Giang Nguyệt Bạch hoảng loạn, không biết làm gì. Nàng muốn đến đỡ, nhưng lại bị Đào Phong Niên hất mạnh ra.
“Ra ngoài!”
Ông quát lớn, nhưng Giang Nguyệt Bạch vẫn không đi.
Trong đầu loé lên ý nghĩ, nàng lấy ra lọ t.h.u.ố.c trị thương mà Mặc Bách Xuân đưa trước đó, vốn dặn để nàng phòng thân. Tay run run, nàng đổ ra ba viên cuối cùng, đưa tới trước mặt ông.
Đào Phong Niên đau đớn đến cực hạn, ôm tâm lý “c.h.ế.t thì c.h.ế.t, liều thôi”, vơ lấy t.h.u.ố.c, một hơi nuốt sạch.
Chỉ chốc lát, độc trùng trong người tạm thời rút lui, t.h.u.ố.c giữ ông lại được một hơi thở, cả người toát mồ hôi như vừa bị dội nước lạnh.
“Gia gia, Tạ Cảnh Sơn đã giúp con mua được Duyên Thọ Đan, ngài uống vào sẽ không sao nữa.”
Giang Nguyệt Bạch mắt đỏ hoe, đưa chai t.h.u.ố.c đến trước mặt ông.
Nhưng Đào Phong Niên không nhận. Ông nhìn chăm chăm vào lọ t.h.u.ố.c trong tay nàng, rồi bỗng cười phá lên: “Ha… ha ha ha…”
Ông vừa cười vừa khóc, nước mắt lẫn nước mũi trào ra, cuối cùng gục xuống bàn, gào khóc t.h.ả.m thiết: “Đều là mệnh cả thôi… là số mệnh của ta, Đào Phong Niên này!”
Ông đã khổ sở mưu tính suốt mấy năm chỉ vì viên Duyên Thọ Đan.
Vậy mà đứa cháu chỉ mới đi hai tháng đã dễ dàng lấy được.
Nực cười biết bao!
“Gia gia?”
Chát!
Ông hất tay, đ.á.n.h bay lọ t.h.u.ố.c khỏi tay nàng, mắt đỏ rực: “Cút! Cút khỏi đây!!”
Giang Nguyệt Bạch run rẩy, không hiểu tại sao.
Đào Phong Niên như người hóa điên, tóc bạc rối bời, hai mắt đầy tia m.á.u: “Tất cả là tại ngươi! Nếu không vì ngươi ép ta phải sống, ta đâu có mạo hiểm nuốt cổ trùng vào người!”
“Gia gia?!”
“Mẫu hoa đã héo rũ, độc trùng không cách nào hóa giải. Giờ ngươi đưa Duyên Thọ Đan cho ta thì có ích gì? Ta vẫn phải c.h.ế.t thôi!”
Giang Nguyệt Bạch lùi lại, vấp phải chậu hoa vỡ nát, vội cúi xuống xem. Mắt nàng nhòe nước, nước mắt rơi không ngừng.
“Hoa vẫn chưa c.h.ế.t, gia gia đừng lo. Con nhất định sẽ cứu sống nó! Người đừng bỏ cuộc. Duyên Thọ Đan con đã lấy về rồi, chúng ta chắc chắn sẽ vượt qua được cửa ải này.”
“Đều tại ngươi! Đều là lỗi của ngươi! Ta không muốn thấy ngươi, cút đi!” ông gào lên.
Trong lòng uất ức, Giang Nguyệt Bạch siết c.h.ặ.t nắm tay, đứng bật dậy: “Người trách con, đuổi con thì được gì? Nếu không muốn c.h.ế.t thì phải cố mà sống chứ!!”
“Ta ngày nào chẳng gắng gượng để sống? Chính vì muốn sống mà ngày ngày chịu đựng cảnh lửa đốt tim gan. Chẳng lẽ vậy còn chưa đủ?! Trời xanh có bao giờ thương ta? Chỉ biết hết lần này đến lần khác đạp ta xuống tận đáy, không cho ngóc đầu lên!”
“Nếu từ ngày bước chân lên con đường tu tiên, người đã chịu tranh đấu, thì hôm nay đâu đến nỗi này!” Giang Nguyệt Bạch gào lên.
Lời này, nàng đã muốn nói từ lâu, nhưng vì ông là trưởng bối là người nàng kính trọng nhất, nên nàng luôn nén lại.
Ngực Đào Phong Niên phập phồng dữ dội, ông trừng mắt nhìn nàng, không nói được lời nào.
Giang Nguyệt Bạch ép mình bình tĩnh, nói chậm rãi: “Người từng dạy con học chữ, dạy con đạo lý, từng câu từng chữ con đều nhớ. Nhưng chính những đạo lý ấy, người đã làm được chưa?”
“Người rõ ràng ôm chí lớn, vậy mà lại cam lòng chôn mình trong vũng bùn. Người đã từng tranh đấu để thi đậu chức Linh Canh Sư, sao một viên Duyên Thọ Đan nhỏ bé lại tranh không nổi? Ba vạn điểm cống hiến, ba nghìn nhiệm vụ hạng thấp chỉ là quét dọn, đưa tin mỗi ngày làm một cái, mười năm cũng đủ tích góp rồi!”
“Thế mà người thì sao? Tu luyện bốn mươi năm, rốt cuộc ngài đã làm được gì?! Nhìn xem các Linh Canh Sư khác, ai giống người, cả ngày chỉ quanh quẩn trong cốc, gieo vỏn vẹn hai mươi mẫu linh điền?”
“Người nếu chịu tranh đấu, trồng vài trăm mẫu linh d.ư.ợ.c thất phẩm, ba bốn năm là đủ cống hiến rồi. Ngài nếu chịu tranh đấu, kết giao thêm vài trưởng lão luyện đan, tất có người chịu giúp người. Nhưng người chẳng làm gì cả, đến trời cao cũng không cứu nổi người! kKhí thế hừng hực lúc ngài thi Linh Canh Sư đó, giờ biến đâu mất rồi?!”
Đầu Đào Phong Niên ong ong. Lời nàng nói, từng câu từng chữ, như mũi d.a.o đ.â.m thẳng tim.
Ông nhớ lại năm nào, lúc cầm trong tay lệnh bài Linh Canh Sư, bao nhiêu trưởng lão tranh nhau mời gọi. Ông từng hăng hái, từng mơ ước đan kết thành anh, tung hoành thiên hạ.
Vậy mà từ bao giờ, ông biến thành kẻ rụt rè, sống tạm bợ như hôm nay?
Giang Nguyệt Bạch lau nước mắt: “Giờ người quát mắng con thì ích gì? Thực sự có bản lĩnh thì hãy tranh giành lấy thiên mệnh! Đừng vịn vào cớ này cớ nọ để che đậy sự yếu hèn của chính mình!”
Nói xong, nàng ôm Đốt Tâm Mẫu Hoa, xoay người bỏ đi.
Đào Phong Niên định đưa tay ngăn lại, nhưng một hơi nghẹn nơi cổ khiến ông chẳng thốt nổi lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông chỉ nhìn thấy lọ Duyên Thọ Đan nằm lặng lẽ ở góc phòng.
Ngay trước mắt, nhưng xa vời vợi…
⸻
Rừng sau Hoa Khê Cốc, mưa bụi mờ mịt.
Giang Nguyệt Bạch lấm lem bùn đất, ngồi bệt xuống, dùng linh thổ tốt nhất trong linh điền để bọc lấy Đốt Tâm Mẫu Hoa. Ánh sáng xanh lục từ đầu ngón tay nàng tỏa ra, truyền vào cây.
“Tại sao vẫn không có tác dụng gì?”
Nàng lo lắng đến phát điên, thử hết lần này đến lần khác, cho đến khi linh khí cạn sạch. Lá cây vẫn khô quắt, không chút sinh cơ.
Nàng lấy linh thạch khôi phục linh lực, rồi c.ắ.n môi thật c.h.ặ.t, ép lấy linh khí của cây cối xung quanh, luyện thành châu linh khí để bón ngược lại cho mẫu hoa.
“Vô dụng… vẫn vô dụng… rốt cuộc ta phải làm sao?”
Trên mặt không biết là mưa hay nước mắt, càng lau càng nhòe. Ngón tay run rẩy, nàng càng hấp thụ linh khí, cây cối quanh đó càng nhanh héo tàn, c.h.ế.t lụi.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng nghiến răng, chợt vận pháp quyết, nhắm thẳng vào chính mình.
Một cơn suy kiệt ập đến. Nàng c.ắ.n răng duy trì, sắc mặt trắng bệch, m.á.u và sinh khí từ cơ thể rút ra, ngưng tụ thành một hạt châu đỏ rực trong lòng bàn tay.
Truyền vào hoa, lá khô rũ dần dần căng lại. Giang Nguyệt Bạch òa khóc trong vui mừng: “Có tác dụng rồi! Cuối cùng cũng có tác dụng rồi!”
Không do dự, nàng lại tiếp tục vận quyết.
Tiểu Lục lao ra từ thức hải, đ.â.m thẳng vào nàng.
Tiểu Lục bay quanh, ánh lửa lập lòe, như tức giận, như lo lắng. Cuối cùng, nó đành quay về thức hải, hóa thành ngọn đèn bạc sáng rực, cố gắng giữ vững thần hồn cho nàng.
“Giang Nguyệt Bạch, ngươi đang làm gì vậy!!”
Lữ Oánh xuất hiện, xông đến đẩy nàng ra. Nhìn xuống Đốt Tâm Mẫu Hoa rồi nhìn nàng, Lữ Oánh giận dữ: “Ngươi điên rồi sao? Vì một gốc hoa mà rút m.á.u và sinh khí của chính mình? Ngươi có biết làm vậy là hao tổn thọ mệnh của chính mình không?!”
Được người quan tâm, Giang Nguyệt Bạch không kìm được, òa khóc nức nở: “Đây không phải chỉ là hoa… đây là mạng sống của gia gia ta! Ta phải cứu nó, ta phải cứu gia gia… ta phải làm gì mới cứu được gia gia đây…”
Mưa lạnh buốt, trời đất xám xịt. Những giọt mưa như kim châm vào da thịt, đau đến tận tim.
Chỉ còn lại bất lực và bi thương…
⸻
Cùng lúc ấy.
Trời đất u ám, tối mịt không ánh sáng.
Đào Phong Niên mệt mỏi trở về, ngồi xuống bàn đá trong sân, lặng lẽ lấy khóa liềm ra lau chùi.
Giả Vệ lững thững bước vào, bộ dạng cà lơ phất phơ: “Đào Phong Niên, ngươi tìm ta có chuyện gì?”
Đào Phong Niên không ngẩng đầu, đặt túi trữ vật trong tầm tay, chậm rãi lau sạch từng vết bẩn trên khóa liềm.
“Hồi trẻ ta từng đắc tội Lâm Hướng Thiên, lẽ ra phải biết mình khó thoát khỏi cái c.h.ế.t chứ không nên ôm tâm lý may mắn mà kéo dài hơi tàn. Cứ tưởng đọc sách nhiều, hiểu lý lẽ… nhưng rốt cuộc còn chẳng nhìn rõ sự thật bằng cháu gái của mình.”
Ánh mắt Giả Vệ lóe lên khi nhìn vào túi trữ vật, hắn cười khẩy: “Giờ mới hiểu thì cũng chẳng muộn.”
“Ta sợ c.h.ế.t. Nhưng lúc cái c.h.ế.t đã kề bên, ta còn sợ hơn bị nha đầu đó khinh thường. Nó gọi ta một tiếng gia gia, thì ta cũng phải có chút khí phách của một người gia gia. Trước khi c.h.ế.t, ta phải tính toán cho nó một chút.”
Giả Vệ nhìn chằm chằm vào túi trữ vật, giọng nham hiểm: “Đúng đấy, nên tính toán cho nó. Nếu không, ngươi c.h.ế.t rồi, con nhóc xinh xắn đó lớn thêm vài năm, chắc chắn sẽ bị người ta chèn ép thậm tệ. Nhưng ta khác Lâm Hướng Thiên, ta không thù oán gì với ngươi. Nếu ngươi giao hết tài vật trên người, ta sẽ đảm bảo nó bình an. Còn không thì… hừ hừ…”
Đào Phong Niên buông giẻ lau, chậm rãi nói: “Khóa liềm này là pháp khí bát phẩm tốt nhất của ta. Ngươi muốn, ta cho ngươi. Chỉ cần… ngươi có mạng mà lấy!”
Lời vừa dứt, đại trận khởi động.
Khóa liềm tung ra, tiếng gào thét như ác quỷ vang trời…