Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 199



“Hời to rồi, lần này hời to rồi!”

Trên mặt Thẩm Thiên nở nụ cười rất xán lạn, trong lòng đang ôm một chiếc lá trà như khay ngọc chiếu sáng rực rỡ.

Đúng vậy, đó là phiến lá vô thượng trên đỉnh Ngộ Đạo Trà thụ, nó đã bị tên Thẩm Thiên này hái được.

Không ai biết phiến lá này trân quý chừng nào nhưng rõ ràng cho dù là Tiên nhân thật sự cũng sẽ động lòng với thứ chí bảo này.

Ba người thh nhìn lá trà trong lòng Thẩm Thiên, rõ ràng cũng vô cùng rung động, ánh mắt không cách nào dịch chuyển khỏi nó.

Bọn họ không phải đã dấy lên lòng tham mà vì lá cây này quá mức siêu phàm, cho dù chỉ vừa nhìn một cái cũng có thể nảy sinh ra sức hấp dẫn to lớn, khó mà tự kềm chế.

“Tề huynh, Vương huynh, tiểu Ô, đây là phần của mọi người.”

Thẩm Thiên thu hồi chiếc lá vô thượng, lấy từ trong nhẫn chứa đồ ra ba cái bình nhỏ, đưa cho mọi người.

Trong mỗi cái bình nhỏ đều chứa ba phiến lá Ngộ Đạo Trà màu bạc và mấy chục lá Ngộ Đạo Trà bình thường chưa trưởng thành.

Trong nháy mắt mở nắp ra, mùi vị trà có thể ngửi thấy rõ ràng xung quanh khiến tâm cảnh của người ta thanh thảng, tiến vào trạng thái gần như “minh ngộ”.

Tề Thiếu Huyền cầm bình nhỏ trong tay cảm thấy cái bình rõ ràng trông rất nhẹ nhưng lúc này lại nặng như Thái Sơn.

Y cười khổ lắc đầu: “Đây là chiến lợi phẩm của Thẩm huynh, Tề mỗ sao có thể chiếm không được?”

Vương Thần Hư mặc dù ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm ba cái bình nhỏ, nhưng cũng không cam chịu yếu thế: “Ngay cả tên nhãi này còn thấy ngại, Vương mỗ càng không thể nhận không thứ chí bảo này.”

Ngao Ô thì lại có cái nhìn rất thoáng: “Thẩm Thiên ca ca, những lá trà này ta nhận, để ta bảo phụ vương đem bảo bối đổi với huynh nhé!”

Đây chính là thái tử Long hoàng được sủng ái nhất nên có quyền được tùy hứng.

Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Các vị không cần khách khí, cũng trách Thẩm mỗ trước đó hái Long Nguyên quả quá mạnh báo khiến cho Ngộ Đạo Trà thụ đều bị dọa chạy hết.”

“Lúc đầu nếu trà thụ không trở lại dưới lòng đất hết thì hẳn mọi người cũng có thể thu hoạch được không ít lá Ngộ Đạo Trà.”

“Cho nên Thẩm mỗ chỉ tặng mọi người chút tâm ý, mọi người mọi người không cần khách khí.”

Nhìn đi nhìn đi, nhìn lời giải thích mới khéo léo làm sao.

Lời của Thẩm Thiên khiến cả ba người đều vô cùng cảm động.

Đây mới thật sự là người khiêm tốn! Có được người bạn như vậy còn cầu mong gì hơn!

Dưới sự kiên trì của Thẩm Thiên, ba người đành bất đắc dĩ nhận lá Ngộ Đạo Trà của mình.

Cùng lúc đó, trong lòng ba người đều âm thầm thề, đời này kiếp này chỉ cần còn sống, nhất định phải trả ân tình của Thẩm huynh!

Đương nhiên, nhân tình này có cơ hội trả hay không...

Chỉ có trời mới biết.

Còn chuyện rốt cuộc bản thân Thẩm Thiên có được bao nhiêu lá Ngộ Đạo Trà thụ thì ba người đều rất sáng suốt không hỏi tới.

Thứ nhất đề tài này hơi nhạy cảm, để tránh hiềm nghi thì không nên tùy tiện hỏi tới.

Thứ hai ba người đều đoán nếu thật sự hỏi được kết quả thì chắc chắn bản thân sẽ bị đả kích rất thê thảm.

Nếu đã như vậy chi bằng kiềm chế hiếu kỳ trong lòng, đừng tự gây vạ cho mình.

Hai cây thần thụ đều chìm vào lòng đất biến mất không thấy đâu nữa, trận vực m Dương Lưỡng Nghi Nhãn cũng bắt đầu thu liễm dần.

Ánh trăng tròn chiếu rọi cả một vùng trời đất khiến nó trở nên lạnh lẽo hoang vu.

Dù là ai nhìn thấy mảnh đất này tuyệt đối cũng khó có thể tưởng tượng được chỉ một khắc trước nơi đây còn có tạo hóa lớn lao, có hai cây thần thụ vô thượng cắm rễ.

“Giờ chúng ta đi đâu?”

Vương Thần Hư nhìn Thẩm Thiên, trên mặt đầy vẻ hiếu kỳ.

Thẩm Thiên hơi híp mắt giống như đang rất dễ chịu vậy.

Cảm giác vận khí tăng lên thật là dễ chịu, giống như đi nghe hát vậy, còn thoải mái hơn được mát xa.

Hắn liếc nhìn Tề Thiếu Huyền, Vương Thần Hư và Ngao Ô, cười nói: “Lần này thí luyện ở Long đảo chúng ta đã có thu hoạch tương đối khá rồi, giờ các Long tộc khác đều núp trong ổ không ra khỏi cửa, cũng rất khó tìm thêm được cơ duyên khác.”

“Chi bằng nhân lúc lá Ngộ Đạo Trà thụ này vừa hái còn tươi rói, chúng ta quay về Trường Sinh bí cảnh pha hai chén Ngộ Đạo Trà uống thử đi.”

“Như vậy cũng có thể để Vương huynh tham ngộ thêm Trường Sinh kinh, tranh thủ bù đắp lại thọ nguyên kia.”

Mắt Vương Thần Hư sáng lên: “Thẩm huynh nói đúng!”

Ngộ Đạo Trà không chỉ có thể nâng cao ngộ tính vĩnh viễn cho tu sĩ mà khoảnh khắc khi vừa uống nước trà, hiệu quả cũng cao hơn gấp bội.

Rất nhiều ngộ tính vốn là tồn tại siêu phàm, thậm chí có thể rơi vào trạng thái đốn ngộ ngay sau khi uống Ngộ Đạo Trà, đến lúc đó ngộ tính sẽ tăng lên gấp mười lần trở lên.

Mặc dù loại trạng thái này sẽ không kéo dài quá lâu nhưng cũng đủ để Vương Thần Hư nâng cao tạo nghệ trong “Bất Tử Trường Xuân kinh”.

Nghĩ tới đây, Vương Thần Hư vội vàng lấy từ trong túi ra hai gói thuốc nhỏ khác nhau.

Hắn ta hưng phấn nói: “Đây là huyết tham, cẩu kỷ, tang thậm và hoàng tinh ba ngàn năm Vương mỗ đã cất giữ được, nếu Thẩm huynh không chê có thể ngâm cùng với Ngộ Đạo Trà.”

Khóe miệng Thẩm Thiên hơi giật giật, cười nói: “Khụ khụ, những thứ này Vương huynh nên giữ lại bồi bổ cho mình đi!”

Đùa à, bổn tọa được gọi là Thần Tiêu tiểu cương pháo, cần mấy thứ đồ chơi này đấy à?

Thêm mấy thứ này vào trong Ngộ Đạo Trà, khẩu vị cũng nặng quá rồi đấy!

Ngươi coi đây là Nhân Sâm Ngũ Bảo trà à?

...

Sau khi xác định rõ hành trình, nhóm Thẩm Thiên vào trong Trường Sinh Bí cảnh, bắt đầu chuẩn bị ngâm Ngộ Đạo Trà.

Ngộ Đạo Trà là kỳ trân vô thượng, nhất là những lá Ngộ Đạo Trà Thẩm Thiên mới hái này, lá nào lá nấy đều là lá trừ cực phẩm lâu năm.

Cho dù là những lá trà bình thường đạo vận không trọn vẹn nhưng nếu lưu truyền đến những động thiên, phúc địa cũng có thể khiến rất nhiều Tôn giả điên cuồng tranh đoạt.

Đó là đừng nói những lá Ngộ Đạo Trà thụ màu bạc trưởng thành này, đây chính là thánh phẩm trong linh dược của trời đất.



Chương 567: Những nhân tộc này cuối cùng cũng đi hết rồi! (2)

Ngoại trừ kẻ giàu có vận khí lớn như Thẩm Thiên thì khắp Đông Hoang, thậm chí là khắp ngũ vực chỉ e không có mấy người có thể tùy tiện đem loại trà này ra chiêu đãi bằng hữu như hắn.

Dù sao giá của một lá Ngộ Đạo Trà thụ cũng khiến vô số Tôn giả đem hết gia tài của mình ra cũng không mua được.

Thẩm Thiên không có thói quen uống trà, bởi vậy trong nhẫn chứa đồ không có trà cụ thượng đẳng nào.

Vương Thần Hư mặc dù uống trà mỗi ngày nhưng tên này toàn uống Ngũ Nảo trà, vừa lấy trà cụ ra thì khắp Trường Sinh Bí cảnh đều tràn ngập mùi cẩu kỷ.

Cuối cùng, vẫn là Tề Thiếu Huyền cống hiến ra một bộ trà cụ cấp linh khí cực phẩm màu tím.

Tuy là trà cụ cấp linh khí cực phẩm nhưng về lý thuyết cũng hoàn toàn không xứng với Ngộ Đạo Trà cấp bậc này, e là chỉ có Thánh khí mới xứng.

Nhưng lúc này không có trà cụ khá thay thế, cũng chỉ đành lấy lui làm tiến thôi.

Lá trà, trà cụ đều có rồi, tiếp theo chính là nước để pha trà, thứ này cũng vô cùng quan trọng.

Càng là nước linh tuyền cực phẩm giàu đạo vận thì càng có thể kích thích được toàn bộ dược hiệu của Ngộ Đạo Trà dưới sự thôi động của lonh hỏa.

Loại nước linh tuyền này nói thẳng ra là không dễ tìm.

Cuối cùng Thẩm Thiên cũng lười mày mò nên lấy thẳng ra một cân Niết Bàn Thánh dịch.

Mặc dù biết đem Niết Bàn Thánh dịch màu trắng bạc này ra pha trà thì Thẩm Thiên cũng không biết sẽ pha được trà xanh hay trà sữa, nhưng đồ tốt cứ đem phối chung với nhau thì chí ít cũng sẽ cao cấp hơn, đem ra chiêu đãi đám Tề Thiếu Huyền cũng coi như đủ nể mặt đám rau hẹ này!

Sự thật cũng đúng như Thẩm Thiên đã dự đoán, lúc đem Niết Bàn Thánh dịch màu trắng bạc này ra pha Ngộ Đạo Trà, sắc mặt ba người Tề Thiếu Huyền càng trở nên vô cùng kỳ quái.

Hình như là cảm động, cũng lại có vẻ kinh hãi.

Kể ra thì Niết Bàn Thánh dịch Phệ Tiên đằng và lá Ngộ Đạo Trà thụ này đều là chí bảo quý giá nhất ngũ vực.

Bọn họ đem chúng ra nấu chung loạn xạ thế này thật sự không lãng phí của trời đấy chứ?

Quả nhiên kẻ có tiền như Thẩm huynh luôn tùy hứng...

Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, uống Ngộ Đạo Trà của người ta thì đương nhiên Tề Thiếu Huyền, Vương Thần Hư và Ngao Ô đều không tiện nói mấy lời thô lỗ.

Tuy nhiên mặc dù phương thức pha trà rất kỳ lạ nhưng khi Thẩm Thiên đem Nam Minh Ly hỏa thôi động đến cực hạn để Niết Bàn Thánh dịch sôi ùng ục, lá Ngộ Đạo Trà cũng bắt đầu nở ra.

Những chiếc lá màu bạc trong Niết Bàn Thánh dịch sôi trào kia đã thỏa thích phóng ra đạo vận của bản thân.

Tổng cộng Thẩm Thiên thả vào bốn lá Ngộ Đạo Trà thụ, chúng lần lượt hiện ra bốn hình tượng đỉnh, chuông, kính, mâu.

Sau khi nước trà sôi, bốn lá trà kia lơ lửng giữa không trung, lờ mờ ngưng tụ ra từng đạo pháp tắc ẩn chứa ảo diệu vô thượng.

Nếu đám Thẩm Thiên có hứng thú uống nước trà này, chuyên tâm cảm ngộ những pháp tắc này, thậm chí có thể sẽ nắm bắt được vào mảnh vỡ pháp quyết tuyệt thế thời kỳ Thượng cổ, hồi phục được vài sát pháp cấm kỵ thượng cổ nào đó.

Đương nhiên, so với những bí pháp đại đế đã bày ra sẵn, giá trị của bản thân những pháp quyết này cũng hơi thua chị kém em một chút.

“Lần này Vương mỗ nhất định phải luyện Trường Xuân kinh đến đại thành!”

Vương Thần Hư uống một ngụm Ngộ Đạo Trà, cảm thấy vô cùng cổ quái.

Có chút chua, có chút ngọt, khá nóng, lại mang theo chút mùi trà nhàn nhạt, cảm giác rất phong phú, cấp độ cảm giác vô cùng sung mãn...

Cùng lúc đó, một năng lượng vô cùng bành trướng thuận theo kinh mạch của Vương Thần Hư vọt đi khắp các nơi trong cơ thể hắn ta.

Đó là dược lực của Niết Bàn Thánh dịch, nó cảm nhận được thận tinh hao tổn, tiên thiên thọ nguyên thiếu thốn của hắn ta nên đang tự giác bổ sung tuổi thọ của hắn ta.

Còn một cỗ sức mạnh huyền bí khác thì thuận theo thần mạch của hắn ta tràn vào hồn hải của Vương Thần Hư.

Đó là hiệu quả đặc biệt của lá Ngộ Đạo Trà thụ, có thể giúp ngộ tính của Vương Thần Hư tăng lên gấp mấy lần trong thời gian ngắn, thậm chí là mấy chục lần.

Trong khoảng thời gian này, dù Vương Thần Hư lĩnh hội công pháp gì cũng đều thu hoạch được them gấp mấy chục lần.

Cho dù sau khi khoảng thời gian này qua đi, ngộ tính của hắn ta cũng tăng mãi mãi lên khá nhiều.

Và điều này cũng chính là hiệu quả được người đời coi trọng nhất của lá Ngộ Đạo Trà thụ.

“Hương vị thế nào?”

Hai mắt Thẩm Thiên nhìn chằm chằm Vương Thần Hư, dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn pha trà.

Vương Thần Hư uống rồi chứng tỏ trà pha như vậy không sao, nhưng có phải khó uống lắm không? Thẩm Thiên thật sự cũng không dám uống lung tung.

Vương Thần Hư khép hờ mắt nhìn có vẻ rất dễ chịu, hắn ta mỉm cười si mê nói: “Hương vị ư? Hì hì, một chén nâng cao tinh thần, hương vị cực ngon.”

Dứt lời, Vương Thần Hư tự rót cho mình một ly nữa, chắp miệng chẹp chẹp.

Thẩm Thiên dở khóc dở cười: “Ngon... ngon thì huynh uống nhiều một chút, Tề huynh, Tiểu Ô, mọi người cũng uống đi.”

Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô liếc nhìn nhau, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ rót một chén, sau đó nhắm mắt lại rót thẳng vào miệng mình.

Ưm?

Ôi chao, mùi vị cũng không tệ!

Cảm thấy hơi thơm thơm, ngọt ngọt, tê tê, cảm giác nổ tung trong miệng.

Cùng với cảm giác nổ tung ấy, năng lượng nhục thân và năng lượng tinh thần đều đột phá khiến người ta không tự kìm chế được.

Thậm chí Tề Thiếu Huyền cảm thấy thời khắc này dường như mình đã hòa thành một thể với trời đất, tiến vào một cảnh giới kỳ diệu không thể nào miêu tả được.

Y có thể cảm nhận được đạo của bản thân đã trở nên cực kỳ rõ ràng, công pháp trước đây tu luyện đều trưng ra trước mắt đồng thời cũng có thêm rất nhiều cảm ngộ mới.

Sauu lưng y có thể nhìn thấy Tử Khí Đông Lai ba vạn trượng.

Trong tử khí vô biên đó có thiên bằng vỗ cánh bay, có Thần long ngao du chín tầng mây.

Dị tượng càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng khổng lồ, thậm chí ngay cả mỗi tấc chi tiết cùng đều trở nên càng ngày càng chân thực.

Trên đỉnh đầu y, Nguyên Anh tử sắc kia cũng dần lớn lên, điều đó cũng chứng tỏ tu vi của Tề Thiếu Huyền đang nhanh chóng tăng lên, kinh thế hãi tục.

Còn về phần Ngao Ô sau khi uống xong một tách Ngộ Đạo Trà, cả cơ thể bé nhỏ liền nhẹ nhàng bay lên.

Cậu ta siết chặt nắm đấm, bắt đầu đấm ngay tại chỗ, dáng vẻ của cậu ta lúc ấy thật uy phong.



Chương 568: Những nhân tộc này cuối cùng cũng đi hết rồi! (3)

...

Thấy đồng bọn đều hưng phấn như vậy, Thẩm Thiên cũng không khách khí.

Hắn rót một chén trà chậm rãi uống thì cảm thấy nhục thân lập tức trở nên vô cùng ấm áp.

Tân Hỏa luyện thể thuật, Ngũ Hành chi lực đều đang điên cuồng cướp đoạt sức mạnh của nbtt đồng thời luyện hóa thành năng lượng đồng nguyên.

Còn khí hỗn độn trong đan điền của hắn lúc này thì khá bình tĩnh và chết lặng, không có ý định cướp đoạt Niết Bàn Thánh dịch này.

“Không biết từ lúc nào mà khí hỗn độn này đã biến thành của mình.”

“Đúng là ở cũng không được, đuổi đi cũng không được!”

“Cứ để nó ở trong cơ thể như vậy thật sự khiến người ta khó mà cảm thấy an toàn.”

Thẩm Thiên tự lẩm bẩm, dù sao sự đáng sợ của khí hỗn độn mọi người đều biết, ngay cả Thánh giả cũng không dám phớt lờ.

Giờ thu hoạch của Thẩm Thiên ở Hỗn Độn Hải Vực phong phú như vậy, lỡ như khí hỗn độn này bùng nổ thì chẳng phải cơ thể của hắn sẽ chết ở hải vực này sao?

Vậy há chẳng phải tai họa tiềm tàng à?

Không được, lần này sau khi hỗn độn khí của Long đảo mở ra phải trở về thành Cực Lạc một chuyến.

Ít nhất phải cẩn thận sắp xếp lại tất cả những bảo bối trên người này rồi hẵng tính.

Ừm...

Hình như mình vô tình dựng lên cho mình cái gì đó.

Nguy rồi!

...

Sau khi người ta uống Ngộ Đạo Trà đều rơi vào cảm ngộ cấp độ sâu.

Tu vi Tề Thiếu Huyền tăng cao, tiện thể len lén nhìn Bất Tử Trường Xuân kinh, lén học môn bí pháp dưỡng sinh này.

Còn Vương Thần Hư thì nằm sấp trước thần bia Huyền Vũ, không ngừng co rụt đầu cố gắng luyện thành Bất Tử Trường Xuân kinh.

Chỉ có như vậy, hắn ta mới có thể hoàn toàn thoát khỏi cục diện khó xử “mệnh không đủ khắc”!

Trong quá trình hài hòa và phong phú này, thời gian chậm rãi trôi qua, đảo mắt kỳ hạn ba tháng mở ra của Long đảo đã đến.

Đám Thẩm Thiên đã sớm canh sẵn ngoài Long Thần đảo, đợi khí hỗn độn mở ra.

Dù sao giờ cũng đã cách lúc Hỗn Độn Hải Vực mở ra bảy tám tháng rồi.

Nếu không kịp lần mở cửa này, muốn chờ đến lần sau thì lại kéo dài thêm ba tháng nữa.

Đến lúc đó sẽ cách thời gian Hỗn Độn Hải Vực hoàn toàn đóng cửa không xa, lỡ như không may lại lạc đường một thời gian nữa thì tất cả mọi người đều xong đời.

Mọi thứ ổn thỏa rồi, rút lui sớm một chút, xuất phát đến khu vực an toàn thôi.

Roẹt!

Dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, cuối cùng khí hỗn độn cũng chậm rãi mở ra.

Bốn người lần lượt hóa thành lưu quang bắn ra khỏi Long Thần đảo, sau lưng là những ánh mắt vui sướng.

Những ánh mắt ấy đến từ cự long trên đảo: Đám nhân tộc này cuối cùng cũng đi rồi.

Trong khu vực trung tâm của đảo bỗng nhiên vang lên một tiếng thở dài.

Tiếng thở dài ấy giống như vang lên từ vạn năm trước...

Lồng khí màu trắng xám khép lại, Long Thần đảo khổng lồ một lần nữa biến mất trong khí hỗn độn.

Đám Thẩm Thiên nhìn nhau, trên mặt lộ ra nụ cười ngầm hiểu.

Lần này mặc dù ở lại trên Long Thần đảo ròng rã sáu tháng nhưng so với những gì họ thu hoạch được thì tất thảy đều đáng giá.

Không kể đến Long Nguyên Quả, Ngộ Đạo Trà, chỉ riêng môn truyền thừa “Bất Tử Trường Xuân kinh” kia cũng đủ để tăng nội tình của họ, thậm chí cũng có lợi ích rất lớn đối với tông môn đứng sau họ.

Nên biết vì Tề Thiếu Huyền tìm được bán bộ Niết Bàn Đế kinh mà vô số tiền bối của Tử Phủ Thánh địa đang kéo dài hơi tàn đã gắng gượng được thêm lần nữa.

Và tầm quan trọng của “Bất Tử Trường Xuân kinh” này không hề kém Niết Bàn Đế kinh bao nhiêu, thậm chí ở một mức độ nào đó mà nói, tính thực dụng còn lớn hơn.

Vì ở giới Tu tiên, thiêu đốt thọ nguyên cũng chính là vì công pháp bộc phát bản nguyên sinh mệnh thật sự quá nhiều.

Tìm được công pháp này, tùy tiện tìm vài công pháp bạo gan tu luyện, lúc gặp phải cường địch cũng có thể có thêm một hai con át chủ bài.

Đương nhiên, vẫn là Vương Thần Hư sau khi đạt được công pháp này là có thu hoạch rõ ràng nhất.

Mặc dù bây giờ trông Vương Thần Hư là có vẻ yếu nhất nhưng Thẩm Thiên tin chỉ cần cho hắn ta chút thời gian điều dưỡng, hắn ta sẽ nhanh chóng một lần nữa trở thành nam tử tinh tráng long tinh hổ mãnh.

Dù sao khắc mệnh cũng không phải tay nghề truyền thống, không khó chữa đến vậy.

Chỉ cần về sau tên này học thêm về khắc mệnh, thọ nguyên bị tiêu hao hẳn có thể nhanh chóng bù đắp lại.

Tề Thiếu Huyền nói: “Nếu Thẩm huynh quyết định về thành Cực Lạc nghỉ ngơi điều dưỡng trước, vậy bọn ta cũng đi theo Thẩm huynh cùng quay về!”

Mọi người đã ở trong Hỗn Độn Hải Vực hơn tám tháng, đã thu hoạch tương đối khá rồi.

Hơn nữa lúc này mọi người đã tiến sâu vào Hỗn Độn Hải Vực, là khu vực có nguy hiểm khá lớn.

Nếu lỡ như gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, bị nhốt trong hải vực, mấy tháng còn lại chưa hẳn đã đủ để kịp trốn ra.

Nếu đã vậy chẳng bằng biết đủ, quay về thành Cực Lạc nghỉ ngơi điều dưỡng trước rồi quay ra vùng ngoài hải vực tìm kiếm.

Dù cơ duyên có tốt mấy thì phải có mạng để dùng mới có ý nghĩa.

...

Sau khi mọi người thương lượng xong đều quyết định tạm thời theo Thẩm Thiên về thành Cực Lạc nghỉ dưỡng trước.

Đương nhiên, nói là nói thương lượng thực ra là tin tưởng Thẩm Thiên vô điều kiện, dù sao biểu hiện của Thẩm Thiên cũng đã chinh phục được ba huynh đệ này.

Đi theo Thẩm huynh có thịt ăn, đã trở thành sự ăn ý mà ba người “ngầm hiểu với nhau” rồi.

Thần Tiêu Thánh tử mới là u hoàng lớn nhất của ngũ vực này!

Tu vi của bốn người đều là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ bên từ sâu trong Hỗn Độn Hải Vực trở về cũng rất nhanh.

Mấy ngày sau, hàng rào đại trận hỗn độn khổng lồ bao phủ toàn bộ Hỗn Độn Hải Vực, từ phía xa nhìn tới cũng có thể thấy nó đang tản ra khí tức to lớn.

Xuyên qua màng đại trận hỗn độn có thể lờ mờ nhìn thấy rất nhiều bóng dáng đang chờ ở biên giới của kẽ hở, đó căn bản đều là những Hải yêu trên năm trăm tuổi.