Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Thét

Chương 22: Diệt trừ Băng giáp trùng



Khắp nơi yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió tuyết rít gào.

Giang Nguyệt Bạch từ dưới đất đứng dậy, đối diện với bao ánh mắt kinh ngạc không dám tin. Nàng thở phào một hơi, cuối cùng cũng không phụ lòng tin tưởng của gia gia.

Phương Trung và Lưu Đại Sơn còn đang nhìn chằm chằm cây non nàng vừa xử lý. Một lúc lâu sau, Phương Trung mới hỏi: “Tiểu nha đầu, con làm thế nào vậy? Ta trừ sâu bằng Phong Mang Quyết tầng hai cũng đã năm sáu năm, cuối cùng kiểu gì cũng làm tổn thương cành lá. Vậy mà con không chỉ không làm hại, còn ngưng tụ được sinh khí dưỡng cây. Đây rõ ràng là hiệu quả của Phong Mang Quyết tầng ba mang lại mà.”

Lưu Đại Sơn gật đầu phụ họa: “Đúng đó, ta cũng muốn biết, ngươi dạy cho ta được không?”

“Khụ~” Đào Phong Niên ho nhẹ, cắt ngang.

“Được rồi, nha đầu, ngươi làm rất tốt. Gia gia rất tự hào về ngươi.”

Giang Nguyệt Bạch hai má đỏ bừng, nheo mắt cười, tâm tình thoải mái hơn nhiều. Nàng quay sang cúi người với Quách Chấn: “Đa tạ sư huynh đã cho muội cơ hội thử.”

Quách Chấn hơi lúng túng: “Không… không cần. Là do sư muội có bản lĩnh, cũng là ta đã xem thường muội.”

Đào Phong Niên mỉm cười gật đầu, nhìn cháu gái biết tiến biết lùi, phong độ đường hoàng. Ông thấy mấy tháng dạy nàng đọc sách hiểu lễ nghĩa, quả thật không uổng công.

Mọi người ai nấy đều như Quách Chấn, vừa xấu hổ vừa khiếp sợ. Sáu tuổi đã luyện khí tầng ba, Phong Mang Quyết tầng hai. Vơi tư chất thế này, e rằng ba năm nữa sẽ trở thành Linh Canh Sư mới của Hoa Khê Cốc!

Nghĩ vậy, mọi người thu lại sự coi thường, ánh mắt nhìn nàng đều thêm vài phần nịnh nọt.

Ngay cả Tống Bội Nhi cũng như thế. Nàng nhìn sang Lữ Oánh khẽ lắc đầu, thở dài. Ban đầu còn tưởng nhặt được bảo vật, không ngờ minh châu lại ở nhà người khác, khiến nàng có chút chua xót.

“Giang sư tỷ thật lợi hại!” Thạch Tiểu Vũ vẫn hăng hái khen ngợi.

Lữ Oánh c.ắ.n môi đến bật m.á.u, bị chính sư phụ nhìn qua, trong lòng như d.a.o cắt, nước mắt không kìm nổi trào ra, nàng chen khỏi đám đông chạy đi.

Giang Nguyệt Bạch thấy thế định gọi nhưng bị Quách Chấn ngăn lại.

Hắn đưa ra một túi linh thạch: “Tiểu sư muội, linh điền nhà ta sâu bệnh nghiêm trọng nhất, nhờ muội ra tay giúp.”

Giang Nguyệt Bạch quay đầu nhìn gia gia, thấy ông gật đầu mới nhận. Hai mươi mẫu linh mạch, mỗi mẫu một viên linh thạch hạ phẩm, tổng cộng hai mươi viên

Lần đầu tiên nàng kiếm được nhiều linh thạch như vậy, mắt sáng rực.

Giờ thì nàng có thể nuôi gia gia rồi!

Hơn nữa còn có tiền mua b.út phù, giấy phù!

“Tiểu sư muội, ta cũng muốn mời muội trừ sâu.”

“Ta nữa, ta có thể trả trước linh thạch!”

Mọi người chen nhau đưa linh thạch, đều muốn mời nàng ra tay. Bởi họ vừa tận mắt thấy, tuy tốc độ của nàng chậm hơn Phương Trung và Lưu Đại Sơn nhưng cây non không hề bị thương, thậm chí còn được bù sinh khí. Đây là hiệu quả chỉ có ở tầng ba của Phong Mang Quyết!

Bỏ số linh thạch tầng hai mà hưởng hiệu quả tầng ba đúng là quá lời rồi!

Giang Nguyệt Bạch lập tức bị đám người vây quanh, hoảng hốt phải trốn sau lưng gia gia, nắm lấy vạt áo của ông.

Đào Phong Niên cười lớn: “Đừng vội. Lần này nạn sâu khác với trước, không phân biệt ai trước ai sau. Tống sư muội, phiền muội đi kiểm tra linh điền khắp nơi, chia thành bốn mức độ: giáp, ất, bính, đinh.”

“Lưu sư đệ, đệ đi cùng tùy theo mức độ mà sắp xếp trừ sâu, đến đâu thì xử lý đến đó, ai cũng phải dốc sức. Không ai được oán trách, cũng không được chọn lựa linh điền.”

“Linh thạch phải trả đủ, không ai được khất nợ. Ta tin lần này sau nạn, tông môn sẽ giảm phần cống nạp, mọi người không cần lo. Giờ thì tiếp tục xúc tuyết, đồng lòng chống lại tai họa.”

Lời ông nói đầy uy tín, khiến ai nấy lập tức tản ra làm việc.

Thạch Tiểu Vũ còn đứng đó ngốc nghếch giơ ngón cái với Giang Nguyệt Bạch, bị Quách Chấn đập một phát vào đầu: “Cả ngày chỉ biết cười ngu ngốc. Ngươi mà có một nửa bản lĩnh như tiểu sư muội, ta làm mơ cũng cười tỉnh. Mau xúc tuyết đi!”

Đào Phong Niên lấy ra một viên đan d.ư.ợ.c màu xanh, đưa cho Giang Nguyệt Bạch: “Đây là Bích Cốc Đan luyện từ linh cốc, không có độc tính, một viên đủ no ba ngày. Ủa khuất cho ngươi phải cực khổ ở linh điền mấy hôm. Đợi đến khi trong tông có Nguyên Anh Chân Quân dẹp được bão tuyết, gia gia sẽ đưa ngươi đi Nam Cốc phường thị chơi.”

Giang Nguyệt Bạch nuốt đan d.ư.ợ.c, ghé sát nói nhỏ: “Gia gia, người cũng đừng quá vất vả. Những linh d.ư.ợ.c kia vốn không phải của người, thật sự không cứu được thì thôi. Đây là thiên tai, chứ không phải nhân họa, tông môn sẽ không trách tội người đâu.”

Đào Phong Niên cười khổ: “Ngươi không cần lo cho ta. Trái lại, ngươi nhớ nếu hết linh khí thì trực tiếp dùng linh thạch bổ sung, đừng tiếc. Việc trừ sâu mới là quan trọng nhất.”

Ông đội nón lá lên đầu cháu gái, lại nhét thêm một tấm hỏa phù giữ ấm rồi đi lo việc ở ruộng t.h.u.ố.c.

Giang Nguyệt Bạch kéo c.h.ặ.t dây nón, lập tức ngồi xổm xuống làm việc.

Nàng kết ấn thi triển Phong Mang Quyết, dồn sức vào cây non. Tiếng rắc rắc vang lên, băng giáp trùng bị c.h.é.m, cây non hồi sinh.

Một cây — một lần thi triển pháp quyết. Ba hơi thở kết quyết, ba hơi thở diệt sâu.

Xử lý càng nhiều cây, nàng càng thuần thục, dần dần tìm lại cảm giác thần đao như lúc còn ở Thập Lý Pha.

Băng giáp trùng cứng cáp nhưng chỉ cần c.h.é.m vào chỗ yếu, tốc độ còn nhanh hơn c.h.é.m đèn l.ồ.ng quái năm xưa.

Mỗi lần g.i.ế.c sâu, nàng vừa tăng độ thuần thục Phong Mang Quyết, vừa tăng kỹ năng bổ củi, đầu óc lại dâng cảm giác sắp đột phá, cực kỳ sảng khoái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi linh khí cạn kiệt, nàng rút linh thạch ra, dù xót ruột vẫn hấp thu bổ sung, không dám chậm trễ tiến độ.

Để đạt Phong Mang Quyết tầng hai đỉnh phong cần một ngàn điểm thuần thục. Trước kia thiếu linh khí, nàng luyện không nhiều được. Nay có linh thạch, không còn vướng bận. Dù sau này mỗi vài lần mới tăng được một điểm, nhưng với mấy trăm mẫu linh điền bị nạn, cơ hội này quá quý.

Giang Nguyệt Bạch lập tức quyết định: chỉ cần không c.h.ế.t, thì liều đến cùng!

Ở ruộng bên cạnh, Lưu Đại Sơn dùng hai mươi lần Phong Mang Quyết thì phải dừng lại hồi linh khí.

Hắn nghỉ lần đầu, Giang Nguyệt Bạch còn đang ở đầu ruộng.

Hắn nghỉ lần hai, nàng đã ở giữa ruộng.

Hắn nghỉ lần ba, nàng đã ra cuối ruộng.

Đến lần thứ tư hắn nghỉ, cuối cùng nàng cũng mới chịu ngồi xuống hấp thu linh thạch.

Lưu Đại Sơn sững sờ. Hắn luyện khí tầng sáu, nàng mới tầng ba, vậy mà hắn nghỉ ba lần, nàng mới nghỉ một.

Cùng là ngũ linh căn, sự khác biệt này quá lớn! Hay là căn cốt kim linh của nàng to như củ cải?

Thấy nàng đã xử lý sang thửa ruộng thứ ba, còn hắn ruộng đầu còn chưa xong, Lưu Đại Sơn tức đến muốn khóc.

Hắn nghiến răng: Thôi, liều mạng vậy!

Hoàng hôn buông xuống tuyết vẫn chưa dừng, gió lạnh càng khắc nghiệt. Vừa dọn tuyết xong, sau lưng lại phủ thêm một lớp. Gió buốt như d.a.o, ngay cả y phục giữ ấm cũng không cản nổi.

Giang Nguyệt Bạch run rẩy, mấy lần kết quyết thất bại phải đứng dậy vận động. Tấm hỏa phù trong n.g.ự.c phát nhiệt, tạm xua đi cơn lạnh lẽo.

Nàng quay đầu nhìn lối vào thung lũng, ngôi làng đã bị chôn trong tuyết, chỉ còn lấp ló mái nhà. Bốn bề ruộng tuyết chất cao như núi, đứng trong linh điền chẳng khác gì dưới hố sâu, chỉ cần tuyết lở là bị chôn sống.

Dù vậy, không ai dám dừng tay.

Không tranh với trời, linh mạch sẽ c.h.ế.t, người cũng sẽ c.h.ế.t.

“Thầy ơi, Đường Vân ngất vì lạnh rồi!”

Xa xa vang lên tiếng náo loạn, đó đã là học trò thứ năm gục xuống.

Giang Nguyệt Bạch hà hơi, xoa tay, tiếp tục làm việc.

Đêm lên, trăng treo giữa trời. Một đạo kiếm quang đỏ rực lao vào Hoa Khê Cốc, ném xuống một túi trữ vật cho Đào Phong Niên.

Ông mở ra, lấy một bình nhỏ, mặt mừng rỡ: “Cuối cùng cũng đến! Đây là Liệt Dương Thủy do Đan Đường khẩn cấp luyện chế, dùng Vân Vũ Quyết dẫn dắt có thể g.i.ế.c băng giáp trùng, tan băng tuyết, xua hàn khí khỏi linh điền.”

“Chỉ là Liệt Dương Thủy tổn hại cây non khá nặng, sau đó cần dùng Thảo Mộc Quyết mới khôi phục được. Ai muốn dùng thì đến lĩnh.”

Mọi người như trút gánh nặng, mừng rơi nước mắt. Gần như ai cũng biết Vân Vũ Quyết, nên nhanh ch.óng nhận lấy Liệt Dương Thủy, bắt đầu làm mưa.

Mây mù bốc lên, mưa rơi rả rích, tuyết dần tan, bóng tối tản đi.

Một hồi bận rộn, băng trên cây non đều tan hết nhưng mấy mầm xanh đã héo úa gần như hấp hối. Người biết Thảo Mộc Quyết lập tức dùng sinh khí dưỡng cây.

Quách Chấn đứng cạnh ruộng, cùng học trò Thạch Tiểu Vũ trố mắt nhìn nhau. Hắn đâu có biết Thảo Mộc Quyết.

Hai người quay lại thì thấy Giang Nguyệt Bạch bên ruộng của Đào Phong Niên, thành thục dùng Vân Vũ Quyết rót vào Liệt Dương Thủy tạo mưa.

Tuyết tan, sâu c.h.ế.t, nàng liền đổi quyết, tay tỏa ánh lục, vòng sinh khí lan rộng. Động tác mượt mà đến mức khiến Quách Chấn co giật khóe mắt.

“Trời ơi! Giang sư tỷ cả Vân Vũ Quyết lẫn Thảo Mộc Quyết cũng biết? Lợi hại quá!”

Bốp!

Quách Chấn lại đập đầu Thạch Tiểu Vũ: “Ngươi cũng ngũ linh căn, sao không học được như người ta? Đồ vô dụng! Nửa năm nữa, nếu không học đủ năm loại pháp thuật, đừng gọi ta là thầy!”

“Thầy cũng ngũ linh căn, phông phải cũng chỉ biết hai loại thôi sao…”

“Thằng nhãi, nói lại xem! Đứng lại! Chạy đi đâu!”

Quách Chấn rượt đ.á.n.h học trò, còn Giang Nguyệt Bạch ngơ ngác nhìn đôi tay đang đông cứng vì băng.

Nãy giờ thuận tay quá, nàng lỡ dùng thủy linh khí dẫn động Thảo Mộc Quyết, thế là hai tay bị đóng băng.

Sao lại thế này?