Giờ thì hay rồi, chẳng biết có phải vì có thêm một chỗ dựa vững chắc, lại dẹp bỏ được lớp mây mù u ám trên đỉnh đầu hay không, mà các đệ t.ử Thiên Cực Tông hoạt bát, tươi tắn lên trông thấy.
Ngày nào cũng có kẻ thập thò ngoài cửa phòng Thẩm Trạch, hớn hở kể lể những giai thoại nóng hổi về tông chủ. Cái thái độ tự đắc, vênh váo như thể "cả thế giới này chỉ có huynh là chưa được diện kiến tông chủ" quả thực vô cùng đáng ăn đòn.
Thẩm Trạch: ……
Hắn tuy gánh vác cả vai trò làm cha làm mẹ để vực dậy môn phái này, nhưng hắn không thuộc tuýp người ôn nhu, dịu dàng. Ngược lại, trong hầu hết mọi hoàn cảnh, hắn luôn tỏ ra vô cùng uy nghiêm. Khi hắn trở nên nghiêm nghị, ngay cả ba vị lão sư huynh cũng phải khiếp vía.
Hiển nhiên là cái đám lau chau này đã quên béng mất đau đớn khi vết sẹo vừa lành.
Hắn trưng ra nụ cười vô cùng "thân thiện": “Có vẻ dạo này... các đệ đang rất rảnh rỗi nhỉ.”
Đám đệ t.ử: …… Cứu mạng! Hình như bọn đệ đùa hơi dai rồi!
Nằm trên giường dưỡng bệnh, Thẩm Trạch vẫn thừa sức chỉnh đốn đám đệ t.ử vào khuôn khổ. Khi không gian xung quanh rốt cuộc cũng vắng lặng, hắn rút ra một bài học đắt giá, lập tức viết thêm một bức thư gửi Ngu Dung Ca, tha thiết bày tỏ nguyện vọng được diện kiến nàng.
Ngu Dung Ca ngẫm nghĩ một chốc. Gần đây ngày ngày dưỡng bệnh cũng buồn chán, chi bằng đợi Thẩm Trạch bình phục đôi chút, rồi dọn hẳn qua đây sống cùng cho vui cửa vui nhà.
Hai con ma bệnh hợp cạ cùng nhau tiêu tốn thời gian, tuyệt đỉnh!
Sự thực chứng minh, việc Ngu Dung Ca trước kia khăng khăng bắt Thẩm Trạch phải tịnh dưỡng tròn một tháng mới cho phép xuống giường, quả thực là đã đ.á.n.h giá quá thấp thể chất kinh người của bậc tu tiên.
Thẩm Trạch trúng độc, trọng thương lại hôn mê một thời gian dài, nguy kịch đến mức chỉ cần chậm trễ dăm ba ngày là mạng nhỏ khó giữ. Tuy hiện tại hắn đã nhặt lại được cái mạng từ tay T.ử Thần, nhưng căn cơ đã chịu tổn thương nghiêm trọng, cần phải từ từ tĩnh dưỡng.
Dù hiện tại vẫn chưa thể vận công tu luyện, nhưng không có nghĩa là tốc độ hồi phục thể chất của hắn cũng chậm chạp theo. Thậm chí, khả năng tự chữa lành của hắn còn vượt xa Ngu Dung Ca - kẻ đã nằm bẹp trên giường suốt nửa năm trời.
Tính nhẩm lại, chỉ đúng sáu ngày sau khi Thẩm Trạch bừng tỉnh, Ngu Dung Ca đã có dịp diện kiến vị đại sư huynh luôn khiến thiên hạ phải thầm thương trộm nhớ này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước đó, đám đệ t.ử Thiên Cực Tông cứ dăm ba bữa lại hớn hở chạy đến báo tin, giúp Ngu Dung Ca nắm bắt từng đường đi nước bước, nhất cử nhất động của Thẩm Trạch.
Sở dĩ mọi người nhốn nháo đến vậy, âu cũng vì dạo gần đây được ăn sung mặc sướng, tinh thần phấn chấn, đầu óc rốt cuộc cũng có cơ hội hoạt động minh mẫn trở lại, khiến họ bắt đầu biết lo toan vài việc hệ trọng.
Tỷ như một chuyện cực kỳ nan giải: Đại sư huynh vốn là người có thực quyền nhất ở Thiên Cực Tông, dẫu không mang danh tông chủ. Thế mà hắn mới nhắm mắt rồi mở mắt ra, trong nhà tự nhiên mọc thêm một vị đại ca mới.
Các đệ t.ử nơm nớp lo sợ Thẩm Trạch và Ngu Dung Ca sẽ bằng mặt không bằng lòng. Lỡ may hai người họ đồng thanh chất vấn "Thế cuối cùng các ngươi nghe lệnh ai?", cái câu hỏi t.ử thần hệt như kiểu "Con yêu cha hay yêu mẹ nhất?", thì bọn họ biết phải đối đáp ra sao?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cả đám đau đầu nhức óc vắt óc suy nghĩ mãi mà chẳng tìm ra nổi một phương án vẹn toàn.
Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, đại sư huynh đột nhiên ngỏ ý muốn dọn đến dưỡng bệnh tại viện của tông chủ. Chuyện này quả là đại hỉ!
Đám đệ t.ử ai nấy đều hân hoan khi thấy "người đàn ông quan trọng nhất" (chỉ đại sư huynh) và "người phụ nữ quyền lực nhất" (chỉ tông chủ) xích lại gần nhau. Cổ nhân có câu: Gia hòa vạn sự hưng, quả không sai!
Niềm vui sướng trào dâng đến mức không kìm nén nổi. Họ không chỉ chạy đôn chạy đáo giúp Thẩm Trạch chuyển dọn đồ đạc, mà còn không nhịn được việc liên tục bẩm báo từng động tĩnh của Thẩm Trạch cho Ngu Dung Ca nghe.
Đứng trước Thẩm Trạch, cả đám mở miệng ra là "tông chủ", ngậm miệng lại là "tông chủ". Đến khi quay sang Ngu Dung Ca, họ lại ríu rít tía lia không ngớt về "đại sư huynh".
Nửa canh giờ sau, dưới sự tường thuật đầy đam mê và nhiệt huyết của đám đệ t.ử, Ngu Dung Ca cuối cùng cũng chờ được Thẩm Trạch xuất hiện.
Có lẽ giữa đất trời vốn dĩ tồn tại một quy luật ngầm: Khi vạn vật trong nguyên tác hóa thành hiện thực, nó sẽ tự động lấp l.i.ế.m và hoàn thiện mọi lỗ hổng logic cùng những thiết lập còn dang dở.
Tình tiết then chốt nhất của Thiên Cực Tông chính là đoạn cơ duyên dành cho nhân vật chính hãy còn chưa xuất hiện. Ngoại trừ điểm sáng đó, những dòng miêu tả về Thiên Cực Tông trong nguyên tác chỉ hời hợt như vài nét cọ điểm xuyết để đắp nặn bối cảnh, gom gọn cả một đời của các đệ t.ử vào vỏn vẹn một trang giấy mỏng manh.