Ta Dùng Nồi Lớn Mang Bay Toàn Tiên Môn

Chương 167



Vị nam t.ử mặc y bào thêu hoa cúc này, trong lúc nói chuyện liền đặt chén trà trong tay xuống.

Chén trà trực tiếp lún xuống mặt bàn gỗ ba phân.

Có thể thấy tâm cảnh hắn lúc này d.a.o động kịch liệt hơn nhiều so với biểu hiện bên ngoài.

“Lúc đó, ngươi nói cần thêm mười năm, bọn ta cũng đồng ý với ngươi. Hiện giờ, ngươi nên biết, thời gian không còn chờ đợi ai nữa.”

Bàn tay tràn ngập t.ử khí của Dụ Thanh T.ử run lên, thở dài nhắm hai mắt lại.

Lúc mở ra lần nữa, chỉ còn lại một tia hy vọng, nhìn về phía Tô Ngư.

“Hài t.ử, qua đây.”

Biểu cảm của Chu Chương biến đổi kịch liệt.

Nhị đệ t.ử Bách Ngự Phong cùng các đệ t.ử khác lập tức mong đợi nhìn về phía Tô Ngư đang bị Cương Hùng kéo lê.

Tô Ngư không hiểu ra sao.

Đám người Chí Khung Phong cũng mờ mịt, bọn họ đều không hiểu cuộc đối thoại của các trưởng lão có ý gì.

Nhưng rất nhanh Dụ Thanh T.ử liền tiếp tục nói, trong cổ họng phảng phất như có một ngụm đờm đặc, khó thở.

“Ta sắp tọa hóa, nếu Nam Tầm không có ai có thể kế thừa ngự thú dưới tọa của ta, khó bảo đảm tương lai nó sẽ không bạo lệ đả thương người ở Nam Tầm, lúc ta tọa hóa, chính là ngày nó bị Đốc Sát Đường giam giữ, cho đến khi nó cũng cạn kiệt thọ nguyên mới thôi.”

“Đến lúc đó, Bách Ngự Phong ta cũng chỉ còn trên danh nghĩa, đành phải giải tán đệ t.ử.”

Từ trên xuống dưới Bách Ngự Phong đều lộ vẻ bi thống.

Bọn họ nhìn như nhị đẳng, thực lực cường đại, nhưng sư phụ vừa c.h.ế.t, còn không bằng Chí Khung Phong.

Ngự thú tứ phẩm nếu bị Trưởng Lão Đường khống chế, chứng tỏ con đường thử nghiệm ngự thú của Nam Tầm đã triệt để thất bại.

Bách Ngự Phong cũng không cần thiết phải tồn tại nữa.

Đệ t.ử của bọn họ đều sẽ bị chia rẽ, gia nhập các ngọn núi khác.

Dụ Thanh T.ử thở dài một tiếng, “Cho nên mười năm trước ta từng nói, ai có thể kế thừa ngự thú dưới tọa của ta, kẻ đó chính là Phong chủ nhiệm kỳ tiếp theo của Bách Ngự Phong ta.”

Mọi người đều kinh hãi.

Đây vậy mà không phải là lời đồn.

“Hùng Phong là hậu đại của ngự thú dưới tọa của ta. Ngươi nếu có thể khiến nó nghe lời, đợi đến ngày ngươi đạt tới Nguyên Anh, cũng nhất định có thể khiến ngự thú tứ phẩm dưới tọa của ta xoa dịu cảm xúc.”

“Vị sư điệt này, khụ...” Dụ Thanh T.ử dường như khó mà tiếp tục, thân hình lảo đảo, cố nhịn sự khó chịu mở miệng, “Ngươi đừng sợ.”

Chớp mắt, vòng kim cang ảm đạm dưới đầu gối ông ấy, liền đột ngột sáng lên ba phần.

Con Cương Hùng cao nửa người bên cạnh Tô Ngư, lập tức hai mắt đỏ ngầu, ngửa mặt lên trời rống to, vang vọng tận mây xanh.

Đệ t.ử quan chiến nháy mắt dựng tóc gáy, toát mồ hôi lạnh.

Thanh niên cầm đầu Đốc Sát Đường tu vi sâu không lường được, khuôn mặt tuấn lãng, nhưng bất kể ai nhìn thấy hắn, đều sẽ lập tức quên mất dung mạo của hắn, lúc này ngưng trọng hạ lệnh.

“Bố trí trận pháp phòng ngự ngũ phẩm!”

“Hồng lão, Chu lão, bảo vệ đệ t.ử Chí Khung Phong.”

Hai vị trưởng lão mặc hồng bào lập tức bay ra, Hồng Uẩn đứng bên cạnh Tô Ngư, ánh sáng phù lục trên tay hiện lên.

Một vị trưởng lão khác tóc trắng xóa, bay đến trước mặt đám người Hàng Uyển Nhi, bản mệnh pháp bảo trong cơ thể - lại là một chiếc chuông đỉnh, lập tức bao phủ phía trên Chí Khung Phong.

Dụ Thanh T.ử giơ bàn tay còng queo lên, yếu ớt nâng về hướng Tô Ngư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cương Hùng cao nửa người, giống như mất đi linh trí, lùi lại vài bước, hung tàn giơ hùng chưởng lên, năm móng vuốt sắc nhọn liền vung về phía cô!

“Dụ Thanh Tử!”

Trương Đạo Nhân biến sắc, một bước bước đến trước mặt Tô Ngư, kiếm khí trong tay ngưng tụ.

Thế nhưng...

Liền ngửi thấy một mùi hương thanh ngọt như mật hoa bách hoa, nương theo mùi rượu trôi nổi sau lưng lão.

Sát na, đôi mắt thú lạnh lẽo của Cương Hùng vị thành niên ngẩn ra.

Trong nháy mắt, mọi người liền thấy nó chậm chạp thu từng cái móng vuốt sắc nhọn của hùng chưởng lại.

Hóa thành một cục lông đen thui, bốn chân chạm đất, phi nước đại, lớp lông ngắn màu đen rung rinh trong gió, phảng phất như lăn về phía cô.

Gào lên một tiếng, húc bay kiếm khí trong tay Trương Đạo Nhân, cục đen lăn đến trước mặt Tô Ngư mới miễn cưỡng dừng lại, chiếc lưỡi đỏ l.i.ế.m một cái, cuốn qua đầu ngón tay trắng nõn của Tô Ngư.

Không những không làm cô bị thương mảy may, khuôn mặt gấu lông xù còn nghi hoặc quay đầu nhìn Dụ Thanh T.ử một cái.

Rõ ràng là không chuẩn bị làm theo lời ông ấy nói.

Dụ Thanh T.ử sửng sốt, sắc mặt xanh xao nháy mắt ửng đỏ, “Khụ khụ khụ... Trời phù hộ Nam Tầm ta, trời phù hộ Bách Ngự Phong ta, hahaha...”

Nói xong một câu, khí tức của ông ấy vậy mà nhanh ch.óng yếu đi.

Mỉm cười gục đầu xuống.

Mọi người sợ hãi biến sắc.

“Sư phụ!” Nhị đệ t.ử Bách Ngự Phong bi thống quỳ rạp xuống.

Các đệ t.ử còn lại cũng nhao nhao rơi lệ.

“Sư phụ, người kéo dài nhiều ngày, sao bây giờ lại ra đi rồi?” Chu Chương trên lôi đài lập tức quỳ rạp xuống, khuôn mặt bi thống hét lớn, “Người giao Hùng Phong cho ta, chính là muốn nhìn ta kế thừa Bách Ngự Phong! Người hiện giờ cứ yên tâm, từ hôm nay trở đi, ta với tư cách là Phong chủ Bách Ngự Phong, nhất định sẽ chiếu cố mọi người!”

“Đại sư huynh huynh nói cái gì?” Nhị đệ t.ử Bách Ngự Phong rơi lệ quay đầu, “Sư phụ vừa rồi nói...”

Còn chưa nói xong, Chu Chương đã ngăn cản.

“Nhị sư đệ, sư phụ vừa rồi tự mình đều nói đó là lời của mười năm trước. Nhưng người vẫn còn lời chưa nói hết, ba ngày trước, người đích thân nói, muốn giao cho ta!”

Nhị đệ t.ử Bách Ngự Phong ngạc nhiên.

“Nói hươu nói vượn!”

Trương Đạo Nhân hừ một tiếng.

Lão nhìn Dụ Thanh T.ử nhắm mắt ngã xuống, đôi mắt già nua cũng lộ vẻ bi thương.

“Tiểu Tô sư điệt?” Lão đè thấp giọng.

Tô Ngư gật đầu.

Trương Đạo Nhân lập tức súc địa thành thốn, đuổi nhị đệ t.ử Bách Ngự Phong đang đỡ Dụ Thanh T.ử gào khóc t.h.ả.m thiết đi.

Một đạo trận pháp chữ Thọ tỏa kim quang mùi quả mai, lập tức lơ lửng giữa không trung.

Sinh cơ cuồn cuộn, vậy mà trong nháy mắt bao phủ Dụ Thanh Tử, làm t.ử khí trên người ông ấy phai đi một hai phần.

“Đây, là... Sinh Cơ Trận!”

Mọi người ngạc nhiên.