Ta Dùng Nhất Kiếm Phá Tan Kịch Bản Ngược Luyến, Bá Đạo Tiên Tôn Cút Ra Xa

Chương 88



 

“Dù sao, trên đời không có miếng bánh ngọt nào tự nhiên rơi xuống, trong bí cảnh này đầy rẫy nguy hiểm, lại thân ở trong không gian quái dị như thế này, nàng càng phải cẩn thận một chút, ai biết được thân phận nữ chính truyện ngược này của nàng có mang theo cái buff đen đủi gì không chứ!”

 

Kiếm khí màu vàng nhạt treo lơ lửng trên đầu Tạ Giang Lẫm, lúc này hắn đang ở trạng thái tứ đại giai không:

 

“Đơ rồi, người hoàn toàn đơ rồi.”

 

Hắn trố mắt nhìn Tạ Giang Lẫm với vẻ mặt thận trọng mà rời xa truyền thừa của mình càng lúc càng xa, một mặt thầm nghĩ tâm tính Tạ Giang Lẫm khá tốt, mặc dù lúc này vẫn không quên cẩn thận hành sự, không bị cái lợi nhỏ trước mắt mê hoặc, mặt khác trong lòng lại khá là bất đắc dĩ.

 

Thời buổi này, hắn còn lần đầu tiên biết, loại truyền thừa dâng tận tay này mà còn có người không muốn!

 

Kiếm khí màu vàng nhạt truyền âm cho Giang Nguyệt Thâm, trút bầu tâm sự với vị đại sư phụ trên danh nghĩa của Tạ Giang Lẫm:

 

“Ngươi nói xem, đồ đệ nàng sống ch-ết không vào trong truyền thừa của ta thì biết làm sao, ta tổng không thể xách cổ áo nàng ấn đầu bái sư chứ!"

 

Dựa theo một số ngôn hành cử chỉ hiểu biết sơ qua về Tạ Giang Lẫm vừa rồi, Tạ Giang Lẫm người này trên dưới toàn thân, xương cốt cứng nhất, nếu cưỡng ép bắt nàng bái sư, đó mới gọi là phản tác dụng đấy.

 

“..."

 

Giang Nguyệt Thâm trầm tư một lát nói, “Mọi việc trên đời, lấy chân thành đối đãi người là quý giá nhất, ngươi chi bằng hiện nguyên hình, trực tiếp bày tỏ ý định của ngươi."

 

“Như vậy thật sự được sao?"

 

Kiếm khí màu vàng nhạt rõ ràng vô cùng không tin tưởng vào lời đề nghị này của Giang Nguyệt Thâm.

 

Bởi vì so với thành tựu tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả hủy thiên diệt địa trên con đường kiếm đạo của hắn mà nói, tướng mạo của hắn rõ ràng không được bá khí cho lắm, rất không có khí chất kiếm tu, nhìn qua không giống một kiếm tu, mà giống như một tiểu bạch kiểm chuyên ăn cơm mềm ở Hợp Hoan Tông vậy.

 

Trước đây là một đại năng kiếm tu lừng lẫy, vừa nghĩ đến hận sự đời này như vậy, trong lòng kiếm khí màu vàng nhạt lập tức vô cùng buồn bực.

 

Nói cách khác, hắn lúc này chính là kiểu khá là không có mặt mũi gặp người.

 

Bởi vì trong cuộc đời tu chân của hắn, những người ban đầu bị danh hiệu của hắn dọa sợ, vốn dĩ đối mặt với hắn thì run lẩy bẩy, mang lòng sợ hãi mãnh liệt, nhưng một khi nhìn thấy tướng mạo của hắn, lòng sợ hãi này liền hóa thành sự khinh miệt mãnh liệt, từ chỗ dè dặt co róm ban đầu cho đến sau đó là hếch mũi trợn mắt, đối với hắn gọi là khinh thường không thôi, hận không thể trực tiếp viết bốn chữ lớn “ranh con, chẳng qua chỉ có thế" lên mặt.

 

Kiếm khí màu vàng nhạt:

 

???

 

Mẹ nó chứ, bổn tôn hai trăm năm mươi tuổi mà trông như hai mươi lăm tuổi cũng là lỗi của bổn tôn sao, thời buổi này ai quy định kiếm tu là phải vạm vỡ, hắn một cái tiểu bạch kiểm rốt cuộc có lỗi gì!

 

Kiếm tu trong lòng khổ, nhưng kiếm tu không nói.

 

Thế là lúc còn sống hắn càng thêm ẩn cư ít khi lộ diện, ít khi gặp người, dù sao hành sự của kiếm tu cũng yêu cầu quang minh lỗi lạc, rụt rè trốn trong bóng tối hại người thì có bản lĩnh gì, đối với loại hành vi này, kiếm khí màu vàng nhạt vô cùng khinh thường, cho nên, lúc còn sống mỗi lần đ-ánh nh-au hắn đều mang khuôn mặt tiểu bạch kiểm, khiến người ta vừa nhìn vào còn tưởng nơi mình vô tình lạc vào không phải là hiện trường kiếm tu sinh t.ử sát phạt quyết đấu, mà là hiện trường bản đời thực tu la tràng sau khi một kẻ ở Hợp Hoan Tông bắt cá sáu tay bị lật thuyền.

 

“Vậy ngươi nói xem, chỗ nào không được?"

 

Giang Nguyệt Thâm người này rõ ràng rất am hiểu đạo lý nói chuyện khiến người ta tức ch-ết không đền mạng, thong thả bồi thêm một đao, “Chẳng lẽ ngươi có chỗ nào không tiện gặp người sao?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Theo lý mà nói, kiếm tu có tu vi như ngươi ch-ết đi, đều sẽ để lại một hai đạo phân thân truyền ảnh dùng để truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc chứ?"

 

Kiếm khí màu vàng nhạt:

 

...

 

“Được."

 

Chỉ nghe hắn nhẫn nhục chịu đựng nói.

 

Trong bí cảnh, Tạ Giang Lẫm vẫn đang chậm rãi lùi lại, vừa lùi, Tạ Giang Lẫm vừa chú ý quan sát cảnh tượng phía sau mình.

 

Bóng tối, vẫn là bóng tối bát ngát vô tận.

 

Ngoại trừ chút ánh sáng le lói trong hang động đổ nát phía trước, cả không gian gần như bị bóng tối chiếm lĩnh.

 

Hơn nữa bóng tối này gần như không có điểm dừng, giống như dãy núi liên miên bất tận, Tạ Giang Lẫm có thể cảm nhận được nguy hiểm sau bóng tối, nhưng lại không thể tiếp cận bóng tối này một chút nào.

 

Nàng hiếm khi nảy sinh cảm giác thất bại:

 

“Vậy nên, đây rốt cuộc là nơi nào?”

 

Một ý nghĩ đột ngột hiện lên trong đầu nàng, trước khi vào bí cảnh Hiên Thiên, thông tin lưu trữ trong thẻ ngọc kia từng nhắc đến, trong bí cảnh Hiên Thiên có một di chỉ truyền thừa của đại năng.

 

Nhìn chút ánh sáng le lói nơi tận cùng u tối này, một ý nghĩ khó tin hiện lên trong lòng Tạ Giang Lẫm:

 

“Chẳng lẽ, không gian này chính là nơi truyền thừa của đại năng đó.”

 

Thông qua một cái giếng để đi vào nơi truyền thừa, Tạ Giang Lẫm thầm nói, gu thẩm mỹ của vị đại năng này cũng khá độc đáo, mang đậm phong cách của tiểu thư Sadako.

 

Bên cạnh, kiếm khí màu vàng nhạt cuối cùng cũng chọn lựa trong mấy đạo phân thân truyền ảnh của mình như đi bán rau cải trắng, cuối cùng cũng chọn ra một cái khiến mình hài lòng, nhìn qua tuy vẫn là bộ dạng tiểu bạch kiểm, nhưng tương đối mà nói thì vẫn có phần uy vũ bá khí hơn một chút.

 

Cùng lúc đó, tại một góc khác trong bí cảnh, Lý Bất Âm và tiểu thiếu gia họ La với tư cách là hai món quà tặng kèm theo truyền tống của Tạ Giang Lẫm, đang đi tới đi lui lưỡng lự ở phía ngoài bí cảnh.

 

Lý Bất Âm vô cùng buồn chán tựa lưng vào tường, ngẩng đầu nhìn bóng tối bát ngát trước mặt, trên mặt là biểu cảm không quan tâm, rõ ràng hắn không mấy hứng thú với truyền thừa trong bí cảnh này.

 

Vừa vào bí cảnh, hắn đã lờ mờ cảm nhận được nơi này hẳn là nơi truyền thừa của một vị đại năng giới tu chân.

 

Tuy nhiên, người được truyền thừa lựa chọn không phải là hắn, còn về tiểu thiếu gia họ La, điều đó lại càng không thể, những đại năng trong giới tu chân đa phần đều có chút kiêu ngạo, chưa đến mức đói bụng ăn quàng, gu thẩm mỹ độc đáo đến mức thu nhận cả loại người phẩm hạnh bại hoại như tiểu thiếu gia họ La vào dưới trướng.

 

Người nhận truyền thừa của đại năng, rõ ràng, không phải ai khác, chính là Tạ Giang Lẫm.

 

“Hazzz..."

 

Lý Bất Âm thở dài một tiếng thật dài, giọng nói lộ rõ sự mệt mỏi không hề che giấu, “Thời buổi này, truyền thừa đại năng này còn chơi kiểu chế độ liên đới sao, tìm Tạ Giang Lẫm thì thôi đi, còn gom cả đám quần chúng ăn dưa vô tội như chúng ta lại với nhau là có ý gì."