
Lúc này Thẩm Thiên mới gật đầu, ném một viên Ngân Sắc Thần Lôi về phía Thánh chủ.
Uỳnh!
Ngân Sắc Thần Lôi nổ tung ra, bắn những viên Linh Thiết đi bốn phương tám hướng.
Và người đứng mũi chịu sào của Ngân Sắc Thần Lôi đương nhiên là Thánh chủ.
Từng viên Linh Thiết xông về phía màn sương sấm sét xung quanh cơ thể của Thánh chủ. Sau đó, những viên Linh Thiết ấy dường như bị hút lại.
Dường như những viên Linh Thiết ấy bị mất hết năng lượng ở giữa lớp sấm sét mờ mịt kia, từng viên cứ thể rơi xuống đất.
“Uy lực mạnh đấy, những lôi phù tới được lớp thứ hai đã được tính là cực phẩm rồi, trị giá 200 viên Linh Thạch.”
Thần Tiêu Thánh chủ khẽ gật đầu, biểu thị sự công nhận với loại lôi phù mới này.
“Để chế tạo ra một viên lôi phù đạn nổ này cần bao nhiêu Linh Thạch làm vốn?”
Trong mắt Thánh chủ, chỉ cần lợi nhuận của loại lôi phù cực phẩm trong cùng cấp này đạt từ 100% trở lên đã được coi như là không tệ rồi.
Dù sao thì thị trường phù chú đang cạnh tranh cao, những Tông môn có Ly Hỏa phù đang giành giật thị trường.
Có thể bán lôi phù có vốn là một trăm viên Linh Thạch với giá 200 viên Linh Thạch đã là hay lắm rồi.
Đằng này còn phải tính thêm phí nguyên vật liệu khi điều chế thất bại nữa.
Còn tính cả linh lực và tinh lực bỏ ra khi linh phù cấp cực phẩm nữa.
Nói thẳng ra thì tiền lời từ việc luyện Linh Phù rồi đem bán thật sự không nhiều.
… …
Thẩm Thiên khẽ cười dưới cái nhìn của Thánh chủ: “Tiền vốn chế tạo nằm trong khoảng năm viên Linh Thạch.”
“Ngoài ra, phương pháp chế tạo phù chú này vô cùng đơn giản, tỉ lệ thành công lại cao.”
“Chỉ cần một đệ tử có kiến thức cơ bản về sửa chữa là có thể luyện được mấy chục viên mỗi ngày!”
Thẩm Thiên vừa nói xong, liền nhìn thấy màn sương sấm sét xung quanh cơ thể của Thần Tiêu Thánh chủ chớp động kịch liệt.
Còn lão đạo sĩ, lão vẫn đứng nguyên một chỗ, gương mặt vốn tràn đầy ý cười.
Thì giờ đây nụ cười đó liền bị cứng đờ ngay tức khắc!
Phút chốc, Thánh Chủ điện ngập tràn sự yên tĩnh.
Lão đạo sĩ đờ đẫn nhìn Thẩm Thiên, biểu cảm trên mặt lão vô cùng phong phú.
Màn sương sấm sét quanh người Thánh Chủ cũng phải mất một lúc sau mới dần bình lặng xuống.
Thánh chủ hỏi: “Thiên Nhi, con nói thật sao? Chuyện lớn như thế này, không đùa được đâu.”
Thẩm Thiên gật đầu: “Vân Địch sư đệ, phiền đệ chế tạo một viên m Dương Thần Lôi cho sư tôn xem đi.”
Tần Vân Địch vâng một tiếng, rồi lấy một cái hồ nước lơ lửng giữa không trung đã chuẩn bị từ trước trong chiếc nhẫn Không Gian ra.
Tiếp đó, cả người y lập tức tỏa ra những tia sét lôi đình, bay về phía hồ nước.
Khi sấm sét giáng xuống, từng bột khí trào ra khỏi hồ nước.
Khối nước chỉ cao bằng một người trưởng thành đó lập tức thu nhỏ lại trong tay Tần Vân Địch.
Rất nhanh sau đó, một khối khí to bằng một cây gậy đánh bóng phát ra vầng sáng xanh lam xuất hiện, nó không ngừng xoay tròn trên tay Tần Vân Địch.
Tần Vân Địch híp mắt, vừa chế tạo lôi phù vừa nói: “Từ lâu, Thánh Tử sư huynh quả là một kỳ tài trước giờ chưa từng có.”
“Khi huynh ấy đang tu hành Nhâm Thủy Thần Lôi đã vô tình lĩnh ngộ được đại đạo Thủy Nghịch m Dương.”
“Huynh ấy phát hiện ra rằng, nước có thể phân tách thành nguyên tử m và nguyên tử Dương nhờ tia sét.”
“Hai nguyên tử này thông qua sự nhóm lửa của sấm sét, có thể kết hợp lại với nhau sẽ tạo ra một lực nổ có sức công phá cực lớn.”
“Đệ tử đã dùng Tụ Khí phù để trộn nguyên tử m, nguyên tử Dương và Linh khí lại với nhau theo tỉ lệ nhất định.”
“Sau đó nén hỗn hợp vào một quả cầu vàng đặc biệt rồi ném về phía quân địch.”
“Như vậy thì lôi phù sẽ phát nổ, tỏa ra một lượng năng lượng lớn đập vỡ vỏ ngoài của quả cầu vàng, những viên Linh Kim Cương Châu cũng sẽ bắn ra theo.”
“Đệ tử đã làm một cuộc thống kê, tỉ lệ thành công khi tạo ra một viên m Dương Phá Giáp Lôi này đạt 90% trở lên.”
“Mà chi phí để phân giải nước hồ và Linh Kim Cương Châu chỉ khoảng ba đến bốn viên Linh Thạch.”
Chương 128: Cây súng nhắm thẳng vào Thánh Chủ
Trong lúc nói, Tần Vân Địch đã nén được đủ khí thể vào trong một tấm tụ khí phù.
Thánh Chủ gật đầu, vươn tay thu lấy Thần Lôi vừa mới chế tạo.
Lôi Đình trong giữa lòng bàn tay ông ta bắn ra tung tóe. Trong chớp mắt, đã khiến Thần Lôi trên tay phát nổ.
Bùm~
Tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc, nhưng sức ảnh hưởng của vụ nổ không lan rộng ra ngoài.
Lòng bàn tay của Thánh chủ như được kết nối với một khoảng hư không, hấp thụ hết mọi thứ vào trong.
Một viên Linh Kim Cương Châu rơi xuống lòng bàn tay của Thánh Chủ, ông ta bình đạm nói: “Uy lực không tồi.”
“Chỉ có điều viên Linh Châu này hơi nguy hiểm vì nó tấn công không phân biệt đối thủ, rất dễ khiến cho đệ tử phe ta bị thương.”
Tần Vân Địch liền lấy cây trường côn trên lưng xuống, rồi dâng lên trước mặt Thánh Chủ như dâng một món bảo vật: “Sư bá, vẫn còn vật này.”
Thánh Chủ hơi đơ người ra, ông ta nhìn cây trường côn của Tần Vân Địch với ánh mắt khó hiểu, nói: “Đây là vật gì?”
Tần Vân Địch nhét lôi bộc phù vào trong cây trường côn, mở cò, nhắm nòng súng về phía Thánh Chủ.
Pằng~
Từ nòng súng, một ngọn lửa màu lam bắn ra, một đống Linh Thiết Cương Châu phóng thẳng tới như thiên nữ rải hoa.
Pằng pằng pằng~
Từng viên đạn đụng phải màn sương sấm sét trên người Thánh Chủ tạo nên chút gợn sóng rồi lại vô lực rơi xuống.
Thánh Chủ ngộ ra: “Thì ra là thế, kiểm soát hướng bắn của linh châu bằng pháp khí để tránh gây thương tích cho phe ta à?”
“Đúng là ý hay, nhưng dùng cách này thì uy lực cũng giảm xuống một chút, đây cũng là cách mà các con nghĩ ra à?”
Tần Vân Địch híp mắt cười, sự sùng bái hiện rõ trên mặt: “Không ạ, cách này là sư huynh nghĩ ra.”
“Vân Địch chỉ chế tạo những thứ này dựa theo chỉ thị của sư huynh thôi.”
“Sư huynh còn nói, đây là cách chế tạo thô sơ nhất của súng m Dương Phá Yêu nữa.”
… …
Nhìn thấy sư đệ không ngừng thổi phồng cho mình, Thẩm Thiên chỉ còn biết dùng tay đỡ trán một cách bất lực.
Trước khi đến đã dặn là phải nói toàn bộ công lao thuộc về đệ, còn ta chỉ là phụ trợ thôi mà?
Thế mà khí chất bá khí lôi đình của Thánh Chủ sư tôn vừa mới lộ ra một chút thôi, đệ đã không khống chế được mình, tâng bốc bản Thánh tử một cách điên cuồng như vậy rồi?
Trời ơi, ta thật sự không muốn nhận công lao về mình đâu!
Nhận thấy ánh mắt hiếu kì của Thánh Chủ dời qua, Thẩm Thiên bất lực nói: “Đúng ạ, đích thực là có cách cải tiến ạ.”
“Bởi vì lần luyện khí này, Vân Địch sư đệ sử dụng loại Linh Kim rẻ tiền nhất nên không thể chịu được cường độ nổ quá lớn.”
“Cho nên cây súng m Dương Phá Yêu thô sơ này chỉ được coi là thành công một nửa thôi, uy lực của nó chỉ đủ để đối phó với Trúc Cơ trung kỳ.”
Thánh Chủ khẽ gật đầu, ông ta rất tán đồng cách nói của Thẩm Thiên, hơn nữa cách nói của Thẩm Thiên cũng có phần khiêm tốn rồi.
Tuy uy lực của cây súng còn yếu, nhưng nếu đối phương phòng thủ sơ sài, ta chỉ cần vài cây súng như thế này đồng thời bắn thì cũng có thể khiến cho những tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ ôm hận mà chết.
Một món pháp khí như vậy vẫn chỉ là bán thành phẩm, nói thẳng ra thì Thánh Chủ đã sinh lòng hiếu kì hiếm thấy với nó rồi.
Thẩm Thiên tiếp tục giải thích: “Trên thực tế, cây súng m Dương Phá Yêu cực phẩm này nên dùng Linh Kim cường độ cao phối hợp với Pháp trận phòng ngự cao cấp.”
“Như vậy thì vũ khí này mới có thể chịu được toàn bộ lực nổ của mấy viên m Dương lôi bạo phù, rồi chuyển hóa hoàn toàn thành đạn xung kích.”
“Mà đạn của nó cũng không thể chỉ làm từ tiểu Cương Châu thông thường, tốt nhất là nên thay bằng những viên linh kim đầu nhọn (1) có sức bền cao.”
(1)Thẩm Thiên đang miêu tả theo hình dáng của viên đạn ngày nay.
(2)
“Nếu như có thể thì khắc lên pháp trận phá giáp cỡ nhỏ trên đầu nhọn của linh kim.”
Sau khi nghe Thẩm Thiên giải thích xong, Màn sương sấm sét trên người Thần Tiêu Thánh chủ kích động kịch liệt.
Là một người đã mất đi thất tình lục dục, lí trí tuyệt đối nên Thánh Chủ có thể nhanh chóng nhẩm tính được mức độ khả thi trong lời nói của Thẩm Thiên.
Thần Tiêu Thánh chủ dùng Thần Niệm để mô phỏng lại binh khí theo lời Thẩm Thiên trong đầu, ước chừng sức công phá của binh khí đó.
Qua một lúc sau mới chầm chậm mở lời, âm thanh của Thánh Chủ mang theo sự kích động không dễ phát hiện ra.
“Nếu dùng Huyền Thiết tinh túy thì có thể đáp ứng được yêu cầu của món binh khí này.”
“Nếu như vậy cây súng này có thể công phá được cả Kim Đan Pháp Vực!”
… …
Cái gọi là công phá Kim Đan Pháp Vực, cũng chính là phá tan phạm vi hộ thân của cường giả Kim Đan kỳ.
Không giống với tu sĩ Trúc Cơ kỳ chỉ là ngưng tụ cơ bản tiên đạo, những cường giả thuộc Kim Đan kỳ đã chạm đến pháp tắc.
Những tu sĩ ở cảnh giới này dựa theo công pháp tu luyện khác nhau, có thể ngưng tụ pháp vực trên cơ thể.
Những tu sĩ dưới Kim Đan kỳ rất khó công phá được lớp pháp vực này hay tạo ra thương tổn chân chính cho Kim Đan kỳ.
Nếu nói những tu sĩ Trúc Cơ kỳ có thể bị quân đội thế tục đông đảo trấn áp săn giết, thì tu sĩ Kim Đan kỳ lại không sợ hãi thế tục.
Bởi vậy mới có câu nói: ngưng tụ Kim Đan rồi thì “Số mệnh do ta quyết chứ không do trời”. Đây mới thực sự là chính thức bước vào tiên đạo rồi.
Thông thường, tu sĩ Trúc Cơ kỳ khó mà thông qua bố trận và họa phù để khiêu chiến với cấp Kim Đan.
Chỉ có những tu sĩ cùng cấp hoặc thậm chí là cao cấp hơn mới có thể vẽ thần phù đắt đỏ để tiêu diệt Kim Đan.
Thế mà Thần Tiêu Thánh chủ lại cảm thấy nếu Thẩm Thiên luyện ra một cây súng hoàn chỉnh.
Thì sau này có thể cho những đệ tử Thần Tiêu mỗi người một cây súng, những ai thuộc cấp Kim Đan trở xuống đều hiên ngang mà đi, ai không phục thì bắn một phát hạ gục.
Đến lúc đó, chẳng phảo là đệ tử của Thần Tiêu thánh địa sẽ trở thành sự tồn tại vô địch trong những bí cảnh giới hạn chỉ cho phép tu tiên giả có tu vi dưới cấp Kim Đan kỳ bước vào kia sao?
Nghĩ đến đây, một người đã tu luyện tâm cảnh đến mức Thiên Nhân Hợp Nhất Mộc như Thần Tiêu Thánh chủ cũng không kiềm chế được cơn kích động.
Ông ta nhìn về phía Thẩm Thiên: “Nếu các con đã có cách thì tại sao không luyện ra luôn?”
Thẩm Thiên chìa hai tay ra: “Huyền Thiết tinh túy mắc quá, Vân Địch sư đệ không có tiền!”
Vì Huyền Thiết tinh tuý đắt quá, Vân Địch sư đệ mua không nổi.
Thẩm Thiên nói một cách rất trực tiếp, không để lại một chút thể diện nào cho Tần Vân Địch.
Coi như là báo thù việc tiểu tử Tần Vân Địch bán đứng hắn trước mặt Thánh Chủ.
Thần Tiêu Thánh chủ khẽ gật đầu, như đang suy nghĩ gì đó.
Chương 129: Nghiên cứu cách giúp cho Thánh Địa hùng mạnh hơn
Cũng phải, Huyền Thiết tinh tuý là một trong những nguyên liệu người tu tiên dùng để chế tạo vũ khí cực phẩm.
Một viên Huyền Thiết tinh tuý to bằng ngón cái có thể được bán với giá 3000 viên Linh Thạch, vô cùng đắt đỏ.
Nếu thật sự phải dùng Huyền Thiết tinh tuý để chế tạo thì dựa vào độ dài cây súng m Dương Phá Yêu của Tần Vân Địch.
E là phải mất đến mấy chục vạn, thậm chí là cả trăm vạn viên Linh Thạch, khó có người có thể làm ra được.
Đương nhiên là nếu thật sự nghiên cứu ra được cách chế tạo súng Huyền Thiết Tinh Tuý Phá Yêu thì sau này nó sẽ trở thành một vũ khí lợi hại.
Dù gì thì cũng đâu phải bắn một lần rồi đem bỏ, vũ khí này có thể tái sử dụng mà.
Nếu uy lực ban đầu bị phân tán và suy yếu, có dùng mười mấy tấm m Dương Phá Giáp Lôi hay mười mấy cây súng Phá Yêu đi nữa cũng không thể uy hiếp được Kim Đan kỳ.
Nhưng sau khi cải tiến súng Huyền Thiết Tinh Tuý Phá Yêu, nhét vào đó ba đến năm tấm lôi bộc phù, thêm một viên đạn hợp kim Huyền Thiết nữa.
Chỉ cần khoảng 180 viên Linh Thạch là có thể phá tan Kim Đan pháp vực, thật khiến người ta khiếp sợ.
Vũ khí này không thích hợp được truyền bá rộng rãi nhưng có thể làm vũ khí trang bị cho những đệ tử trong môn phái.
Như vậy thì những đệ tử Thần Tiêu hoàn toàn có thể chiếm ưu thế trong bí cảnh đặc biệt hạn chế tu vi.
Đến lúc đó, các đệ tử ngoại môn được trang bị súng Phá Yêu phiên bản yếu hơn, còn đệ tử nội môn sẽ được trang bị súng Huyền Thiết Phá Yêu và Phá Giáp Lôi.
Như vậy thì ki đến những bí cảnh lớn, sẽ gặt hái được không ít lợi ích và cơ hội.
So sánh ra thì, đầu tư khoảng một trăm vạn linh thạch cho một cây súng cũng không hẳn là lỗ.
… …
Nghĩ đến đây, Thần Tiêu Thánh chủ nói: “Không có tiền không sao, ta có rất nhiều Linh Thạch.”
Lão đạo sĩ đứng một bên chu môi: “???”
Đương nhiên là Thần Tiêu Thánh chủ không cảm nhận được oán niệm của lão đạo sĩ, lại nói tiếp: “Thiên Nhi, các con cứ tiếp tục đi.”
“Chỉ cần các con tạo ra m Dương Phá Giáp Lôi và súng m Dương Phá Yêu thành công thì ta sẽ thu mua toàn bộ.”
“Ta sẽ không để các con chịu thiệt về mặt tiền nong đâu. Đương nhiên, các con cũng phải chú ý là tuyệt đối không được bán cho tông môn đối địch.”
Không thể không nói rằng, tuy Thần Tiêu Thánh chủ đã đoạn tuyệt với thất tình lục dục, nhưng cách xử sự đúng là rất công bằng.
Khi giọng nói của Thần Tiêu Thánh chủ vang lên khắp Thánh Chủ điện, Thẩm Thiên không khỏi lộ ra vẻ bất ngờ.
Hắn còn tưởng là Thánh Chỉ sư tôn sẽ chủ động bảo hắn nộp bằng sáng chế, rồi trao cờ thi đua chứ!
Không ngờ Thánh Chủ lại trượng nghĩa như vậy, buôn bán công bằng với hắn?
Đương nhiên là Thẩm Thiên không chú ý đến biểu cảm vô cùng đặc sắc, đa dạng của lão đạo sĩ đang ở phía bên kia của Thánh Chủ điện.
Nếu chú ý đến thì có lẽ hắn sẽ hiểu được dụng ý khác trong quyết định của Thần Tiêu Thánh chủ.
Đương nhiên, Thẩm Thiên không phải kẻ ngốc thấy người ta khen mình đôi chút đã vênh váo tự đắc.
Nên biết, hiện tại hắn là Thần Tiêu Thánh Tử, từng tấc đất ở Thánh Địa này đều chịu sự cai quản trực tiếp của Thánh Chủ. Thánh Chủ bảo cứ việc ngoan ngoãn chế tạo lôi phù rồi bán cho tông môn, vi sư không cần lợi gì từ con mà có thể tin ư?
Khà khà, sư tôn không cần nghĩa là sư tôn trượng nghĩa, nhưng ngươi không cho tức là không hiểu chuyện rồi!
Hiện tại, Thánh Tử ta không đủ mạnh, cái gì cũng cần dựa vào sư tôn.
Lúc này có nhiều tiền thì có quan trọng bằng có chỗ dựa không?
Đợi đến lúc Khí Vận vô địch rồi thì muốn bao nhiêu tiền chẳng có?
… …
Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên liền nói: “Lời này của sư tôn không đúng!”
Giọng nói của hắn rất kiên định, nói năng có khí phách, lão đạo sĩ và Tần Vân Địch nghe xong cũng ngơ ra.
Đến nỗi màn sương sấm sét bao phủ Thần Tiêu Thánh chủ cũng bị dọa đến khẽ rung động.
Thẩm Thiên hít sâu một hơi nói: “Sư tôn, con và Vân Địch nghiên cứu Lôi bộc phú không phải vì tiền.”
“Mà là vì nghệ thuật chế tạo thuốc nổ, vì giấc mơ biến Thánh Địa thành một nơi phồn hoa và thịnh vượng.”
Tần Vân Địch đứng phía sau, nghe xong gật đầu kiên định, đúng thế, sư huynh nói chí phải! Vì nghệ thuật, vì ước mơ!
Thẩm Thiên lại nói: “Vì Thánh Địa là nhà của con, việc xây dựng dựa vào mọi người. Con là Thánh Tử bản môn, con yêu Thánh Địa này.”
“Con tự hào vì mình là người của Thần Tiêu. Con và sư đệ không màng tiền bạc, chỉ hi vọng có thể nghiên cứu cách giúp cho Thánh Địa hùng mạnh hơn!”
“Chỉ hi vọng Thánh Địa không ngừng khếch đại, lớn mạnh hơn. Vì điều đó con tình nguyện dâng hiến thanh xuân của mình!”
Tần Vân Địch nghe đến nỗi máu huyết sôi sục, đôi mắt híp tràn đầy nhiệt huyết: “Con cũng vậy!”
Cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Thẩm Thiên và Tần Vân Địch, Thần Tiêu Thánh chủ bị lay động theo.
Màn sương sấm sét quanh người rung động kịch liệt chưa từng thấy, giống như đang cộng hưởng với một loại cảm xúc nào đó vậy.
Thần Tiêu Thánh chủ liếc về phía lão đạo sĩ bên cạnh, rồi lại nhìn xuống hai người thanh niên trẻ tuổi: “Tốt, tốt lắm.”
“Không ngờ Thiên Nhi và Tần Vân Địch tuy tu vi không cao nhưng lại ấm ủ lí tưởng vĩ đại như vậy.”
“Thật cảm động, đã lâu lắm rồi bổn tọa chưa từng thấy cảm động như vậy, các con giỏi lắm.”
Thẩm Thiên ho khẽ một tiếng: “Chỉ có điều trong quá trình nghiên cứu đã tiêu hao rất nhiều Linh Thạch, điều này…”
Thần Tiêu Thánh chủ phất tay một cái, nói một cách đầy khí phách: “Các con một lòng một dạ vì Thánh Địa, Thánh địa làm sao có thế cô phụ các con được?”
“Bắt đầu từ hôm nay, lượng Linh Thạch mà các con tiêu hao cho việc nghiên cứu m Dương Thần Lôi, sẽ do Thánh Địa chi trả.”
“m Dương Phá Giáp Lôi và súng m Dương Phá Yêu phiên bản yếu hơn mà các con chế tạo sẽ do Thánh Địa đứng ra mua cho bản môn đệ tử.”
“Một nửa lợi nhuận thu được sau khi khấu trừ tiền vốn sẽ nộp lên cho Thánh Địa, số còn lại sẽ thuộc về các con.”
Lời nói của Thánh Chủ khiến cho lão đạo sĩ bên cạnh chu đến méo miệng.
Lão đâu có ngu, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã tính ra tiền lời của vụ làm ăn này rồi.
Nhị sư đệ khờ thật, sau khi đoạn tuyệt thất tình lục dục xong liền mất hết hứng thú với tiền bạc.
Nhưng sư huynh ta tu luyện Tân Hỏa Kinh, nếu không có tiền thì làm sao mà luyện được!
Sao tiểu tử này lại trở nên có giàu lên sau một đêm vậy!
Rõ ràng là mình cũng tu luyện Tân Hỏa Kinh mà!
Nghe xong lời hứa hẹn của Thánh Chủ, Thẩm Thiên nói chắc nịch: “Sư tôn, phí nghiên cứu chúng con có thể nhận nhưng phần lợi nhuận được chia kia thì chúng con không muốn nhận.”
Thánh chủ hừ lạnh: “Đứa ngốc, Thánh Địa không phải là của riêng ai, mà là Thánh Địa của tất cả đệ tử.”
“Các con có cống hiến với Thánh Địa mà Thánh Địa lại không ghi nhận công lao cho thiên hạ thấy.”
“Thì chẳng phải sẽ khiến các đệ tử có lòng yêu mến nhiệt huyết với Thánh Địa sẽ chua xót trong lòng sao, ngu ngốc!”
Chương 130: Kẻ thù cũ của Lan phi nương nương (1)
Thẩm Thiên chu môi, được, ta đây không cần lợi ích mà cũng là sai sao?
Hắn bất lực nói: “Nhưng chia 50% thì nhiều quá, hay là chia 10% thôi!”
Thánh Chủ lạnh lùng nói: “10% không được, Thánh Địa không thể chiếm lấy nhiều như thế được, ít nhất phải được 40%!”
“Hay là 20% thôi?”
“30%, giá chót!”
Bóng hình đằng sau màn sương sấm sét rất cao lớn và vững vàng.
Giọng nói của người nam nhân bên trong còn mang theo vẻ uy nghiêm: “Hơn nữa, Thánh Địa sẽ phái những trưởng lão am hiểu chế tạo vũ khí đến hỗ trợ cho việc nghiên cứu của con. Đồng thời còn tiến hành bảo vệ sự an toàn của con nữa.”
Nói đoạn, chỉ trong nháy mắt, thần thức của Thần Tiêu Thánh chủ đã vượt qua vạn trượng triến thẳng vào một toà Linh Phong màu vàng.
“Kim Liên sư muội, mau đến Thánh Chủ phong.”
Kim Liên phong nằm ở phía tây của Tiểu thế giới Thần Tiêu, phương vị của hệ Kim trong ngũ hành.
Trên toà Linh Phong tọa được bố trí pháp trận đặc biệt, có thể chuyển hóa Linh mạch bình thường thành linh thạch khoáng mạch tự nhiên phát ra linh khí Kim hành nồng đượm, hỗ trợ người tu luyện.
Đệ tử của Thần Tiêu Thánh Địa có ngũ hành thuộc Kim, đa số đều ở Kim Liên phong, thanh thế rất to lớn.
Lúc này, những đệ tử chân truyền của Kim Liên phong đang trò chuyện.
A: “Biết gì chưa? Thánh Địa của chúng ta đã chọn được người làm Thánh Tử rồi.”
B: “Gì cơ, đã chọn được Thánh Tử rồi? Là ai vậy, là đại sư huynh, Nhị sư huynh hay Tam sư tỷ?”
A: “Đồ ngốc, Tam sư tỷ là Thánh Nữ mà. Biểu ca của ta và Lý Vân Phong sư huynh ở Hạo Nhiên phong thân thiết với nhau lắm.”
A: “Lý Vân Phong còn nói với huynh ấy là, Thánh Tử không phải là đại sư huynh hay Nhị sư huynh mà là người ngoài.”
B: “Sao có thể là người ngoài? Một đệ tử không thuộc bản môn lên đảm nhiệm chức Thánh Tử thì làm sao người ta phục được?”
C: “Đại sư huynh bình dị dễ gần, Nhị sư huynh tu vi cao cường, ai trong hai người họ lên làm Thánh Tử cũng được, chứ một người ngoài thì dựa vào đâu?”
A: “Mọi người không biết rồi! Nghe Lý Vân Phong sư huynh nói, Thánh Tử mới này là một tuyệt thế giai nhân.”
A: “Người này tinh thông thuật tìm linh đoạn khoáng, phàm là những linh khoáng thạch được chọn, không có cái nào là không chuẩn xác đến dọa người.”
A: “Người đó đã tìm lại được tín vật Long Hổ bội của Thánh Chủ bản môn trong một linh khoáng phường nào đó.”
Cảm nhận được khát vọng trong ánh mắt của các sư huynh đệ đồng môn, A càng nói càng hăng.
A: “Các ngươi có biết tổ huấn lâu đời của bản môn là gì không?”
B: “Xin sư huynh chỉ giáo.”
A: “Chậc chậc, tổ huấn này ghê ghớm lắm đó.”
A: “Dựa theo tổ huấn của bản môn, Long Hổ bội có một qui tắc.”
A: “Bất cứ ai tìm được Long Hổ bội về cho Thánh Chủ thì sẽ lên làm Thánh Tử, được lấy Thánh Nữ làm vợ!”
B: “Khiếp, điều luật gì bá đạo thế? Nếu Thánh Nữ sư tỷ không đồng ý gả thì sao?”
A: “Không đồng ý thì làm được gì? Đó đã là luật rồi, đối với Thánh Địa, tổ huấn là tuyệt đối.”
A: “Ta nói nhỏ cho các người nghe, nghe biểu ca của ta nói, Thánh Nữ sư tỷ đã cùng với Thánh Tử mới lên này ‘song tu’ qua rồi.”
C: "Xì, thật hay giả vậy, song tu kiểu gì, song tu kiểu của đại sư huynh với Nhị sư huynh hay là kiểu khác?”
A: “Phí lời, ngươi nói một nam một nữ cùng song tu với nhau thì dùng kiểu gì? Có người còn nghe thấy tiếng kêu nữa kìa.”
B: “Nhưng nhìn Thánh Nữ sư tỷ không giống như loại cúi người vì nam nhân!”
A: “Còn cách nào khác chứ! Tổ huấn rành rành ngay trước mắt, sư tỷ chỉ có thể khuất phục thôi!”
C: “Quá đáng! Chỉ vì cái tổ huấn lâu đời kia mà Thánh Nữ sư tỷ phải dâng hiến tấm thân thanh khiết của mình đi sao?”
B: “Nhị sư huynh một lòng si mê Thánh Nữ, nếu biết được Thánh Nữ bị ép hiến thân chắc sẽ trở mặt với Thánh Địa luôn quá!”
A: “Chuyện này cho hai ngươi biết thì được nhưng mà đừng có đồn bậy ra ngoài, vì ta đã hứa với biểu ca rồi.”
B/C: “Sư huynh yên tâm đi, bọn này tuyệt đối kín miệng, không nói ra đâu!”
A lại nhấn mạnh: “Nhất là Nhị sư huynh, đừng để đến tai huynh ấy đấy.”
B/C: “Yên tâm, bọn này không phải loại người đó đâu!”
… …
Hai người vừa dứt lời, liền nghe thấy giọng nói từ đằng sau tới: “Ở đâu ra tin này vậy?”
Kèm theo tiếng nói đó, trên Kim Liên phong, một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương thơm cơ thể người nói.
Một nữ tử mặc váy dài màu bạc duyên dáng, nàng bước từng bước khoan thai đi đến.
Mỗi một bước nàng đi, Linh Khí bao quanh dưới chân như màn sương.
Mà cơ thể của nữ tử này mảnh mai như thể không có xương, dưới màn sương Linh Khí càng mị hoặc.
Có thể nói nàng ấy là tuyệt thế mĩ nhân, mỗi một nụ cười của nàng đều mang theo sự mê hoặc.
Đàn ông trên đời không ai là không đổ.
Khoảnh khắc nàng xuất hiện, ba người đệ tử đó quên cả cúi người hành lễ, đến nỗi không dám ngẩng đầu lên: “Bái kiến Chưởng Mạch.”
Đúng thế, nữ tử này chính là một chín đại trưởng lão Hoá Thần kỳ của Thần Tiêu Thánh Địa thế hệ này – Chưởng Mạch Kim Liên sư tôn của Kim Liên phong.
Nghe nói, Kim Liên thiên tôn cũng từng là Thánh Nữ của Thánh Địa, thiên tư tài tình, dung mạo như hoa, không hề kém cạnh Trương Vân Hi.
Thời đó, Kim Liên thiên tôn cao ngạo lạnh lùng, bao nhiêu nhân vật kiệt xuất theo đuổi cũng không buồn ngoáy đầu nhìn lại. Cho đến một lần gặp được người con gái đó.
Đó chính là trở ngại lớn nhất trong cuộc đời Kim Liên thiên tôn, dung mạo của nữ tử đó vượt qua cả Kim Liên.
Người đó thánh thiện lại quyến rũ, xinh đẹp lại đoan trang, rõ ràng tu vi chỉ thuộc hàng bình thường nhưng lại sở hữu khí chất thiên tiên.
Sự xuất hiện của nàng ta khiến Kim Liên thiên tôn cảm thấy sắc đẹp của mình bị mờ nhạt đi, thậm chí thiếu điều nảy ý nghĩ xấu xa.
Nàng cảm thấy khí chất thanh thuần của mình không bằng, sợ rằng cả đời này cũng không thể nào bì được với nữ tử đó.
Cho nên Kim Liên thiên tôn ra đi, bắt đầu tu luyện Ý Ngoại và thu được Tuyệt Thế Mê Công.
Nhiều năm qua đi, nội công mê lực của Kim Liên thiên tôn càng ngày thâm hậu, sức hấp dẫn ngày một cao.
Mười năm sau, khi bà ấy chuẩn bị tìm lại nữ tử kia để phân cao thấp thì phát hiện đối phương đã sớm qua đời.
Tin tức này đã khiến Kim Liên thiên tôn rất phẫn nộ, đem sự tiếc nuối và bất kham đầy ắp trong lòng đổ vào việc luyện nội công mê lực.
Bây giờ lại thêm mười năm trôi qua, nội công mê lực của bà ấy đã chạm đến đỉnh cao, mỗi một nụ cười đều khiến đối phương mê muội.
Bà rất tự tin cho rằng, cho dù nữ tử tự xưng là ‘Lan’ kia có hồi sinh sống lại đi chăng nữa thì bà cũng sẽ không thua!