Cũng chính vì thế, diện mạo bừng bừng sức sống hiện tại của Thiên Cực tông mới càng khiến người ta phải chấn động tâm can!
Hiện nay Thiên Cực tông có khoảng tám trăm đệ t.ử, tất cả đều đang cư trú trên ngọn núi ngoại môn. Nhìn qua tưởng ít, nhưng thực chất quy mô ngàn người đã tương đương với một môn phái bậc trung. Là do địa phận của Thiên Cực tông quá đỗi rộng lớn.
Phóng tầm mắt nhìn lại, phía sau núi là hàng trăm hộ Phàm tộc đang an cư lạc nghiệp, ruộng đồng hoa màu tươi tốt um tùm. Phía trước là những dãy núi v.út cao tận mây xanh của chủ phong, thỉnh thoảng lại thấy bóng dáng đệ t.ử xếp hàng leo lên những bậc thang. Gần ngọn núi ngoại môn, vài thao trường luyện võ cũng rộn ràng bóng dáng đệ t.ử đang say sưa luyện tập.
Ba vị lão tu sĩ, hai vị Kim Đan kỳ, một vị Trúc Cơ kỳ, dù đứng từ xa cũng có thể thấy rõ trên dãy núi phía xa kia, chỉ cần là nơi có đệ t.ử sinh hoạt, từ kiến trúc đến mặt sân đều sạch sẽ tươm tất, nhìn thoáng qua cũng biết vừa mới được tu sửa, tân trang.
Tất cả những điều này thoạt nhìn vô cùng bình dị. Thế nhưng, trong cái thế đạo mà một tiên môn bình thường lo cái ăn cái mặc để sinh tồn còn khó khăn, việc Thiên Cực tông có thể duy trì được một cảnh tượng thanh bình như vậy, không bị hiện thực tàn khốc đ.á.n.h gục, đã là một kỳ tích kinh thiên động địa!
Trong đó, một vị trưởng lão khi chiêm ngưỡng bức họa đồ này, đã không nén nổi cảm khái: “Sư huynh, những ghi chép miêu tả về cảnh tượng tiên môn thời kỳ đỉnh cao, phỏng chừng cũng chỉ thanh bình rực rỡ đến nhường này mà thôi?”
Lương chưởng môn lại khẽ lắc đầu, không đáp lời.
Sự chấn động trong lòng ông nào có kém hai vị trưởng lão. Trước đó, các đệ t.ử truyền tin về đều nói Thiên Cực tông giống như chốn thế ngoại đào nguyên, nay chứng kiến mới hay lời đồn quả không ngoa.
Là những y tu dốc lòng nghiên cứu d.ư.ợ.c lý, số lượng cổ tịch bọn họ đọc qua vượt xa tu sĩ bình thường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lương chưởng môn rất rõ, cảnh tượng hiện tại của Thiên Cực tông thực chất không hề giống với thời kỳ đỉnh cao của tiên môn vạn năm trước. Thời bấy giờ tu sĩ vi tôn, là cảnh tượng vạn đạo tranh tiên khí phái uy phong. Làm gì có vị tu sĩ nào thèm bận tâm đến việc Phàm tộc sống c.h.ế.t ra sao?
Cảnh sắc Thiên Cực tông hiện tại, ngược lại lại có phần tương đồng với kỷ nguyên Thượng cổ của giới tu chân được ghi chép trong cổ tịch.
Khi đó, tu sĩ che chở cho Phàm tộc, Phàm tộc lại cày cấy cung phụng tu sĩ. Ngoại trừ việc mang trong mình dị năng, tu sĩ và Phàm tộc dường như chẳng có gì khác biệt. Thời kỳ ấy tuy cổ sơ, đơn giản, nhưng lại mang một phong thái tiêu d.a.o, tự tại vô cùng đặc trưng.
Những dòng miêu tả về thời đại ấy tuy chỉ còn sót lại vài ba câu chữ ít ỏi, nhưng lại vô tình trùng khớp hoàn toàn với những gì Lương chưởng môn đang tận mắt chứng kiến tại Thiên Cực tông.
Dạo quanh một vòng, mọi người mới tiến đến đỉnh núi ngoại môn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hiện tại Thiên Cực tông đã mang dáng dấp của một tiểu thiên địa tự thành một phái. So với một môn phái, nơi này càng giống một thôn xóm đào nguyên đang vận hành hoàn toàn độc lập.
Mấy trăm tu sĩ không hề tu luyện hay làm việc đồng loạt cùng một lúc, mà tự chia thời gian theo thói quen cá nhân. Có nhóm sáng nghỉ ngơi, chiều làm việc, tối tu luyện; cũng có nhóm làm ngược lại.
Cho nên, bất kể là vào thời điểm nào, đỉnh núi lúc nào cũng rộn ràng, náo nhiệt. Khi nhóm y tu bước tới, cảnh tượng đập vào mắt chính là như vậy.
Những đệ t.ử đang trong giờ nghỉ ngơi, kẻ thì tụm năm tụm ba đứng ven đường hàn huyên tâm sự, người thì tỷ thí võ nghệ hoặc đ.á.n.h cờ. Thậm chí trong một góc sân, còn có vài đệ t.ử đang xúm xít mở tiệc nướng BBQ. Tóm lại, làm gì cũng có.
Thấy Tiêu Trạch Viễn dẫn người lạ bước vào, những đệ t.ử đứng gần đó đồng loạt cung kính chắp tay thi lễ.
“Tiêu y tu.”
“Y tu buổi trưa an lành.”
Tiêu Trạch Viễn theo thứ tự gật đầu đáp lễ từng người.
Lương chưởng môn cùng hai người còn lại được một phen mở rộng tầm mắt. Cục cưng to xác nhà bọn họ chẳng lẽ đã đổi tính rồi sao? Thế mà lại có nhân duyên tốt đến vậy, lại còn chịu hạ mình khám bệnh cho đệ t.ử bình thường để đổi lấy sự kính trọng?
Kết quả vừa gặng hỏi Tiêu Trạch Viễn, bọn họ mới ngã ngửa ra là hoàn toàn không phải.
Tiêu Trạch Viễn vẫn giữ nguyên bản tính kiêu ngạo như cũ, không thích khám những căn bệnh vặt vãnh. Việc khám chữa bệnh cho đệ t.ử bình thường đều do các y tu khác lo liệu.
Hắn thản nhiên đáp: “Ta là y tu riêng của Tông chủ, cho nên đệ t.ử mới kính trọng.”
Lương chưởng môn cùng hai vị trưởng lão dù đã lờ mờ đoán được Ngu Dung Ca mang thân phận Luyện Khí kỳ mà có thể thống lĩnh cả một tông môn, ắt hẳn phải là người thu phục được nhân tâm. Nhưng bọn họ không ngờ sự sùng bái của các đệ t.ử đối với nàng lại vươn tới cái ngưỡng "yêu ai yêu cả đường đi" này.