Ta Dùng Nồi Lớn Mang Bay Toàn Tiên Môn

Chương 407



Ba nén hương hôm nay, là phiên bản cải tiến kinh doanh của Tô sư phó Kem mút vị Mocha.

Hương đốt này thô hơn.

Nếu đã là muốn bán, Tô sư phó xưa nay đều tinh ích cầu tinh.

Cô suy nghĩ hương hỏa phải đưa lên trời, vậy chắc chắn là trong quá trình vận chuyển không dễ hư hỏng, cháy càng lâu càng tốt.

Kem mút, ngậm trong miệng đều cần một chút thời gian từ từ tan chảy.

Chỉ có thể từ từ dùng nhiệt độ của tay ủ ấm kem mút, để nó tan một nửa thành nước đá, kèm theo đá vụn từng chút một liều mạng bóp lên trên, rồi dùng sức hút vào trong miệng.

Cách ăn kem mút tốn sức lớn này, khiến khoái cảm bị trì hoãn, tựa như trèo đèo lội suối, trải qua đường dài mới cuối cùng được hưởng dụng, khoảnh khắc này phảng phất như đứng trên đỉnh núi cao, nhìn lại con đường dài dằng dặc phía trước.

Khoái cảm mát lạnh sảng khoái trong miệng tăng lên gấp bội.

Mà vị ngọt của Mocha pha trộn với ca cao và sự thuần hậu của sữa bò, khiến hương thơm của cà phê càng thêm mượt mà nồng đậm, xua tan mọi sự chua chát.

“Tss ”

Ba nén kem mút màu cà phê sữa, vừa vặn có thể để lão tổ Thanh Dung Môn hai tay nắm lấy, từ chỗ miệng nhỏ bốc sương lạnh bên trên hút nhẹ một cái, chính là tiên thể rùng mình một cái.

“Thế nào?”

Ba tiên còn lại không kịp chờ đợi hỏi.

Thậm chí muốn cọ một ngụm.

“Ừm, đợi đã, để ta thử lại xem.” Lão tổ Thanh Dung Môn bảo bọn họ im lặng.

Sau đó, một nén ‘hương’ hết rồi.

Hai nén ‘hương’ hết rồi.

Ba tiên trợn mắt há mồm.

“Mùi vị này khó mà miêu tả, a~” Đang nói, bà liền bị kem Mocha tinh tế mượt mà trong miệng làm cho sảng khoái run rẩy, tiên thể đều sắp bay lên, “Ta lại thử thêm mấy ngụm nữa.”

“…”

Lại cảm nhận, liền bị bà hút hết rồi.

Ba tiên đều rất thèm.

Nhưng lão tổ Thanh Dung Môn rất nhanh bỏ kem mút Mocha xuống, mở ba gói lá sen kia ra.

Nước sốt đặc sệt đậm đà của cá xào chua ngọt, thấm đẫm một cỗ chua ngọt thấm ruột gan.

Gắp lên một miếng thịt trắng mềm mại chính giữa bụng cá, xoay một vòng trong nước sốt chua ngọt dịu dàng như tơ, lại theo hai ba đoạn hành lá phi thơm, đưa vào trong miệng.

Rất nhanh một chiếc xương cá liền từ trong đó rơi xuống, chứng minh nó từng tồn tại.

Ba vị tiên nhân liền thấy lão tổ Thanh Dung Môn, khí tức của cả người tiên đều ngưng luyện rồi.

Mà xương cá lột ra, bay vào trong lòng bàn tay bà, luyện hóa thành một đoàn hương hỏa.

“Thất Tầng Lâu tiêu dùng tích điểm một.”

“Tích đủ ba mươi điểm, có thể nhận được ưu đãi giảm giá năm phần trăm.”

Lão tổ Thanh Dung Môn:

Ba tiên trong nhà: “…!”

Bọn họ lúc này mới ý thức được, Thất Tầng Lâu này, e rằng sắp dấy lên một trận náo nhiệt lớn trong toàn bộ Tiên giới rồi.

Lão tổ Thanh Dung Môn càn quét xong ba hộp cơm, mới chú ý tới tấm thẻ nhỏ trong giỏ thức ăn.

Đến từ sự hỏi thăm cung kính của hậu bối Liễu Nhiễm.

Bà không phải dựa vào công pháp hệ Mộc phi thăng, là dựa vào cái gì?

Lão tổ vốn không chuẩn bị trả lời vấn đề này. Người phi thăng lác đác không có mấy, bà càng quan tâm hậu bối, liền càng dễ dàng thất vọng.

Nhưng bà đem lợn sữa quay thái mỏng tang, đỏ sẫm pha vàng, ăn cùng với kem mút cà phê tiêu diệt sạch sẽ.

Hương hỏa và Tiểu tam sinh, lượn lờ quanh đạo bào của bà ba vòng, hồi lâu không trôi đi.

Lão tổ Thanh Dung Môn, bất giác thở dài.

Hậu bối này tìm Thất Tầng Lâu đưa tới thành ý, thực sự quá nhiều rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Khụ.”

Lão tổ Thanh Dung Môn lập tức hồi âm.

Lập tức tấm thẻ nhỏ và giỏ thức ăn, nháy mắt bay đi.

Bốn tiên lập tức ngẩng đầu, phát hiện nó hóa thành ánh sáng đỏ, bay vào hướng động phủ của Tiên Tôn cao giai.

“Không hổ là Thiên Quân chuyển thế, suy nghĩ cho tiểu tiên chúng ta như vậy.”

“Đến Tiên giới chưa được mấy ngày, đã mạnh tay mưu cầu phúc âm cho chúng ta.”

Thiên Quân như vậy, kỳ bình chọn tiếp theo, bọn họ vẫn nguyện ý bỏ cho ngài ấy một phiếu.

Bốn tiên cảm khái một trận, liền lập tức nhớ ra.

“Ta bây giờ đặt hàng, ngày mai có thể lấy được không?”

“Cũng không biết đồ tôn Kim Bá Môn ta thế nào rồi, ta cũng vô cùng lo âu tình hình tu luyện của bọn chúng a.”

“Tìm ai đặt hàng? Nguy rồi, hôm qua lúc ta nộp bản câu hỏi khảo sát, không nói với Bích Ngọc Quy tiên là ta cũng muốn.”

“Ây, lúc nãy vừa trả lại giỏ thức ăn, ta nên điền thêm một đơn đặt hàng nữa.”

Bọn họ vội vã ra cửa, chuẩn bị đi tìm Bích Ngọc Quy.

Kết quả liền thấy tiên nhân tuôn trào.

“Đừng đi nữa, quá muộn rồi.”

“Hả? Năm đơn ngày mai đều đầy rồi?”

“Ây đâu chỉ a, năm đơn của ba mươi ngày sau đều xếp đầy rồi.”

“Bích Ngọc Quy tiên nói, nó tính không xuể nữa rồi, chốt đặt trước, không cho phép xếp hàng nữa rồi.”

“…!”

Năm chiếc giỏ thức ăn, quay về lòng bàn tay Tiêu Mục Ca trong tiên điện.

Tội Tước và Tội Hoàng, lập tức phun nước gia nhiệt khử trùng cho giỏ thức ăn.

Cùng bay tới, còn có năm đạo ánh bạc yếu ớt, tiến vào trong cơ thể hắn và Bích Ngọc Quy.

Bích Ngọc Quy giật mình, “Đạo quân, đây là tín lực của chúng tiên đối với ngài và ta tăng cường rồi.”

Tiêu Mục Ca nhướng mày, cầm giỏ thức ăn đứng lên.

“Ta đi nói với Nhị sư muội một tiếng tình hình hậu mãi, ngươi phụ trách trông nhà.”

Hai mắt Bích Ngọc Quy sáng lên.

Nó cũng muốn đi xem lầu cao thang trời được xây dựng kia.

“Đạo quân, chuyện nhỏ này ta cũng có thể làm, giao cho ta đi.”

Bước chân Tiêu Mục Ca không dừng lại, phảng phất như không nghe thấy.

Bích Ngọc Quy: “…”

Không có tình yêu nữa rồi.

Nhưng còn chưa rơi nước mắt, nó liền nghe thấy tiếng khóc vang dội hơn bên ngoài.

“Đại ca, đừng kích động, đừng đào thận của mình!”

“Đúng vậy a đại ca, không đến mức đó! Thêm một ngàn năm nữa, thiên phạt của chúng ta liền kết thúc, có thể khôi phục tự do thân rồi!”

“Nhị đệ tam đệ, đừng khuyên ta… ừm? Thận của các đệ đâu?”

“Các ca ca thật gian xảo a, không nói trước với ta, các huynh liền lén lút bán thận!?”

Bích Ngọc Quy: “…”

Tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết, rất nhanh đồng loạt vang lên.

“Thiên Quân, Bích Ngọc Quy tiên, thận các ngài có lấy không? Đổi một giỏ thức ăn!”