Ta Dùng Điệu Múa Trên Băng Từng Bước Lật Đổ Đích Tỷ

Chương 8



Ánh mắt Thẩm Đình Chi dần lạnh đi, nói:

"Kéo ra ngoài, loạn côn đá-nh chế-t."

Mọi người im lặng.

Tiểu Điệp càng sợ hãi ngã quỵ xuống đất, vội vàng quỳ bò đến trước mặt ta:

"Nương nương, cầu xin người cứu nô tỳ."

"Nô tỳ biết sai rồi, nương nương cầu xin người tha cho nô tỳ một mạng!"

Tên đã b.ắ.n ra không thể thu hồi. Nàng ta đã chọn con đường này, thì phải trả giá.

Tiểu Điệp khóc thét, bị người ta kéo lê ra ngoài. Chiêu Hoa điện chìm vào im lặng.

Thái hậu thở dài, nhỏ giọng hỏi:

"Vậy, chuyện hậu sơn trong chùa lẽ nào cũng là bịa đặt?"

Dứt lời, ánh mắt sắc bén của Thái hậu đặt trên người Lương Phi. Lương Phi sợ hãi run rẩy, không dám lên tiếng.

Thẩm Đình Chi lại chủ động thừa nhận:

"Quả thật có chuyện này."

Thẩm Đình Chi nắm lấy tay ta, thản nhiên nói:

"Chuyện hậu sơn là của trẫm và Thanh Thù, không liên quan đến người khác."

"Cái hồ đó là nơi đính ước của trẫm và nàng áy, nhưng lại bị người có ý đồ xấu vu oan thành nơi tư thông dâm loạn, đáng tội gì?"

Lương Phi vội vàng quỳ xuống đất, đổ lỗi:

"Xin Hoàng thượng thứ tội, thần thiếp cũng là bị tiện tỳ lừa gạt."

Thẩm Đình Chi lạnh mặt, trong mắt dâng lên ý lạnh, giận dữ nói:

"Lương Phi tâm tư không thuần, bịa đặt vu oan Chiêu nghi, biếm vào lãnh cung, đời này không được bước ra khỏi lãnh cung nửa bước!"

Lương Phi phịch một tiếng ngã ngồi trên mặt đất, nước mắt không ngừng rơi xuống. Nàng ta mới mười bốn tuổi, lại bị người khác lợi dụng. Bây giờ cả đời không thể ra khỏi lãnh cung, e rằng còn khó chịu hơn cả chế-t.

Ánh mắt tuyệt vọng của Lương Phi đặt trên người ta:

"Tỷ tỷ, ta biết sai rồi, cầu xin tỷ cứu ta!"

Sai lầm lớn nhất của nàng ta là tin nhầm Lâm Ngữ Hi. Lâm Ngữ Hi toàn bộ quá trình đều đứng ngoài cuộc, căn bản không bị liên lụy chút nào.

Cho đến khi, Lương Phi xông đến trước mặt Lâm Ngữ Hi:

"Tại sao lại là giả? Rõ ràng nhân chứng vật chứng đều có, tại sao lại là giả? Tất cả mọi người đều lừa ta!"

"Các ngươi đều lừa ta, tất cả đều lừa ta. . ."

Hầu gia kịp thời bảo vệ Lâm Ngữ Hi, sai người đưa Lương Phi đi.

Sau khi Lương Phi bị đưa đi, ta đưa tay ôm bụng, yếu ớt ngã vào lòng Thẩm Đình Chi.

Thẩm Đình Chi lập tức hoảng hốt.

"Thanh Thù?"

Ta kịp thời nắm lấy cổ áo hắn, nhỏ giọng nói:

"Thần thiếp đau bụng. . ."

Ngay lập tức mọi người kinh hãi, sợ đến mức không dám thở mạnh một tiếng.

Thẩm Đình Chi thần sắc hoảng hốt, gầm lên một tiếng:

"Mau truyền Thái y!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

14

Từ Thái y xách hòm t.h.u.ố.c, lảo đảo đi vào. Thấy Thẩm Đình Chi sắc mặt âm u, Từ Thái y sợ đến mức không dám ngẩng đầu.

Ông ấy bắt mạch xong cho ta, run giọng nói:

"Bẩm bệ hạ, nương nương không sao, có lẽ là bị dọa sợ, thần sẽ kê cho nương nương một thang t.h.u.ố.c an thai."

Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Đình Chi dịu đi đôi chút, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thấy Từ Thái y xách hòm t.h.u.ố.c định đi, ta lập tức nói:

"Từ Thái y, bổn cung thấy Mộc phu nhân cũng đang mang thai, chi bằng, ông cũng bắt mạch cho nàng ấy, để yên tâm!"

Sắc mặt Lâm Ngữ Hi đột nhiên thay đổi, cơ thể run rẩy, nàng ta vội vàng nhỏ giọng nói:

"Thần phụ tạ ý tốt của nương nương, nhưng thần phụ đã mời đại phu bắt mạch rồi, t.h.a.i nhi khỏe mạnh, không làm phiền nương nương bận tâm."

Ta thất vọng nhìn về phía Thẩm Đình Chi, mím môi:

"Bệ hạ, thần thiếp cũng chỉ có ý tốt. . ."

Thẩm Đình Chi liếc nhìn Hầu gia một cái, Hầu gia lập tức ôn tồn khuyên nhủ.

"Phu nhân, đây là Từ Thái y bắt mạch cho nàng, cũng là tấm lòng của nương nương và bệ hạ, sao có thể phụ lòng?"

Thấy Lâm Ngữ Hi không thể tránh được, nàng ta đành ngoan ngoãn ngồi xuống.

Ta cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười. Lâm Ngữ Hi sẽ không thực sự nghĩ rằng nàng ta có thể toàn thân rút lui chứ?

Từ Thái y bắt mạch cho nàng ta, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t, thần sắc dần trở nên nặng nề.

Chờ Từ Thái y đứng dậy, ta lập tức quan tâm hỏi:

"Thế nào rồi?"

Từ Thái y chậm rãi quỳ xuống, giọng điệu rõ ràng, vang vọng khắp đại điện:

"Bẩm bệ hạ, Mộc phu nhân không có thai."

Lời này vừa thốt ra, mọi người lập tức kinh hãi!

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Sắc mặt Lâm Ngữ Hi trắng bệch, mồ hôi lạnh lập tức chảy xuống trán. Hầu gia thay đổi sắc mặt, mặt mày âm u.

15

Ta kêu lên một tiếng kinh ngạc, vội vàng nói:

"Từ Thái y, đừng nói bừa, bụng Mộc phu nhân lớn như vậy không thể là không mang thai."

Từ Thái y thở dài, nghiêm túc nói:

"Mộc phu nhân quả thật không có thai, hơn nữa còn có dấu hiệu sảy t.h.a.i chưa lâu."

Nói xong, Từ Thái y lại giáng cho Lâm Ngữ Hi một đòn mạnh:

"Phu nhân thể chất yếu, khó mang thai, cho dù m.a.n.g t.h.a.i cũng không giữ được thai."

Ông ấy lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối nói:

"Xin thứ cho lão thần nói thẳng, sau này e rằng phu nhân khó mang thai, xin Hầu gia tìm cách khác."

Sắc mặt Hầu gia đại biến, ánh mắt ngày càng âm u. Tất cả mọi người đều đang xem trò cười của hắn ta, không ít đại thần đều không nhịn được cười

 Sắc mặt Lâm Ngữ Hi trắng bệch, sợ hãi run rẩy toàn thân, trực tiếp ngất xỉu.

Đợi ma ma đỡ nàng ta dậy, đưa tay liền sờ thấy cái bụng giả của nàng ta.

Trong buổi yến tiệc này, Võ An Hầu mất hết thể diện, về đến nhà liền viết hưu thư cho Lâm Ngữ Hi.