Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 246



 

Trong một đám đông hỗn tạp, không thể thiếu những kẻ tham lam, vô liêm sỉ. Dù đã bị loại, bọn chúng vẫn nảy sinh lòng tham, cố tình gây rối để vòi vĩnh thêm phần thưởng. Đáng tiếc, mỗi lôi đài đều có sự hiện diện của Tông chủ Kim Đan kỳ và đông đảo các tu sĩ Trúc Cơ trấn thủ. Chẳng mất nhiều công sức, bọn chúng đã bị đá văng ra ngoài, tên tuổi bị liệt thẳng vào danh sách đen của Vạn Linh Kính.

 

Lúc này, bọn đạo chích vẫn chưa ý thức được sự đáng sợ của "danh sách đen" này. Chỉ vừa bị quẳng ra khỏi cửa, chúng đã bị bủa vây bởi một đám đông tu sĩ – cũng là những người vừa bị loại ở vòng một!

 

"Liên minh Chính Thanh tấm lòng bồ tát, rộng rãi phân phát tài liệu cho chúng ta. Đây là một công đức vô lượng! Cớ sao lại có loại tiểu nhân bại hoại cốt cách của người tu chân như ngươi xuất hiện chứ!"

 

Đám đệ t.ử tu tiên không phải là những kẻ ngốc. Đương nhiên họ hiểu rõ, Liên minh Chính Thanh gần như không đặt ra bất kỳ giới hạn nào cho người tham gia. Trái lại, chỉ cần thi đấu một vòng là đã nhận được quà. Tổ chức sự kiện lần này, Liên minh Chính Thanh chắc chắn phải bỏ ra một số tiền đủ sức làm một thế gia hay tiên môn lớn khuynh gia bại sản.

 

Loại trừ lý do muốn mượn cớ này để cứu giúp tu sĩ thoát khỏi cảnh khốn cùng, chẳng còn một lời giải thích nào hợp lý hơn.

 

Cũng chính vì thấu hiểu điều đó, các tu sĩ càng thêm căm phẫn khi chứng kiến loại hành vi tham lam, tiểu nhân như thế!

 

Đã có những bậc tiền bối tâm huyết đang nỗ lực dốc sức vì một tương lai tươi sáng hơn cho tiên môn. Bọn chúng không giúp được gì thì thôi, lại còn định đục nước béo cò, trục lợi cá nhân. Quả thực là trơ trẽn đến mức không còn gì để nói.

 

Tên tu sĩ gây rối bị đ.á.n.h đến mức sưng húp mắt, cố gắng già mồm ngụy biện: "Là do Liên minh Chính Thanh tự nguyện cơ mà! Ta đến nhận thưởng là hợp tình hợp lý, cần gì phải cảm kích chứ? Có phải ta cầu xin chúng ban ơn đâu."

 

Câu nói này như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn thịnh nộ của đám người tu tiên càng bùng cháy dữ dội!

 

Một tu sĩ gầm lên: "Đồ vô sỉ! Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo, trừng trị ác bá!"

 

Một người khác can ngăn: "Đừng động thủ ở đây, kẻo làm ô uế cửa nẻo của Đại Bỉ Chính Thanh."

 

Giới tu tiên vốn là nơi mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé. Nhưng vì nể tình đồng đạo tiên môn, phần lớn những người tu tiên bần hàn thường cố gắng dĩ hòa vi quý, tránh gây tổn thương lẫn nhau.

 

Hành động vung tiền không tiếc tay của Liên minh Chính Thanh vì lợi ích của tiên môn, đã minh chứng rõ ràng cho lập trường của tổ chức này, đồng thời tạo dựng một uy tín cao ngất ngưởng trong lòng mọi người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giờ phút này, dám một mình đắc tội với toàn bộ giới tu chân, bọn đạo chích này đúng là chán sống rồi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Thế là, tên gây rối bị xách cổ ném đến một ngọn núi hoang vu hẻo lánh, thi hành án "hủy thi diệt tích". Mọi vật dụng trên người hắn cũng bị lột sạch sành sanh.

 

Nhờ những sự răn đe "nhẹ nhàng" đó, Đại Bỉ Chính Thanh tiếp tục diễn ra suôn sẻ, dẫu có vấp phải đôi chút trắc trở nhỏ lẻ.

 

Thế nhưng, một vấn đề mới lại nhanh ch.óng phát sinh. Khi nhận ra những lời hứa hẹn về giải thưởng của Liên minh Chính Thanh là hoàn toàn có thật, nhiều tu sĩ bắt đầu dốc toàn lực chiến đấu sống c.h.ế.t trên lôi đài.

 

Có những tu sĩ đã suýt bỏ mạng trong các trận tỷ võ.

 

Chiếc loa phát thanh của Liên minh Chính Thanh lúc này tạm ngừng việc tuyên truyền giáo d.ụ.c văn minh, thay vào đó là những lời khuyên răn dồn dập: "Đại đạo tu hành có muôn vàn ngã rẽ, nhưng sinh mệnh thì chỉ có một! Còn người là còn của. Mong các vị đạo hữu hãy biết trân trọng mạng sống, có vậy đường tu luyện mới được lâu dài a!"

 

Tại một lôi đài dành cho Trúc Cơ kỳ, có một nữ tu rõ ràng yếu thế hơn đối thủ. Dù toàn thân đã bê bết m.á.u, nàng vẫn quật cường không chịu nhận thua.

 

"Đạo hữu à, tội tình gì phải khổ thế!" Có người đứng dưới đài lên tiếng khuyên nhủ, "Ngươi đã gắng gượng vượt qua được ba vòng, phần thưởng nhận được cũng khá khẩm rồi. Nếu phải bỏ mạng ở đây, chuyện tốt cũng hóa thành chuyện xấu."

 

"Không phải ta tham lam. Sư muội ta trong lúc đột phá Trúc Cơ đã bị tẩu hỏa nhập ma, mà trong phần thưởng của vòng tiếp theo có loại đan d.ư.ợ.c ta tìm kiếm bấy lâu nay." Nữ tu thều thào khó nhọc, "Lũ thế gia đã đẩy giá loại đan d.ư.ợ.c đó lên tận 3.000 linh thạch. Cho dù bọn ta có bán cả gia tài cũng không mua nổi. Khó khăn lắm mới bắt gặp tia hy vọng sống này, ta sao có thể bỏ cuộc đây?"

 

Lời tâm sự của nàng khiến ai nấy đều không khỏi xót xa, bùi ngùi.

 

Môn phái nào mà chẳng từng xảy ra những bi kịch tương tự. Có biết bao nhiêu đồng môn không đáng phải c.h.ế.t, nhưng cuối cùng vẫn phải bỏ mạng oan uổng.