“Đem Kim Đan mổ ra cho Giang Tiêu Nhã, không nghi ngờ gì chính là đem tiền đồ tu tiên của mình dâng cho người khác.
Nữ chính thiên sinh Kim linh căn, cộng thêm việc ở Hứa gia không được lòng người nên tu luyện vô cùng khắc khổ, phẩm chất Kim Đan kết ra tự nhiên là bỏ xa loại hàng dỏm được bồi đắp bằng đan d.ư.ợ.c và bí bảo như Giang Tiêu Nhã mấy con phố.
Đại thí nhập môn tiên môn đang đến gần, hèn gì nàng ta lâm vào đường cùng mới nghĩ ra hạ sách này.”
Nguyên tác nữ chính chính là như thế, trong lúc tâm xám ý lạnh đã mổ Kim Đan của mình cho Giang Tiêu Nhã.
Nữ phụ có được Kim Đan của nữ chính, tuy rằng vì thiên phú hạn chế nên chỉ có thể phát huy được sáu phần thực lực ban đầu, nhưng thế này cũng đủ dùng rồi.
Ả cùng nam chính cùng nhau phong phong quang quang bái nhập tiên môn, trở thành “Nội môn song tú” của Bạch Ngọc Kinh — một trong mười đại môn phái thiên hạ.
Trong khi đó, nữ chính mất đi Kim Đan, tu vi giảm mạnh, cộng thêm đạo thống bị hủy khiến việc tu hành khó khăn, chỉ có thể bái nhập ngoại môn Bạch Ngọc Kinh, trở thành một đệ t.ử ngoại môn bình thường không ai hay biết.
Đem Kim Đan dâng cho người khác, Tạ Giang Lẫm phải bị lừa đ-á vào đầu mới làm ra chuyện đó.
Nhưng nàng là một người trưởng thành đầy hư hỏng, nàng rặn ra hai giọt nước mắt cá sấu từ khóe mắt, nghẹn ngào nói:
“Vậy sao?
Ta nguyện ý mổ Kim Đan của mình đưa cho Tiêu Nhã muội muội, chỉ cầu muội ấy có thể khoan thứ cho lỗi lầm của ta.”
Ánh mắt Hứa Minh Trạch nhìn nàng mang theo vài phần nhu tình:
“Nàng có thể nghĩ như vậy, thì tốt lắm rồi.”
Hắn lại nghe Tạ Giang Lẫm nói:
“Mổ trả Kim Đan chín phần ch-ết một phần sống, chàng có thể lại đây không?
Ta muốn được nhìn chàng thật kỹ một lần cuối cùng.”
Lòng Hứa Minh Trạch vô cùng phức tạp, hắn không ngờ Tạ Giang Lẫm lại yêu hắn đến nhường này, nguyện vì hắn mà sống, cũng nguyện vì hắn mà ch-ết.
Hắn bị tình cảm này làm cho xúc động, không kìm được mà tiến lên phía trước, giơ tay định vuốt ve khuôn mặt của Tạ Giang Lẫm.
Hắn rũ mắt, thâm tình vô vàn nói:
“Giang Lẫm, ta…”
Một bước, hai bước, Tạ Giang Lẫm cũng giơ tay lên, dường như muốn đáp lại sự chạm khẽ của hắn.
Lòng Hứa Minh Trạch đang mềm nhũn, thì một luồng kiếm quang lạnh lẽo thấu xương đã ngang nhiên đặt lên cổ hắn, đi kèm với đó là giọng nói đầy bực bội của Tạ Giang Lẫm:
“Đồ ngu, cha ngươi lừa ngươi đấy, thế mà ngươi cũng tin được, thật là cười ch-ết ta.”
Luồng kiếm quang kia quá mức sắc lạnh, chỉ nhìn thôi cũng có thể tưởng tượng ra cảnh mình m-áu b-ắn tung tóe, ch-ết t.h.ả.m ngay tại chỗ.
Sau lưng Hứa Minh Trạch toát ra một tầng mồ hôi lạnh, nhưng trên mặt vẫn theo thói quen lộ ra nụ cười ôn hòa như gió thoảng mây trôi, hắn biết Tạ Giang Lẫm thích nhất là bộ dạng này:
“Giang Lẫm, có chuyện gì thì cứ từ từ nói, đừng có kích động.”
“Kích động?”
Tạ Giang Lẫm khinh bỉ cười lạnh một tiếng, “Cha ngươi nếu thực sự kích động thì bây giờ đã kết liễu ngươi luôn rồi.”
Nàng quay đầu, nhìn về phía tên cai ngục đang đứng ngây ngốc tại chỗ, chân run cầm cập, hất cằm một cái:
“Quăng chìa khóa qua đây, nếu không…”
Đầu ngón tay nàng đe dọa điểm nhẹ trên cổ Hứa Minh Trạch, kèm theo động tác của nàng, dưới đầu ngón tay vạch ra từng đường m-áu nhỏ mà dài, giọng nói bình tĩnh không chút gợn sóng:
“Ta sẽ g-iết hắn.”
Chắc là Hứa gia quá tự tin vào trận pháp của mình rồi, nên mới đem chìa khóa cốt lõi của cả một hệ thống trận pháp cấm chế đồ sộ giao cho một tên cai ngục trông coi.
Đây chính là tin tức mới nhất mà Tạ Giang Lẫm vừa thu thập được từ vị nhân huynh ở phòng bên cạnh — người thấy chuyện bất bình liền rút kiếm tương trợ kia.
Tên cai ngục này cậy vào việc đó, vốn rất thích hành hạ người khác trong ngục, đặc biệt là hành hạ tu sĩ.
Vì một loại tâm lý vặn vẹo nào đó, bản thân hắn không có nửa phần thiên phú tu vi, cộng thêm thói nịnh trên đạp dưới cực đoan, hắn cực kỳ thích nhìn đám người vốn là thiên chi kiêu t.ử trong mắt người ngoài phải quỳ gối cầu xin sự tự do hèn mọn trước mặt hắn.
Tên cai ngục đã bị dọa cho ngốc luôn rồi, cả người đờ ra tại chỗ, động tác máy móc chậm chạp quăng chìa khóa cho Tạ Giang Lẫm.
Tạ Giang Lẫm giơ tay đón lấy, trong lúc ánh mắt lưu chuyển, Hứa Minh Trạch vốn vẫn luôn chờ thời cơ đã âm thầm rút ra thanh trường kiếm bên hông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn dù sao cũng là nam chính trong nguyên tác, tự nhiên cũng là một thế hệ thiên kiêu, trường kiếm Tĩnh Uyên thân kiếm như nước tĩnh, xuất kiếm không tiếng động.
Điểm đến của mũi kiếm lạnh lẽo chính là cánh tay của Tạ Giang Lẫm.
Hắn nhanh, nhưng Tạ Giang Lẫm còn nhanh hơn.
Luồng kiếm khí nơi đầu ngón tay vốn đang dần tắt lịm đột nhiên bộc phát ra hào quang ch.ói mắt.
“Xuy” một tiếng, đ-âm xuyên qua bả vai Hứa Minh Trạch, sinh sinh chặn đứng thế kiếm đang cuộn trào của hắn.
Cuộc đối đầu giữa các cao thủ chỉ trong một hơi thở là có thể phân định thắng thua.
Hứa Minh Trạch ngã quỵ dưới đất, ngọc quan trên đầu rơi xuống phát ra một tiếng giòn giã, lăn sang một bên.
Tóc tai bù xù xõa trước mắt, hắn t.h.ả.m hại nói:
“Ta thật không ngờ nàng lại có bản lĩnh này.”
Trước kia, ánh mắt Hứa Minh Trạch nhìn Tạ Giang Lẫm là nhìn một người phụ nữ yêu hắn, luôn mang theo vài phần nhu tình.
Nay, nhu tình không còn, hắn nhìn nàng như nhìn một túc địch có thù sinh t.ử.
Chìa khóa tra vào ổ khóa, phát ra một tiếng “cạch” thanh thúy.
Cấm chế trên tứ chi lần lượt được giải trừ, khóe miệng Tạ Giang Lẫm âm thầm chảy ra một vệt m-áu.
Giây phút sinh t.ử vừa rồi, nàng cũng là liều mạng mới đổi lấy được một tia sinh cơ.
Nàng giơ tay lau đi vệt m-áu này, vào thời điểm đặc thù, nàng không thể để lộ ra bất kỳ sự yếu đuối nào.
Kiếm tu chúng ta, ngậm m-áu cũng có thể g-iết người.
Tạ Giang Lẫm đứng dậy, nhặt thanh kiếm của Hứa Minh Trạch dưới đất lên.
Hứa Minh Trạch nhắm mắt lại, mở miệng nói:
“Nếu nàng g-iết ta, sau khi hồn đăng tắt đi, nàng cũng sẽ bị để lại ấn ký, cung phụng của Hứa gia sẽ truy sát nàng hàng vạn dặm để lấy mạng nàng.”
“Ta biết.”
Tạ Giang Lẫm nói, sau đó giơ tay, dứt khoát đ-âm thêm mấy lỗ thủng lớn trên người Hứa Minh Trạch.
Sát thương khá lớn, mà tính sỉ nhục cũng rất cao.
“G-iết không được thì dù sao cũng phải để ta đ-âm mấy phát cho bõ ghét chứ.”
Tạ Giang Lẫm lạnh lùng nói, sau đó đặt kiếm ngang cổ Hứa Minh Trạch:
“Trên người có thứ gì đáng giá thì nộp hết ra đây.”
Chương 3 (2):
Khảng khái Yên thị
Vẻ mặt “thổ phỉ vào thành, không chừa mảnh giáp” này của nàng khiến Hứa Minh Trạch u uất cực điểm.
Hắn có thế nào cũng không hiểu nổi, tại sao trước kia Tạ Giang Lẫm đối với hắn luôn khép nép phục tùng, mà sao từ hôm nay lại đột ngột ra tay nặng nề như vậy.
Nhưng hễ nàng có sở cầu, dù là cầu người hay cầu tài, thì đều có dư địa để cứu vãn.
Hứa Minh Trạch thở phào nhẹ nhõm, ôn tồn nói:
“Giang Lẫm, nếu nàng muốn thiên tài địa bảo, nàng thả ta ra, ta thề, bảo khố của Hứa gia nàng đều có thể tự do lựa chọn.”
Thấy Tạ Giang Lẫm không nói lời nào, thần sắc dường như có chút d.a.o động, Hứa Minh Trạch tiếp tục nói:
“Nàng và ta có hôn ước trên người, vì chút hiểu lầm mà náo loạn đến mức này là điều không ai muốn cả.
Nàng bây giờ buông kiếm xuống, theo ta trở về, ta dám bảo đảm, trên dưới Hứa gia đối với những việc nàng làm hôm nay sẽ không truy cứu.”
“Chút hiểu lầm, không ai muốn?”
Tạ Giang Lẫm cười nhạo một tiếng, “Lúc ngươi và hảo muội muội của ngươi dưới hoa dưới trăng, chàng chàng thiếp thiếp thâm tình ý thiết, sao không nghĩ đến kẻ có hôn ước xui xẻo tám đời là ta?
Nay c-ái ch-ết cận kề, lại muốn cùng sinh cùng t.ử sao?”