Ta Dùng Nồi Lớn Mang Bay Toàn Tiên Môn

Chương 180



Sắc mặt Tô Ngư phức tạp.

Chuyện Tô sư phụ giỏi kinh doanh mở cửa hàng, không giấu được nữa rồi a.

“Được.”

Cô không sợ phiền phức, thậm chí cũng rất muốn dẫn các phó thủ đi lịch luyện một phen, sau này mới dễ dàng độc đương nhất diện.

Còn về khí vận nữ chủ, Tô sư phụ cũng không phải đi Thiên Thịnh Tông của nàng ta mở cửa hàng, không sợ.

“Tu Chân Thịnh Hội lần này tổng cộng cần hai mươi đệ t.ử tinh anh, chia làm bốn tổ, do ta và Trương trưởng lão một đường thủ hộ.” Thanh Huyền nói xong, liền không khỏi mong đợi nhìn về phía đám người Chí Khung Phong sau lưng Tô Ngư.

“Nếu biểu hiện không tồi, Nam Tầm ta cũng sẽ ban thưởng cho đệ t.ử.”

Đám người Chí Khung Phong, lấy Úc Đông làm đầu, nghe thấy phần thưởng mắt liền sáng lên.

Hàng Uyển Nhi che đôi môi đỏ mọng, “Lỡ như chúng ta cùng Nhị sư tỷ giành được hạng nhất, lấy một nửa dải linh mạch về. Thanh Huyền trưởng lão, kho pháp bảo của môn phái đủ để chọn không?”

Thanh Huyền: “...”

Tô Ngư: “...”

Ê, sư đệ sư muội còn biết tưởng tượng hơn cả cô, phải làm sao bây giờ a.

Ba ngày sau.

Một chiếc thuyền nhỏ phóng to có thể chứa trăm người, cập bến tại Tháp tỷ đấu Nam Tầm.

Trong môn phái có không ít đệ t.ử đến tiễn hành.

Thế nhưng vừa nhìn thấy người trên thuyền, bọn họ đều sầu não.

Hai mươi vị đệ t.ử tham gia Tu Chân Thịnh Hội Bắc Cảnh, tu vi cao nhất chính là Tiền Thanh Thu vừa mới đột phá Nguyên Anh cách đây không lâu, còn lại gần như toàn là Kim Đan trung kỳ, ngay cả Kim Đan đỉnh phong cũng không vượt quá ba người.

“Tập hội bao gồm lịch luyện bí cảnh, phải cùng tu sĩ Bắc Cảnh c.h.é.m g.i.ế.c yêu thú, tìm kiếm linh thảo, thực lực bực này của chúng ta có thể lọt vào top năm không?”

“Những năm trước chúng ta ít nhất có hai Nguyên Anh sơ kỳ dẫn theo Kim Đan đỉnh phong, cùng lắm lại thêm một hai đệ t.ử Kim Đan trung kỳ có công pháp đặc thù. Năm nay... ai.”

Nam Tầm nguyên khí đại thương, nhân tài điêu linh, so sánh với những năm trước, các đệ t.ử rất nhanh phát hiện ra sự yếu thế.

Nhất thời, mọi người đều trầm mặc.

Còn chưa xuất phát, đã ủ rũ cúi đầu.

Trưởng lão Thanh Huyền nhìn mà cười khổ.

Hai mươi vị đệ t.ử trên thuyền nhỏ bên cạnh hắn, hơn phân nửa cũng là thần sắc lo âu, không thấy nửa điểm sục sôi.

Nhưng rất nhanh vài tiếng sột soạt truyền đến tai hắn.

“Lần này ra ngoài, chúng ta là muốn so tài cao thấp với các môn phái khác của Nam Cảnh, nếu chúng ta đ.á.n.h không lại ai, Nhị sư tỷ liền thu phục kẻ đó. Theo suy luận này, Nhị sư tỷ chẳng phải là muốn mang ngọn núi của các môn phái khác ở Nam Cảnh về sao?”

Hàng Uyển Nhi trước khi ra cửa, đã nghĩ tới trọng điểm.

Úc Đông đứng phía sau gảy hạt bàn tính, u u bổ sung một câu, “Lời này của Thất sư muội bố cục nhỏ rồi.”

Diêm Diễm mặt không cảm xúc ôm kiếm, “Còn có tu tiên gia tộc Bắc Cảnh, môn phái Bắc Cảnh.”

Hàng Uyển Nhi kinh hô, “Mẹ ơi, may mà ta bảo Tứ sư huynh bọn họ quỳ xuống cầu xin trưởng lão, cho chúng ta cùng đi theo. Nếu không lúc Nhị sư tỷ trở về, bên cạnh tỷ ấy còn có vị trí của tiểu khả ái Hàng Uyển Nhi ta sao?”

Thanh Huyền: “...”

Hắn quay đầu nhìn lại, liền thấy mấy người Chí Khung Phong trên boong thuyền nhỏ nửa điểm không thấy suy sụp, chỉ có hoang mang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoang mang Nhị sư tỷ rất nhanh sẽ thu phục sư đệ sư muội mới, tranh sủng với bọn họ!

Khóe mắt hắn giật giật, rất nhanh dời ánh mắt nhìn về phía Tô Ngư, liền thấy cô đã thong dong tựa vào bên chiếc bàn gỗ nhỏ, bưng chén trà, lật xem yêu thú đồ phổ rồi.

Đừng nói, luận về việc khiến đệ t.ử cầu tiến, quả thật Chưởng môn đều có thể không sánh bằng cô.

“Khụ.”

Trưởng lão Thanh Huyền hắng giọng một cái, khiến một đám đệ t.ử trên thuyền nhỏ và đang quan sát trước Tháp tỷ đấu đều chú ý tới hắn.

“Sắp sửa xuất phát, hãy để Tô Ngư dẫn dắt tiểu đội thứ hai lần này của chúng ta, đại diện cho Phong chủ hai ngọn núi nói vài lời!”

Tô Ngư nhướng mày, lập tức đặt yêu thú đồ phổ xuống.

Thanh Huyền hai mắt đầy hy vọng, “Ngươi nói vài lời thề sư, để tâm cảnh dũng cảm xông pha của Chí Khung Phong ngươi hiện giờ, cũng có thể truyền đến đệ t.ử các ngọn núi khác!”

Đám người Hàng Uyển Nhi hít sâu một hơi, kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c.

Tô Ngư lập tức cũng quét mắt nhìn xung quanh một cái.

Lòng người không vững, sĩ khí sa sút, quả thực là đại kỵ.

Nhưng vốn dĩ mười môn phái tỷ đấu, mục tiêu của Nam Tầm chính là giữ hạng bảy tranh hạng năm.

Nghe xem, cái mục tiêu doanh số cửa hàng tồi tàn này.

Tô sư phụ mấy ngày nay đều không có cách nào nghĩ kỹ.

Nếu hiện tại giao cho cô thề sư, vậy Tô sư phụ sẽ không khách sáo nữa.

Tô Ngư chắp tay sau lưng đứng lên, Giới T.ử Đại tựa như kiếm tơ bạc bên hông lấp lánh, đi đến giữa thuyền nhỏ.

Mọi người không khỏi nhìn về phía cô.

Bọn họ biết cô biết luyện khí, biết luyện đan, nhưng sức của một người, lại làm sao xoay chuyển trời đất?

Nhưng liền nghe giọng nói cô trong trẻo, dõng dạc.

“Hôm nay bọn ta xuất phát tiến đến Bắc Cảnh, muốn cùng người tranh cao thấp, con đường phía trước nhiều hiểm trở và khó khăn, ta cũng không nói lời vô ích. Đã thề sư, vậy thì ăn một bữa tiệc thề sư, chấn phấn một phen!”

Mọi người:

Thanh Huyền:

Tô Ngư nhìn Giới T.ử Đại một cái, “Nghe nói Thiên Thịnh Tông khí vận cường thịnh, mọi người đều cảm thấy Nam Tầm tu luyện vô vọng, được. Vậy hôm nay liền chọn ba đệ t.ử, ai năm năm đều không có tiến ích thì bước lên một bước!”

Mọi người xôn xao.

Không chỉ trên thuyền nhỏ, ngay cả Tháp tỷ đấu đều oanh động.

“Thề sư? Cô ấy muốn ban đan d.ư.ợ.c?”

Không ít đệ t.ử ở Đại bỉ đã tận mắt chứng kiến cô luyện chế đan d.ư.ợ.c, nhìn thấy Chí Khung Phong, các trưởng lão uống xuống, nhưng chưa từng đích thân thử qua.

Thậm chí bọn họ mỗi lần nghĩ đến cô đảm nhiệm tạm đại Phong chủ hai ngọn núi, khách khanh trưởng lão trẻ tuổi nhất, lại chỉ mới Trúc Cơ, đều cảm thấy có chút không chân thực, càng có vài phần khốn quẫn của việc Nam Tầm nhân tài điêu linh hiện nay.

Nhưng không ngờ hôm nay, vậy mà cô còn bá khí hơn cả trưởng lão.

Tăng ích tu vi cho đệ t.ử năm năm không có tiến bộ?