Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 49: Nếu không phải đã từng đi học thì ta đã tin rồi đấy



"Tấm khiên này là linh khí trung phẩm, sau khi đưa linh lực vào sẽ có thể ngưng tụ thành Huyền Vũ thuẫn, có thể nói là có khả năng phòng ngự tuyệt đối so với các linh khi cùng phẩm cấp."

"Đồng thời, đeo nó lên người cũng có khả năng tăng cường sự hoà hợp với linh khí hệ thủy, có tác dụng hỗ trợ cho việc tu hành."

Thẩm Thiên: "Thánh chủ, có phải người nghe lầm hay không..."

"Thánh tử đi đường mệt nhọc, hôm nay cũng đã mệt mỏi rồi, trở về nghỉ ngơi đi!"

Một giây tiếp theo, Thẩm Thiên cảm giác thân thể mình như bị mất khả năng điều khiển, bay thẳng ra ngoài điện thánh chủ.



Bang một tiếng, đại môn điện thánh chủ lại đóng lại.

Lão đạo sĩ bĩu môi nói đùa: "Đệ thật không còn tình cảm sao?"

Thánh chủ lạnh lùng nói: "Dựa theo sự phân tích lý trí tuyệt đối, bổn tọa phải giữ hắn lại."

Lão đạo sĩ cười ha ha: "Không nghĩ tới nhị sư đệ cũng có ngày không biết xấu hổ như vậy, thật là hiếm thấy."

Giọng nói của thánh chủ không chứa tình cảm chút nào: "Cân nhắc theo lý trí, mặt mũi bổn tọa có thể bỏ đi khi so với việc phục hưng thánh địa."

Lão đạo sĩ hơi chậm lại, bất đắc dĩ nói: "Ngươi khẳng định hắn chính là con trai của Khí Vận, hắn đã tu luyện Tân Hỏa Kinh rồi."

Thánh chủ lạnh nhạt nói: "Cũng chưa chắc, thế sự không có điều tuyệt đối, tiềm long ẩn náu, không thử làm sao biết?"

Lão đạo sĩ bĩu môi: "Cũng đúng, dù sao ngươi cũng là kẻ tài đại khí thô, đâu thiếu chút tiền ấy."

Thánh chủ lạnh giọng: "Sư huynh, ta cảm thấy chẳng mấy chốc huynh sẽ phải hối hận."

Lão đạo sĩ hờ hững: "Hối hận? Hối hận cái gì?"

Thánh chủ nói: "Hối hận hôm nay trong điện thánh chủ, huynh không thu nhận hắn làm đồ đệ."

Lão đạo sĩ không phục: "Ta mà hối hận thì sẽ là cháu của ngươi!"

Nói xong, lão đạo sĩ xoay người hiên ngang rời đi.



Đùa giỡn!

Lão đạo sĩ ta cả đời thoãi mái, đơn thân độc mã cướp của người giàu chia cho người nghèo, sao phải hối hận vì không thu nhận một đứa con ghẻ?

Đúng là nói bậy mà, tiểu tử này đã tu luyện Tân Hỏa Kinh, sau này sao còn có thể giàu có được.

Còn nói cái gì mà con trai của khí vận chứ? Cho dù quỳ gối trước mặt lão đạo sĩ ta cầu xin ta thu nhận hắn làm đồ đệ.

Lão đạo ta tuyệt đối cũng sẽ không đồng ý! Tuyệt đối không có khả năng!

Lão đạo sĩ không biết không lâu sau khi ông ta rời khỏi điện thánh chủ.

Lôi đình tiên quang quanh quẩn bên cạnh thánh toạ, chậm rãi hội tụ lại, để lộ ra một bóng người.

"Từ nhỏ đã mang số phận Thiên sát cô tinh, bây giờ lại có được đại khí vận bám vào thân."

"Khốn long thăng thiên, ngạo khiếu hoàn vũ, số mệnh này quý không cách nào tả nổi!"

"Sư huynh, lần này huynh đã hoàn toàn sai lầm rồi."

Thần Tiêu Thánh chủ nhìn về hướng cửa điện, mặt hơi nhăn lại, khó khăn lắm mới nở một nụ cười.

Phảng phất như đang nhìn đứa cháu trai rời đi.

Bên kia, Thẩm Thiên bay ra đằng sau Thánh Chủ điện, ngơ ngơ ngác ngác.

Thôi xong rồi, không dưng bổn Điện hạ lại có thêm một vị Thánh chủ sư tôn từ đâu ra thế này.

Mặc dù việc được Thần Tiêu Thánh Chủ thu làm đệ tử rất không tệ, khiến hắn bỗng cảm thấy an toàn hơn nhiều.

Nhưng Thẩm Thiên vẫn luôn cảm thấy hình như vị sư tôn Thánh Chủ này của mình không đáng tin cậy tí nào, lỗ tai có vẻ cũng không dễ dùng lắm.

Nhìn thuẫn Huyền Vũ đen xì nổi hoa văn trong tay, Thẩm Thiên lấy Tử Kim Chùy từ trong Thương Minh Giới ra.

Ừm.

Tay trái cầm Huyền Vũ thuẫn, tay phải nắm Tử Kim chùy, Thẩm Thiên cứ cảm thấy tạo hình này quen quen.

Là một vị lão huynh nào đó mặt ngoài không cầm nổi chùy nhưng lại vụng trộm luyện trọn bộ liên chiêu phải không?

Tò mò. Không biết so Thánh Tử thuẫn với Huyền Vũ thuẫn thì cái nào cứng hơn.

Nhưng không thể không nói, nắm Huyền Vũ thuẫn trong tay, tạo hình của hắn rất đạt tiêu chuẩn.

Còn về thắt lưng của Thánh chủ đeo bên hông sẽ gia trì thêm tốc độ tu luyện lôi pháp hệ thủy.

Hắn chẳng thiết tha gì đến đề nghị này, hắn không thiếu chút phần gia trì này.



“Xem ra không thoát khỏi vị trí Thánh tử rồi.”

Thẩm Thiên thở dài: “Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể mau chóng đổi sang màu xanh.”

Chỉ có một con đường nhanh chóng chuyển sang màu xanh, thậm chí từ xanh chuyển sang đỏ mới đè ép được vị trí này.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thiên rời đỉnh Thánh Chủ, đi thẳng đến hồ Kính Nguyệt ở thế giới gần đó.

Hắn vẫn còn nhớ ở trường hồ Kính Nguyệt có một thanh niên tóc vàng mắt híp. Người kia có thể giúp hắn chuyển màu.



Oành!

Chợt một trận nổ lớn bùng lên trên hồ Kính Nguyệt.

Nhờ lôi điện và nhiệt độ cao, bọt nước trắng xóa hóa thành sương tuyết khắp trời.

Dưới ánh nắng trong sơn cốc, màn sương trắng phản chiếu bảy sắc rực rỡ như cầu vồng.

Trong màn sương trắng mênh mông, Tần Vân Địch bất đắc dĩ thở dài: “Ôi, uy lực vẫn hơi yếu.”

Đúng vậy, Tần Vân Địch vẫn đang không ngừng thí nghiệm, nghiên cứu lôi bạo phù kiểu mới.

Mỗi một lần bạo tạc đều là một đống tiền đổ xuống nước hồ Kính Nguyệt.

Cho dù là đệ tử chân truyền của Thần Tiêu Thánh Tử cũng thấy đau lòng.

Dù sao thì, tờ giấy bình thường làm sao có thể chịu nổi phù chú lôi pháp.

Bùa pháp thế này chỉ có thể dùng giấy chế từ da lông yêu thú mới có thể vẽ được, mà tỷ lệ thất bại lại không thấp.

Gần như tất cả vốn liếng của Tần Vân Địch đều dồn hết vào để mua linh giấy và mực yêu huyết, vậy mà cũng chỉ đủ để thí nghiệm vài lần.

Sau thí nghiệm này, y lại phải quay về Thánh địa, đàng hòa chăm chỉ vẽ bùa bán kiếm tiền để dành.

“Rốt cuộc là sai chỗ nào nhỉ? Rõ ràng uy lực một đòn này hoàn toàn không chỉ như vậy!”

Tần Vân Địch cau mày, đôi mắt nheo nheo lóe lóe ánh sầu lo không thể che giấu.

Đúng vậy, nghiên cứu của y đang gặp bình cảnh, mà không có đầu mối thoát ra.



Y đã từng bố trí được một trận dẫn bạo lôi bạo phù, uy lực lớn đáng sợ.

Nhưng sau đó Tần Vân Địch nghiêm túc điều chỉnh phù chú, mong lại phát huy được uy lực thần kỳ vượt xa bình thường của lần ấy.

Kết quả là, lần nào cũng vậy, có muốn khen cũng không tìm được lý do gì để khen, hoàn toàn không thể so sánh được với uy lực lần tiện tay bố trí đó.

Tần Vân Địch không biết vấn đề ở đâu. Rõ ràng sau đó lần nào y cũng nghiêm túc hơn lần ấy!

Cảm giác thấy ánh rạng đông mà không thể tiếp cận nghiên cứu khiến cho y rất khó chịu.

“Ôi, linh thạch bán lôi bạo phù một tháng sắp tiêu hết rồi.”

Tần Vân Địch nhìn nạp vật giới của mình, sắc mặt dần dần sa sút.

May mà Vân Hi sư tỷ đã ngăn Bích Liên sư bá lại, nếu không đã không còn sót lại viên linh thạch nào nữa rồi.

Đến lúc ấy, dù Trần Vân Địch muốn vẽ chút phù đem bán cũng không có tiền mua vật liệu, vậy thì thảm rồi.

Trong một thế giới tất cả đều trầm mê tu tiên, kỳ hoa này của y đã chú định y sẽ lẻ loi độc hành.



Chương 121: Uy danh truyền khắp thế hệ tiên tử thứ hai



Thời gian dần trôi, hơi nước trên mặt hồ chậm rãn tan đi.

“Chỉ còn lại hai lần bày phù chú cuối cùng, hy vọng có thể thành công một lần!”

Tần Vân Địch cẩn thận từng tí một, lấy lôi phù ra tế, lôi phù lơ lửng đứng giữa mặt hồ Kính Nguyệt.

Mỗi lá phù chú đều được đặt vào một vị trỉ đặc biệt, dường như hòa với hồ nước thành một chỉnh thể.

Hít sâu một hơi, Tần Vân Địch kết ấn, miệng lẩm bẩm đọc chú, sau đó hét lên một tiếng: “Bạo!”

Ngay lập tức, các phù văn khắc trên lôi bạo phù lay động.

Trong chốc lát, tất cả lôi phù cùng bạo tạc.

Lực trùng kích cường đại dội lên sóng lớn giữa lòng hồ Kính Nguyệt, hơi nước mênh mông lại một lần nữa lan tràn khắp thiên địa.

Từng đạo lôi quang lấp lóe trên mặt hồ, giống như những con rắn nhỏ màu bạc, rất đẹp mắt.

Nhưng sắc mặt Tần Vân Địch vẫn rất bình tĩnh, thậm chí còn có vài phần thất vọng.

Quả nhiên, vẫn không thể tái tạo được kỳ tích của lần đó sao?

Tần Vân Địch khẽ thở dài, đang chuẩn bị ghi chép số liệu rồi thử lại.

Đúng lúc này, y nghe thấy có tiếng khen thưởng cách đó không xa.

“Một bộ lôi bạo phù trận thật tốt. Hẳn huynh đài đã nghiên cứu lôi bạo phù trận rất sâu, khả năng thật không tầm thường.”

Tần Vân Địch hơi sững sờ quay lại, thì thấy trong hơi nước có một bóng người đang đi tới.

Đó là một nam tử trẻ tuổi, toàn thân mặc áo gấm màu trắng, khí vũ hiên ngang, dung nhan tuyệt thế, như trích tiên giáng trần.

Người này chậm rãi đi tới trong tiên vụ mênh mang, cầu vồng bảy sắc rực rỡ bao phủ toàn thân, tựa như từ trong tranh bước ra vậy.

Tần Vân Địch cũng có ấn tượng về người này. Trong số những người cùng Thánh Nữ sư tỷ và Bích Liên trưởng lão ngự thuyền mà về, người này là anh tuấn nhất.



Nam tử tài trí bất phàm như vậy, xem ra không hề đơn giản. Trong lòng Tần Vân Địch đã âm thầm để ý.

Y bắt đầu cảm ứng khí cơ của Thẩm Thiên, có ý đồ nhìn trộm tu vi của hắn.

Nhưng Tần Vân Địch phát hiện vị nam tử anh tuấn này thâm sâu khó lường.

Bất luận y cảm ứng thế nào cũng không thể nhìn trộm được tia khí cơ nào của Thẩm Thiên.

Chỉ có ba khả năng, nhưng dù là loại nào cũng cho thấy vị nam tử anh tuấn trước mặt này tuyệt không đơn giản.

Nghĩ vậy, từ trong ánh mắt Tần Vân Địch hơi lóe ra một tia cảnh giác: “Các hạ là người nơi nào? Có gì muốn chỉ giáo?”

Nói thẳng ra thì lúc này Tần Vân Địch đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần thấy tình thế không ổn sẽ lập tức bỏ chạy.

Dù sao, tiểu tử này cũng đi về cùng Bích Liên sư bá, thực sự đáng nghi.

Vạn nhất hắn là nanh vuốt của Bích Liên sư bá cố ý phái tới dọa dẫm mình thì phải làm sao?

Thẩm Thiên không biết Tần Vân Địch đang âm thầm cảnh giác, khẽ mỉm cười nói: “Tại hạ là Thẩm Thiên.”

Nhìn nụ cười dường như tỏa sáng trong màn sương hồng rực của Thẩm Thiên, Tần Vân Địch hơi thất thần.

Nhưng chỉ lát sau y đã lấy lại được tinh thần: “Thẩm Thiên? Ngài là Thánh Tử Thẩm Thiên mới lập của bản môn sao?”

Thẩm Thiên hơi sững sờ, sao ta vừa mới đồng ý làm Thánh Tử ngươi đã biết rồi?

Thấy dường như Thẩm Thiên có nghi hoặc, Tần Vân Địch bèn giải thích: “Sư huynh không cần kinh ngạc.”

“Mấy ngày trước Lý Vân Phong sư huynh đã nói với chúng ta rằng Thánh địa đã tìm được thiên chương cấm kỵ vô thượng “Dĩ thân hóa kiếp”.

“Mà người có duyên tìm về được môn truyền thừa này sẽ được làm Thánh Tử bản môn, có cơ hội cưới Thánh Nữ.”

“Hiện giờ, hẳn là tất cả đệ tử chân truyền trong môn đều biết tên sư huynh rồi.”

Nhìn Tần Vân Địch híp mắt mỉm cười giải thích, khóe miệng Thẩm Thiên hơi giật giật.

Có thể chờ người ta phát dục đã được không?

Lý Vân Phogn kia, có bản lĩnh thì ra đây.

Bổn Thánh Tử cam đoan sẽ không đánh chết ngươi!

Hiện giờ tất cả đệ tử chân truyền đều biết đến tên của bổn Thánh Tử.

Xem ra kế hoạch xanh hóa hoàn toàn không thể kéo dài hơn được nữa, trong lòng Thẩm Thiên dâng lên cảnh giác.

Hắn mỉm cười nói: “Ta đã từng nghe qua đại danh của Vân Địch sư đệ từ chỗ Vân Hi sư tỷ.”

Nghe Thẩm Thiên nói vậy, khuôn mặt thanh tú của Tần Vân Địch lộ ra vài phần bất đắc dĩ: “Khẳng định sư tỷ nói ta không đi theo con đường chính đạo phải không?”

Xem thái độ của Tần Vân Địch cũng không có vẻ gì là bất ngờ, bởi vì không chỉ có một mình Trương Vân Hi là nói y như vậy.

Có thể nói, trong cả Thánh địa, gần như tất cả trưởng lão không ai coi trọng việc nghiên cứu lôi phù của y.

Cho nên, vị Thánh tử sư huynh tân nhiệm này tới đây để làm công tác tư tưởng cho mình sao?

Nghĩ vậy, Tần Vân Địch chỉ cảm thấy thật tẻ nhạt và vô vị.

Nhưng Thẩm Thiên lại cười nói: “Sư đệ hiểu lầm rồi, ý của sư huynh là, ta rất có hứng thú với việc nghiên cứu lôi phù.”

Thầm Thiên nói vậy khiến cho hai mắt Tần Vân Địch tỏa sáng như gặp được tri kỷ: “Sư huynh nói nghiêm túc chứ?”

Thẩm Thiên khẽ gật đầu nói: “Lôi phù bạo tạc, huy hoàng trong chớp mắt, có thể nói là nghệ thuật!”

Tần Vân Địch hơi sững sờ: “Nghệ thuật? Cái gì là nghệ thuật?”

Thẩm Thiên nghĩ nghĩ một lát, lựa lời giải thích: “Nghệ thuật ấy à… thứ gì ngươi cho là đẹp nhất thì đó chính là nghệ thuật.”

Dường như Tần Vân Địch đã ngộ ra được điều gì đó, con mắt nãy giờ vẫn híp tịt chậm rãi mở ra.

Trong ánh mắt đầy ánh sáng của sự hưng phấn, chờ mong, hướng tới, truy cầu.

Y tự lẩm bẩm: “Ta hiểu rồi, nghệ thuật chính là bạo tạc!”



Dứt lời, Tần Vân Địch kích động nhìn Thẩm Thiên, cảm thấy như gặp được tri kỷ.

Y hít sâu một hơi nói: “Sư huynh nói huynh cũng thích nghiên cứu lôi phù, là thật sao?”

Nhìn Tần Vân Địch nói năng không mạch lạc, Thẩm Thiên dở khóc dở cười: “Nếu sư đệ nguyện ý, có thể giao lưu một hai chăng?”

Dứt lời, Thẩm Thiên chậm rãi đi tới bên cạnh hồ Kính Nguyệt, lấy ra tràng hạt Cửu Tử, nhẹ nhàng cuộn lại trong tay.

Ngay lập tức, tràng hạt kia tản ra ánh sáng yếu ớt, bắn vào giữa hồ Kính Nguyệt.

Ngay sau đó, một cột nước từ giữa hồ Kính Nguyệt bay ra, lơ lửng trước mặt Thẩm Thiên và Tần Vân Địch.

Tần Vân Địch hơi sững sờ, không hiểu rõ vị Thánh Tử sư huynh mới nhậm chức này muốn làm gì.

“Vừa rồi ta có quan sát một chút, hình như sư đệ vẫn luôn chấp nhất sáng tác phù văn trên lôi phù và bố trí trận pháp.”

“Làm vậy đích xác có thể tăng cường uy lực cho lôi phù, nhưng cũng không phải lựa chọn duy nhất cho sư đệ.”

“Có đôi khi nếu sư đệ thử đổi theo hướng khác sẽ phát hiện ra thế giới mới.”

Thẩm Thiên vừa mỉm cười vừa chậm rãi chuyển vận sức mạnh lôi điện tới hồ nước kia.

Ngay lập tức, cột nước hồ cao bằng thân người bắt đầu không ngừng nổi bong bóng.

Bọt khí càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều, thể tích cột nước hồ kia cũng không ngừng thu nhỏ lại.

Tần Vân Địch ngơ ngác nhìn Thẩm Thiên thao tác, nhất thời không rõ vị sư huynh này đang làm gì.

Mà nhiều nước hồ như vậy tại sao đột nhiên lại biến mất trước mắt hai người được?

Rốt cuộc vị Thánh Tử sư huynh này đang thi triển thủ đoạn thần kỳ gì đây?



Chương 122: Cánh cửa mở ra thế giới mới



Cuối cùng, cột nước lớn kia đã hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó là Không khí áp súc thành vô số khối không khí lớn bằng nắm đấm lơ lửng giữa không trung..

Vì lo Tần Vân Địch không nhìn rõ, Thẩm Thiên còn cố ý để cho Cửu Nhi bọc thêm linh khí màu lục bên ngoài các khối không khí.

Nhìn Tần Vân Địch ngơ ngác không hiểu gì, Thẩm Thiên nhoẻn cười thần bí nói: “Tiếp theo chính là thời khắc chứng kiến kỳ tích.”

Dứt lời, trên tràng hạt tán ra lực đàn hồi đột nhiên bắn các khối không khí màu lục kia tới hồ Kính Nguyệt.

Ngay sau đó, mọt đạo lôi quang màu trắng nhảy nhót trên đầu ngón tay Thẩm Thiên, lấp lóe không yên.

Tần Vân Địch thấy rõ đây chẳng qua chỉ là lôi pháp nông cạn nhất của Thần Tiêu Thánh Địa, không mang bất kỳ thuộc tính gì.

Theo như y thấy, đạo lôi điện mà Thẩm Thiên ngưng tụ ra đây hẳn là chỉ dùng linh lực của Luyện Khí kỳ nhất trọng thiên.

Cho nên, Thánh Tử sư huynh đang muốn làm gì đây!

Khi trong lòng Tần Vân Địch đang dâng lên nghi vấn, thì điện quang trên đầu ngón tay Thẩm Thiên đã bất ngờ vọt tới chỗ quang đoàn màu lục.

Đạo điện quang kia nhìn thì vô cùng yếu ớt, tựa như lúc nào cũng có thể tiêu tán.

Nhưng cuối cùng nó vẫn xuyên qua không khí, đâm vào quang đoàn màu lục kia.

Trong chốc lát, một đoàn ánh sáng màu lam óng ánh ầm ầm nổ vang.

Dường như trên hồ Kính Nguyệt nở rộ một đóa hoa sen màu lam.

Ánh sáng mạnh đến mức khiến cho hai mắt Tần Vân Địch cũng phải nhức nhối.

Ngay sau đó là một tiếng vang cực lớn, hồ Kính Nguyệt nhấc lên sóng lớn.

Hơi nước một lần nữa tràn ngập khắp nơi, cầu vồng lại xuất hiện giữa phiến thiên địa này.



Nhìn Thẩm Thiên lạnh nhạt đứng trong cầu vồng, Tần Vân Địch sửng sốt.

“Làm sao có thể?”

Y có thể nhìn được rõ ràng điện quang quanh quẩn trên đầu ngón tay Thẩm Thiên chỉ có cường độ Luyện Khí nhất trọng thiên.

Vì sao khi hắn bắn đạo điện quang này ra lại có thể bộc phát ra lực bạo tạc đáng sợ như vậy?

Thực không hợp với lẽ thường!

Tần Vân Địch cảm giác dường như mình đã bắt được cái gì đó.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy dường như còn một lớp màng ngăn mình tiến tới.

Hai con mắt vẫn nheo lại lúc này đang trợn trừng mở lớn như chuông đồng, nhìn chằm chằm đoàn hỏa diễm màu lam nhạt kia.

Y si ngốc nói: “Làm sao có thể? Uy lực này đủ sức để uy hiếp được tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Quá cường đại!”

Uy hiếp được tu sĩ Trúc Cơ kỳ không tính là gì, vấn đề là lôi phù này có thể sản xuất hàng loạt.

Chỉ cần tốn một chút linh khí thôi, tu sĩ Luyện Khí kỳ có thể khiến tu sĩ Trúc Cơ kỳ bị thương!

Tần Vân Địch không ngốc. Y biết Thẩm Thiên đang biểu diễn một diệu pháp tuyệt thế.

Mà căn bản của loại diệu pháp này đang được che giấu trong đoàn khí màu lục kia.

Nếu có thể sản xuất hàng loạt loại khí thể kia rồi bảo tồn lại, khi chiến đấu mới lấy ra một lúc.

Đừng nói đến Trúc Cơ kỳ, dù là cao thủ Kim Đan kỳ yếu một chút cũng phải đau đầu.

Nếu chi phí loại lôi phù này đủ thấp để có thể trang bị cho tất cả đệ tử Thần Tieu Thánh Địa.

Đến lúc đó, thực lực của toàn Thánh địa sẽ tăng mạnh trong khoảng thời gian ngắn!

Tần Vân Địch kích động nói: “Sư huynh, chiêu vừa rồi tên là gì vậy?”

Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên, hỏi: “Muốn học không? Ta dạy cho ngươi!”



Đúng vậy, Thẩm Thiên đã nhìn thấy cơ duyên trong quang hoàn trên đầu Tần Vân Địch.

Chính là trong một cơ hội ngẫu nhiên mà Tần Vân Địch phát hiện ra hiện tượng điện phân nước.

Khi lôi điện tiếp xúc với nước trong khoảng thời gian dài sẽ phân giải nước thành khí Hidro và Oxy.

Khi khí Hidro và Oxy tiếp xúc với mồi lửa trong không gian thu hẹp sẽ sinh ra nổ lớn.

Có một lần lôi phù đại trận của Tần Vân Địch bố trí trên hồ Kính Nguyệt đã điện phân nước ra khí Hidro và Oxy.

Đại trận lôi bạo phù sau đó mà y tiện tay bố trí ra đã được dẫn nổ trong hỗn hợp khí Hidro và Oxy.

Bởi vậy uy lực nổ của trận pháp kia vượt xa xa ngoài dự đoán của y.

Mấy tháng nay Tần Vân Địch đã cẩn thận từng tí một, hy vọng có thể tái tạo ra kỳ tích đó.

Chỉ tiếc là y càng cẩn thận hơn, thời gian cách lần bố trí trận pháp trước lại càng lâu hơn.

Tới khi trên hồ Kính Nguyệt không còn hơi nước nữa, khí Hidro và Oxy đều tan hết làm sao tái hiện được kỳ tích nữa.

Đương nhiên, trong đầu Tần Vân Địch đã hình thành nên chấp niệm muốn truy đuổi đạo ánh sáng kia.

Nếu y cứ tiếp tục thí nghiệm giữa hồ Kính Nguyệt mãi, sớm muốn gì cũng sẽ phát hiện ra ảo diệu trong đó.

Mà việc Thẩm Thiên phải làm chỉ cần lấy thân phận một sinh viên ngành khoa học tự nhiên đào tạo cho vị tiên phong khoa học này một bài học vỡ lòng.

Nói thật, trong lòng Thẩm Thiên cũng rất chờ mong.

Sau khi mở ra được cánh cửa thế giới mới, vị thiếu niên trầm mê nghiên cứu khoa học này có thể đi được bao xa.

Nên nhớ, ở kiếp trước của Thẩm Thiên, thuốc nổ, vũ khí nóng đã được nghiên cứu phát minh đến mức rất cao.

Ở thế giới này, liệu tiên pháp và khoa học có thể kết hợp được từ trong tay Tần Vân Địch hay không?

Từ đó tỏa ra vầng hào quang hoàn toàn mới?

Thẩm Thiên rất tò mò.

Nghe Thẩm Thiên nói đồng ý dạy mình, Tần Vân Địch hơi sửng sốt.

Ngay sau đó, đôi mắt đang mở lớn như chuông đồng hơi đỏ lên, ẩm ướt.

Nên nhớ, từ khi mẫu thân Kim Liên Thiên tôn của Tần Vân Địch cắt đứt tiếp tế tài chính cho tới giờ y vẫn chưa chịu thua.

Nhưng lúc này, được Thánh Tử sư huynh hào phóng cổ vũ và chia sẻ, Tần Vân Địch lại khóc.

Nhiều năm như vậy, cuối cùng đã có một tri kỷ có thể hiểu được ta, lại nguyện ý chia sẻ diệu thuật với ta!

Không thể không nói, Thẩm Thiên đã hoàn toàn chinh phục được Tần Vân Địch.

Vốn ban đầu khi nghe nói Thánh địa đã tìm được một người có duyên làm Thánh Tử, trong lòng Tần Vân Địch vẫn ôm thái độ hoài nghi.

Dù sao thì, cả Thánh địa lớn như vậy, nhân tài đông đúc biết bao nhiêu, có ai không phải hạng người tâm cao khí ngạo chứ?

Tìm về được thiên chương cấm kỵ của Đế kinh quả thực là một công lớn, có tư cách làm Thánh Tử.

Nhưng ngươi ngồi lên vị trí này có thể phục chúng hay không lại là một chuyện khác.

Thần Tiêu Thánh Địa tuyển Thánh tử trăm năm một lần, Thánh Chủ ngàn năm đổi một.

Nếu không có đủ thủ hạ có thực lực phục tùng và mị lực cá nhân siêu tuyệt chinh phục được tất cả mọi người.

Thì dù hắn có được lên làm Thánh Tử cũng chỉ uy phong được một trăm năm thôi, kết quả vẫn là vô duyên với ngôi vị THánh Chủ.

Thật ra những đệ tử chân truyền như Tần Vân Địch, lưng dựa được vào Thiên Tôn trưởng lão Hóa Thần kỳ sẽ không quá e ngại Thánh Tử.

Vừa vặn tương phản, mười vị Thánh Tử cạnh tranh ngôi vị Thánh Chủ lại muốn lôi kéo các đệ tử chân truyền hạch tâm này.



Chương 123: Nếu không phải đã từng đi học thì ta đã tin rồi đấy

Trước đó, chuyện Thẩm Thiên được chọn làm Thánh Tử đã truyền khắp các đệ tử chân truyền.

Tất cả mọi người đều cảm thấy dù Thẩm Thiên có làm Thánh Tử cũng chỉ là một thứ linh vật để bày cho đẹp mà thôi.

Nhưng lúc này Tần Vân Địch đã quyết định, bất kể thế nào, ít nhất đã có y nguyện ý đứng bên cạnh vị Thánh Tử này.

Dù sao… bắt người tay ngắn.

Tần Vân Địch đầy khát vọng nhìn Thẩm Thiên hỏi: “Sư huynh, thực sự có thể chứ?”

Thẩm Thiên dở khóc dở cười, bắt đầu giải thích cho Tần Vân Địch. “Đương nhiên là được. Ngươi nghe cẩn thận nhé.”

Hắn niết niết tràng hạt, để cho Cửu Nhi nhỏ ra một khối nước.

Thẩm Thiên chỉ vào khối nước này, giải thích: “Sư đệ, nước này do hai nguyên tử Hidro và Oxy cấu thành.”

Mặc dù nghe không hiểu nhưng Tần Vân Địch vẫn gật đầu: “Vâng, hai nguyên tử, một âm một dương.”

Thẩm Thiên nói tiếp: “Thông qua lôi đình có thể phân giải nước thành nguyên tử Hidro và nguyên tử Oxy.”

Tần Vân Địch suy tư hỏi lại: “Lôi đình có thể phân giải nước thành nguyên tử âm và dương sao?”

Có thể tự mình cải tiến lôi phù khi chẳng có ai chỉ bảo, Tần Vân Đình là nhân tài thông minh cỡ nào chứ.

Mặc dù y không hiểu nguyên tử âm và nguyên tử dương mà Thánh Tử sư huynh nói là gì.

Nhưng theo như tư tưởng tu tiên, dính đên âm dương khẳng định là rất trâu bò ròi!

A, bảo sao lần trước uy lực lôi bạo phù trận của mình đột nhiên lại tăng mạnh.

Tần Vân Địch bừng tỉnh đại ngộ, chỉ trong chớp mắt đã bừng tỉnh.

Thì ra trong lúc lơ đãng ta đã giao thiệp được âm dương đại đạo!



Tần Vân Địch sùng bái nhìn Thẩm Thiên: “Sư huynh, ta hiểu rồi!”

“Có phải nhờ dùng bí pháp kích phát mà nguyên tử âm và nguyên tử dương có thể hòa hợp âm dương, bộc phát ra uy lực cường đại không?”

Nguyên tử âm? Nguyên tử dương? m dương hòa hợp?

Thẩm Thiên hơi sững sờ. Hắn vừa nói cái gì thế này?

Nhưng nếu nói theo cách của Tần Vân Địch thì có vẻ cũng không quá sai.

Nhóm lửa hỗn hợp khí Hidro và Oxy theo tỷ lệ 2:1, không phải là kết hợp Hidro và Oxy sao?

Thẩm Thiên tính thử, nếu nhất định phải giải thích rõ ràng có lẽ hắn phải mở một khóa đào tạo bổ túc kiến thức hóa học cho Tần Vân Địch.

Rơi vào đường cùng, Thẩm Thiên vẫn quyết định làm việc có lỗi với thầy dạy hóa: “Đúng vậy, ngươi nói đúng.”

“Nhưng không cần bí pháp kích phát, chỉ cần một tia lôi hỏa nhóm lửa là được.”

“Đây cũng là khi ta tu luyện lôi pháp hệ thủy vô ý phát hiện ra.”

Tần Vân Địch gật đầu: “Không hổ là Thánh Tử sư huynh, quả nhiên có đại khí vận bên người.”

“Sư đệ hổ thẹn, bỏ bao công sức nghiên cứu mấy tháng trời vẫn không thể phát hiện ra được ảo diệu của âm dương nguyên tử.”

“Sư huynh chỉ tu luyện lôi pháp hệ thủy đã đột nhiên thông suốt, đã có thể lĩnh ngộ được lý luận siêu nhiên như vậy.”

“Trên đời này tốt nhất là nước, nước đem lợi ích tới cho vạn vật mà không tranh, hình thái như vô cực, mà vô cực sinh thái cực, thái cực sinh âm dương.”

“Cho nên, nước cấu thành từ nguyên tử âm dương, có thể hóa sinh thành âm dương. Sâu sắc, quá sâu sắc!”

“Sư huynh, đệ cảm thấy dường như huynh đã phát hiện ra một đại đạo khoáng thế!”

“Có lẽ có thể coi đây là điểm xuất phát, sáng tạo ra một con đường đại đế Thủy Nghịch m Dương!”

Nhìn Tân Vân Địch càng nói càng phấn chấn, Thẩm Thiên chỉ cảm thấy trán mình điên cuồng đổ mồ hôi.

Trên đời này tốt nhất là nước, nước đem lợi ích tới cho vạn vật mà không tranh, hình thái như vô cực, mà vô cực sinh thái cực, thái cực sinh âm dương.

Cho nên, điện phân nước, nước phân giải ra là nguyên tử âm và nguyên tử dương.

Con mẹ nó chứ. Nếu không phải vì đã từng đi học thì chính ta cũng tin.

Về sau ta sẽ gọi ngươi là Tần – Lavoisier – Vân Địch!

(Antoine Laurent de Lavoisier là một trong những nhà hóa học vĩ đại nhất trong lịch sử. Ông đã có những đóng góp vô cùng to lớn cho lịch sử hóa học như việc tìm ra định luật bảo toàn khối lượng, việc đề ra lý thuyết về sự ôxi hóa các chất năm 1777 đã đập tan sự thống trị từ nhiều thế kỷ trước đó của thuyết nhiên tố do Georg Ernst Stahl đề xuất. Với những đóng góp đó, ông trở nên bất tử trong ngành hóa học, được xem là cha đẻ của ngành hóa học hiện đại.)

Ngươi sẽ là vĩ nhân thay đổi thế giới tu tiên!



Đúng lúc này, Thẩm Thiên chợt cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Hắn vui mừng ra mặt, vội vàng móc một tấm gương từ trong ngực ra, nhìn lên đỉnh đầu.

Quả nhiên, ánh lục vốn chỉ nhàn nhạt trên đầu hắn đã tỏa sáng hơn.

Từng sợi sáng màu lục được sinh ra cực nhanh, quanh quẩn bám lên quầng sáng.

Dần dần, quang hoàn trên đầu Thẩm Thiên đã điểm thêm hoa văn xanh nhạt, mà hắn cũng cảm thấy toàn thân phiêu phiêu dục tiên.

Quả nhiên, người có vận khí tốt vẫn thoải mái hơn, không uổng công ta hao phí đầu óc trả lại kiến thức cho thầy giáo.

Thấy Thẩm Thiên đột nhiên lấy gương ra soi, Tần Vân Địch hơi sững sờ: Sư huynh làm vậy là có ý gì?

Không phải muốn nhắc nhở ta đừng có vì thành công nhất thời mà choáng váng đầu óc sao?

Nên tìm một cái gương, chỉnh lý y quan, tìm cách cải tiến sao?

Ôi, không hổ là Thánh Tử sư huynh, quả nhiên cao thâm mạt trắc!

Tần Vân Địch bình tĩnh lại: “Sư huynh thứ lỗi, đệ quá kích động.”

Thẩm Thiên nhìn tấm gương qua loa trả lời: “Không sao. Sư đệ vui là tốt rồi.”

Tần Vân Địch vừa điện phân nước vừa tò mò hỏi: “Sư huynh, huynh đã đặt tên cho chiêu này chưa?”

Thẩm Thiên nghĩ nghĩ, nói: “Nếu là điện phân nước sinh ra Hidro và Oxi thì cứ gọi là Khinh Dưỡng Thần Lôi đi.”

(Khí Hidro là Khinh khí, Khí Oxy là Dưỡng khí)

Tần Vân Địch nghĩ nghĩ, lại hỏi: “m Dương Thần Lôi sao? Cũng được, cũng dễ móc ngoặc tới hậu thiên m Dương Hỗn Độn Thần Lôi”



Thẩm Thiên: ???”

Thẩm Thiên thở dài. Hắn cảm thấy trái tim mình thật mệt mỏi.

Khi hắn xoay lưng lại, quyết định cọ xong khí vận rồi thì rời đi thôi.

Đột nhiên Tần Vân Địch nhìn hắn, hai mắt sáng ngời, ngỏ ý: “Sư huynh, thu đệ đi!”

What?

Thẩm Thiên muốn nứt ra: “Ngươi… ngươi có ý gì?”

Tần Vân Địch chân thành nói: “Sư huynh chính là Thánh Tử bản môn, ngày sau nhất định sẽ xây dựng phe phái cho mình. Vân Địch nguyện ý đi theo sư huynh.”

“Chỉ cầu sư huynh có thể dìu dắt Vân Địch một hai, dạy cho Vân Địch một chút da lông của Thủy Nghịch m Dương, Vân Địch đã mãn nguyện rồi.”

“Nể mặt chúng ta đều trầm mê nghệ thuật, sư huynh hãy nhận đệ đi!”

Nói thật thì, nhìn Tần Vân Địch thành khẩn như vậy Thẩm Thiên cũng mềm lòng.

Đường đường một đệ tử chân truyền lại hạ mình như thế…

Được rồi!

Hai câu trên là giả hết đấy, chân tướng là ở một ý niệm mới nổi lên trong đầu Thẩm Thiên.

Nếu bổn Thánh Tử dẫn đạo Tần Vân Địch phát triển theo hướng “Mảnh vỡ lựu đạn”, “Lôi đình gia đặc lâm”, “Linh năng điện từ pháo”.

Vậy có phải mình sẽ thấy được hình tượng cơ duyên trước khi Tần Vân Địch phát minh ra những thứ này không?

Không gặp được cơ duyên, bổn Thánh Tử sẽ tự mình thử sáng tạo ra cơ duyên.

Ồ, có thể thử đấy.