Vô số thiên kiêu Bắc Hải đều hy vọng có thể nhận được sự ưu ái của Côn Ngọc, từ đó không cần cố gắng phấn đấu mà có thể bước thẳng lên đỉnh cao của yêu sinh.
Nhưng tầm mắt Côn Ngọc cao chừng nào?
Những kẻ được gọi là thiên kiêu hải yêu hoặc là hình thù kỳ quái vớ va vớ vấn, chẳng hạn như bạch tuộc tám xúc tu, rùa vác mai lớn, cua ngay cả đi đường thẳng cũng chẳng biết đi...
Hoặc là thực lực yếu đến mức không thể tưởng tượng nổi, ngay cả một chiêu “Hư Không Đại Tuyền Qua” của nàng ta cũng không thể đỡ nổi.
Những tên kia căn bản không có tư cách để Côn Ngọc liếc thêm một cái.
Trong mắt Côn Ngọc, muốn trở thành đọa lữ của nàng ta hoặc là thiên phú cao hơn nàng ta, hoặc là thực lực mạnh hơn nàng ta.
Nếu không dựa vào cái gì để chinh phục nàng ta chứ?
Dựa vào miệng lưỡi ngươi sao?
“Còn cả nhân ngư công chúa Ngọc Biên Tiên kia nữa, em ta anh tuấn ưu tú như vậy, thích nàng ta là vinh hạnh của nàng ta.”
“Tặng cho phối ngẫu tốt như vậy không chọn lại đi chọn Thần Tiêu Thánh tử gì đó, đúng là có mắt không tròng.”
“Đệ yên tâm, đợi tên Thần Tiêu Thánh tử kia đến Tuyệt Vọng thâm uyên của chúng, đại tỷ sẽ trút giận cho đệ!”
Côn Ngọc ân cần nói: “Nhị đệ giờ cảm thấy như thế nào? Đầu còn đau không?”
Côn Minh cảm nhận được sự quan tâm của tỷ tỷ huyết mạch tương thông cuối cùng cũng cảm thấy trong lòng có chút an ủi.
Hắn ta buồn bã nói: “Đệ không sao, tỷ tỷ cũng cảm thấy đệ thích hợp với Biên Tiên hơn Thần Tiêu Thánh tử, có đúng không?”
Côn Ngọc vội vàng gật đầu: “Cái này là hiển nhiên rồi, đệ ta là thiên kiêu mạnh nhất thế hệ trẻ tuổi Bắc Hải.”
“Hơn nữa dung mạo đệ còn anh tuấn, khôi ngô, thực lực cũng mạnh như vậy, còn là con trai độc nhất của phụ vương, sau này sẽ thống soái toàn bộ Côn tộc.”
“Chỉ một Thần Tiêu Thánh tử thì lấy gì để so với đệ, tiểu công chúa Nhân Ngư tộc kia mắt mù hay sao vậy?”
Đúng lúc này, vỏ ốc truyền tin nhỏ trong ngực Côn Ngọc rung lên nhẹ.
Ánh mắt nàng ta khựng lại: “Ồ? Bên phía thủ vệ truyền tin đến nói là Thần Tiêu Thánh tử đã đến bên ngoài Tuyệt Vọng thâm uyên rồi.”
Chất lỏng trong bể cá lập tức bắt đầu cuồn cuộn, rõ ràng cảm xúc của Côn Minh lúc này hết sức kích động.
Nếu không phải cân nhắc đến hình tượng hiện nay không được đẹp cho lắm chắc hắn ta đã lao ra.
Côn Ngọc vỗ lên bể nước lớn, an ủi đệ đệ của mình: “Đừng nóng vội đừng nóng vội, có tỷ ở đây!”
“Muốn lấy Tam Quang Thần Thủy của tộc chúng ta? Hừ, không dễ dàng như vậy đâu, giờ tỷ tỷ sẽ đi tìm tiểu tử kia giúp đệ hả giận!”
Dứt lời Côn Ngọc bước nhanh ra khỏi cung điện, tiện tay lấy một pháp bảo hình côn, cả người ngồi trên pháp bảo nhanh chóng lao lên đỉnh Tuyệt Vọng thâm uyên.
...
Ở phía bên kia, trên đỉnh của Tuyệt Vọng thâm uyên.
Dưới sự hướng dẫn của Thiên tôn Côn tộc, Thẩm Thiên đã tới nơi.
Cái gọi là Tuyệt Vọng thâm uyên chỉ là một rạch lớn dưới đáy biển sâu không thấy đáy.
Rạnh sâu này đã tồn tại từ xa xưa, rộng chừng mấy vạn dặm, dài tới mấy trăm vạn dặm.
Còn về chiều sâu của cái rãnh này thì không ai biết cả.
Vì càng đi sâu vào trong Tuyệt Vọng thâm uyên thì càng đen tối rét lạnh, áp lực nước cũng càng lớn, xung quanh tràn đầy khí tức tĩnh mịch, tuyệt vọng.
Dù là tồn tại độ kiếp thành thánh cũng không thể tìm được đáy sâu nhất của rãnh sâu này, đi được nửa đường là phải quay về.
Nghe nói mấy vạn năm trước, có vị Đại Thánh tuyệt thế của Côn tộc không nén được lòng hiếu kì, đã từng liên tục đột phá độ sâu cực hạn của rãnh sâu này chín lần.
Năm mươi vạn trượng ~
Tám mươi vạn trượng ~
Một trăm vạn trượng ~
...
Lần thứ tám, vị Đại Thánh này đã đột phá được bốn trăm năm mươi vạn trượng.
Theo như ông ta nói, Tuyệt Vọng thâm uyên ở độ sâu đó không hề có tia sáng nào, mỗi một giọt nước đều nặng như núi.
Hơn nữa còn tràn ngập khí tức đáng sợ, giống như có đôi mắt trong bóng tối đang nhìn chằm chằm ông ta. Ông ta rùng mình cẩn thận quan sát nhưng không hề có gì.
Lòng hiếu kỳ là thứ dễ khiến người ta cảm thấy nghiện nhất.
Cuối cùng vị Đại Thánh Côn tộc kia vẫn bắt đầu đột phá vực sâu kia lần thứ chín.
Lần này ông ta không quay về nữa mà biến mất ở nơi sâu nhất của Tuyệt Vọng thâm uyên, bị bóng đêm nuốt chửng.
Vài vạn năm đã trôi qua nhưng ông ta vẫn chưa hề có tin tức.
Cũng chính vì như vậy, độ sâu mười vạn trượng trở xuống của Tuyệt Vọng thâm uyên bị Côn tộc liệt vào cấm địa, không cho phép bất kỳ con dân Côn tộc nào được tự tiện xâm nhập.
Đây là một cấm kỵ, là một nơi tràn đầy thần bí!
Dĩ nhiên Thẩm Thiên không xâm nhập độ sâu hơn bốn trăm vạn trượng nhưng hắn vẫn không dám sơ sẩy.
Dù sao sống ở Tuyệt Vọng thâm uyên này là Thái Hư Côn tộc, họ cường đại vô cùng nhưng lại có chút xích mích với hắn.
Chỉ mong rằng chuyện trành giành ghen tuông của thế hệ trẻ những lão côn kia sẽ không nhúng tay vào, nếu không cảnh tượng mấy ngàn con cự côn với khí thế phô thiên cái địa kéo đến đủ để người ta nghĩ tới mà rùng mình.
“Thần Tiêu Thánh tử, mời.”
Thiên tôn Côn tộc sau lưng đưa tay ra hiệu mời Thẩm Thiên tiến vào trong.
Giờ khắc này, Thẩm Thiên luôn cảm giác như bị “mời vào vại”.
Nhưng Phật nói: Ta không vào Địa Ngục ai vào Địa Ngục, để cứu vớt Côn Minh, Thẩm Thiên cảm thấy rất đáng!
Đúng lúc này, trong thâm uyên màu đen bỗng nhiên xuất hiện một ánh sáng màu xanh.
Uy áp cấp Thiên tôn mênh mông bành trướng phô thiên cái địa, ngay cả lão Thiên tôn bên cạnh Thẩm Thiên cũng không khỏi liên tục thối lui.
“Là trưởng công chúa điện hạ, sao nàng ta lại tới đây?”
Sắc mặt Thiên tôn Côn tộc thay đổi, lão ta còn nhớ lời dặn dò của Tộc trưởng: Nhất định phải đảm bảo an toàn cho Thần Tiêu Thánh tử.
Giờ Thần Tiêu Thánh tử thực sự đã tới nhưng Trưởng công chúa sao lại đột nhiên xuất hiện, lần này thì
Chương 582: Lựa chọn của Biên Tiên công chúa là đúng (2)
xong rồi!
Lão ta có thể cảm nhận rõ sự hùng hổ dọa người trong khí thế bành trướng của Côn Ngọc, rõ ràng không phải là đến tiếp khách mà hơn phân nửa là muốn tới gây chuyện.
Dù sao cả Côn tộc đều biết quan hệ giữa Trưởng công chúa và thiếu tộc trưởng tốt nổi tiếng.
Ngoài bản thân nàng ta có thể khi dễ thiếu tộc trưởng, bất kỳ ai khác đều không được phép làm vậy!
Mấy ngày trước thiếu tộc trưởng đã ăn phải trái đắng trong tay Thần Tiêu Thánh tử nên e là Trưởng công chúa đã bực tức từ lâu!
Giờ Thần Tiêu Thánh tử tới nhà làm khách đúng là đưa dê vào miệng cọp.
Vừa nghĩ tới đây, vị Thiên tôn Côn tộc kia biết rõ mình không phải đối thủ của trưởng công chúa nên đành bất đắc dĩ nói: “Thánh tử ngài nên tạm tránh qua một bên đi!”
“Ta sẽ giúp ngài chặn trưởng công chúa một lúc, ngài tranh thủ thời gian liên lạc với tộc trưởng, nếu không chỉ e là phiền phức to.”
Trong lúc họ nói chuyện, tia sáng màu xanh kia càng đến gần, đã sắp tới đây rồi.
Thiên tôn Côn tộc đưa tay đỡ trán: Hình như đã không kịp nữa rồi.
“Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên đâu?”
Một giọng nói lạnh lùng quanh quẩn trong thâm uyên.
Côn ảnh ngàn trượng phô thiên cái địa mang theo uy áp vô tận đang bắn đến.
Chính giữa dị tượng đáng sợ kia là một pháp khí hình côn màu xanh đang nhanh nhẹn bơi đến.
Trên pháp khí có một nữ tử áo lam đang ngồi xếp bằng.
Nàng ta để tóc ngắn màu lam, dung mạo thanh tú xinh đẹp, tư thái hiên ngang, vừa nhìn thì có vẻ chỉ hơn hai mươi tuổi, trên người tản ra khí thế đang sôi trào mãnh liệt.
Đây rõ ràng là một vị Thiên tôn trẻ tuổi!
Thẩm Thiên nhìn nữ tử trước mặt cũng cảm thấy có chút áp lực nhè nhẹ.
Thực lực của nữ tử này tương đối không tầm thường, nếu không sử dụng con át chủ bài, hắn rất khó trấn áp được nàng ta trong thời gian ngắn.
Thái Hư Côn tộc không hổ là tộc đàn có địa vị có thể sánh ngang với Long tộc, một nữ tử tùy tiện chạy ra mà cũng có thực lực cường đại như vậy.
Đúng là thâm bất khả trắc.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên chậm rãi tiến lên một bước: “Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên, gặp qua trưởng công chúa.”
Trên pháp khí hình côn, nữ tử tóc lam lạnh lùng quay đầu lại.
Ánh mắt nàng ta nhẹ nhàng đáp lên người Thẩm Thiên, tiếp theo là dần chuyển từ hờ hững lạnh lùng... sang nhu hòa.
Chậc!
Đây chính là Thần Tiêu Thánh tử?
Áo trắng như tuyết phiêu dật, tóc xanh như mực tuyệt trần.
Như tiên giáng trần nhanh nhẹn, lại như thiếu niên Thần Vương oai hùng.
Gương mặt kia giống như kiệt tac hoàn mỹ nhất của thiên đạo, mỗi tấc đều khiến người ta rung động trong lòng, tâm hồn thiếu nữ nóng rực như phóng hỏa.
Thế gian này sao lại có mỹ nam tử tuyệt thế như vậy?
Trước mặt người có nhan sắc tuyệt đối thế này, cái gọi là “thiên phú” và “thực lực” quá mức yếu ớt.
Giờ khắc này, dường như Côn Ngọc đã hiểu vì sao Nhân ngư công chúa Ngọc Biên Tiên lại không thích đệ đệ nàng mà lại thâm tình với vị Thánh tử mới quen này.
Haizz...
So sánh với vị Thần Tiêu Thánh tử này, nhị đệ đúng là không xứng.
Mặc dù Côn Ngọc hung hăng nhưng không phải người không hiểu lý lẽ, lúc này trong lòng nàng ta đã hiểu thấu nỗi khổ tâm của Ngọc Biên Tiên.
Đồng thời, nàng ta cũng không khó chịu với Ngọc Biên Tiên nữa.
Dù sao nếu đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ, mình mà là Ngọc Biên Tiên thì sau khi gặp vị Thần Tiêu Thánh tử này thì sẽ còn cảm giác với Côn Minh nữa sao?
Ọe...
Nhị đệ, đệ thua không oan uổng chút nào!
...
Khụ khụ...
Mặc dù Thần Tiêu Thánh tử dáng dấp rất anh tuấn, nhưng dù sao hắn cũng tới để lấy chí bảo trong tộc.
Côn Ngọc thân là lãnh tụ trong thế hệ trẻ của Thái Hư Côn tộc, dĩ nhiên không phải dạng vừa nhìn thấy trai đẹp đã si mê không dời nổi bước chân.
Nàng ta lạnh lùng nhìn Thẩm Thiên, gương mặt vì đi đường quá nhanh nên hơi ửng hồng: “Ngươi chính là Thẩm Thiên, vị Thánh tử lấy được Côn Bằng pháp hoàn chỉnh kia?”
Trong lòng Thẩm Thiên thầm cảnh giác: “Đúng vậy, trưởng công chúa có gì chỉ giáo.”
Côn Ngọc chậm rãi gật đầu: “Nghe nói ngươi là đệ nhất mỹ nam tử Đông Hoang, giờ gặp mặt quả nhiên không phải lời đồn.”
Thẩm Thiên: ???
Vị công chúa này, chủ đề của cô hình như chuyển nhanh quá rồi!
Ngẫm nghĩ, Thẩm Thiên cười nói: “Trưởng công chúa quá khen, đấy chỉ là lời nói đùa của các huynh đệ Đông Hoang thôi.”
“Thẩm mỗ thì lại nghe nói trưởng công chúa dung mạo tuyệt thế, chính là tuyệt đại tiên tử của thế hệ trẻ tuổi Bắc Hải, hôm nay gặp nhau quả nhiên danh bất hư truyền.”
Có qua có lại mới toại lòng nhau, người ta khen ngươi đẹp trai, đáp lại một câu mỹ nhân cũng là lễ nghĩa cơ bản.
Mấy lời “khách sáo” của Thẩm Thiên vừa thốt ra khỏi miệng thì gương mặt vốn trắng nõn của Côn Ngọc đã trở nên ửng đỏ: “Ngươi thật sự cảm thấy ta dung mạo tuyệt thế sao?”
Gương mặt vốn lạnh lùng của nàng ta lộ ra nụ cười, trong nháy mắt trời đất giống như băng tan xuân về.
Côn Ngọc đáp xuống trước mặt Thẩm Thiên, cơ thể cao gầy chỉ thấp hơn Thẩm Thiên nửa cái đầu: “Đi, ta dẫn ngươi gặp phụ Vương.”
Nói xong, Côn Ngọc kéo tay Thẩm Thiên đi đến pháp khí hình côn đi thẳng đến Côn Vương điện.
Cùng lúc đó, trong bể cá lớn nào đó, cơ thể Côn Minh hơi run lên giống như mất đi thứ gì đó quan trọng.
Pháp khí hình côn dưới chân Côn Ngọc trông có vẻ rất bình thường nhưng thực sự là Thánh khí trung cấp, có lực phòng ngự cực mạnh.
Nếu khởi động pháp trận bên trong thậm chí có thể phóng thích ra được thủ đoạn 'Hư Không Ngưng Trệ', 'Hư Không Tránh Thoát' của riêgn Thái Hư Côn tộc, giảm tốc độ kẻ địch, ngăn cản truy sát của kẻ địch.
Trong rất nhiều quá trình lịch luyện nó đã từng giúp Côn Ngọc vượt qua nguy cơ.
Thẩm Thiên ngồi trên pháp khí này cảm giác rất thoải mái dễ chịu, hơn nữa tốc độ cũng không chậm.
Chỉ sau một chốc lát ngắn ngủi, hắn đã tới trước Côn Vương điện.
“Bẩm báo phụ vương, Thần Tiêu Thánh tử đã tới!”
Côn Ngọc đánh một pháp ấn vào trong Côn Vương điện, một khắc sau, cửa lớn Côn Vương điện từ từ mở ra, một con đường dài âm u xuất hiện.
Hai người thuận theo con đường này bay vào trong điện, một đại sảnh màu đen khổng lồ nhanh chóng xuất hiện.
Chương 583: Lựa chọn của Biên Tiên công chúa là đúng (3)
Trong đại sảnh có một nam nhân trung niên áo bào đen tản ra u quang nhàn nhạt.
Lão đứng chắp tay sau lưng như đang dung hợp hoàn toàn với hư không chung quanh, vạn pháp không dính lên thân, như tiên thiên bất bại đứng giữa trời đất.
Dù là Thẩm Thiên bây giờ tu vi đã tăng hơn trước rất nhiều nhưng khi đối mặt với người đàn ông này vẫn có thể cảm nhận được một sức ép thâm bất khả trắc, hoàn toàn không thể nào chống cự được.
Không hổ là tộc trưởng Thái Hư Côn tộc, quả nhiên cường đại.
Thẩm Thiên vô cùng lễ phép chắp tay hành lễ với Côn Thần Vương: “Vãn bối Thẩm Thiên gặp qua Côn Thần Vương.”
Thẩm Thiên, cuối cùng ngươi cũng đến rồi?
Cơ thể Côn Hư khẽ run lên, hơi chột dạ.
Vì sao Thẩm Thiên lại đi cùng Ngọc Nhi, không có chuyện gì xảy ra đấy chứ?
Nha đầu chết tiệt này chắc không làm chuyện gì kích động với Thẩm Thiên đâu nhỉ!
Kịch động kia thì được, nhưng loại kích động ấy thì không được đâu đấy!
Nhưng mà, nhìn hai đứa trẻ có vẻ rất hòa hợp.
Hẳn là không có mâu thuẫn gì với nhau đâu nhỉ!
Tim Côn Thần Vương đập mạnh, mặt không đổi sắc nhìn Thẩm Thiên: “Tốt lắm, Thần Tiêu Thánh tử, bổn vương đợi ngươi lâu lắm rồi.”
Nói xong, trên mặt Côn Thần Vương nở nụ cười xán lạn ấm áp.
Lão ôn hòa nói: “Thực không dám giấu giếm, bổn vương và lệnh sư là hữu hảo chí giao mấy trăm năm nay.”
“Vẫn luôn nghe Trương Thánh chủ nói Thánh tử là thiên kiêu mạnh nhất Thần Tiêu thánh địa vạn năm qua, bổn vương rất tò mò đối với Thánh tử!”
“Hôm nay gặp mặt, Thánh tử quả nhiên là rồng trong mọi người, nếu bổn vương có con cháu như ngươi thì tốt biết mấy!”
Không thể không nói người có thể lên làm tộc trưởng EQ đều không thấp.
Côn Thần Vương đường đường là một tồn tại cấp Thánh chủ vậy mà lại thân thiết với Thẩm Thiên như thúc bá cùng tông môn.
Trước lôi kéo làm quen, sau đó tâng bấc lên cao.
Hơn nữa còn dựa vào thân phận “Thánh giả” cao cao tại thượng để tâng bốc ngươi.
Côn Thần Vương này đã cho ngươi thể diện đủ lớn rồi, nếu như không được Thần Tiêu Thánh chủ nhắc nhở trước Thẩm Thiên còn định trả lại thẳng Côn Bằng pháp.
Dù sao trả lại Côn Bằng pháp bản thân Thẩm Thiên cũng có thể nhận được vận khí tăng cao.
Cho dù trả lại không cần bồi thường thì Thẩm Thiên cũng có lợi ích khác.
Tuy nhiên nếu Côn tộc đã bằng lòng tặng lại chút Tam Quang Thần Thủy thì chắc chắn Thẩm Thiên cũng sẽ không từ chối, dù sao thứ đồ chơi đó cũng khá quý giá.
Ánh mắt Côn Thần Vương sáng rực nhìn Thẩm Thiên: “Nếu Thánh tử đã tới thì bổn vương cũng không giấu diếm gì nữa.”
“Bổn vương nghe nói, Thánh tử có được Côn Bằng pháp bản đầy đủ ở Hỗn Độn Hải Vực.”
“Chắc hẳn Thánh tử cũng biết tầm quan trọng của Côn Bằng pháp đối với bổn tộc, bổn vương thay mặt toàn bộ Côn tộc cảm tạ Thánh tử đã trả lại truyền thừa.”
“Thánh khí cùng Tam Quang Thần Thủy bản nguyên đều đã chuẩn bị xong, không biết Thánh tử có thể thi triển trước ặmt bổn vương một lần không?”
“Nếu xác định Côn Bằng pháp của Thánh tử là bản hoàn chỉnh không thiếu sót, ta sẽ hai tay dâng chí bảo lên.”
Côn Thần Vương rất thẳng thắn, Côn Ngọc đứng bên hai mắt cũng tỏa sáng.
Nàng ta luôn nghe nói Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên là đệ nhất mỹ nam tử Đông Hoang, cũng là thiên kiêu mạnh nhất Đông Hoang.
Bây giờ dung mạo của hắn đúng là danh bất hư truyền, vậy thực lực của hắn thì sao?
Thẳng thắn mà nói Côn Ngọc rất tò mò về điều này, rất muốn được chiêm ngưỡng thử.
Nàng ta tuyệt đối không phải muốn mượn luận bàn để xảy ra tiếp xúc cơ thể gì đó, tuyệt đối không phải!
Côn Ngọc nhìn về phía Thẩm Thiên: “Bản công chúa cũng rất tò mò về Côn Bằng pháp, không biết Thánh tử có thể luận bàn cùng bổn công chúa một hai chiêu không?”
“Đương nhiên, bổn công chúa sẽ áp chế tu vi đến Kim Thân kỳ đỉnh phong, biết điểm dừng.”
“Thánh tử thấy thế nào?”
Luận bàn, đánh nhau?
Thẩm Thiên nhìn Côn Ngọc nhíu mày.
Hẳn là cô nàng Côn tộc này muốn ra oai phủ đầu với bổn Thánh tử?
Haha, nghĩ hay lắm.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên mỉm cười, bình tĩnh nói: “Kỳ thật, công chúa không áp chế tu vi cũng được.”
Dứt lời, khí thế trong cơ thể Thẩm Thiên chậm rãi phóng ra và dần dần nâng cao!
Dần dần, nụ cười trên gương mặt Côn Ngọc và Côn Hư khựng lại.
Cái này... mẹ nó, là Kim Thân kỳ à?
Lúc này Thẩm Thiên cũng không cố gắng che giấu tu vi của mình nữa, vì thế Côn Hư và Côn Ngọc đều có thể cảm nhận được hắn thật sự chỉ là Kim Thân kỳ.
Thế nhưng cường độ khí thế phát ra trên người Thẩm Thiên lúc này nào phải thứ mà Kim Thân kỳ có thể có được?
Có tu sĩ Kim Thân kỳ nhà ai mà lại có khí tức mênh mông bành trướng như vậy không?
Thẩm Thiên ngạo nghễ đứng đó, sau lưng hiển hiện dị tượng cự côn che cả bầu trời, có uy lực thôn phệ trời đất.
Loại uy thế này tuyệt đối đã ngấp nghé cánh cửa Thiên tôn, thậm chí Thiên tôn bình thường chưa chắc đã có thể có được uy áp bành trướng như vậy.
“Hẳn là, Thần Tiêu Thánh tử đã đạt tới cảnh giới Kim Thân Cửu Chuyển trước nay chưa từng có.”
Trong lòng Côn Hư nảy sinh ngàn vạn suy nghĩ khó mà bình tĩnh được.
Mọi người đều biết độ khó của Thần Ma Luyện thể vượt xa Kim Đan luyện khí.
Từ xưa đến nay thiên tài Kim Đan Cửu Chuyển không phải ít, Kim Đan Thập Chuyển như kiểu Tề Thiếu Huyền là dạng thiên kiêu cực kỳ hiếm nhưng cũng không phải không có.
Nhưng Thần Ma Luyện thể ngay cả Kim Thân Thất Chuyển trở lên cũng rất hiếm gặp, Kim Thân Cửu Chuyển trong truyền thuyết thì càng chưa từng nghe nói tới.
Chí ít trong vạn năm nay chưa từng nghe nói có vị thiên kiêu nào luyện thành công Kim Thân Cửu Chuyển chí cao vô thượng.
Cho dù là Bất Tử Hoàng Hậu, Hoang Thạch Đế quân năm đó cũng chỉ là “Cửu Chuyển hư hư thực thực”.
Còn chuyện họ có thật sự bước lên cấp bậc đó không chỉ có bản thân họ biết.
Chương 584: Nước biển hôm nay chua thật! (1)
Bỏ qua Kim Thân Cửu Chuyển không đề cập tới, Trung Châu đã từng xuất hiện khá nhiều thiên kiêu Kim Thân Bát Chuyển.
Chiến lực của họ có thể xưng là cực hạn của Kim Thân kỳ, nghịch phạt Tôn giả như giết chó.
Ngay cả luyện khí giả Kim Đan Cửu Chuyển gặp phải Luyện Thể giả Kim Thân Bát Chuyển cũng gần như không thể địch lại, sẽ thất bại trong thời gian ngắn.
Bởi vậy có thể suy luận rằng, cường giả đúc được Kim Thân Cửu Chuyển sẽ đáng sợ cỡ nào?
E là cho dù là Kim Đan Thập Chuyển cũng có thể nhanh chóng đánh bại.
Nhưng dù là Kim Thân Cửu Chuyển cũng không thể nào dựa vào Kim Thân kỳ để nghịch phạt Thiên tôn chứ!
Giữa họ cách nhau cả hai cấp bậc lớn đấy!
Huống hồ uy thế tản ra từ trong cơ thể Thẩm Thiên lúc này dù là trong Thiên tôn cũng không phải là yếu.
Theo như đánh giá của Côn Hư, Thiên tôn Hóa Thần trung kỳ thật ra cũng chưa chắc đã có khí thế cường hoành như Thẩm Thiên lúc này.
Đây tuyệt đối không phải khí thế Kim Thân Cửu Chuyển có thể có được, nghĩ lại vẫn thấy quá mức khoa trương.
Hẳn không phải là Kim Thân Thập Chuyển chứ? Hay là Thập Nhất Chuyển?
Chậc, kinh khủng vậy sao...
Chả trách Thần Tiêu Thánh chủ lại coi trọng tiểu tử này đến thế.
Nếu tiểu tử này hoàn toàn trưởng thành, cả ngũ vực đều sẽ run rẩy dưới chân hắn.
Lúc này, sự hâm mộ Côn Hư dành cho Thần Tiêu Thánh chủ đã đạt đến đỉnh cao chưa từng có.
Vì sao Côn tộc chúng ta lại không thể sản sinh ra loại quái vật như thế này?
Về phần Côn Ngọc, suy nghĩ trong lòng nàng ta không phức tạp như Côn Hư.
Nàng ta ngơ ngác nhìn Thẩm Thiên, cảm nhận áp lực từ khí tức mênh mông bành trướng kia, trong lúc nhất thời có chút thất thần.
Chỉ mới Kim Thân kỳ đã có uy thế đáng sợ như vậy, chiến lực đã gần đạt tới cấp Thiên tôn, đây là thiên phú đáng sợ đến chừng nào, thực sự nàng ta chưa từng bao ngờ nghe thấy.
Những kẻ được gọi là thiên kiêu trẻ tuổi ở Bắc Hải so với Thẩm Thiên, điểm nhan sắc không bằng, điểm thiên phú càng không cần phải để ý tới, giờ ngay cả chiến lực chắc cũng vượt xa mấy con phố.
Chả trách Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên lại thay lòng đổi dạ chuyển tình cảm sang Thẩm Thiên, điều này thật sự không thể trách nàng ấy.
Đúng là Thần Tiêu Thánh tử quá ưu tú, đệ đệ thua không oan đâu!
Đệ và Thẩm Thiên đứng cạnh nhau, phàm là giống cái có đầu óc bình thường đều sẽ không chọn đệ.
Không được!
Tuyệt đối không thể để Thần Tiêu Thánh tử có cơ hội tiếp xúc với Nhân Ngư công chúa nữa, nếu không ngay một chút cơ hội nhỏ nhoi đệ đệ cũng chẳng có được đâu.
Suy nghĩ trong đầu Côn Ngọc xoay chuyển nghĩ ra một cách để tác hợp cho Côn Minh và Nhân Ngư công chúa Ngọc Biên Tiên.
Đó chính là nàng ta phải cướp Thẩm Thiên trước, cắt đứt suy nghĩ của Ngọc Biên Tiên.
Chỉ cần Thần Tiêu Thánh tử kết đạo lữ rồi, dù Ngọc Biên Tiên có không cam tâm cũng chỉ có thể ngoan ngoãn trở về bên cạnh nhị đệ.
Đúng, chính là như vậy.
Vì hạnh phúc của đệ đệ, bổn công chúa bằng lòng hy sinh bản thân.
Không sai, đây chính là tình yêu thương chân thành nhất, dâng hiến vô tư nhất của một tỷ tỷ dành cho đệ đệ.
Tuyệt đối không phải vì bổn công chúa xao động tâm hồn, tuyệt đối không phải.
Nghĩ tới đây, Côn Ngọc cười nói: “Thánh tử không hổ là thiên kiêu mạnh nhất Đông Hoang, quả nhiên kinh tài tuyệt diễm, làm cho người ta rung động.”
“Nếu đã vậy bổn công chúa cũng không giả vờ nữa. Quyền cước không có mắt, Thánh tử cẩn thận.”
Nói xong, cơ thể và tinh thần Côn Ngọc khẽ động, cả người hóa thành một tia sáng màu xanh bắn về phía Thẩm Thiên, trên người chẳng biết từ bao giờ đã bao trùm một lớp chiến giáp màu lam nhạt.
Trên chiến giáp này khắc rõ trận văn vô cùng huyền diệu, lờ mờ tương hợp với hư không, biến hóa không gian xung quanh thành đồ dùng của bản thân.
Nhưng lúc Côn Ngọc tới gần Thẩm Thiên thì Thẩm Thiên liền cảm nhận rõ sự áp chế của hư không đối với mình.
Đây là Hư không lĩnh vực, có thể nói tác chiến với Côn tộc trong lĩnh vực này tốc độ sẽ bị hạn chế đến cực hạn.
“Thánh tử, ra chiêu đi!”
Đại Bắc Minh Quyền!
Lời vừa dứt Côn Ngọc đã xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên, đôi bàn tay trắng như phấn xiết chặt đánh về phía Thẩm Thiên.
Nắm đấm của nàng ta trông thì trắng trắng mềm mềm, lại ẩn chứa sức mạnh to lớn vô cùng đáng sợ, khiến hư không dưới đáy biển đều rạn nứt, vết nứt hư không màu đen dần lan rộng ra.
Càng khó chơi hơn nữa là, quyền pháp của Côn Ngọc dường như ẩn chứa sức hấp dẫn mãnh liệt, níu giữ khiến Thẩm Thiên không thể nào tránh né.
Phối hợp với trận pháp mang tính hạn chế trên giáp trụ của nàng ta năng lực khống chế thực sự tăng lên rất nhiều.
Rõ ràng, mặc dù thời gian Côn Ngọc đột phá Thông Thần cảnh không dài nhưng chiến lực không hề kém gì Thiên tôn bình thường.
Nếu nói trước khi Côn Ngọc đột phá Thông Thần cảnh, chiến lực thực sự không chênh lệch với Côn Minh bao nhiêu.
Vậy thì Côn Ngọc lúc này, mười mấy Côn Minh cùng xông lên cũng chỉ có thể bị đánh, bị “thiết quyền” của tỷ tỷ đánh điên cuồng tê cả người.
...
Quả nhiên rất mạnh!
Trong lòng Thẩm Thiên thầm líu lưỡi, thẳng thắn mà nói Côn Ngọc gây cho hắn áp lực không nhỏ.
Nếu như nói sức chiến đấu của Thiên tôn bình thường lúc vừa đột phá chỉ có 6000, như vậy Côn Ngọc lúc này đã biểu hiện chiến lực ít nhất từ một vạn trở lên.
Nữ nhân này kinh khủng quá đi.
Thẩm Thiên hít sâu một hơi, Hoàng Kim Thần Dực màu vàng mở ra sau lưng, Nhất Nguyên Trọng Thủy cũng bao trùm lên hai nắm đấm của mình.
Vàng bạc cùng sáng, rất là hoa lệ.
Rầm!
Sâu trong biển cả vang lên âm thanh như sấm rền.
Nắm đấm đụng vào nhau, sức mạnh đột ngột hóa thành sóng lớn.
Nơi nắm đấm của hai bên va chạm giao không, hư không trực tiếp hóa thành bột mịn, sau đó bị loạn lưu màu đen cuốn đi.
Thân hình Thẩm Thiên bị đánh lui bay xa hơn mấy chục trượng, nnnt bao trùm lấy quyền phải chấn động mạnh.
Ban nãy hình như đã đụng phải một ngọn núi lớn dưới đáy biển!