Tống chưởng quầy ho khan nói: "Khụ khụ, ta nói lệnh bài kia là thật."
Thẩm Ngạo thu hồi lệnh bài: "Hừ, ngươi biết là tốt rồi, thật là mất hứng!"
Nói xong Thẩm Ngạo xoay người ra khỏi cửa.
Muốn tìm khoáng để mở linh thạch, thì tìm ở linh khoáng phường nào mà chả được?
Tống chưởng quầy trong tiệm này lẩm bẩm nói nhiều, còn nghi ngờ thân phận hắn ta.
Thẩm Ngạo đời này còn chưa từng bị tủi thân như vậy.
Từ nay về sau, tiệm linh khoáng phường này mãi là vết đen đời hắn ta.
...
Tổng chưởng quầy thấy Thẩm Ngạo xoay người rời đi thì lập tức nóng ruột.
Ông ta nhanh chóng ngăn trước mặt Thẩm Ngạo, cười nói: "Điện hạ đừng nóng giận!"
Thẩm Ngạo cười lạnh nói: "Ha ha, bản điện hạ không tức giận, chỉ là sẽ ghi nhớ ngươi."
Tống chưởng quầy vội vàng xin lỗi: "Thật xấu hổ, là do lão hủ cẩn thận quá mức."
"Không dám giấu diếm người, điện hạ Thẩm Ngạo là niềm kiêu hãnh của nước Đại Viêm cũng là thần tượng của lão hủ."
"Lão hủ vẫn luôn hết sức sùng bái Lục hoàng tử điện hạ, cho nên có chút khó tin khi thấy ngài tự xưng mình là Lục hoàng tử điện hạ."
Nghe nói vậy, nụ cười nhạt trên mặt Thẩm Ngạo dần chan hòa.
Hắn ta cười híp mắt nói: "Ha? Vậy ngươi nói xem vì sao lại sùng bái Lục hoàng tử?"
Tống chưởng quầy nói: "Mọi người ai cũng biết, Lục hoàng tử điện hạ Thẩm Ngạo là nhân tài trời ban, thiên phú tu tiên trong hoàng thất nước Đại Viêm trăm năm mới gặp một lần! Không chỉ như vậy, người còn có một đôi mắt tinh tường vô cùng am hiểu tìm linh đoạn khoáng. Chỉ cần liếc mắt nhìn khoáng linh thạch trong nháy mắt có thể biết thực hư ra sao. Có thể nói là kỳ nhân tuyệt thế trong giới tìm đoạn linh mạch nha!”
..
Tống chưởng quầy nói xong,
Nụ cười trên mặt Thẩm Ngạo càng ấm áp hơn.
Không nghĩ tới, danh tiếng của bản điện hạ ở Vạn Linh Viên vang dội như vậy.
Phải biết rằng những người có thể trà trộn vào Vạn Linh Viên, đều là nhân vật đứng đầu có tiền, có quyền, có thế.
Nếu không, không thể mua được những linh khoáng được trao đổi bằng linh thạch này.
Đường đường là chưởng quầy Thiên Linh Hiên trong Vạn Linh Viên mà lại tâng bốc mình ra mặt.
Chuyện này có cảm giác thành tựu hơn là những lời khen ngợi của tiểu thái giám trong cung.
Chẳng qua là ai lan truyền tin đồn rằng bản điện hạ am hiểu tìm linh đoạn khoáng thế?
Bản điện hạ từ nhỏ đã tập trung tu luyện luyện khí, làm sao có thời gian học những thứ khác?
Chẳng qua nếu chưởng quầy hiểu lầm vậy thì để cho ông ta tiếp tục hiểu lầm đi!
Nói như vậy chắc ông ta cũng không dám lừa tiền ta.
Trong lòng có tính toán, Thẩm Ngạo khiêm tốn lắc đầu.
"Nào có, bản điện hạ đối với tìm linh đoạn khoáng cũng chỉ hiểu biết chút chút, chút chút mà thôi."
Tống chưởng quầy mỉm cười nói: "Vừa rồi lão hủ thật sự không nên vô lễ với điện hạ."
Chương 60: Bản điện hạ thật sự là Lục hoàng tử!
"Như vậy đi! Những thứ khoáng linh thạch bên ngoài này đúng là không nể mặt ngài."
"Xin điện hạ theo ta vào phòng khách, lão hủ mời điện hạ uống chén trà tạ tội."
"Sau đó lão hủ lấy ra khoáng thạch cực phẩm nhiều năm cất giấu kỹ."
"Điện hạ có thể tùy tiện chọn một trong số đó coi như hành động nhận lỗi vừa rồi của lão hủ."
"Không biết điện hạ thấy thế nào, được không?"
Đi vào phòng khách dùng chén trà tạ lỗi, sau đó chọn một món báu vật cất giấu bồi thường.
Cũng tốt, ta đang muốn chọn một món để lễ bái sư tặng Tử Dương sư tôn.
Nếu chưởng quầy là người hâm mộ tặng bảo vật cho bản điện hạ.
Nếu bản điện hạ từ chối thì vô lễ, thôi thì không khách sáo nữa vậy!
"Khách sáo quá, làm phiền rồi!"
Thẩm Ngạo đi về từ cửa, đành cười từ chối nói.
"Tiểu tử thối ra ngoài trông cửa tiệm đi, cha phải tiếp đãi điện hạ đã."
Tống chưởng quầy giao tất cả công việc Thiên Linh Hiên cho con trai, dẫn Thẩm Ngạo đi vào phía trong.
...
Khói trà mờ mịt, căn phòng thơm ngát.
Tống chưởng quầy chậm rãi rót trà cho Thẩm Ngạo.
Thẩm Ngạo ngửi nhẹ một hơi, cười nói: "Trà xanh hảo hạng của núi Bích Lạc."
Tống chưởng quầy giơ ngón tay cái: "Điện hạ quả nhiên là cao thủ trà đạo, khâm phục!"
Thẩm Ngạo uống cạn sạch nước trà trong chén: "Chưởng quầy, thứ mà ngươi nói giấu báu vật đâu?"
Khóe miệng Tống chưởng quầy khẽ nhếch: "Điện hạ đừng vội, chờ một chút, chờ một chút."
Thẩm Ngạo ngẩn người: "Chẳng lẽ báu vật cất giấu cần giờ lành mới có thể xem?"
"Điện hạ không nên nóng vội, đếm cùng lão hủ từ một tới mười."
"Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm..."
Nụ cười trên mặt Tống chưởng quầy dần lạnh lùng.
Thẩm Ngạo mặt hơi biến sắc bỗng nhiên cảm giác có chút choáng váng.
Giờ phút này hắn ta như nghĩ tới điều gì, sắc mặt chuyển biến.
"Ngươi! Tên gian thương này ngươi vậy mà lại hạ độc trong trà!"
Tống chưởng quầy lấy một cái roi da và một cuộn dây thừng nở nụ cười nhạt.
"Tiểu tử tóc vàng xấu xí quái lạ, lại dám giả mạo tiên sư đại nhân!"
"Còn dám làm giả hình dạng lệnh bài, đến lão hủ cũng thiếu chút nữa không nhận ra được!"
"Nếu không phải lão hủ sớm may mắn chiêm ngưỡng nhan sắc có một không hai của tiên sư thì lần này suýt nữa đã bị ngươi lừa gạt tưởng là thật!"
"Người đâu, treo ngược tên tiểu tử tóc vàng xấu xí này lên cho lão hủ!"
"Lão hủ phải nghiêm hình tra tấn, thẩm vấn hắn ta thật tốt."
"Tại sao muốn giả mạo Lục hoàng tử điện hạ!"
"Bên người còn có đồng bọn hay không!"
...
Thẩm Ngạo cảm giác đầu mình ngày càng nặng thêm.
Trước khi ý thức biến mất trong đầu hắn ta chỉ còn một ý nghĩ.
Bản điện hạ thật sự là Lục hoàng tử Thẩm Ngạo mà!
"Ngươi nói hay không, có nói hay không đây?!"
Trong tầng hầm mờ tối có một giá chữ thập dựng thẳng đứng.
Ở trên giá chữ thập này có một nam nhân mặc áo gấm đang bị trói.
Trên mặt hắn ta đầy dấu tát tay, đầu cũng bị đánh sưng.
Tống thiếu chưởng quầy cầm roi da trong tay, hiên ngang đứng trước mặt người nam nhân đó.
Thỉnh thoảng y vung tát nam nhân mặc áo gấm một cái hoặc đánh vào đầu hắn ta.
"Ha ha, cái tên không biết trời cao đất dày."
"Còn dám đến trước mặt ta giả mạo điện hạ Thẩm Ngạo."
"Không nghĩ tới chứ gì? Ta đã từng gặp điện hạ Thẩm Ngạo."
"Hơn nữa còn cùng điện hạ Thẩm Ngạo đại chiến ba trăm hiệp bất phân thắng bại."
"Điện hạ linh thuật tuyệt thế, nhan sắc phải nói có một không hai độc nhất vô nhị ở nước Đại Viêm."
"Một con bê nhỏ bé như ngươi làm sao có thể giả mạo khí chất của ngài ấy chứ?
"Ta khuyên ngươi nên sớm nhận tội đi! Để khỏi bị hành hạ thân xác."
Tống thiếu chưởng quầy vừa nói vừa ra tay.
Khi thì đập vào đầu Thẩm Ngạo, khi thì tát hắn ta một cái.
Không khác gì xem tiểu tử này là đứa con trai béo ú ngốc nghếch mà đánh.
Loại cảm giác hành hạ tù nhân này đúng là thật sảng khoái.
Giờ phút này, Tống thiếu chưởng quầy từ từ hiểu niềm vui sướng của phụ thân mình.
Thảo nào lão nhân kia hay mắng tiểu gia ngu ngốc, còn đánh tiểu gia.
Hóa ra cảm giác rảnh rỗi không có việc gì làm đi đánh người khác lại sung sướng như vậy.
Trong lòng Tống thiếu chưởng quầy bỗng nhiên nảy lên một ý tưởng to gan.
Không biết nếu như thay quần áo của phụ thân cho tên này, dịch dung thành phụ thân thì đánh đập có thoải mái hơn không nhỉ?
...
"Con bê nhỏ bé, thẩm tra thế nào rồi?"
Trong lúc Tống thiếu chưởng quầy suy nghĩ kỳ quái thì nghe giọng nói của Tống chưởng quầy vang lên ở bên ngoài.
Tống thiếu chưởng quầy sợ đến tê da đầu, vẻ mặt chột dạ lùi về bên cạnh.
"Con đã nghiêm hình tra tấn tiểu tử này đủ nửa canh giờ rồi."
"Chẳng qua tiểu tử này quá kín miệng, kiên định không nói một câu nào."
Tống chưởng quầy liếc mắt nhìn quần áo Thẩm Ngạo không có hư hại gì.
Lại nhìn gương mặt của Thẩm Ngạo kia đầy dấu vết tát tay và phần đầu bị đánh đập.
Ánh mắt ông ta nhìn về Tống thiếu chưởng quầy, vẻ mặt từ từ dâng lên lửa giận.
"Không đánh roi nào, chỉ tát vào miệng và đánh vào đầu thì gọi là nghiêm hình tra tấn hả?
Tống thiếu chưởng quầy oan ức nói: "Con từ nhỏ đã theo người, cũng chưa từng thẩm vấn phạm nhân nha!"
"Đồ không có tiền đồ." Tống chưởng quầy hừ lạnh nói: "Đưa roi cho ta!"
Đoạt lấy roi từ trong tay con trai, Tống chưởng quầy hít sâu một hơi.
Thừa nhận đi, đây cũng là lần đầu tiên ông ta nghiêm hình tra tấn.
Đúng vậy, cũng không có kinh nghiệm đặc biệt gì!
Suy nghĩ một lát, Tống chưởng quầy hừ nói: "Lão hủ sẽ cho ngươi một cơ hội cuối cùng."
"Kẻ giả mạo, nói thật đi! Nếu không xem như roi này không có mắt."
Thẩm Ngạo trên mặt bị đánh sưng vù, cảm giác oán hận nhồi đầy bụng.
Giờ phút này ánh mắt hắn ta như có thể nói vậy, trông bất lực, đáng thương và tủi thân.
Tống chưởng quầy từ chỉ số thông minh đến tình thương đều vượt xa con trai ngốc của mình, hiểu được ánh mắt của y.
...
Chát!
Tống chưởng quầy giơ tay tát một cái làm Tống thiếu chưởng quầy bối rối.
"Phụ thân, ta vất vả giúp người thẩm tra hắn ta, tại sao ngược lại ta bị đánh!"
Tống thiếu chưởng quầy tức giận rồi, cho dù là phụ thân ta cũng không thể lấy việc đánh ta làm niềm vui đi!
Có tin hay không ta đi ra ngoài làm một bù nhìn giống người, mặc đồ của người mỗi ngày đều đâm kim không?
Tống chưởng quầy sa sầm mặt, chỉ vào Thẩm Ngạo đang phát ra những tiếng lầm bầm rên rỉ.
"Con bê nhỏ bé này, ngươi thấy ai thẩm vấn mà đánh miệng người ta sưng lên?"
Thấy phụ thân nổi giận nói, Tống thiếu chưởng quầy trợn tròn mắt.
Y đưa mắt nhìn về giá chữ thập, đã thấy vị huynh đệ khóc trên đó.
Từ giọt nước mắt của vị huynh đệ đó, y thấy có sự tủi thân, đau buồn, oán hận và giải thoát.
Cuối cùng cũng có người nói lời công đạo thay bản điện hạ, đồ khốn ngu ngốc này!
Cứ hỏi ta nói hay không, nói hay không, nói hay không, nói hay không!
Ngươi cũng phải cởi lá bùa cấm nói trong miệng ta ra nha!
Cấm ta nói, còn nói với ta thẳng thắn sẽ được khoan hồng?
Bản điện hạ thẳng thắn mẹ ngươi à!
...
Chương 61: Quầng sáng màu vàng sáng chói mắt!
"Khụ khụ, xấu hổ quá huynh đệ."
"Cái kia, vì đây là lần đầu tiên ta thẩm vấn nên không có kinh nghiệm."
Tống thiếu chưởng quầy gãi gãi đầu, mặt dày bắt đầu thấy nóng lên.
Y mới không thừa nhận bản thân đang muốn tát và đánh đầu để chơi đùa.
Cho nên nhất thời quên mục đích thẩm vấn, bỏ ngoài tai mọi thứ nên không nhìn ra được!
Hơn nữa ai là người phát minh ra bùa cấm nói này vậy, dán ngoài miệng mà chẳng phát hiện ra được!
Nhìn Tống thiếu chưởng quầy và Tống chưởng quầy trưng vẻ mặt vô tội, Thẩm Ngạo khóc không ra nước mắt.
Hắn ta sai rồi, không nên sốt ruột vừa bắt đầu đã đến Vạn Linh Viên.
Lúc Thập tam đệ đến cung của hắn ta rồi mang Tần Cao đi, hắn ta nên đổi tất cả cung nữ lẫn thái giám.
Nhất là Tiểu Lý Tử thường tiếp xúc bên người.
Đều trách do bản điện hạ nghĩ sai hết rồi.
Còn chưa đủ thận trọng nha!
...
Nói tiếp bên này.
"Hắt xì! Hắt xì!"
Thẩm Thiên đã bận rộn cả ngày, bây giờ trở về khách sạn chuẩn bị bắt đầu tu luyện.
Bỗng nhiên hắn hắt xì một cái.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ, thầm nghĩ không biết cô nương nào đang nghĩ tới mình.
Từ sau khi xuyên qua, có nhan sắc có một không hai này và trở thành tiên sư trong Vạn Linh Viên, mỗi phút mỗi giây đều có người nhớ tới Thẩm Thiên.
Nhất là những cô nương cuồng nhiệt này, mỗi ngày đều vây xung quanh người hắn.
Mỗi người đều kêu gào muốn sinh con cho Thẩm Thiên, đuổi thế nào cũng không chịu đi.
Đối với chuyện này, Thẩm Thiên cảm thấy phiền phức muốn chết.
Không phải vì muốn tẩy trắng khí vận, thoát khỏi quầng sáng xui xẻo này thì Thẩm Thiên đã sớm rời khỏi Vạn Linh Viên, tìm một địa phương yên tĩnh để tu luyện thoải mái rồi.
Dù sao giới tu tiên này đâu đâu cũng đều nguy hiểm, có thể lên đến Đại Thừa Kỳ thì mới coi như an toàn.
Hiện tại Thẩm Thiên không thiếu tài nguyên tu luyện, nói thật thì cũng không muốn quá nổi bật.
Dù sao hắn cũng đã đọc nhiều tiểu thuyết như vậy, diễn viên đều chuyên đánh mấy tên ra vẻ ta đây.
Thẩm Thiên luôn có cảm giác biểu hiện của mình trong khoảng thời gian này quá ngang ngược.
Lỡ như từ đâu nhảy ra diễn viên thiên mệnh, cho mình chầu trời thì phải làm sao đây?
Kiếp trước nói thì nói vậy thôi, nếu xuyên đến giới tu tiên thì tốt nhất đừng chơi bời quá.
Nếu như trưởng thành hèn hạ, chờ thiên hạ vô địch rồi rời núi còn không tốt sao?
...
Thu hồi tạp niệm trong đầu, Thẩm Thiên lấy tràng hạt từ trong lòng ra.
Lúc Thẩm Thiên giúp người có duyên tìm đoạn linh mỏ thì Cửu nhi liên tục được hấp thu linh thạch.
Lúc này, vết nứt trên tràng hạt đã hồi phục một chút.
Tuy nhiên, chỗ nứt nẻ còn lâu mới lành lại được.
Chẳng qua nó tốt hơn trước rất nhều.
"Túi linh thạch kia khô rồi, nhanh quá!"
Thẩm Thiên nhìn mảnh vụn trong túi, không khỏi lắc đầu cười khổ.
May mắn là hắn có để dành chút tiền trong kho.
Nếu không hắn sợ là không nuôi nổi nữ quỷ này rồi.
Lấy ra một túi linh thạch trong Thương Minh Giới, bỏ tràng hạt vào.
Cửu nhi đói khát từ sớm lập tức bắt đầu hấp thụ như điên.
...
Bỗng nhiên, Cửu Nhi như nhận ra được gì đó.
Nàng ta dừng việc hấp thu linh thạch, trên mặt quỷ là sự kinh hoàng và sợ hãi.
"Chủ nhân, ta cảm giác một hơi thở đáng sợ đang đến gần!"
Sắc mặt Thẩm Thiên cũng thay đổi: "Lẽ nào Tà Linh giáo đã tìm tới cửa?"
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên vội vàng lấy ra lệnh kiếm chủ từ trong lòng.
Cạch!
Cửa phòng Thẩm Thiên bị đẩy ra.
Một vật thể tỏa ra ánh sáng màu vàng, quầng sáng so với mặt trời còn chói mắt hơn xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên.
Giờ phút này mắt Thẩm Thiên cảm giác có chút đau đớn.
Thật là ánh sáng khí vận mạnh mẽ!!!
Đây là một nữ tử.
Nàng ta mặc áo giáp màu bạc sáng bóng, vai khoác áo choàng Bạch Hổ, nhìn tư thế rất hiên ngang.
Trên mặt nàng ta mang mặt nạ lông phượng màu đỏ tản ra đạo vận vô cùng huyền bí khiến người ta không thể nhìn rõ dung nhan.
Có điều bộ giáp ôm sát người đã phác họa hoàn toàn dáng vóc tỉ lệ vàng của nàng ta.
Bàn tay ngọc thon dài và vùng cổ lộ ra ngoài trắng nõn mềm mại giống như tiên cơ ngọc cốt.
Cho dù không thể nào nhìn rõ dung nhan nhưng chỉ cần trang phục và anh tư hiên ngang như vậy cũng đủ để Thẩm Thiên có thể kết luận dung nhan nàng ta chắc chắn là khuynh quốc khuynh thành.
So ra, chắc chắn sẽ không kém Tiểu Linh Tiên.
...
Điều khiến Thẩm Thiên càng khiếp sợ hơn là vòng sáng trên đầu nữ tử này.
Vòng sáng trên đầu nữ tử màu vàng kim, tản ra ánh sáng vô cùng chói mắt.
Ngoài vài chấm nhỏ lấm tấm màu đỏ thì nó gần như là vòng sáng thuần vàng!
Nên biết, dù là Tiểu Linh Tiên sau khi lấy được truyền thừa quan trọng của Thần Thủy Linh Tôn, vòng sáng màu đỏ của nàng cũng chỉ thăng cấp đến mức rìa bên ngoài lột xác thành màu vàng kim.
Còn vòng sáng của nữ tử trước mặt lại gần như thuần vàng kim.
Độ thịnh vượng của khí vận, độ cao của địa vị không thể nào tưởng tượng được!
Có điều trông nữ tử này hình như cũng không thân thiện cho lắm.
Bởi vì sau khi nàng ta xuất hiện, cả căn phòng bao phủ trong áp lực khổng lồ.
Nữ tử chậm rãi bước từng bước vào phòng, ánh mắt từ từ nhìn vào tràng hạt bên cạnh.
Quả nhiên, Tà Linh giáo thích nhất là luyện chế những pháp khí tà ác táng tận lương tâm!
Thế này có nghĩ là giáo chủ Tiên sư giáo gì đấy cũng là người của Tà giáo!
Nghĩ tới đây, ánh mắt lạnh lùng của nàng ta lập tức khóa chặt lấy Thẩm Thiên.
Sau đó, dần dần trở nên nghi hoặc, rồi bình tĩnh lại.
...
Có lẽ không!
Tà Linh giáo hấp thu huyết tinh, oán khí, sát khí để tu luyện.
Khí chất đều cực kì âm tàn, lạnh lẽo, khiến người ta cảm thấy toàn thân không thoải máu.
Vị công tử trước mặt khí huyết toàn thân rất nóng, khí tức phát ra cũng rất vững chắc lại thêm khí chất xuất trần thoát tục, không giống với ma đầu Tà Linh giáo!
Hơn nữa Tà Linh giáo sao có thể cam lòng dùng linh thạch cung cấp nuôi dưỡng tà bảo?
Nghĩ lại, có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi!
Nghĩ tới đây, nữ tử dần dần xua tan bớt uy áp.
Kim Đan Pháp Vực vốn đang phong bế căn phòng này cũng dần dần tản đi.
Nữ tử chắp tay với Thẩm Thiên, giọng lạnh lùng nói: “Chào Đạo hữu.”
“Ta là Trương Vân Hi, Thánh nữ Thần Tiêu Thánh địa, nghe nói Vạn Linh Viên xuất hiện tung tích Tà Linh giáo.”
“Vì vậy ta đến đây để điều tra, tràng hạt Cửu Tử Quỷ Mẫu này là bảo vật cao cấp của Tà Linh giáo.”
“Nhờ đạo hữu giải thích với ta vì sao nó lại ở trong tay ngươi?”
Mặc dù thái độ của nữ tử hờ hững lãnh đạm nhưng Thẩm Thiên lại cảm thấy rất vui mừng.
Dù sao cho tới nay đây là nữ nhân đầu tiên gặp hắn mà không hề để ý đến nhan sắc của hắn.
Chương 62: Nữ quỷ này không siêu độ sao?
Tuy theo như kịch bản thông thường trong tiểu thuyết, Thẩm Thiên cầm trong tay tràng hạt Cửu Tử Quỷ Mẫu, bị người danh môn chính phái đụng phải chắc chắn là sẽ rat ay không phân biệt tốt xấu.
Nữ tử này lại không lỗ mãng như vậy mà còn cẩn thận hỏi thăm.
Thẩm Thiên rất thích tính cách trầm ổn đoan trang này.
Cái tên của nữ tử này khiến Thẩm Thiên thấy hơi buồn cười.
Trương Vân Hi, Thánh nữ Thần Tiêu Thánh địa?
Nàng có có phải còn có một ca ca, tên Trương Vân Lôi không?
…
Thẩm Thiên chậm rãi ngồi xuống đưa tràng hạt đến trước mặt Trương Vân Hi.
Sau đó, hắn nhẹ nhàng kể lại những chuyện đã xảy ra ở vách núi mấy ngày trước.
“Chuyện bị Hắc Huyết chân nhân tập kích, ba vị đội trưởng đội chấp pháp có thể làm chứng cho ta.”
“Trên tràng hạt Cửu Tử Quỷ Mẫu này cũng còn vết rạn nứt, không tin tiên tử có thể kiểm tra.”
“Những lời bần đạo nói câu nào cũng là thật, có thể phối hợp kiểm chứng với tiên tử bất cứ lúc nào.”
Thái độ phối hợp của Thẩm Thiên khiến hoài nghi trong lòng Trương Vân Hi dần dần tan biến.
Đương nhiên đây chỉ là những lời thoái thác Thẩm Thiên nói, cụ thể có phải là thật hay không, nàng ta còn phải tìm ba vị đội trưởng để xác minh lại thử.
Trương Vân Hi nàng ta không phải dạng mê trai, vừa thấy nam tử tuấn tứ đã không thể dời nổi bước.
Cho dù vị công tử trước mặt đúng là vô cùng tuấn dật nhưng nếu như thật sự chứng thực được hắn có liên quan đến Tà Linh giáo thì chắc chắn Trương Vân Hi vẫn dựa vào công lý, đưa về Thần Tiêu Thánh địa thẩm vấn.
Đương nhiên, nếu bề ngoài xấu xí có lẽ sẽ bị giải quyết ngay tại chỗ.
...
Khó khăn lắm mơi gặp được Thánh nữ Thánh địa, Thẩm Thiên cảm thấy mình không thể bỏ qua cơ hội này.
Hắn thành khẩn nhìn về phía Trương Vân Hi: “Tiên tử, bần đạo có một yêu cầu quá đáng.”
Trương Vân Hi nhíu mày, nàng ta vốn không phải người thích phiền phức.
Có điều khi nàng ta nhìn về phía Thẩm Thiên liền gặp một gương mặt thành khẩn.
Cuối cùng, Trương Vân Hi vẫn bất đắc dĩ gật đầu.
“Ngươi nói đi, chỉ cần không quá đáng, ta có thể cân nhắc.”
Thẩm Thiên mừng rỡ nói: “Tiên tử có thể giúp ta độ hóa những Quỷ Anh này không?”
Trong tràng hạt Cửu Tử Quỷ Mẫu, ngoài Quỷ Mẫu Cửu Nhi ra còn có mấy trăm Quỷ Anh.
Những Quỷ Anh này từng bị tà pháp tế luyện, nếu không có cao tăng tiên đạo thi pháp siêu độ, rất khó luân hồi.
Thẩm Thiên căn bản không biết bất kỳ pháp thuật siêu độ nào nên chỉ có thể nhờ Trương Vân Hi giúp đỡ.
Trương Vân Hi hơi sững sờ, nàng ta còn tưởng Thẩm Thiên định đưa ra yêu cầu gì!
Không ngờ, yêu cầu quá đáng này lại là xin giúp cho Quỷ Anh!
...
Nên biết trong giới Tu tiên mạnh được yếu thua này, ân tình rất mờ nhạt.
Rất nhiều kẻ xưng là danh môn chính phái chém giết yêu chỉ để lấy yêu đan luyện dược.
Trừ ma, chỉ để củng cố địa vị tông môn, bài trừ kẻ đối lập.
Đa số tu tiên giả dù có đánh chết Tiên sư Tà Linh giáo cũng sẽ hủy diệt tà bảo.
Vài tu sĩ thậm chí còn bán tà bảo cho chợ đen, đổi lấy tài nguyên tu luyện.
Chỉ có những tông môn hàng đầu như Lôi m Thánh địa, Thần Tiêu Thánh địa, truyền thừa pháp thuật siêu độ, lúc đệ tử gặp được tà bảo mới có thể cân nhắc tốn hao tinh lực siêu độ.
Cho dù là như vậy nhưng cũng có rất nhiều đệ tử lựa chọn bỏ mặc.
Dù sao, siêu độ vong hồn phải tiêu hao rất nhiều linh khí pháp lực.
Tài nguyên trong giới Tu tiên không đủ, rất nhiều người còn không đủ tài nguyên tu luyện.
Đâu ra nhiều tài nguyên để thay những người không liên quan siêu độ đến vậy?
Trước đó Trương Vân Hi thấy Thẩm Thiên dùng Linh thạch nuôi dưỡng tràng hạt đã thấy khá kinh ngạc.
Bây giờ nàng ta nghe Thẩm Thiên nói không biết pháp thuật siêu độ thì trong lòng càng thêm kinh ngạc.
“Ngươi không biết các loại pháp thuật độ hóa? Vậy sao ngươi còn giữ lại tràng hạt này làm gì?”
Không biết pháp thuật độ hóa mà còn giữ Cửu Tử Quỷ Mẫu bên cạnh, thông thường chỉ có ba loại kết quả.
Loại thứ nhất, mang theo Cửu Tử Quỷ Mẫu đi đồ sát người bình thường, dùng oán khí sát khí huyết khí cung cấp nuôi dưỡng.
Loại thứ hai, như Thẩm Thiên, dùng một lượng lớn linh thạch để cung cấp nuôi dưỡng tràng hạt mỗi ngày.
Loại thứ ba không thể cung cấp được hai thứ trên, đợi đến khi Quỷ Mẫu và Quỷ Anh trong tràng hạt đói khát khó nhịn, cuối cùng bị hung niệm ăn mòn, phản phệ chủ nhân.
Ba loại kết quả này dù là loại nào thì đều tốn công mà không được ích gì.
Vị công tử trước mặt trông cũng không phải kẻ ngu!
“Cửu Nhi cô nương cùng những hài tử này bị nhốt trong tràng hạt không thể nào siêu sinh được.”
“Bần đạo lưu lại tràng hạt này, dùng linh thạch nuôi dưỡng họ trước.”
“Tiên tử cảm thấy có gì không ổn sao?”
Là một thanh niên tiếp nhận tố chất giáo dục của thế kỷ 21, Thẩm Thiên cảm thấy mình không làm gì sai!
Nhưng sao mình nhìn vẻ mặt của Thánh nữ trước mặt lại giống đang nhìn một thằng ngốc vậy!
Trương Vân Hi mỉm cười lắc đầu, trong mắt lộ ra vẻ khâm phục.
“Dĩ nhiên chẳng có gì không ổn cả, đạo hữu cao thượng, Vân Hi bội phục.”
“Vân Hi có biết vài pháp thuật siêu độ, có thể giúp ngươi siêu độ những Quỷ Anh này.”
“Chẳng qua Vân Hi chỉ có một nghi vấn, cũng mong Đạo hữu có thể vui lòng chỉ giáo.”
Thẩm Thiên vui mừng: “Chỉ cần tiên tử đồng ý giúp đỡ, cứ hỏi.”
Ánh mắt Trương Vân Hi sáng rực nhìn chằm chằm Thẩm Thiên, hỏi: “Vì sao Đạo hữu chỉ nói muốn Vân Hi siêu độ Quỷ Anh.”
“Nữ Quỷ này nhìn oán khí có vẻ còn nặng hơn.”
“Không siêu độ cùng luôn sao?”
Lời của Trương Vân Hi khiến Thẩm Thiên hơi sững sờ.
Đúng nhỉ!
Suýt chút nữa mình đã phạm sai lầm về tư duy rồi!
Trước kia Cửu Nhi luôn bảo bổn Điện hạ độ hóa những Quỷ Anh kia.
Dần dà, bổn Điện hạ cũng quên mất Cửu Nhi cũng có thể độ hóa.
Nhìn lại Cửu Nhi trong khoảng thời gian ngắn ngủi này đã hút khô nửa túi Linh Thạch, Thẩm Thiên ngẫm nghĩ, cảm thấy cùng độ hóa luôn Nữ quỷ này hẳn có thể tiết kiệm được khá nhiều tiền.
“Tạ Tiên tử nhắc nhở, nếu không có lời của Tiên tử bần đạo suýt nữa thì quên mất.”
“Nếu được, Tiên tử hãy độ hóa luôn của Cửu Nhi đi.”
Lúc Thẩm Thiên nói những câu này lời lẽ rất chính trực, không hề có chút do dự.
Còn Trương Vân Hi thì vẫn luôn cẩn thận quan sát Thẩm Thiên.
Nàng ta đang quan sát thử xem Thẩm Thiên có do dự không.
...
Nếu do dự, chứng tỏ trong lòng người này có quỷ.
Lưu lại tràng hạt Cửu Tử Quỷ Mẫu không chừng là vì ham mê sắc đẹp.
Nhưng biểu hiện của Thẩm Thiên hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Trương Vân Hi.
Ánh mắt của Thẩm Thiên rất trong sáng, không hề có một tia tiếc nuối hay dâm uế nào.
Lập tức, Trương Vân Hi nảy sinh lòng tôn kính đối với nam tử nhẹ nhàng trước mặt.
Xem ra những lời đồn ở Vạn Linh viên hình như chưa hẳn là giả.
Người trước mặt có lẽ thật sự là cao nhân đắc đạo!
Ít ra thì đến bây giờ, phẩm đức của hắn khiến người ta phải khâm phục!