Tán tu vốn định đ.á.n.h lén, lập tức bị vạn người chú ý: “...!”
Làm phiền rồi.
Hắn muốn đi.
Thế nào là lễ truy điệu pháp bảo?
Bên ngoài trận pháp hình chiếu, mọi người đều nhìn về phía đám người Nam Tầm.
Thanh Huyền khẽ ho một tiếng.
Mà phía sau ông, những đệ t.ử Nam Tầm không tiến vào xông trận, ngoại trừ Tiêu Mục Ca bị nón lá che khuất không thể nhìn thấy thần tình ra, những đệ t.ử còn lại đều lộ vẻ bi thương nhưng lại cầu tiến.
Dáng vẻ đồng loạt mặc niệm này, khiến tất cả đệ t.ử, trưởng lão Tây Cảnh đều nhìn đến ngây người.
“Nam Tầm có phải có bệnh nặng không?”
“Bọn họ ở Bắc Cương giành được đệ nhất Tu Chân Thịnh Hội, vượt qua Thiên Thịnh Tông. Ta làm sao cũng không nghĩ ra, tại sao tinh anh của bọn họ lại bất mãn bỏ đi. Bây giờ thì hiểu rồi… môn phái này có bệnh.”
Kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nổi, đi tưởng niệm pháp bảo chứ?
Một tu sĩ ngoại trừ bản mệnh pháp bảo ra, cả một đời tu luyện đằng đẵng, không biết phải thay thế bao nhiêu pháp bảo.
Phàm là người tu luyện nhanh, đều thường xuyên đến bí cảnh rèn luyện, pháp bảo hư hỏng nhiều, hoặc là pháp bảo cũ kỹ không thể theo kịp tu vi của bọn họ nữa, chỉ có thể thay thế đi.
“Làm màu a, Thanh Huyền.”
Trưởng lão Cửu Nghiêu Sơn ồm ồm nói, thân hình lão ngồi xếp bằng trên một ngọn núi nhỏ.
Nhìn kỹ, hai chân lão đều dường như hòa làm một thể với thân núi, trong lúc nói chuyện, lão liền xoa xoa da gà trên người một cái, một lớp cục đất rơi xuống.
“Là chưởng môn Hà Thông nhà các ông bày ra sao? Thật là lãng phí thời gian tu luyện! Nếu đệ t.ử nhà ta mà làm thế này, ta chôn sống hắn!”
Thanh Huyền không trả lời, ngược lại Trương trưởng lão thở dài một tiếng.
“Lão Sa à, vậy ông phải trông chừng đệ t.ử Cửu Nghiêu Sơn nhà các ông cho kỹ đấy.” Trương trưởng lão lắc đầu.
Trưởng lão Cửu Nghiêu Sơn Hác Sa sửng sốt.
Có ý gì?
Đệ t.ử của lão làm sao có thể ngu ngốc như vậy?
Lão đang định phản bác, liền nhìn thấy trưởng lão Kim Bá Môn cũng đồng tình nhìn về phía lão.
“?”
“Sự thật thắng hùng biện, lão phu không tranh cãi với các ông. Cứ xem tiếp đi!”
Hác Sa hừ một tiếng nhìn về phía trận pháp hình chiếu, nhưng không bao lâu liền sửng sốt.
Bên trong trận pháp hình chiếu.
Chỉ thấy Tô Ngư đem mấy chục cái nồi đá đen ngòm toàn bộ dùng linh hỏa đun nóng đến mức sôi sùng sục.
Sau đó xách cái nồi súp lớn, liền đổ vào mấy chục cái nồi đá một bát nước dùng nổi một lớp ánh vàng lấp lánh, sôi mà không trào.
Dầu nóng, hoàn toàn khóa c.h.ặ.t toàn bộ nhiệt độ dưới lớp nước dùng.
Hàng Uyển Nhi thì đang thu dọn cáp treo đã mất đi ánh bạc, nhặt từng sợi từng sợi lên, dùng linh thủy rửa sạch, chia đều vào trong những chiếc bát sứ trắng nhỏ trống không.
Tuyết Cầu Bảo bị hỏng thì được để riêng trong đĩa nhỏ, Diêm Diễm cắt làm đôi, mỗi người nửa cái.
Tô Ngư lại lấy ra hàng tồn kho ướp lạnh trong túi giới t.ử Băng Phách Ngư, Băng Phách Áp… thái một chút cá lát, ức vịt, thịt gà thái lát làm đồ ăn kèm.
Còn có phù trúc và tàu hũ ky dư thừa trước đó, cũng thái một chút.
Phân loại rõ ràng, lần lượt dùng một chiếc đĩa nhỏ cỡ bàn tay để đựng.
Gom đủ chín chiếc đĩa nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng trên khuôn mặt Tô Ngư vẫn xẹt qua một tia thở dài, “Thời gian gấp gáp, tạm thời chỉ có ngần này thôi.”
Trọn vẹn hai mươi cái khay, trên mỗi cái khay đều đặt nồi đá đun nóng rực, một đĩa b.ún gạo, chín đĩa thức ăn kèm.
Tương tự như Băng Phách Ngư thái lát, Băng Phách Áp ức vịt, đều thái mỏng đến mức ba bốn lát xếp chồng lên nhau, vẫn có thể nhìn xuyên qua màu sắc của đĩa sứ trắng bên dưới.
Những thứ này rõ ràng vẫn chưa chín.
Người trong và ngoài trận pháp hình chiếu đều cạn lời.
Cái này quả thực giống như một cuộc tế lễ quy mô lớn, dùng nhiều xương thịt yêu thú tam tứ phẩm như vậy.
Nam Tầm đang làm cái hoạt động kỳ quái gì vậy.
Nhưng hai mươi người gồm đệ t.ử Kim Bá Môn, Nam Tầm bên trong trận, lại cảm thấy vô cùng mới mẻ.
Hàng Uyển Nhi áp chế sự tò mò, trước tiên dẫn dắt mọi người nghiêm túc niệm tụng.
“Hôm nay xông trận, chúng ta không nắm giữ được bản lĩnh Ngu Công dời núi, không bằng đệ t.ử Cửu Nghiêu Sơn.”
Đám đệ t.ử Cửu Nghiêu Sơn vừa thở hồng hộc, hoàn thành việc xây dựng một con đường nhỏ, đến được nơi này, sửng sốt.
Ngay cả thủ tịch Từ Thổ cũng đỏ mặt, bước chân bất giác chậm lại.
Vểnh tai lên.
Nam Tầm vậy mà đang khen bọn họ.
Nam Tầm quả nhiên thật khiêm tốn a.
Nhưng Hàng Uyển Nhi không nhìn hắn, nghiêm túc dẫn dắt đám người Nam Tầm đang trong lúc sám hối.
“Đệ t.ử Nguyên Anh của Nam Tầm chúng ta, cũng không đủ cường đại, không thể đưa đệ t.ử Kim Đan vượt qua vách núi, chỉ có thể ỷ lại vào pháp bảo của Nhị sư tỷ.”
“Hôm nay pháp bảo Cáp Treo Tuyết Cầu Tiểu Hỏa Xa song song hư hỏng, là chúng ta không đủ cường đại.”
Kim Hạo Thiên và các đệ t.ử Kim Bá Môn nghe mà cũng bất giác cúi đầu.
“Là Kim Bá Môn chúng ta cũng vô năng.”
Bọn họ cũng đỏ mặt hùa theo một câu.
Bước chân của Cửu Nghiêu Sơn nhao nhao dừng lại.
Từ Thổ đều bất giác túc nhiên khởi kính.
Tu sĩ biết tự kiểm điểm bản thân, thường thường tăng ích nhanh hơn.
Mà lễ tưởng niệm pháp bảo của Nam Tầm đã đến hồi kết.
“Hôm nay pháp bảo hư hỏng,” Hàng Uyển Nhi hít sâu một hơi, bi ai, “Chúng ta liền mang theo tâm trạng sám hối tiễn nó đoạn đường cuối cùng, ăn nó đi.”
Cửu Nghiêu Sơn:
Bên ngoài trận pháp hình chiếu:
Chỉ thấy Hàng Uyển Nhi nói xong, Diêm Diễm đã phi kiếm tề xuất, mỗi hai thanh bưng một cái khay đầy ắp, vững vàng đưa đến trước mặt mỗi vị đệ t.ử.
Mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, bên trên tổng cộng có chín đĩa một nồi đá.
Hai đĩa trong đó, chính là dáng vẻ hư hỏng mất đi bảo quang của pháp bảo dây cáp bạc, xe bay quả cầu tuyết.
Hàng Uyển Nhi nghiêm nghị nhìn về phía Tô Ngư, “Nhị sư tỷ, vậy chúng ta bắt đầu dùng đây.”
Tô Ngư gật đầu.
Hàng Uyển Nhi cầm đũa bạc, đem cá lát, thịt ức vịt mỏng đến mức có thể soi rõ chữ viết trong đĩa nhỏ, lần lượt gạt vào trong nồi đá trong ngoài đều đun nóng rực.
Nước dùng trong nồi đá được bao phủ bởi một lớp màng dầu vàng óng, khi cá lát lăn vào, tựa như phá vỡ sự tĩnh lặng của mặt hồ, gợn lên những vòng sóng như hoa rơi.