Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 167



 

Huynh trưởng Thù Từ điềm nhiên, không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh đáp lời: “Người nắm hầu bao chưa chắc đã là kẻ có quyền sinh sát. Tiểu nhân phận hèn mọn, dẫu có mù cũng chẳng dám nhìn nhầm gốc bách thụ để tựa nương.”

 

Thương Thư Ly cả đời lăn lộn nào ngờ có ngày c.h.ế.t chìm trong vũng trâu đầm, bị một thằng ranh vắt mũi chưa sạch đ.â.m chọt đến mức á khẩu. Ngu Dung Ca không nhịn được bật cười, vẻ mặt khoái chí hỉ hả: “A Ly à, xem ra ngươi có kỳ phùng địch thủ rồi đấy.”

 

Thương Thư Ly: ...

 

Sôi m.á.u! Nếu lôi kỳ phùng địch thủ ra so kè, ai đọ lại nổi Ngu Dung Ca cơ chứ. Vừa mới giáng một bạt tai lại vứt cho quả táo ngọt, nàng thế mà lại chọn đúng thời khắc nhạy cảm này vừa chọc tức hắn lại vừa thủ thỉ gọi tên cúng cơm của hắn. Thật khiến hắn muốn phẫn nộ cũng chẳng được mà nuốt cục tức cũng không trôi.

 

Nhìn lại cảnh Ngu Dung Ca bên này thưởng trà, bên kia nhâm nhi thiện thực, vui vẻ hả hê, thôi thì, đành ôm hận cho xong.

 

“Hai ngươi chớ có vội, ta chỉ tò mò chút đỉnh nên tiện tay gọi tới thôi.” Ngu Dung Ca hướng mắt về phía đôi huynh muội, mỉm cười nói: “Sáng giờ đã bỏ bụng món gì chưa? Cùng ngồi xuống dùng bữa đi.”

 

Thù Từ và Mặc Ngọc thảy đều ngớ người. Chịu sự huấn luyện khắc nghiệt của Cực Lạc Đảo ngần ấy năm, bọn họ chẳng khác nào những súc thịt không có tự tôn. Tương lai kẻ mua chuộc muốn xem những màn vây thú đẫm m.á.u, bọn họ sẽ phải c.ắ.n xé nhau hệt súc vật trong l.ồ.ng; nếu khách nhân khao khát d.ụ.c vọng đê hèn hay những màn t.r.a t.ấ.n thị huyết, bọn họ cũng đành ngậm đắng nuốt cay làm phường nô bộc tiện nhân.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Bị Cực Lạc Đảo giam cầm trói buộc, định giá trên trời dưới cái mác song bào thai, "xuất xưởng" ròng rã ba tháng trời. Chẳng phải vắng bóng phường dòm ngó, ngặt nỗi đa phần lũ khách nhân đều cháy túi, chỉ đủ sức rước một người, gom cả hai thì quá sức. Thế nên đôi huynh muội vẫn còn mốc meo chưa từng bị kẻ nào mua đứt.

 

Mấy tháng nay bọn họ cũng đành ngậm ngùi hầu hạ dăm ba vị khách ăn uống mua vui. Rất nhiều kẻ hễ đóng sầm cửa lại là giở thói sàm sỡ tay chân. Thậm chí có kẻ vì xót của, bỏ đống linh thạch ra rốt cuộc chỉ được ăn bữa cơm nghe điệu khúc, bèn tiện tay đem bọn họ ra hành hạ cho bõ ghét.

 

Hai huynh muội đem mọi oán thù tạc sâu vào tâm khảm, bề ngoài lại càng khúm núm nghe lời.

 

Bọn họ hệt như những mãnh thú đang ngủ đông nơi vực thẳm tăm tối, sở hữu lòng kiên nhẫn và ý chí sắt đá, mòn mỏi chờ đợi khoảnh khắc sinh t.ử quyết định vận mệnh.

 

Bận này cũng chẳng ngoại lệ. Hồ yêu vốn dĩ lão luyện trong thuật m.ổ x.ẻ nhân tính. Lại được Cực Lạc Đảo nhào nặn ngần ấy năm, đ.á.n.h hơi xem trong đám khách nhân kẻ nào mới nắm quyền sinh sát bất quá chỉ là thứ nhãn lực cỏn con.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thậm chí nếu ăn may vớ được những vị khách bản tính chẳng đến nỗi tồi, có chút m.á.u "cứu vớt phong trần", hai huynh muội liền lựa gió bẻ măng, dăm ba câu đường mật dỗ ngọt đối phương mủi lòng. Dẫu hao tài tốn của đôi chút nhưng ít ra cũng tránh được những trận nhục hình, lết về t.ửu điếm còn dư dả những chuỗi ngày yên ả.

 

Tuy nhiên, tuy nhiên... đây là lần đầu tiên trong đời bọn họ diện kiến một vị khách nhân trực tiếp toạc móng heo thỉnh họ cùng ngồi xuống dùng bữa, lại còn là một bữa sáng xa hoa đắt đỏ ngót nghét hai mươi vạn linh thạch.

 

Hai huynh muội cột chùm lại bán đổ bán tháo cũng chỉ ngốn năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch, nội hai bữa cơm đã ăn đứt phân nửa cái mạng quèn của họ rồi!

 

Thù Từ và Mặc Ngọc hiếm khi hóa đá thế này, đại não đình trệ trắng xóa, CPU tưởng chừng bốc khói rần rần.

 

Quá đỗi hiển nhiên, vị tiểu thư trước mặt thừa mứa tài lực để chuộc thân cho họ. Đây có lẽ là vị cứu tinh đầu tiên chân chính đủ tầm vóc để trở thành vị tân chủ nhân của hai huynh muội.

 

Nhưng thế này là có dụng ý gì, bữa cơm c.h.ặ.t đ.ầ.u sao?

 

Ngu Dung Ca lua vài đũa mới bừng tỉnh, đôi tiểu hồ yêu này đang dại mặt ra. Cả hai đều mang dung nhan kiều diễm, đặc biệt là Thù Từ. Khí chất của cậu ta vốn thiên về thanh lãnh, nay đôi mắt hồ ly vốn dĩ mị hoặc mở to trợn tròn, thế mà lại phảng phất nét đáng yêu của cô tiểu muội.

 

Nàng bật cười: “Hai ngươi bị sao thế này? Đừng có căng thẳng, nếu món ăn không hợp khẩu vị, cứ chiếu theo sở thích của các ngươi mà gọi thêm vài món đi.”

 

Nàng vừa mở lời, Mặc Ngọc đang ngồi kế bên bỗng nhiên run bần bật.

 

Phía đối diện, huynh trưởng Thù Từ rũ bỏ sạch sành sanh vỏ bọc nhu thuận cao ngạo vừa nãy, dứt khoát quỳ rạp xuống nền nhà, cúi gằm mặt, che đậy ánh mắt hoang mang ánh lên tia lạnh lẽo.

 

“Tiểu thư chớ có chiết sát tiểu nhân như thế, tiểu nhân chắc chắn sẽ dốc cạn sức lực hầu hạ ngài.” Thù Từ khẽ gằn giọng: “Tiểu muội tuổi đời còn non nớt, Thù Từ một tay là đủ, mọi sự toàn quyền nương nhờ tiểu thư định đoạt.”