Lâm Tố Vãn vừa truyền tin xong cho Thẩm Hoài Hi, quay đầu lại nhìn hai gã tu sĩ nam đang ngồi điều tức, bèn bĩu môi khinh bỉ.
Hai người đó vốn là tán tu do Lâm Hướng Thiên nuôi dưỡng, đan d.ư.ợ.c tu luyện hằng ngày đều do ông ta cung cấp. Đổi lại, bọn họ phụ trách giúp ông thu thập linh thảo và xử lý mấy việc vặt.
Lần này, Giả Tú Xuân mượn danh Lâm Hướng Thiên ra lệnh cho hai người đuổi g.i.ế.c Giang Nguyệt Bạch, tuyệt đối không thể để nàng sống sót quay về tông môn.
Không ngờ hai tên phế vật tu đến Luyện Khí tầng chín lại không đ.á.n.h nổi một con hổ yêu bậc tám.
Lâm Tố Vãn tức đến suýt c.h.ử.i nhưng giờ nàng ta biết kiềm chế, việc chưa thành thì chưa nên đắc tội người khác.
Hai gã kia điều tức xong thì mở mắt, nàng ta lập tức bước tới, nôn nóng hỏi: “Đã ba ngày rồi, có nên qua đó xem không? Nhỡ đâu con nhỏ đó lấy được bảo vật trong động phủ rồi chuồn mất thì sao?”
Nàng ta biết rõ hai người đó không chỉ muốn g.i.ế.c Giang Nguyệt Bạch, mà còn mơ mộng chiếm bảo vật trong động phủ kia.
Tên trầm ổn hơn là Trình Hùng lên tiếng: “Con hổ yêu đó quá dữ. Chúng ta diệt được mười con lệ quỷ, còn đ.á.n.h nó trọng thương, thế là đã giỏi lắm rồi. Bây giờ mà qua, chẳng khác gì làm áo cưới cho con nhóc kia.”
Tên mặt đen, Tào Tranh cũng gật đầu: “Đúng thế. Ta xem qua rồi, trong động phủ không có đường ra khác. Chờ con hổ yêu và con nhỏ đó lưỡng bại câu thương, lúc ấy chúng ta ra tay cũng chưa muộn.”
Lâm Tố Vãn lòng nóng như lửa đốt, trong lòng cứ thấy bất an Giang Nguyệt Bạch số lúc nào cũng may mắn, lần này chắc cũng chẳng dễ c.h.ế.t đâu.
“Dù vậy đi nữa, ba ngày là quá lâu rồi. Ít nhất cũng nên qua xác nhận. Hai người đâu có vào trong động phủ xem, sao biết chắc không có lối ra khác?”
Hai gã liếc nhau, cảm thấy nàng nói có lý.
Trình Hùng gật đầu: “Được rồi. Ngươi ở đây đợi, bọn ta qua xem thử.”
Lâm Tố Vãn đảo mắt: “Không sao, ta sẽ không kéo chân hai người đâu.”
Hai gã nhìn nàng sâu một cái, ánh mắt lạnh lẽo như giấu d.a.o. Nếu không phải nàng là hậu nhân của Lâm Hướng Thiên, e đã sớm bị g.i.ế.c.
Trình Hùng và Tào Tranh ẩn khí tức, lại lặn xuống nước tiến vào động phủ.
Hai cái đầu vừa ló lên bên bờ hồ trong động thì — véo! — một cây kim vàng nhỏ bay thẳng đến.
Thấy chỉ là vật thường, Tào Tranh nghiêng đầu tránh, Trình Hùng thì phát hiện trong đó có pháp lực, mặt liền biến sắc, kéo Tào Tranh chui ngược xuống nước.
Vù vù vù!
Kim châm nổ tung, b.ắ.n ra dày đặc như mưa hoa lê.
Hai người trong nước chẳng khác nào tấm bia sống, toàn thân bị ghim chi chít như con nhím. Tưởng chỉ là kim bình thường, ai ngờ châm nhập thể thì hóa thành sét, giật đến run bần bật, đau đến c.h.ế.t đi sống lại.
Vất vả lắm mới ngoi lên khỏi mặt nước, vừa nhìn đã thấy xa xa một người một hổ đang chiến đấu kịch liệt — hóa ra họ bị vạ lây.
“Má ơi! Đây là pháp thuật gì mà khủng khiếp thế!” Tào Tranh run giọng.
Trình Hùng cau mày: “Hình như… là Phong Mang Quyết - thuật trừ sâu khi trồng linh điền.”
Tào Tranh suýt hét: “Cái gì?! Pháp thuật… trồng rau?? Anh chắc chứ?!”
Trình Hùng không đáp, chỉ nấp vào góc tối quan sát.
Gầm!!
Hổ yêu thịnh nộ, tung sát chiêu. Gai đất dựng lên như sóng thần, trùng trùng điệp điệp, che kín cả mặt hồ.
Dù từng thấy chiêu này, hai người vẫn toát mồ hôi lạnh uy lực thật khủng khiếp.
Đối mặt với thế công ấy, Giang Nguyệt Bạch chẳng hề hoảng sợ, thu lại thương đổi thành đao.
Hai thanh đao trong tay nàng xoay người như cơn lốc, c.h.é.m thẳng vào đợt gai đất tràn đến. Đao quang giao nhau tóe lửa, tia sáng rực trời.
Những gai đất mà ngay cả pháp kiếm phẩm bát cũng không c.h.é.m nổi, dưới đao phong của nàng bị cắt nát từng tấc, bay tán loạn.
Thiếu nữ tung mình, hai đao c.h.é.m xuống như sét nổ.
Phập!
Tiếng kêu t.h.ả.m của hổ yêu vang vọng, m.á.u b.ắ.n tung tóe. Con hổ yêu bậc tám ngã xuống, c.h.ế.t dưới đao nàng.
Tào Tranh trố mắt, môi run run:
“Ca… cái này… mình có đ.á.n.h lại không?”
Trình Hùng cũng sững người. Hai lần trước gặp Giang Nguyệt Bạch, nàng toàn hoảng loạn bỏ chạy, khiến họ nghĩ nàng chỉ là phế vật.
Giờ thấy nàng c.h.é.m hổ yêu như c.h.ặ.t dưa, mới hiểu sức mạnh cách biệt cỡ nào.
“Rút lui!” Trình Hùng quyết đoán chọn giữ mạng.
“Hai vị đây là mún rút đi đâu?”
Giọng nữ lạnh như băng vang lên ngay sau lưng. Hai người tái mặt, toan bỏ chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xoẹt!
Tia sáng bạc lướt qua, họ lăn lộn tránh, chật vật đứng dậy.
Giang Nguyệt Bạch đứng bên bờ hồ, hai đao trong tay, cười mà mắt không cười: “Còn chưa cảm ơn hai vị đã giúp ta đ.á.n.h con hổ trọng thương. Sao vội đi thế? Chẳng phải người ta nói ơn nhỏ phải báo bằng suối nguồn sao?”
Trình Hùng cảnh giác: “Bọn ta chỉ nhận tiền làm việc, không muốn đ.á.n.h nhau với ngươi. Hay là… mỗi bên lùi một bước?”
Tào Tranh cũng gật gù: “Đúng đó! Nếu ép bọn ta quá, cá c.h.ế.t lưới rách, chẳng ai sống nổi đâu!”
Giang Nguyệt Bạch xoay nhẹ đao, sát ý lóe lên trong mắt: “Vậy thì… chẳng ai sống nổi thật.”
Lời vừa dứt, Trình Hùng và Tào Tranh liền biết không thể thương lượng liền lập tức tách ra, cùng tấn công.
Giang Nguyệt Bạch lao về phía Trình Hùng, tay kia kết ấn, phóng Phong Mang Quyết tầng năm về phía mặt Tào Tranh.
“C.h.ế.t tiệt!” Tào Tranh hoảng hốt, kích hoạt kim phù tạo kim quang hộ thể.
Kim châm nổ tung, mưa sét rền vang.
Kim quang hộ thể nứt ra, hắn bị phản chấn hộc m.á.u, bay văng ra xa.
Cùng lúc đó, Trình Hùng đối đầu chính diện. Gã vội tế ra Diệm Quang Kỳ bát phẩm , ánh lửa loang lổ che mắt người rồi giấu kiếm sau lưng định đ.á.n.h lén nàng.
Giang Nguyệt Bạch không chút hoảng, thương trong tay nổi điện như rồng, đ.â.m thẳng ra.
Xoẹt! Xoẹt!
Tiếng kiếm chạm, lửa tóe mọi thứ diễn ra trong một hơi thở.
Tào Tranh bò dậy, thấy Trình Hùng đã bị một thương ghim c.h.ặ.t lên vách đá.
Điện quang tràn thân, gã co giật, gào t.h.ả.m rồi tắt thở.
Giang Nguyệt Bạch rút thương, m.á.u phun như suối, Trình Hùng ngã xuống đã không còn sinh khí.
Tào Tranh nuốt nước bọt, làm bộ ra chiêu hư rồi quay đầu bỏ chạy về phía hồ.
Giang Nguyệt Bạch cắm thương xuống đất, hai tay kết ấn,