Nhưng cũng chính vì thế, hình tượng của nàng trong mắt mọi người lại trở nên hoàn mỹ không tì vết.
Kỳ diệu hơn cả là, ai nấy đều cảm thấy viên mãn. Dù bận rộn, mọi người vẫn cảm thấy cuộc sống trọn vẹn và ngập tràn niềm vui.
Thanh "máu" công sức dành cho ngày làm việc hiếm hoi (nửa tháng một lần) của Ngu Dung Ca nhanh ch.óng cạn kiệt. Trong lúc Thẩm Trạch và Lý Nghi còn đang chụm đầu bàn bạc chi tiết, nàng đã ung dung ôm gối, cuộn tròn một góc, nhâm nhi điểm tâm và nước trà do Tiêu Trạch Viễn tự tay chuẩn bị.
Tiêu Trạch Viễn cũng vì bị ép đến đường cùng. Đường đường là một bậc thầy y thuật, vậy mà giờ đây hắn lại bị ép chuyển hướng sang làm đầu bếp. Hắn còn phải dày công nghiên cứu, thay thế mọi món ăn vặt của nàng thành các loại thảo d.ư.ợ.c ôn bổ cơ thể, lại còn phải tốn công chế biến sao cho thật ngon miệng.
Ngay lúc nàng đang thả hồn mây gió, từ ngoài điện bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Kẻ có thể chạy bình bịch thiếu ý tứ thế này, chỉ có thể là thiếu niên mang tâm tính bốc đồng Lý Thừa Bạch.
Quả nhiên, bóng dáng thiếu niên vọt tới ngay trước cửa.
“Tông chủ, Đại sư huynh! Tin tốt! Tin tốt!” Lý Thừa Bạch thở hồng hộc, kích động hét lớn, “Ta… Chúng ta… Khụ khụ khụ!”
“Đệ từ từ đã, đừng vội.” Thẩm Trạch gọi thiếu niên lại, tự tay rót cho đệ ấy một chén trà, “Uống miếng nước rồi thong thả nói.”
Lý Thừa Bạch tu ừng ực cạn chén trà. Đặt chén xuống bàn, ánh mắt thiếu niên nhìn Ngu Dung Ca ngập tràn sự sùng bái kính phục.
Trong lòng Ngu Dung Ca bất chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Tin tốt gì?” Nàng dè dặt hỏi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lý Thừa Bạch cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run rẩy vì hưng phấn: “Tông chủ hẳn đã biết, hai thôn Xuân Bắc và Xuân Nam của Phàm tộc hiện đang sống rất sung túc, thậm chí họ đã cung cấp tới một phần ba lượng rau củ quả tiêu thụ của toàn tông môn?”
Ngu Dung Ca gật đầu. Nàng đương nhiên biết rõ điều này. Mảnh đất của giới tu chân màu mỡ phì nhiêu, hạt giống ném bừa cũng có thể nảy mầm tươi tốt, huống hồ lại được vun trồng dưới đôi bàn tay cần cù, cẩn trọng của người Phàm tộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hiện tại, không chỉ nhà nhà trong hai thôn đều tích trữ thóc lúa, rau dưa, thịt thà ăn không xuể, mà họ còn trực tiếp cung ứng nhu cầu ẩm thực hàng ngày cho tông môn. Các tu sĩ của mười một tông môn hiện tại đều ăn độn giữa thực phẩm có linh khí và thực phẩm phàm tục, bữa nào cũng no nê ứ hự.
“Mẹ ta nói, mảnh đất của chúng ta vẫn có thể gieo trồng nhiều hơn thế nữa!” Lý Thừa Bạch đôi mắt sáng rực, “Vốn tưởng một năm thu hoạch ba vụ đã là kỳ tích. Nhưng khi mọi thứ đã đi vào quỹ đạo ổn định, bắt đầu từ năm sau, biết đâu chúng ta có thể làm được một năm bốn vụ!”
Tay Ngu Dung Ca run lên, chén trà suýt nữa tuột khỏi tay rơi vỡ toang.
“Ngươi nói cái gì?”
“Chưa dừng lại ở đó! Người trong thôn còn mài mò ra phương pháp ủ phân bón chuyên dụng để trồng linh thảo, linh thái (rau có linh khí)!” Lý Thừa Bạch không thể kìm nén sự hưng phấn thêm nữa, “Mọi người đã thử nghiệm rất nhiều lần. Chỉ cần kết hợp loại phân bón đó cùng một vài kỹ thuật canh tác, tỷ lệ trồng thành công linh thái có thể lên tới tám phần mười!”
“Nếu quy đổi tất cả ra linh thạch, số tiền Tông chủ chi ra để trợ cấp cho Phàm tộc trước đây chỉ mất nửa năm là thu hồi đủ vốn. Trong vòng một năm, lượng linh thái thu hoạch được đủ để cung phụng toàn bộ tông môn. Sang năm thứ hai, chúng ta bắt đầu sinh lời ròng!” Lý Thừa Bạch phấn khích thao thao bất tuyệt, “Mà sức lực của hơn một ngàn người Phàm tộc chỉ có giới hạn, trong khi tiềm năng của mảnh đất này còn rộng lớn lắm!”
Thiếu niên say sưa vẽ ra viễn cảnh tươi sáng: “Nếu Tông chủ có thể dời thêm vài vạn người Phàm tộc đến đây, sau này Thiên Cực tông chúng ta hoàn toàn có thể dựa vào việc bán linh thái để làm giàu!”
Lý Thừa Bạch vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Ngu Dung Ca từng phải c.ắ.n răng tiêu tốn một khoản tiền khổng lồ để đặt mua linh thái từ vườn rau của các thế lực khác. Nay Thiên Cực tông đã có vườn linh thái của riêng mình, làm sao hắn có thể không vui mừng khôn xiết?
Thế nhưng, Lý Thừa Bạch nào biết được, đầu óc Ngu Dung Ca lúc này đang quay cuồng váng vất. Những lời hắn vừa nói cứ ong ong dội lại trong tâm trí nàng.
Nửa năm thu hồi vốn, hai năm sinh lời ròng, hơn nữa vẫn chưa chạm tới ngưỡng cực hạn của mảnh đất Thiên Cực tông!
Thôi xong! Thế là lại vớ bở cả vốn lẫn lời. Hơn nữa, linh thái không giống như Dược Trang. Nhu cầu tiêu thụ linh thái rộng lớn hơn rất nhiều, đồng nghĩa với lợi nhuận thu về cũng khổng lồ hơn. Đây không chỉ là chuyện hòa vốn, mà vài năm nữa, lợi nhuận ròng sẽ lăn như quả cầu tuyết, ngày một khổng lồ!