Toàn thân bia đá cổ kia hiện lên màu đỏ nhạt, hỏa diễm linh khí bên trong hồ nước kia không ngừng bị bia cổ hấp thu, từng đạo văn huyền diệu xuất hiện bên ngoài bia cổ.
Đồng thời xuất hiện với đạo văn còn có một hình vẽ mặt trời đỏ rực như ẩn như hiện trên tấm bia cổ, phát ra hơi thở cường đại.
Động tĩnh bia cổ xuất hiện không hề nhỏ, toàn bộ đảo Doanh Châu đều vì vậy mà khẽ rung động, khí thế cuốn xa vạn dặm!
Bia cổ mấy nghìn trượng ngạo nghễ đứng sừng sững bất động trong biển lửa, lập tức hấp dẫn chú ý của vô số người.
"Đây chẳng lẽ là bia cổ truyền đạo do Kim Ô Đại Đế lưu truyền lại?"
Trên mặt Linh Lung Đế Cơ hiện lên vẻ khiếp sợ: "Sao có thể dễ dàng xuất thế như vậy?"
Trên thực tế, không chỉ mình Linh Lung Đế Cơ như vậy.
Gần như tất cả cường giả trên đảo Doanh Châu lúc này đều ngây ngẩn, bởi vì tất cả những thứ này quá không hợp lý, thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Động tĩnh của bia cổ truyền đạo rất lớn, thần niệm của những cường giả thánh kiếp kia đều đã cuốn tới, bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng được rằng tấm bia cổ này cực kỳ không đơn giản.
Bề ngoài của nó in đế kinh vô thượng "Thái Dương Đế Kinh" mà Kim Ô Đại Đế tu luyện, hơn nữa tuyệt đối không phải những phiên bản tàn khuyết lưu truyền trong Ngũ Vực.
Mặc dù dường như thiên chương cấm kị cũng không ghi lại trong đó, nhưng những đế pháp khác ngoài thiên chương cấm kỵ đều vô cùng nguyên vẹn.
Giá trị của bia đá truyền đạo này không thể đo lường được, nếu sử dụng tốt tương đương với một bộ đế kinh.
Thậm chí có thể trợ giúp một động tiên đứng đầu tấn thăng thế lực thành thánh địa chân chính.
...
Theo lý mà nói, chí bảo truyền thừa quan trọng như vậy làm sao cũng không nên dễ dàng chìm dưới đáy hồ ở nơi này như vậy.
Cho dù không làm vật tùy táng đặt ở khu vực trung tâm trong mộ Kim Ô Đại Đế, ít nhất cũng phải đặt ở khu vực trọng điểm trong đảo Doanh Châu bảo vệ chứ!
Nhưng sự thật là Thần Tiêu thánh tử Thẩm Thiên chỉ ném một đốm lửa nhỏ vào trong hồ, bia đá đã xuất hiện.
Thật sự quá tùy tiện rồi đúng không, một chút mặt mũi của truyền thừa cấp đế cũng không có!
Nếu không phải bề ngoài tấm bia cổ này tràn ngập đế uy không thể làm giả, tất cả thần niệm thử dò xét đều bị cắn nuốt, chúng thánh trên đảo Doanh Châu thậm chí còn hoài nghi đồ chơi này là giả!
Dù là đám người Phương Thường, Trương Vân Đình, Triệu Hạo đã từng thấy "vận may" của Thẩm Thiên, lúc này vẫn bị chấn động đến ngẩn ra.
Đừng nói gì là Linh Lung Đế Cơ mới chỉ là lần đầu gặp mặt với Thẩm Thiên, chưa từng thật sự nhìn thấy vận may thần kỳ mà lớn mạnh vững chắc của Thẩm Thiên.
Lúc này nàng ta kinh ngạc đến mức miệng cũng không khép lại được, gương mặt tuyệt mỹ lại tỏ ra hơi ngốc nghếch đáng yêu.
Ừm, bé phượng hoàng tết tóc hai bím ở bên cạnh cũng chung biểu cảm, thậm chí hỏa tinh giòn rụm trong miệng cũng quên nhai.
Trăm nghe không bằng mắt thấy, thứ như tin đồn thường hay thêm mắm dặm muối, thật ra sức thuyết phục cũng không cao lắm.
Dù cho Thạch Hoàng đã từng đề cập tới chuyện để Thạch Linh Lung giao hảo với Thẩm Thiên, Linh Lung Đế Cơ cũng không coi là thật, cho đến khi thấy Thẩm Thiên mới thật sự bị thuyết phục vì thực lực và thiên phú của hắn.
Nhưng đó cũng chỉ là thiên phú và thực lực mà thôi, cũng không có nghĩa là trong lòng Linh Lung Đế Cơ thừa nhận thân phận đứa con số mệnh của Thẩm Thiên.
Cho đến giờ phút này, Thẩm Thiên tùy tiện chạy tới bờ hồ ném một quả cầu lửa lại nổ ra đế bia truyền thừa!
Lúc này, bọn họ mới thật sự hiểu được cái gì gọi là "Đứa con của số mệnh"!
...
"Chí bảo, có chí bảo xuất thế!"
Một vị thánh giả toàn thân bao phủ trong ngọn lửa màu đỏ xé tan hư không, hạ xuống bên cạnh hồ.
Ông ta nhìn tấm bia cổ kia, trong mắt tràn đầy nóng bỏng và vẻ khát vọng, dẫu sao nếu ông ta đoán không lầm, đây chính là Thái Dương Đế Kinh trong truyền thuyết!
Dù là trong số các đế kinh có thuộc tính hỏa, Thái Dương Đế Kinh cũng tuyệt đối là tồn tại cao cấp nhất trong số đó, thậm chí có mỹ danh là đứng đầu Dương Kinh.
Bộ đế kinh này cũng không phải do Kim Ô Đại Đế sáng chế ra mà tồn tại ở thời đại xa xưa hơn thế, gần như là không thể tra ra.
Mà nói tới chứng cứ từng tu luyện bộ đế kinh này, Kim Ô Đại Đế cũng không phải người duy nhất.
Đại đế từng được bộ đế kinh này đào tạo, trong sử cổ có thể tra ra có ba vị trở lên, không thể tra ra nhiều hơn.
Thậm chí tương truyền "Cửu Dương Đấu Thần Kinh" truyền thừa trấn phái của thánh địa Cửu Dương Trung Châu chính là lấy khuôn mẫu từ nửa trước của bộ "Thái Dương Đế Kinh".
Vị thánh giả hỏa diễm này chính là một trong những thái thượng trưởng lão của thánh địa Cửu Dương, biết rõ tính chân thực của tin đồn này cực cao, đương nhiên càng thêm coi trọng Thái Dương Đế Kinh.
Hôm nay ông ta mới chỉ là thánh giả nhị kiếp đỉnh phong, chỉ mới vừa bước nửa bước qua ngưỡng cửa chân thánh, nhưng rõ ràng đây đã là cực hạn, ông ta không thể nào vượt qua thiên kiếp thứ ba.
Nhưng nếu có được công pháp trên tấm bia cổ này, ấn chứng với "Cửu Dương Đấu Thần Kinh", nói không chừng là có thể sào tre trăm trượng tiến thêm một bước*, tiến tới cảnh giới càng cao hơn.
(百尺竿头 - bách xích can dầu, có nghĩa là sào tre trăm trượng, Phật giáo được sử dụng như một ẩn dụ cho sự tu luyện của Đạo gia đến một trình độ rất cao. Trích từ câu "Bách xích can đầu tu tiến bộ, thập phương thế giới thị toàn thân" có nghĩa “sào tre trăm trượng không cao, cần tiến xa hơn, mười phương thế giới mới là đỉnh thực”).
"Tiểu hữu quả nhiên khí vận hùng hậu, có thể phát hiện vật báu này, chẳng biết có thể buông bỏ thứ yêu thích?"
Ánh mắt của hỏa diễm thánh giả nóng bỏng nhìn về tấm bia cổ, chậm rãi đến gần Thẩm Thiên, quanh thân bốc lên uy áp mạnh mẽ.
Hiển nhiên, sức hấp dẫn của đế bia truyền thừa đủ để thánh giả động tâm, vị thánh giả đến từ thánh địa Cửu Dương này muốn được chia một bát canh từ trong đó.
Hoặc có thể nói là thừa dịp những thánh giả khác còn chưa tới, một mình húp trọn bát canh này!
Vừa nói chuyện, vị thánh giả này đã lộ ra bàn tay, vươn về phía tấm bia cổ kia.
Trong phút chốc, thánh lực thuộc tính hỏa vô cùng vô tận ngưng tụ thành một dấu tay màu đỏ che trời lấp đất, lớn chừng mấy ngàn trượng, vững vàng nắm phía trên tấm bia cổ kia.
Ầm!
Thánh giả đột nhiên phát lực, trong phút chốc hư không, đất đai đều vỡ nát, mảnh vụn hỏa diễm văng khắp nơi như sao rơi.
Thẩm Thiên yên lặng kéo đám người Linh Lung Đế Cơ muốn biểu đạt sự bất bình của mình, tỉnh bơ dẫn mọi người chậm rãi lùi về phía sau, dáng vẻ ung dung.
Rất nhanh, nụ cười trên mặt hỏa diễm thánh giả kia đọng lại.
Bởi vì ông ta phát hiện mình có dùng sức như thế nào cũng không thể làm lay động tấm bia cổ kia chút nào.
Nó rõ ràng trồi lên từ đáy hồ, nhưng dường như đã cắm rễ ở chỗ sâu nhất trong đảo Doanh Châu, nối thành một thể với cả vùng đất, sừng sững bất động.
Dù là hỏa diễm thánh giả đã dùng hết sức bú sữa mẹ, nhưng vẫn chẳng mảy may lay động.
...
"Tấm bia nát này, bổn tọa phá ngươi!"
Cảm nhận được càng ngày càng có nhiều cường giả đến gần, đồng thời xấu mặt trước một đám tiểu bối, hỏa diễm thánh giả vừa xấu hổ vừa giận.
Ông ta giận dữ quát lên một tiếng, trong nháy mắt liệt diễm vô tận ngưng tụ thành đao, bổ về phía tấm bia cổ kia.
Con ngươi Thẩm Thiên hơi co lại, kéo Thạch Linh Lung và Trương Vân Hi lùi xa về phía sau.
Đám người Phương Thường hành động theo Thẩm Thiên, đương nhiên cũng không hỏi nguyên nhân, theo sát ở sau lưng hắn.
Thanh đao kia cuối cùng chém vào tấm bia cổ nhưng tình cảnh bia cổ vỡ nát văng tung tóe cũng không phát sinh, thậm chí ngay cả một dấu xước cũng không để lại.
Khi thanh đao liệt diễm vừa va chạm với đế bia đã vỡ nát hoàn toàn trong nháy mắt, hóa thành vô số ngọn lửa bị đế bia luyện hóa chiếm đoạt, cùng lúc đó ánh sáng bốc lên.
Cùng lúc đó, tấm đế bia kia như bị chọc giận.
Tất cả đồ hình và chữ viết trên đế bia cũng chói sáng lên trong phút chốc.
Bên ngoài bọn chúng bốc lên liệt diễm phừng phực, lấy tốc độ không thể tưởng tượng nổi xông về hỏa diễm thánh giả.
Ước chừng chín con Kim Ô tựa như chín vầng mặt trời treo trên không trung, tỏa ra nhiệt lượng cực lớn, ngang bằng thái dương trên bầu trời.
Giờ phút này, mười mặt trời hoành không muốn tru thánh!
Chín con Kim Ô từ trong đế bia bay ra, trực tiếp hóa thành từng mặt trời khổng lồ đánh về phía hỏa diễm thánh giả.
Bọn chúng tuy chỉ là phù văn trên đế bia diễn hóa thành, nhưng thực lực đáng sợ hơn cả thần thú, hơi thở mà mỗi con Kim Ô tỏa ra cũng có thể so với thánh giả.
Thậm chí tia sáng trên minh văn tăng lên, theo đó hơi thở quanh thân những con Kim Ô kia cũng càng ngày càng hùng mạnh.
Dù rằng hỏa diễm thánh giả cũng không phải đội sổ trong độ kiếp kỳ, chỉ kém chân thánh nửa bước, lúc này trên mặt cũng hiện ra vẻ sợ hãi nồng đượm.
Bởi vì ông ta cảm nhận được uy hiếp trí mạng từ trên người những con Kim Ô này, lần này nếu không xử lý tốt, có thể ông ta thật sự sẽ bỏ mạng ở trên đảo Doanh Châu.
"Cút ngay cho bổn tọa!"
Hỏa diễm thánh giả dùng tốc độ nhanh nhất ngưng tụ ra từng lá chắn phòng vệ liệt diễm, ngăn ở trước mặt chín con Kim Ô, hy vọng có thể ngăn cản chín con Kim Ô này một lát.
Mà bản thân ông ta lại hóa thành một tia hỏa diễm thánh quang, bay nhanh về phía ngược lại, tự mình bỏ trốn trước.
So sánh với mặt mũi, vẫn là mạng nhỏ quan trọng hơn!
Chỉ tiếc trong nháy mắt khi ông ta phát động công kích với đế bia, tấm đế bia kia dường như đã phong tỏa ông ta.
Lá chắn hỏa diễm không thể ngăn cản được Kim Ô chút nào, gần như lập tức bị xuyên thủng, luyện hóa, chiếm đoạt hoàn toàn, thậm chí còn khiến năng lượng của Kim Ô càng thêm hùng mạnh đáng sợ.
Chín con Kim Ô lấp kín hoàn toàn tất cả phương hướng né tránh của hỏa diễm thánh giả, sau đó nhào về phía ông ta.
Ngọn lửa nóng bỏng nháy mắt bao phủ cả người ông ta.
Vốn là cường giả độ kiếp kỳ chủ tu công pháp thuộc tính hỏa như thánh giả này gần như có thể miễn dịch bất kỳ tổn thương nào của hỏa diễm, vậy mà lúc này uy năng của ngọn lửa kia quá mức nặng nề.
Đây là Kim Ô Thần Hỏa, dường như được sinh ra từ Thái Dương Chân Hỏa, mặc dù không xếp vào bảng thiên địa kỳ vật, uy năng cũng kém xa không bằng Thái Dương Chân Hỏa thuần chính.
Nhưng dưới sự thao túng của uy lực bia cổ, Kim Ô Thần Hỏa nồng đậm đủ để trực tiếp luyện hóa vị hỏa diễm thánh giả này!
Trong lúc nhất thời tiếng kêu thảm thiết của thánh giả truyền ra từ trong đống lửa, thê lương mà điên cuồng.
"Đáng ghét, chỉ là một tấm bia cổ truyền đạo sao lại có lực sát thương đáng sợ như vậy?"
Trên mặt hỏa diễm thánh giả lộ ra vẻ mặt dữ tợn, bỗng nhiên nhìn về phía đám người Thẩm Thiên đã lui ra ngoài mấy trăm dặm: "Hôm nay bổn tọa gặp nạn, các ngươi cũng đừng hòng tránh thoát!"
Đều là tại ngươi phát hiện tấm bia này mới làm hại bổn thánh dính vào loại hỏa diễm đáng sợ này.
Nếu như bổn tọa phải chết, vậy thì cùng chết đi!
...
Nghĩ tới đây, cả người hỏa diễm thánh giả trực tiếp hóa thành một đốm thánh hỏa, bay nhanh về phía Thẩm Thiên!
"Tên vô liêm sỉ này rốt cuộc làm sao thành thánh được thế?"
Linh Lung Đế Cơ sắc mặt khó coi, hỏa diễm thánh giả chính là thái thượng trưởng lão thánh địa Cửu Dương Trung Châu, ở một mức độ nào đó mà nói là thuộc sự quản hạt của Đại Hoang tiên triều.
Chương 632: Thần Tiêu thánh chủ một kiếm trảm thánh
Chỉ là hỏa diễm thánh giả không thân không thích không bạn không bè, hơn nữa tính cách chấp nhất tàn nhẫn, cho nên làm việc luôn muốn gì làm nấy, không có chút khí độ đại năng nào.
Nhưng Linh Lung Đế Cơ làm sao cũng không ngờ được người này lại muốn kéo Thần Tiêu thánh tử và tất cả mọi người làm đệm lưng dưới tình huống cuồng loạn này.
Nếu chuyện này thật sự xảy ra, cho dù là thánh địa Cửu Dương cũng tuyệt đối không thể gánh vác hậu quả, sẽ bị các phe phái tức giận đánh tới cửa.
Chỉ có thể nói, người này thật sự điên cuồng ích kỷ, không có chút băn khoăn cân nhắc nào.
Ánh mắt Thẩm Thiên như điện, nhìn chằm chằm vào hỏa diễm thánh giả: "Mọi người lùi xuống trước đi, để ta ngăn cản ông ta."
Vừa dứt lời, quanh thân Thẩm Thiên lập tức bộc phát hơi thở vô cùng ưu việt, trực tiếp đẩy mọi người bên cạnh về phía xa.
Sức mạnh này khổng lồ đến mức tận cùng, cho dù là thập chuyển kim đan đột phá đến Nguyên Anh Kỳ như Trương Vân Hi và Linh Lung Đế Cơ cũng hoàn toàn không có sức phản kháng.
Nhất thời, ở trước mặt hỏa diễm thánh giả chỉ còn lại Thẩm Thiên!
Nhìn hỏa diễm thánh giả càng lúc càng gần, trên mặt Thẩm Thiên không có chút vẻ sợ hãi nào.
Hắn chỉ lạnh nhạt nhìn liệt diễm càng ngày càng gần, giống như nhìn một đám mây trôi, hoàn toàn không uy hiếp được mình.
"Nghe nói ngươi là thiên kiêu vạn năm khó gặp của Thần Tiêu thánh địa, có thể kéo loại người có thiên tư đại đế như ngươi làm đệm lưng, bổn tọa dù có chết cũng đáng."
Trên mặt hỏa diễm thánh giả lộ ra nụ cười dữ tợn, mặc dù ông ta sinh ra từ thánh địa, nhưng căn cốt, tư chất bẩm sinh cũng không tốt.
Mặc dù trải qua các loại nguy hiểm, đánh giết, miễn cưỡng vượt qua hai lần lôi kiếp nhưng cũng đến cực hạn.
Vì vậy hỏa diễm thánh giả ghét nhất chính là loại vô thượng thiên kiêu được thiên mệnh chiếu cố và treo danh đứa con số mệnh.
Không khéo, cả hai phương diện này Thẩm Thiên đều đứng đầu.
Cho dù bổn tọa phải chết cũng phải kéo hắn chôn theo!
...
Hỏa diễm thánh giả cách Thẩm Thiên càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.
Thậm chí Thẩm Thiên có thể cảm nhận được ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt da thịt và tóc hắn, sức mạnh của đốm hỏa diễm này thậm chí không yếu hơn Nam Minh Ly Hỏa.
Nếu không phải nó là do Kim Ô đế bia ngưng tụ ra, cũng không phải là dị hỏa bản nguyên trong thiên địa kỳ vật, dùng một phần ít đi một phần, chỉ riêng giá trị của loại hỏa diễm bản nguyên này đã không thể lường được!
"Muốn động đến đệ tử của bổn tọa, đã hỏi ý kiến của bổn tọa chưa?"
Ngay lúc này, một giọng nói lạnh nhạt vang lên giữa trời đất, một bóng người vĩ ngạn chậm rãi xuất hiện.
Toàn thân ông bao phủ trong lôi đình tiên quang sáng chói, lúc này bình tĩnh nhìn hỏa diễm thánh giả, tiên quang ngoài thân run lên kịch liệt.
Dường như đang thổ lộ cơn giận mãnh liệt!
"Thần Tiêu thánh chủ Trương Long Uyên, đừng tưởng rằng thành thánh rồi là bổn tọa sẽ sợ ngươi!"
"Ngày bổn tọa thành thánh, ngươi còn chưa ra đời đâu!"
Thân xác hỏa diễm thánh giả đang bị Kim Ô hỏa diễm luyện hóa, đây là một quá trình thống khổ.
Ông ta nổi giận gầm lên một tiếng, cả người hóa thành thanh đao màu đỏ thẫm bốn chục ngàn thước vung qua bầu trời, gần như chia toàn bộ đất trời ra làm hai.
Nơi hư không bị phá vỡ có thể thấy được nhiều đóa sen hỏa diễm nở rộ, thê mỹ mà hoa lệ.
Một đao này, hỏa diễm thánh giả nghiễm nhiên đã đập nồi quăng gánh, thúc giục năng lượng trong cơ thể đến mức tận cùng, thậm chí là quyết một chiêu sống còn.
"Trước khi vào đảo các phe từng ước định ai tìm được cơ duyên thì sẽ thuộc về kẻ đó, nếu ngươi không nói phải trái như thế, còn hãm hại đệ tử của bổn tọa."
Tiên quang ngoài thân Trương Long Uyên càng lúc càng lay động kịch liệt: "Vậy bản tọa sẽ kết thúc thống khổ của ngươi trước vậy, cũng giúp ngươi biết tu tiên không phải so ai sống được lâu hơn."
Một lời nói xong, trong tiên quang của Thần Tiêu thánh chủ bắn ra một thanh trường kiếm.
Sau lưng ông hiện lên dị tượng vạn trượng Lôi Đế, có thần thú mười phương bảo vệ, sấm sét màu vàng tràn ngập nửa bầu trời.
"Diệt!"
Thần Tiêu thánh chủ lạnh nhạt nhìn hỏa diễm thánh giả, Hỗn Nguyên Thần Lôi vô cùng vô tận như không cần tiền lao về phía trường kiếm, khiến thanh thánh kiếm này nhuộm thành màu chói sáng vô cùng.
Vút ~
Ánh sáng màu vàng lướt qua hư không, phút chốc đã chém qua mấy trăm ngàn trượng.
Ánh sáng lóe lên từ thanh đao liệt diễm bốn chục nghìn thước kia đột nhiên tối sầm lại, sau đó từ mũi đao bắt đâu bị tách ra hai bên, bị đường kiếm kia trực tiếp chém thành hai nửa.
...
Vèo ~
Sấm rền chớp giật, ầm ầm vang dội.
Trên mi tâm hỏa diễm thánh giả chậm rãi xuất hiện một đường máu, từ lỗ mũi, miệng, cổ họng, rốn chảy xuống phía dưới.
Thánh thi bị chém thành hai nửa vô lực rơi xuống từ giữa hư không, huyết dịch màu đỏ vàng bắn tung tóe trên bầu trời mênh mông.
"Sau ngày hôm nay, nếu có thánh giả nào dám lấn áp đệ tử của bổn tọa tất chém hết!"
Thần Tiêu thánh chủ Trương Long Uyên một kiếm trảm thánh!
Làm chỗ dựa cho đệ tử!
Lặng thinh!
Từng thánh ảnh vĩ ngạn hiển hóa ở ven hồ, hơi thở của mỗi người đều sâu không lường được.
Rất hiển nhiên, những tồn tại này đều ở cấp thánh, sau khi cảm nhận được đế bia truyền đạo xuất hiện đều dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới đây.
Vốn là chí bảo như đế bia truyền đạo xuất hiện, nhất định sẽ dẫn tới tranh chấp cấp thánh, dù là trước đó chư thánh có nói cũng sẽ kiếm cớ xé bỏ hiệp nghị.
Dù sao loại hiệp nghị quân tử này chỉ hiệu quả khi có cám dỗ không đủ lớn.
Một khi cám dỗ quá lớn, quân tử cũng sẽ biến thành ngụy quân tử.
Không phải bổn tọa không làm người, chỉ đổ tại cơ duyên kia quá mê người ~
Nhưng vào giờ phút này, tất cả thánh giả đều trầm mặc nhìn tấm đế bia truyền đạo kia và Thần Tiêu thánh chủ đứng ngạo nghễ trước đế bia, không ai dám tiến một bước.
Chương 633: Thần Tiêu thánh tử đồng hành với thánh (1)
Thi thể bị chém thành hai nửa của hỏa diễm thánh giả vẫn còn đang chảy máu, đó chính là cường giả chỉ kém nửa bước nữa là bước vào cảnh giới chân thánh.
Mặc dù nhân phẩm, khí độ chẳng ra sao, nhưng thực lực tuyệt đối có hàm lượng.
Thần Tiêu thánh chủ có thể một kiếm chém chết hỏa diễm thánh giả, thực lực rốt cuộc mạnh tới đâu không ai biết.
Hơn nữa lúc này biểu hiện của Thần Tiêu thánh chủ rõ ràng cho thấy đang lập uy cho người thừa kế của mình, chấn nhiếp tất cả cường giả Ngũ Vực Bát Hoang.
Chỉ có như vậy, Thẩm Thiên mới có thể thuận lợi phát triển, không bị thế lực đối nghịch lòng mang ý xấu nhắm vào, thậm chí chết yểu đầy đáng tiếc khi chưa tới đỉnh.
Vào lúc này, Thần Tiêu thánh chủ tuyệt đối mang sát tâm nặng nhất, ai dám không nể mặt ông ta lập uy đều là thù lớn!
Hôm nay thế cục còn chưa rõ, không ai dám mạo hiểm nguy hiểm tính mạng đụng chạm vào chân mày Thần Tiêu thánh chủ.
Dẫu sao dù thật sự ra mặt cũng chỉ có thể chọc cho Thần Tiêu thánh chủ căm thù, chưa chắc có thể bỏ tấm đế bia truyền thừa nọ vào túi.
"Nếu thánh địa Cửu Dương có ý kiến thì bảo bọn họ nín, ngày sau bổn tọa sẽ tự tìm tới cửa."
Kiếm quang thu lại, tiên quang rạo rực cuồn cuộn bên ngoài thân thể Thần Tiêu thánh chủ, sấm sét vô tận cuộn lên mấy vạn trượng, che khuất bầu trời tựa như thần phật.
Giờ phút này không nói đến những thứ khác, chỉ xét về mặt khí thế, Thần Tiêu thánh chủ đã chấn nhiếp toàn trường.
Ông lãnh đạm nhìn về phía Thẩm Thiên: "Thiên Nhi, đến đây đi!"
Lúc này đám người Thẩm Thiên mới ung dung nhàn nhã chạy về bên bờ hồ, trên người ngay cả chút âm u cũng không dính.
...
Nhất là Thẩm Thiên, từ đầu tới cuối trên mặt luôn nở nụ cười thâm sâu.
Ngay cả lúc hỏa diễm thánh giả lao về phía hắn, Thẩm Thiên cũng chẳng tỏ vẻ sợ hãi chút nào, dường như đó không phải là thánh giả, chỉ là mây trôi mà thôi.
Không nói tới chuyện khác, chỉ với phần khí độ và dũng khí này cũng đủ để độc chiếm vị trí đầu trong lớp trẻ đồng lứa.
Dù sao thánh uy như trời sập, áp lực với người trẻ mà nói là vô cùng kinh khủng.
Có thể gánh nổi uy áp cấp thánh ở Kim Đan, Nguyên Anh kỳ, thậm chí mặt không đổi sắc tim không đập mạnh, điều này đã đủ để người ta khen ngợi.
Thân hình bay nhanh tới trước mặt thánh chủ, Thẩm Thiên chậm rãi khom người: "Tạ ơn sư tôn ra tay cứu giúp."
Tiên quang ngoài thân thánh chủ khẽ lay động, ông vỗ vai Thẩm Thiên: "Sư đồ chúng ta một lòng, thứ gì nên là của con thì chính là của con."
Dứt lời, Thần Tiêu thánh chủ nhìn về phía những thánh giả khác ở bờ hồ: "Trước khi vào đảo Doanh Châu ta có nói trước, vì tránh cho thánh giả loạn chiến, cơ duyên ai gặp trước chính là của người đó, những thế lực khác không thể cướp đoạt, nếu không sẽ bị chư thánh xua đuổi."
"Trước đó bổn môn trao đổi tài nguyên khoáng sản với Bích Hải Huyền Xà tộc cũng là trao đổi ngang giá, không lừa gạt cưỡng đoạt."
"Hỏa diễm thánh giả thân là bán bộ chân thánh, nhưng lại ra tay đoạt cơ duyên với thánh tử bổn môn, chết là đáng tội, không biết các vị có ý kiến gì không?"
Một lời thôi, Thần Tiêu thánh chủ nhìn chư thánh, khí tức quanh người bộc phát.
Trong phút chốc một áp lực chỉ có cường giả cấp thánh mới có thể cảm nhận được dâng trào, tràn ngập toàn bộ bờ hồ.
Ông ta lại mạnh như vậy!
Trong thánh quang màu xanh lam ven hồ truyền ra một giọng nói âm nhu: "Lúc Thần Tiêu thánh chủ trao đổi với bổn tộc rất quy củ, Huyền Xà thần tộc chúng ta ủng hộ cách làm của thánh chủ."
Vị thánh giả này là U Tuyền thánh giả đến từ Bích Hải Huyền Xà tộc, chính là mẹ của Thanh Minh Thiên Tôn, thương yêu Thanh Minh Thiên Tôn nhất.
Đối với việc Thần Tiêu thánh chủ tự mình trói Bích Liên Thiên Tôn đến Bích Hải Huyền Xà tộc, U Tuyền thánh giả vô cùng ủng hộ.
Hơn nữa giá tiền Thần Tiêu thánh chủ dùng để giao dịch tài nguyên đủ cao, khiến Huyền Xà thần tộc rất hài lòng, hôm nay Huyền Xà thần tộc và Thần Tiêu thánh gần như đang trong kỳ trăng mật.
Có một vị thánh giả dẫn đầu, những thánh giả khác cũng buông bỏ cái gọi là mặt mũi.
"U Tuyền thánh giả nói chí phải, ta có lời muốn nói trước, hỏa diễm thánh giả kia không làm theo quy củ, chết cũng đáng đời."
"Dù Thần Tiêu thánh chủ không ra tay, sớm muộn gì hắn cũng bị Kim Ô Thần Hỏa đốt thành tro, thánh chủ ra tay ngược lại kết thúc nỗi thống khổ của hắn trước thời hạn."
"Thần Tiêu thánh chủ lấy đức báo oán, quả thực khiến người ta bội phục, ngài là một vĩ nhân!"
...
Tiên quang ngoài thân Thần Tiêu thánh chủ khẽ lay động: "Công lý ở trong lòng mọi người, cảm tạ chư vị trưởng lão chấp ngôn."
"Bổn tọa cũng không phải người không nói phải trái, mặc dù tấm bia này là Thiên Nhi phát hiện, nhưng đường tu hành nặng ở chia sẻ trao đổi, bù đắp cho nhau."
"Bổn môn bằng lòng công khai tấm bia này với chư vị, để mọi người cùng lĩnh ngộ đế kinh, có thể lĩnh ngộ bao nhiêu thì tùy vào bản lĩnh của mình."
Cùng hưởng đế bia truyền thừa?
Lời Thần Tiêu thánh chủ nói khiến tất cả thánh giả đều kinh hãi.
Đây chính là đế kinh đó, hơn nữa còn là một trong những đế kinh mạnh nhất.
Dù cho khuyết thiếu thiên chương cấm kỵ quan trọng nhất trong đó, giá trị cũng không cách nào đo lường được.
Truyền thừa vô thượng quan trọng như thế mà dễ dàng chia sẻ với tất cả mọi người, đây là rộng rãi cỡ nào cơ chứ?
Thần Tiêu thánh chủ không hổ là thánh chủ truyền kỳ!
"Có điều thiên đạo cân bằng, trên thế giới này không có bữa trưa nào miễn phí."
"Vì gọi ra đế bia truyền thừa này, Thiên Nhi đã bỏ ra cái giá rất lớn, mong rằng các vị cũng nên bỏ chút lòng thành."
Thần Tiêu thánh chủ đột nhiên chuyển đề tài, giọng nói lạnh nhạt, dường như đang nói một chuyện hết sức bình thường.
Sau đó chính là một cuộc đối thoại bí ẩn.
Chỉ có hai bên trò chuyện mới biết rõ, còn những người khác không ai hay biết gì.
Thậm chí ngay cả giọng nói của Thần Tiêu thánh chủ mở miệng đòi chỗ tốt, cũng chỉ có tồn tại cấp thánh trở lên mới có thể nghe rõ.