Ta Dùng Nồi Lớn Mang Bay Toàn Tiên Môn

Chương 334



Không ngờ, đến nơi này, hai vạn linh thạch cùng lắm chỉ mua được hai món trong đan đơn này, thậm chí có một số món ví dụ như khay thịt yêu thú thái mỏng còn không mua nổi.

Thế này thì bối rối rồi!

Ma Tang hít sâu một hơi, đỡ trán.

Hắn từng đọc được, nhân giới bái sư phải đưa phí thúc tu. Tiêu càng nhiều tiền, danh sư có thể bái được càng lợi hại.

Không ngờ Nam Tầm cũng như vậy.

Ma Đồ há miệng: “Vậy làm sao bây giờ? Cái này cũng quá đắt rồi.”

“Chúng ta ít nhất phải c.ắ.n răng mua một bộ, Đồ huynh. Nếu không làm sao trà trộn vào Nam Tầm?”

Kim Ti Anh Vũ rất nhanh nhìn thấy hai ma vẫy tay, nhanh ch.óng bay tới.

“Cho một phần... Uyên Ương Để.” Ma Tang c.ắ.n răng.

Đây là món khá rẻ rồi, chỉ cần 9800 linh thạch.

Kim Ti Anh Vũ lại không bay đi: “Khách quan, còn gì nữa không?”

Ma Tang:

Ma Đồ:

Ôm lấy tích cóp tám trăm năm bên hông bọn họ, đau xót nhìn Kim Ti Anh Vũ.

Cướp linh thạch a, một cái Uyên Ương Để đã ngốn mất một nửa linh thạch phí công tác lần này của bọn họ rồi.

Còn phải mua thêm một món nữa?

Kim Ti Anh Vũ nhìn bọn họ, dường như đã qua đào tạo, rất nhanh gật gật mỏ chim, cũng không làm khó bọn họ: “Vậy ta trước tiên chốt đơn cho khách quan một phần Uyên Ương Để, những món khác đợi khách quan vào trong rồi từ từ gọi.”

Nó rất nhanh bay đi.

Từ từ gọi cái gì...

Ma Tang đột nhiên cảm thấy không ổn lắm.

Hình như có chỗ nào đó không đúng.

Xếp hàng trọn vẹn hơn hai canh giờ, mới đến lượt bọn họ.

Kim Ti Anh Vũ gọi số hai lần: “Ất 225, Ất 225 có đó không?”

“Không có, vậy Ất 226!”

Ma Tang vội vàng vội vã chạy tới: “Có, 225 có đây.”

Kim Ti Anh Vũ bất giác nhìn về phía bọn họ, đối chiếu mộc bài, thu lại số.

“Khách quan mời đi lối này.”

Ma Tang sửng sốt.

Ma Đồ càng là ma giác khẽ run, nắm c.h.ặ.t ma khí chủy thủ giấu trong hắc bào.

Khách quan?

Bọn họ bại lộ rồi?

Nhưng Kim Ti Anh Vũ đã dang rộng đôi cánh bay phía trước, các tu sĩ xung quanh cũng dường như không nhận ra sự bất thường.

Hai ma thở phào nhẹ nhõm, bay nhanh bám theo.

Rất nhanh liền nhìn thấy một tòa tháp cao bảy tầng ngũ hành sừng sững trên không trung Nam Tầm.

Vách tháp lưu ly quanh thân nó đẹp đẽ tuyệt trần, phảng phất như do thợ thủ công khéo léo chế tạo thành.

“Đây chính là Thượng Cổ Bí Phủ đó...” Ma Đồ phản ứng lại.

Theo như lời Ma Chủ nói, lần này có thể đ.á.n.h chiếm được địa bàn của nhân tu hay không, có thể phá hủy bí phủ này hay không cũng là mấu chốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ma nguyên của Ma Đồ đều đập thình thịch.

Rất nhanh bọn họ được đưa đến tầng ba, vị trí thuộc hệ Hỏa, chỗ ngồi hai người ở chỗ lan can bên tháp.

Hai chiếc bồ đoàn đan bằng tre, đặt bên cạnh một chiếc bàn nhỏ bằng huyền thiết.

Một cái đáy nồi phân minh hai cực như cá âm dương, đã được đặt trên bàn.

Các tu sĩ xung quanh toàn đang ăn uống thỏa thuê, không màng đến phong thái tiên nhân đạo cốt, không ai chú ý tới bọn họ.

Hai ma cũng không dám thường xuyên nhìn ngó khắp nơi.

Sau khi ngồi xuống, dưới bồ đoàn lập tức vươn ra một cành dây leo uốn lượn, đưa một cái ngọc giản, vươn đến trước mặt bọn họ.

Vừa mở ra, chính là đan đơn lúc nãy xếp hàng, đắt đến mức ma tâm ma can của bọn họ đều run rẩy.

“Xin chọn đan d.ư.ợ.c cho vào Uyên Ương Để.”

Một con Kim Ti Anh Vũ lắc lư, béo mập đi đến trước mặt bọn họ.

Ma Tang: “...”

Ma Đồ: “... Chúng, chúng ta không gọi món khác!”

“Có khách quan chỉ gọi một phần Uyên Ương Để?”

Tô Ngư vừa chắp tay sau lưng, bước vào tháp bí phủ tầng bảy, liền nghe thấy chưởng quỹ Úc Đông lúc này đang ở tầng một, kiên nhẫn hỏi một con Kim Ti Anh Vũ.

Cô cười cười, không can thiệp vào công việc của sư đệ, bước vào nhà bếp phía sau.

Bên trong tháp bí phủ bảy tầng, năm tầng đầu mỗi tầng là một trong ngũ hành, lần lượt thiết lập các môi trường đơn nguyên tố khác nhau như thực vật xanh, hỏa diễm, kiếm sơn, để tu sĩ ngũ hành có thể tùy ý lựa chọn tầng lầu giúp mình dễ dàng đốn ngộ, nhập định hơn để tiến vào.

Đương nhiên, ví dụ như thời gian tu luyện tốt nhất tập trung đông tu sĩ như khóa sáng, công phu tối, trong tháp bí phủ bảy tầng chật ních người, một số tu sĩ vội vàng cũng không cầu kỳ như vậy, sẽ không chuyên môn đi chờ một vị trí phù hợp với ngũ hành.

Còn tầng sáu tháp bí phủ, là tầng âm tu ngoài ngũ hành.

Ví dụ như Lục Nhất Chu, Tiền Thanh Thu, liền ngày ngày gảy đàn ở đây, bọn họ còn thuê một âm tu kỳ Hóa Thần đến chỗ này, gảy đàn thổi tiêu cho âm tu môn.

Tầng thứ bảy, thì là tầng phong cảnh.

Có thể thu hết vào tầm mắt sự bao la của quần sơn Nam Tầm và chân trời, theo lời Trương trưởng lão nói thì có ích lợi đối với tu sĩ không gian đại đạo, hoặc là nhật nguyệt đại đạo.

Bản thân Tô Ngư cũng thích nhất tầng cao nhất có phong cảnh độc đáo tuyệt đẹp này.

Tầng này, còn có nửa gian nhà bếp bán trong suốt.

Có thể để tu sĩ thưởng thức một số quá trình chế tác ‘đan d.ư.ợ.c mù bảo’ đẹp mắt của bọn họ.

Có lúc là Diêm Diễm biểu diễn phi kiếm thái thịt ở đây, có lúc là Trương trưởng lão.

Tô Ngư đi dạo một vòng, phát hiện mọi việc kinh doanh trong tháp đều thuận lợi, mới đi vào nhà bếp phía sau của cô.

“Thông đạo Ma tộc dường như đã mở ra.”

Vệ Chiêu ngay lập tức tiến lên đón, thấp giọng báo cáo.

“Theo như lời tiên tri, tháp bí phủ bảy tầng của sư tỷ hẳn là mấu chốt đối chiến.”

Tô Ngư mỉm cười gật đầu.

Quả thực là mấu chốt.

“Hôm qua trong tháp chúng ta, tổng cộng lật bàn 13 lần. Số người dùng đan tiếp cận bảy ngàn người, trong đó có trăm người đột phá ngay tại chỗ, còn có trăm người mở ra pháp bảo ngũ phẩm.” Vệ Chiêu báo cáo dữ liệu kinh doanh ngày hôm qua.

Tô Ngư nghe xong một lượt, liền rất vui vẻ.

Nhìn xem, mấu chốt biết bao.

Ba quân chưa động lương thảo đi trước.

Vệ Chiêu cũng cảm thấy vinh dự lây: “Lô đạo hữu vừa đột phá này, đã tự nguyện gia nhập đội vệ binh tứ cảnh, bắt đầu từ hôm nay tuần tra ở một số thông đạo quan trọng của tứ cảnh. Những người mở ra pháp bảo ngũ phẩm thì gia nhập đội Huyền Quy do Đại sư huynh đứng đầu, đi bí cảnh c.h.é.m g.i.ế.c yêu thú rồi.”