Ta Dùng Nhất Kiếm Phá Tan Kịch Bản Ngược Luyến, Bá Đạo Tiên Tôn Cút Ra Xa

Chương 165



 

[Ai biết lai lịch của Tạ Giang Lẫm ở Tuyết Sơn phong không, vòng sau ta xui xẻo ghép trúng nàng ta, có huynh đệ tỷ muội nào nói cho ta biết liệu ta còn có cơ hội nào không?]

 

[Sáng nay ta không dậy nổi, không đi xem vòng tỷ thí thứ nhất, chẳng phải vòng đầu tiên là một đám tôm tép gà mờ mổ nhau sao?]...

 

Nhìn hàng dài những lời bàn tán này, Lý Bất Âm xem mà ngơ ngác, hắn không đi xem trận tỷ thí giữa Tạ Giang Lẫm và Việt Nam, đương nhiên là mù tịt về những thứ được nhắc đến trong đó, Lý Bất Âm muộn màng ngẩng đầu nhìn Tạ Giang Lẫm, nghi hoặc nói:

 

“Cho nên là, ngươi đã làm gì đối thủ ở vòng đầu tiên thế?"

 

“Ta có làm gì đâu!"

 

Tạ Giang Lẫm cảm thấy vô tội cực kỳ, “Ta chỉ ra một kiếm bình thường thôi mà!"

 

“Đúng, ngươi quả thật đã ra một kiếm bình thường!"

 

Mai Bạch ở bên cạnh phụ họa theo, “Nhưng vấn đề là, ngươi chỉ ra đúng một kiếm!"

 

Một kiếm trực tiếp đ-ánh cho đối phương nằm đo ván, thể hiện rõ sự không chuẩn mực võ đức mà lại nhanh chuẩn hiểm, khiến đám kiếm tu khác phải trợn tròn mắt, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết bóng ma tâm lý của đối phương sẽ lớn đến nhường nào rồi!

 

Thế mà Tạ Giang Lẫm lại chẳng hề hay biết:

 

“Chỉ ra một kiếm, vừa đỡ tốn thời gian vừa đỡ tốn sức, đ-ánh người không đ-ánh vào mặt, ta thấy chuyện này chẳng có vấn đề gì cả!"

 

Lý do đầy đủ và có căn cứ.

 

Nghe lời này của Tạ Giang Lẫm, trong lòng Lý Bất Âm thầm mặc niệm cho đối thủ sắp sửa đối đầu với Tạ Giang Lẫm, dù sao thì đụng phải hạng người như Tạ Giang Lẫm ngay từ những vòng đầu chỉ có thể nói là xui xẻo.

 

Trước khi bắt đầu vòng tỷ thí thứ hai, xung quanh võ đài của Tạ Giang Lẫm đã vây kín một vòng kiếm tu, đám đông trùng trùng điệp điệp, nhìn qua vô cùng hoành tráng, cứ như đang xem một loài động vật quý hiếm nào đó vậy.

 

Dẫu sao sau vòng tỷ thí thứ nhất, mọi người đều rất quan tâm liệu lần này Tạ Giang Lẫm có dùng một kiếm dứt khoát gọn gàng để giải quyết vấn đề nữa hay không.

 

Đối thủ của Tạ Giang Lẫm là một kiếm tu nhìn vẻ ngoài hết sức bình thường, tóc đen mắt đen, tay cầm trọng kiếm, trên cánh tay để trần lộ rõ những đường cơ bắp mạnh mẽ.

 

Chỉ thấy thanh trọng kiếm sau lưng hắn cao xấp xỉ một người, trên đó rỉ sét loang lổ, toát ra một vẻ cổ xưa, khiến người ta có cảm giác không thể xem thường.

 

Lúc này hắn không nói lời nào, dùng một ánh mắt trầm mặc nhìn Tạ Giang Lẫm ở phía đối diện, như một ngọn núi, lầm lì ít nói.

 

Tạ Giang Lẫm ở phía đối diện nửa dựa vào cột, mũ trùm che đi nửa khuôn mặt, đang dùng tư thế cà lơ phất phơ trêu chọc con linh thú trắng muốt trên vai.

 

Con linh thú đó vô cùng xinh đẹp, hơn nữa lông lá xốp mềm, cái đuôi dài rủ xuống nửa vắt trên cánh tay Tạ Giang Lẫm, toát ra một vẻ tinh tế.

 

Tỷ thí sắp diễn ra, một người thì nghiêm trận chờ đợi, người kia thì mải mê trêu chọc linh thú, đúng là chơi bời mất hết ý chí!

 

Đám tu sĩ thầm nghĩ với vẻ khinh miệt, xem ra Tạ Giang Lẫm này cũng chỉ đến thế mà thôi!

 

Tên tu sĩ phía đối diện dường như bị thái độ cà lơ phất phơ này của Tạ Giang Lẫm kích thích, cuộc tỷ thí vừa bắt đầu đã vung trọng kiếm c.h.é.m mạnh xuống, luồng cương phong dữ dội ập đến mặt dường như muốn xé xác người ta ra.

 

Gió cuồng, cát bay, đ-á chạy!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong nhất thời, võ đài này bị hai thứ đó bao phủ hoàn toàn.

 

Tu sĩ này là phong thổ song linh căn, công pháp tu hành đương nhiên lấy song linh căn này làm chủ, trường kiếm vung lên liền tạo ra cảnh cát bay đ-á chạy, cứ như trên mặt đất bằng đột nhiên nổi lên một trận bão cát cao mười trượng, ngay tại võ đài bắt đầu hô phong hoán vũ, cảnh tượng vô cùng khoa trương.

 

“Đạo hữu này xem tư thế này đúng là một người thích phô trương mà!"

 

Tạ Giang Lẫm nhìn một kiếm này, thầm nghĩ trong lòng, bất kể thực lực thế nào, cái sự phô trương này trước tiên là đã nắm chắc trong tay rồi!

 

Dẫu sao tu sĩ đ-ánh nh-au, thực lực thế nào chưa bàn tới, quan trọng nhất chính là thua người không thua trận!

 

Một kiếm cát bay đ-á chạy khắp nơi này cũng khiến đám tu sĩ đứng xem phía dưới chấn động, mọi người đua nhau bàn tán xôn xao:

 

“Tu sĩ này quả thực không tệ, trên võ đài mà có thể sử dụng kiếm quyết phát huy ra hiệu quả như vậy!"

 

“Đúng thế, võ đài này bốn bề là núi, vốn dĩ không có lợi cho sự phát huy của hai loại linh căn này của hắn, hắn có thể tạo ra cát bay đ-á chạy ngay tại chỗ, đủ thấy tu vi khổ luyện!"

 

“Xem ra, lần này Tạ đạo hữu đại danh đỉnh đỉnh của chúng ta e là phải lật thuyền trong mương rồi!"

 

Tu sĩ cuối cùng kia giọng nói toát ra vẻ ác ý không hề che giấu, rõ ràng là không ưa Tạ Giang Lẫm từ lâu rồi, dẫu sao Tạ Giang Lẫm vừa nhập môn đã bái vào môn hạ Giang Nguyệt Thâm gây vang dội, những trận tỷ thí sau đó càng khiến danh tiếng của Tạ Giang Lẫm tăng vọt, cộng thêm việc Tạ Giang Lẫm ngày thường cùng một đám bằng hữu ở Kiếm Các hô phong hoán vũ làm theo ý mình, quá mức nổi bật đương nhiên sẽ dẫn đến sự đố kỵ của kẻ khác!

 

Dẫu sao khi người khác ngưỡng mộ thiên tài, trong lòng đương nhiên cũng sẽ mang theo ác ý mà diễn tập sự sa ngã của thiên tài.

 

“E là chưa chắc!"

 

Phía sau vang lên một giọng nữ khiến tu sĩ kia giật mình, vô thức quay đầu nhìn lại, nhị sư tỷ của Cửu Thiên Kiếm Các đang đứng phía sau nhìn hắn với nụ cười rạng rỡ.

 

Tuy là nụ cười rạng rỡ, nhưng tu sĩ kia vừa nhìn thấy đã cảm nhận được một luồng hàn ý vô biên, hơn nữa luồng hàn ý đó vô cùng thấu xương.

 

Nhị sư tỷ Hách Liên Thanh của Cửu Thiên Kiếm Các vừa mới xuất quan không lâu, nghiêng đầu, lơ đãng nói:

 

“Ta thấy Tạ sư muội lần này tám phần là vẫn dùng một kiếm để kết thúc trận tỷ thí này thôi!"

 

Lời này vừa thốt ra, đám tu sĩ vây quanh xung quanh trong lòng ngay lập tức cảm nhận được một cảm giác phi lý mãnh liệt, nếu không phải vì uy danh hiển hách mà Hách Liên Thanh đã tích lũy được ở Cửu Thiên Kiếm Các trước đó, họ chắc chắn sẽ lên tiếng phản bác.

 

Dẫu sao lúc này đây, tên tu sĩ kia đang giơ cao trọng kiếm vung tới, mà Tạ Giang Lẫm thì không hề nhúc nhích, với tư thế như đang chờ ch-ết, nói nàng một kiếm kết thúc trận chiến đúng là chuyện viển vông.

 

Nhưng ngay giây tiếp theo khi lời nói của Hách Liên Thanh vừa dứt, chỉ nghe Tạ Giang Lẫm lên tiếng, bình thản nói một câu:

 

“Gió lớn thật đấy!"

 

Giọng nói bình thản, không nghe ra chút d.a.o động nào.

 

Tên tu sĩ đang ẩn mình trong làn cát bay đ-á chạy mịt mù kia thấy sơ hở quanh thân Tạ Giang Lẫm lộ ra hoàn toàn, trong lòng thầm mừng:

 

“Dẫu sao lúc này không ra tay thì còn đợi đến khi nào nữa!”

 

Thanh trọng kiếm khổng lồ vượt qua làn cát bay đ-á chạy mịt mù c.h.é.m về phía Tạ Giang Lẫm, với tư thế vô cùng hùng hậu!