Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 24: Hay lại chém thêm một kiếm?



Tần Cao chạy đến bên cạnh Thẩm Thiên, ân cần nói.

Quế bá cười khổ nói: “May mắn trợ giúp kịp thời, nếu không lão nô phải đi gặp Lan Phi nương nương rồi.”

Tần Cao hơi ngại ngùng, gãi đầu: “Chỉ trách thuộc hạ tới chậm.”

Trên thực tế…

Trước đấy khi nhìn thấy Hắc Huyết chân nhân bắt Tiểu Linh Tiên đi, trong lòng Thẩm Thiên đã nảy sinh nghi ngờ.

Khách sạn Vạn Linh Viên mặc dù không phải đầm rồng hang hổ gì, nhưng vẫn có dung biện pháp bảo hộ.

Mấy tên tiểu tặc Luyện Khí cảnh bình thường sao dám chạy vào trong khách sạn bắt người?

Huống hồ, hắn ta bắt Tiểu Linh Tiên đi để làm gì?

Cướp sắc, trong phòng có sẵn giường.

Chẳng phải sẽ thoải mái hơn, kích thích hơn sao?

Hoàn toàn không phù hợp với tâm lý học biến thái!

...

Huống hồ, kỹ thuật diễn xuất của Hắc Huyết chân nhân cũng quá tệ.

Rõ ràng hắn ta đang vác đại mỹ nhân tuyệt thế trên vai nhưng lại không ngừng quay đầu nhìn về phía gian phòng của Thẩm Thiên.

Chỉ thiếu là chưa chỉ thẳng vào mũi Thẩm Thiên nói cho hắn biết, ngươi mau đuổi theo ta đi!

Với hành động như vậy mà Thẩm Thiên còn không nghi ngờ thì kiếp trước hắn đọc nhiều tiểu thuyết như vậy cũng đều uổng phí rồi.

Bởi vậy, Thẩm Thiên bảo Tần Cao đi liên hệ đội chấp pháp giúp đỡ.

Dù sao trừng trị tội phạm vốn cũng là chức trách của đội chấp pháp.

Có thẻ nhờ người khác động thủ thì mình không cần thiết phải mạo hiểm.

Quả nhiên, sự thật chứng minh hắn đã đúng.

Có điều Thẩm Thiên không ngờ rằng, Tần Cao có thể nhờ được nhiều người đến như vậy.

Vốn hắn còn tưởng có thể gọi một Kim Đan kỳ tới là cao lắm rồi.

Không ngờ, Tần Cao lại mời được tới ba Kim Đan kỳ, hơn hai mươi Trúc Cơ kỳ.

Thế này thì đủ để xây dựng một đội ngũ cực mạnh rồi!

Thẩm Thiên cảm thấy rất vui mừng vì điều này.

Hắn cười nói: “Đội trưởng đội chấp pháp Vạn Linh Viên không dễ dàng gì xuất quân vậy mà Tiểu Cao có thể thuyết phục được ba đội trưởng đi cùng, như vậy là đã làm tốt lắm rồi.”

Tần Cao thành thật nói: “Thực ra cũng không tốn công sức gì lắm.”

“Thuộc hạ chỉ tùy tiện tìm một nhân viên đội chấp pháp nói với họ Điện hạ người có thể sẽ gặp nguy hiểm.”

“Sau đó nhân viên trực đêm của đội chấp pháp tất cả đều chạy tới, còn tranh giành chen lấn nhau.”

“Họ nói nào mà có thể cống hiến sức lực giúp Tiên sư chính là cơ hội tốt để kết thiện duyên.”

“Ba đội trưởng kia còn bảo đừng nói với những đội trưởng khác.”

“Đông người tới quá, duyên phận sẽ cạn bớt đấy!”

Thẩm Thiên: “???”

...

Cái này liên quan gì đến kết thiện duyên?

Khóe môi Thẩm Thiên giật giật, bọn này tới đây là để bổn Điện hạ giúp tầm linh đoạn khoáng.

Hành động điên rồ quá!

Đúng lúc này, ở một trận chiến khác đã xảy ra đột biến.

“Không hổ là đội chấp pháp Vạn Linh Viên, chiêu Phá Tà Kiếm trận này quả là cường đại!”

Lúc này quần áo trên người Hắc Huyết chân nhân đều đã rách bươm.

Trên người hắn ta còn bị bồi thêm mấy chục vết thương, máu màu đen chảy ra từ đấy, cực kỳ tà tính.

Ba tên đội trưởng đội chấp pháp Kim Đan kỳ hừ lạnh nói: “Hắc Huyết, giơ tay chịu trói đi!”

“Giơ tay chịu trói?”

Hắc Huyết chân nhân cười lạnh: “Bổn tọa là Chấp sự trưởng lão của Thánh giáo thường trú ở nước Đại Viêm, chẵng lẽ các ngươi nghĩ bổn tọa không có con át chủ bài nào sao?”

Hắn ta phát ra tiếng cười sắc nhọn rồi đột nhiên cứ mạnh lên cổ tay trái của mình.

Máu tươi bắn ra tung tóe, vẽ ra một bức hình kỳ quái giữa hư không.

Huyết dịch không ngừng tràn ra thì đồ án cũng càng thêm phức tạp, kỳ dị.

Hắc Huyết chân nhân gầm lên: “Quỷ Mẫu, ra đi!”

...

Đột nhiên!

Một bàn tay mảnh khảnh thò ra từ trong đồ án kia.

Tiếp đó là đầu, cổ, cơ thể!

Đó là một nữ nhân người mặc giá y đỏ chót, tóc che kín gương mặt, toàn thân trắng bệch.

Nàng ta bồng bềnh giữa hư không.

Toàn thân tỏa ra khí tức âm Thẩm kỳ dị khiến người ta rùng mình.

Bên cạnh nàng ta là vài u hồn trẻ con đang lơ lửng.

Đứa bé nào toàn thân cũng đầy máu tươi, dáng vẻ vô cùng dữ tợn.

“Đây... đây là tà linh cấp Bán bộ Nguyên Anh, Cửu Tử Quỷ Mẫu!”

Đội trưởng đội chấp pháp ở bên cất giọng run rẩy sợ hãi.

Cửu Tử Quỷ Mẫu?

Thẩm Thiên hơi sững sờ, ánh mắt nhìn sang phía Cửu Tử Quỷ Mẫu.

Hắn thấy dưới mái tóc dày màu đen kia có một đôi mắt cũng đang nhìn chằm chằm hắn.

Giọng nữ lanh lảnh vang lên giữa hư không.

“Hì hì...”

“Tiểu ca đẹp quá, cuối cùng các con của ta...”

“Sắp có cha rồi!”

“Các con của ta cuối cùng...”

“Sắp có cha rồi!”

Mái tóc đen che kín gương mặt khiến không thể thấy rõ dung mạo ả.

Nhưng từ trang phục và giọng nói thê lương của ả cũng đủ để khiến người ta phải rùng mình.

Một tồn tại thế này mà bỗng nhiên lại nói muốn ngươi thành cha đám con của ả thì sao?

Hắn lại nhìn sang đám quỷ nhỏ chen chúc bên cạnh Cửu Tử Quỷ Mẫu...

Thẩm Thiên rùng mình một cái.

Dạo này ngay cả Tà linh cũng thiếu đứng đắn thế sao?

Quá đẹp trai quả nhiên phiền phức!

...

Hắc Huyết chân nhân cười gằn nói: “Quỷ mẫu thích tên tiểu bạch kiểm này?”

“Dễ thôi, chỉ cần quỷ mẫu giúp bổn tọa giữ chân đám chấp pháp giải này.”

“Đợi bổn tọa bắt tiểu tử này uống Nhiếp Tâm Đan xong, đến lúc đó Quỷ Mẫu có thể muốn làm gì thì làm!”

Cửu Tử Quỷ Mẫu mắt nhìn Hắc Huyết chân nhân, ánh mắt âm Thẩm đáng sợ: “Hì hì, thật sao?”

Dù là Hắc Huyết chân nhân cũng không kìm được phải rùng mình một cái.

Hắn ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai là Tà linh này tà tính đến chừng nào.

Nghiêm chỉnh mà nói,Cửu Tử Quỷ Mẫu cũng không phải giáo đồ của Tà Linh giáo.

Nó là một loại pháp khí đặc biệt các cao tầng của Tà Linh giáo tế luyện ra.

Kiện pháp khí này cần tìm được một xử nữ ra đời vào thời điểm năm âm, tháng âm, ngày âm.

Cho nữ tử này mặc giá y ngồi kiệu hoa rồi đợi khi nàng ta sắp xuất giá liền tru sát cả nhà từ già đến trẻ trước mặt nàng ta không chừa một ai.

Sau đó thì rút hồn phách nhốt trong pháp khí, ngày đêm tế luyện.

Dần dà, nàng ta sẽ lột xác thành lệ quỷ oán khí ngập trời.

Sau đó thì bắt đầu săn giết những đứa trẻ ra đời vào tháng âm, năm âm khác tuyện trong pháp khí.

Hồn phách của những đứa trẻ này sẽ quấn quýt bên hồn phách lệ quỷ, tạo ra Quỷ Anh và Quỷ Mẫu.

Chỉ khi số lượng Quỷ Anh đạt đến năm trăm trở lên, pháp khí chí tà Cửu Tử Quỷ Mẫu này mới được coi là luyện thành hoàn toàn.

Cửu Tử Quỷ Mẫu luyện thành hoàn toàn thực lực ít nhất cũng là Nguyên Anh kỳ trở lên.

Một khi sử dụng có thể biến cả một quốc gia thành trì biến thành Địa Ngục.

Quỷ Mẫu trước mặt đã dung hợp hơn ba trăm Quỷ Anh, thực lực chỉ mới là Bán Bộ Nguyên Anh.

Nhưng Hắc Huyết chân nhân đã cảm nhận được pháp khí này hơi nằm ngoài tầm khống chế của mình.

Mấy năm nay, hắn ta không dám tiếp tục luyện thêm Quỷ Anh vào trong pháp khí là vì sợ thực lực Quỷ Mẫu quá mạnh sẽ quay ngược lại phản phệ mình.

Nếu vậy, chắc chắn hắn sẽ chết rất thảm.



Chương 42: Kiếm khí trường hà đãng càn khôn

...

Có điều lúc này Hắc Huyết chân nhân đã bị bao vây, hoàn toàn không có đường thoát.

Hắn ta chỉ đành đem Quỷ Mẫu ra, mạo hiểm đánh cược một keo.

“Khì khì, nhớ lấy lời hứa của ngươi.”

“Đây là cái đỉnh thượng hạng, ta phải hút khô hắn!”

Cửu Tử Quỷ Mẫu nhe răng cười một tiếng, đánh về phía ba chấp pháp giả Kim Đan kỳ.

Ba trăm Quỷ Anh phía sau ả thì bao vây hơn hai mươi tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

Đám chấp pháp giả tiêu sái đánh ra kiếm khí nhưng chỉ gây ra tổn thương cực nhỏ với những Tà Linh này.

Trong lúc nhất thời, đám chấp pháp giả chảy tới tiếp viện đều bị cản lại.

Nếu như không có cường giả nào đến tiếp viện, chuyện thất bại bị giết chỉ là chuyện sớm hay muộn.

“Haha, tiểu tử cam chịu số phận đi!”

Hắc Huyết chân nhân cười gằn nói: “Hại bổn tọa phải tốn bao nhiêu tinh huyết, hãy xem ta dạy bảo ngươi như thế nào!”

Chỉ một câu nói, toàn thân Hắc Huyết chân nhân bắn ra tia sáng màu đen đánh về phía Thẩm Thiên.

Nhiếp Tâm đan trong tay hắn ta chỉ cần cho vào bụng Thẩm Thiên rồi thì tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc.

...

Quế công công và Tần Cao nhìn thấy Hắc Huyết chân nhân nhào về phía Thẩm Thiên thì sắc mặt liền thay đổi.

“Điện hạ mau lui lại, nô tài sẽ cản tên nghịch tặc này lại!”

Hai người không hẹn mà cùng ngăn trước mặt Thẩm Thiên, mang theo tâm trạng thấy chết không sờn.

Bọn họ tuyệt đối sẽ không để Điện hạ bị nguy hiểm đến tính mạng!

Nhưng, lúc Hắc Huyết chân nhân cách ba người càng lúc càng gần thì Thẩm Thiên lại đẩy Quế công công và Tần Cao ra.

“Xem ra không còn cách nào khác rồi.”

“Ngươi sao cứ ép ta phải ra tay thế nhỉ?”

Thẩm Thiên thở dài, chậm rãi đưa tay phải ra, dùng ngón tay làm kiếm.

Trong chốc lát, trên người hắn bộc phát ra hào quang vạn trượng.

Trong ánh sáng ngưng tụ một bóng dáng áo gai.

Bóng dáng này trông có vẻ mơ hồ nhưng lại tản ra khí thế hùng vĩ to lớn.

Trong nháy mắt gã vừa xuất hiện, dường như ngay cả hư không đều sụp đổ.

...

Tay gã cầm một thanh kiếm, lạnh lùng đâm ra.

Chiêu thức trông có vẻ bình thường không có gì lạ, không có chút gì huyền diệu, nhưng khi thanh kiếm kia đâm ra thì kiếm quang tản mác đột nhiên xuất hiện giữa trời đất.

Trong chốc lát, kiếm quang một hóa hai, hai hóa ba, ba hóa ngàn vạn.

Sau đó chúng diễn hóa ra một trường giang kiếm khí mang theo kiếm thế vô tận quét đến.

“Là Trường Hà Kiếm Ý, làm sao có thể như vậy được.”

“Không!”

Hắc Huyết chân nhân hét thảm một tiếng, trong giọng nói mang đầy sự hoảng sợ và e ngại.

Kim Đan Pháp Vực bao phủ quanh người hắn ta trước kiếm khí vô cùng vô tận này hoàn toàn không còn chống cự được.

Trong khoảnh khắc, từng thanh trường kiếm xuyên qua cơ thể Hắc Huyết chân nhân, máu bắn ra.

Trên Kim Đan của hắn ta trong nháy mắt xuất hiện nhiều vết rạn nứt rồi nhanh chóng cứng lại và vỡ vụn.

Đợi kiếm quang tan hết, giữa trời đất chỉ còn một mảng mưa máu.

Hắc Huyết chân nhân Kim Đan kỳ bị tiêu diệt!

...

Sau khi Hắc Huyết chân nhân hóa thành cơn mưa máu thì một chuỗi tràng hạt màu đen rơi trên mặt đất.

Tràng hạt này rất bất phàm nếu không chắc chắn sẽ không thể nào còn bảo toàn dưới Kiếm Khí Trường Hà.

Có điều dưới sự tẩy lễ của kiếm khí, tràng hạt màu đen này lại không hề bị hư hại chút nào.

Trên mỗi hạt châu đều xuất hiện vết rạn nứt rõ ràng, viên tràng hạt màu đỏ lớn nhất gần như đã vỡ ra.

Đáng nhắc tới chính là, cùng lúc tràng hạt rơi xuống vỡ ra, Cửu Tử Quỷ Mẫu và ba trăm Quỷ Anh kia cũng cùng hét thảm một tiếng.

Tiếp theo, tất cả Tà Linh đều tiêu tán trong hư không.

Trước khi Quỷ Mẫu kia biến mất còn u oán nhìn Thẩm Thiên một cái.

...

“Phù, nguy hiểm thật!”

Lúc này ba chấp pháp giả Kim Đan kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, toàn thân đã bị ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Quỷ Mẫu thật sự quá đáng sợ, công kích vật lý bình thường gần như vô hiệu với ả.

Còn đòn công kích của ả lại vô cùng quỷ dị, làm cho các chấp pháp giả rơi vào tình huống nguy hiểm.

Nếu không phải vì Quỷ Mẫu đột nhiên biến mất thì ba người đều sẽ xảy ra chuyện không may.

Ba người thu kiếm, liếc nhau.

Sau đó ba người cùng đi đến trước mặt Thẩm Thiên, trên mặt đều lộ vẻ sùng bái.

“Hổ thẹn hổ thẹn, vốn cứ tưởng có thể cống hiến sức lực cho Tiên sư, không ngờ lại phải để Tiên sư cứu chúng ta.”

“Kiếm pháp của Tiên sư giống như Ngân Hà ập xuống, thật sự khiến người ta phải nhìn thấy và thở dài!”

“Tiên sư, sau này ngài chính là ân nhân cứu mạng của ta, có gì cần ngài cứ nói với ta.”

“Tiên sư, Tiên sư ngài có nhận đồ đệ không? Sau này ta sẽ ngoan ngoãn làm việc cho người!”

...

Ba vị trước mặt đường đường là Kim Đan kỳ chân nhân vậy mà cũng muốn gia nhập Tiên sư giáo.

Thẩm Thiên không khỏi lau mồ hôi.

Với thực lực của các ngươi dù là gia nhập Hoàng thất nước Đại Viêm thì ít ra cũng là người hầu phụng hoàng thất.

Người như vậy mà cũng là fan của ta sao, thật lạ quá!

“Vậy, hôm nay xin cảm ơn ba vị chân nhân đã gấp rút chạy đến tiếp viện.”

Thẩm Thiên dở khóc dở cười chắp tay: “Ngày sau, chắc hẳn bần đạo sẽ kết duyên cùng ba vị.”

Trên đầu ba cường giả Kim Đan kỳ này đều có vòng sáng màu xanh đậm, là màu xanh thuần túy.

Mặc dù nó vẫn chưa sinh ra ánh sáng đỏ nhưng cũng được coi là ngươi may mắn khó gặp rồi.

Nếu như họ kiên trì đến quầy hàng của Thẩm Thiên hẳn sẽ gặp được tí cơ duyên.

Nghe Thẩm Thiên trả lời chắc chắn như vậy, ba vị chân nhân lập tức cảm thấy vui mừng.

Tiên sư không chỉ có thuật tầm linh đoạn khoáng quỷ thần khó lường mà ngay cả tu vi kiếm pháp cũng kinh thế hãi tục.

Nếu có thể kết duyên cùng tiên sư đúng là điều vô cùng may mắn!

“Tạ ơn Tiên sư!”

“Nếu Tiên sư có gì sai bảo, cứ gọi tại hạ!”

“Sau này tất thảy những hoạt động của Tiên sư giáo trong viên, chúng ta nhất định sẽ cố gắng tạo điều kiện thuận lợi nhất!”

...

Nghe ba vị chân nhân thề son sắt cam đoan, Thẩm Thiên bất đắc dĩ gật đầu.

Nói thẳng ra, nếu có thể thì ban nãy Thẩm Thiên thật sự không muốn ra tay chút nào.

Bởi vì Kiếm Chủ lệnh mà Lý Trường Ca cho, tốn tiền quá!

Ban nãy hắn vừa sử dụng Kiếm Chủ lệnh, ngưng tụ ra một kiếm Kiếm Đạo Phân Thân Trảm.

Thế là hắn đã tốn mất ba ngàn Linh Thạch!

Có trời mới biết hắn đau lòng biết chừng nào!

..

Có điều, Thẩm Thiên nhìn chuỗi tràng hạt màu đen này, hơi động lòng.

Chẳng lẽ đây là trang bị rơi ra sau khi đánh quái?

Đông Hoang.

Trong một thâm uyên bí ẩn nào đó, có một toà đại điện âm trầm quỷ quyệt đứng sừng sững.

Những khối ngọc bài nơi này thờ phụng đều trong suốt như ngọc, tản ra ánh sáng yếu ớt.

Bỗng nhiên một khối hồn bài sụp đổ.

Trong bóng tối, mấy bóng người tỉnh lại.

“Là hồn bài của Hắc Huyết, y đã bị giết ở nước Đại Viêm.”

“Có tràng hạt của Cửu Tử Quỷ Mẫy trong tay, cả nước Đại Viêm không có mấy ai có thể giết được Hắc Huyết.”

“Chẳng lẽ thế lực của Thánh Giáo ẩn giấu trong nước Đại Viêm đã bị phát hiện rồi sao?”

“Để Hắc Mộc tới nước Đại Viêm điều tra một chút xem, rồi giết người kia đi!”

“Nếu có thể, thuận tiện thu thập vị Lục hoàng tử nước Đại Viêm kia vào trong giáo đi.”

“Nghe nói thiên phú của tiểu tử này không tệ, là nguyên liệu tốt để tiếp dẫn Thánh Linh giáng lâm.”

“Thuộc hạ tuân mệnh!”





Chương 43: Hay lại chém thêm một kiếm?

Thái Bạch Động Thiên.

Thác nước chảy xiết từ trên cao ban gàn thước trút xuống ầm ầm như lôi đình đinh tai nhức óc.

Lực nước đổ xuống từ độ cao như vậy đủ để đập nát đá cứng.

Một nam tử đứng dưới đáy thác nước vung trường kiếm trong tay chém vào thác nước.

Nam tử này chính là Diệp Trường Ca!

Bên cạnh thác nước là một vị nam nhân áo gai trung niên vững vàng.

Ông ta vác một thanh trọng kiếm rất lớn, toàn thân tản ra khí thế sừng sững như núi cao.

Lúc này, ông ta đang quát Diệp Trường Ca.

“Tốc độ quá chậm!”

“Sức mạnh. Rối tinh rối mù!”

“Cánh tay, hai chân, ngón tay, đều không đủ mạnh mẽ!”

“Nhục thân chính là căn bản, muốn luyện được vô thượng kiếm thể, nhất định phải chăm chỉ rèn luyện liên tục.”

“Kiếm của ngươi quá non nớt!”

Nam nhân áo gai lạnh nhạt nhìn Diệp Trường Ca: “Chỉ một chút bản lĩnh này mà dám dẫn theo muội muội đi làm loạn khắp nơi, đúng là xấu hổ mất mặt!”

“Tiếp tục. Ngày nào chưa luyện được trường hà kiếm ý thì ngày đó không được phép xuất quan!”

Đột nhiên, dường như nam tử áo gai kia nhận ra cái gì đó.

Ông ta nhìn về phía nước Đại Viêm phương đông: “Có người thôi động lệnh bài bản tôn, là tiểu tử kia sao?”

Nghĩ một lát, nam tử áo gai cười lạnh.

“Nếu lúc nào cũng mang theo kiếm chủ lệnh thì tìm cũng không khó lắm đâu.”

“Vừa vặn Tử Dương khá quen thuộc với nước Đại Viêm, để cho y tới đó một chuyến đưa tiểu tử này về đi!”

“Bản tôn cũng muốn xem xem là tuyệt thế thiên kiêu kiểu gì!”

“Dám lừa gạt nữ nhi của bản tôn!”



Thần Tiêu Thánh Địa, đỉnh Lạc Hoàng.

Tiên hạc ung dung xà xuống, dừng trước một bóng người xinh đẹp.

Đây là một nữ tử mặc chiến giáp gắn liền áo choàng màu trắng, bên hông đeo trường kiếm màu đỏ.

Nàng đeo mặt nạ lông phượng màu hồng đỏ, hai con mắt sáng rực rỡ như hai vì sao.

Nàng vuốt ve tiên hạc, đưa một viên linh thạch vào miệng nó.

Tiên hạc ăn linh thạch vào bụng, lông vũ toàn thân liền sáng bóng lên.

Nó kêu lên một tiếng dài rồi vỗ cánh bay lên trời cao.

Nữ tử kia chậm rãi đi vào trong vách núi, trong mắt lóe ra tia lửa điện.

Như thể nàng muốn hóa thân thành lôi đình thiên hỏa tịnh hóa thiên địa!

“Không ngờ trong nước Đại Viêm lại xuất hiện tung tích Tà Linh Giáo, còn phạm phải tội nghiệt diệt thành đồ thôn!”

“Vạn Linh Tiên, Tiên Sư Giáo, động U Hác núi Thu Danh, Tiên Sư Thẩm Ngạo Thiên sao?”

“Một tên gia hỏa mê hoặc nhân tâm, tốt nhất là đừng có liên quan đến tà giáo!”

Bỏ lại một câu nói, nàng tung người bay lên.

Trường kiếm sau lưng đột nhiên rời vỏ, hóa thành một đạo lôi hỏa kiếm quang, được nàng dẫm lên.

Vèo!

Chỉ trong chớp mắt đã biến mất cuối chân trời!



Nước Đại Viêm, trong mật thất bế quan.

Thẩm Ngạo nhắm chặt hai mắt, nghiến răng, toàn thân không ngừng run rẩy.

Mồ hôi nhễ nhại.

“Chỉ thiếu một chút, chỉ thiếu một chút nữa thôi!”

“AAAA!”

Đột nhiên Thẩm Ngạo trợn trừng hai mắt, mặt mũi đỏ gay, quát lên:

“Phá cho ta!”

Khí thế cường đại quét sạch bốn phương tám hướng, đánh bay tất cả mọi thứ xung quanh.

Thẩm Ngạo chậm rãi đứng dậy, hai tay nắm hờ.

Một cỗ sức mạnh cường đại xưa nay chưa từng có đột ngột vọt khắp toàn thân.

“Sức mạnh. Sức mạnh khiến cho người ta si mê!”

“Ta cảm thấy, dường như đây là sức mạnh của Trúc Cơ kỳ.”

“Quả nhiên, Luyện Khí cảnh còn xa không thể sánh nổi. Đây mới thực sự là sức mạnh để bước lên con đường tu tiên.”

Thẩm Ngạo lau mồ hôi trên trán, hưng phấn nói: “Tử Dương Chân Nhân đã hứa hẹn, chỉ cần ta đột phá lên được Trúc Cơ kỳ sẽ thu ta làm đồ đệ!”

“Hiện giờ ta đã đột phá thành công, chỉ cần tới Thái Bạch Động Thiên bái sư là xong.”

“Đúng rồi, phải chuẩn bị một phần lễ bái sư ra dáng mới được.”

“Giờ ta bế quan thêm ba ngày củng cố tốt tu vi.”

“Sau đó phải tới Vạn Linh Viên một chuyến, chọn lấy một ít hàng tốt.”

“Chỉ có một vấn đề, hôm trước bị Thập tam hoàng đệ vào thăm một chuyến.”

“Ôi, hy vọng sẽ không ảnh hưởng gì đến khí vận của ta!”



“Hắt xì!”

“Hắt xì! Hắt xì!”

Thẩm Thiên hắt xì liên tục mấy cái.

Hắn cảm giác hình như lại có ai đó đang khen mình đẹp trai sau lưng.

Lúc này, ba tên chân nhân Kim Đan kỳ đã bị hắn đuổi đi.

Giữa đồng không hoang dã chỉ còn lại bốn người bọn họ.

Muốn gán là cô nam quả nữ cũng không được.

Tiểu Linh Tiên còn đang bị bọc trong bao tải chưa tỉnh đâu.

Lúc ngủ nha đầu này thơm thật.

Hiện giờ Thẩm Thiên đang dồn hết chú ý vào chuỗi tràng hạt trong tay.

“Bỏ ra ba ngàn linh thạch kiếm về thứ đồ chơi này à?”

Thẩm Thiên cuộn lại tràng hạt trong tay, tự lẩm bẩm: “Tràng hạt này còn hơi bị nứt rồi, không nhẵn gì cả.”

Cuộn lại cuộn lại, đột nhiên một tiếng nói từ trong tràng hạt vang lên: “Ngươi! Ngươi dừng tay lại!”

Thẩm Thiên giật nảy mình, ném tràng hạt ra ngoài.

Một làn khói đen bắt đầu bốc lên từ tràng hạt kia, dần dần tràn ngập lan rộng.

Một nữ tử mặc giá y đỏ thẫm bò ra, không phải Cửu Tử Quỷ Mẫu còn ai nữa.

Chỉ có điều lúc này Cửu Tử Quỷ Mẫu yếu hơn lúc trước rất nhiều.

Hình thể nàng ta cũng trở nên hư ảo phiêu dật, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là tan tành.

Hiển nhiên, nàng ta đang bị thương nặng.



Hai con mắt bị mái tóc dài che kín u oán nhìn chằm chằm Thẩm Thiên trách móc: “Không được phép cuộn ta!”

Thẩm Thiên hơi nhếch khóe miệng, hỏi: “Sao ngươi lại ra rồi? Ta lại giải thích một lần nữa nhé, ta không thích đổ vỏ!”

“Ngươi cuộn người ta như thế còn không cho người ta ra à?”

Quỷ Mẫu tóc dài hạ ánh mắt, lại càng thêm u oán.

Nàng ta ngồi xổm xuống đất, khóc òa lên.

Thẩm Thiên cũng ngây ngẩn cả người.

Cái quỷ gì thế này?

Hắn cuộn Cửu Tử Quỷ Mẫu đến phát khóc sao?

Nhưng nghe quỷ khóc cũng không phải trải nghiệm hay ho gì.

Nếu là một vị cô nương bình thường thút thít khóc, lực sát thương đối với nam nhân là một trăm.

Nữ quỷ kia thút thít khóc, lực sát thương đối với nam nhân đã lên tới một ngàn.

Quỷ khóc sói gào, lời này không nói suông mà.

Từ từ đã, cho nên… tràng hạt này là pháp khí Cửu Tử Quỷ Mẫu ký sinh sao?

Xấu hổ quá.

Thẩm Thiên lau lau mồ hôi dỗ dành: “Khụ khụ, đừng khóc nữa được không? Không phải chỉ cuộn một chút thôi sao?”

“Ai không biết còn tưởng ta làm gì ngươi đấy!”

Quỷ Mẫu u oán nhìn Thẩm Thiên, chậm rãi đứng dậy.

Xem ra nàng ta có vẻ hơi xấu hổ.

Nàng ta hành lễ: “Cảm tạ một kiếm của Tiên trưởng đã chém tan oán khí, khôi phục lại thần trí cho Cửu Nhi. Cửu Nhi không biết lấy gì báo đáp…”

Thẩm Thiên khẽ ho khan, ngắt lời nàng ta: “Này, không cần lấy thân báo đáp đâu.”

Cửu Tử Quỷ Mẫu hơi sững sờ, sau đó càng u oán hơn.

Hắc khí trên thân thể dường như dày thêm vài phần.

Tần Cao lập tức cảnh giác nhắc nhở: “Điện hạ, hình như nàng ta đang khôi phục oán khí. Hay chém thêm một kiếm nữa đi!”

Cửu Tử Quỷ Mẫu: “…”