Ta Đối Tu Tiên Giới Ân Trọng Như Núi

Chương 153



 

Đệ ấy cung cung kính kính hành lễ, giọng điệu có phần câu nệ cất lên: “Tiểu t.ử Lý Thừa Bạch, bái kiến tôn trưởng.”

 

Liễu Thanh An nhìn dáng vẻ xa cách cẩn trọng của đồ đệ, vành mắt không khỏi đỏ hoe, y cất giọng ôn tồn: “Ta tên Liễu Thanh An. Thừa Bạch, hãy giới thiệu đôi nét về môn phái của con cho ta nghe đi.”

 

Lý Thừa Bạch vốn dĩ đương lo lắng bởi thời gian qua mình chỉ mới rèn luyện được chút thể chất, tập tành đứng trung bình tấn hay đả tọa, toàn những kiến thức cơ bản chẳng có gì nổi bật, sợ sẽ khiến vị sư phụ mà tông chủ nhọc công mời đến phải thất vọng.

 

Thế nhưng, nhắc đến việc giới thiệu môn phái lại gãi đúng chỗ ngứa của đệ ấy. Lý Thừa Bạch lập tức thở phào nhẹ nhõm, khóe mắt đuôi mày đều ánh lên niềm hân hoan rạng rỡ.

 

Đệ ấy dẫn Liễu Thanh An dạo bước tham quan khắp chốn, thuộc như lòng bàn tay mà giới thiệu tường tận mọi bề của tông môn. Từ chuyện mười một tông phái lân bang đến trợ giúp xây dựng nay đã thân thiết như người một nhà, cho đến các phúc lợi của Thiên Cực tông như ba bữa cơm no ấm, tiền trợ cấp, rồi lại thao thao bất tuyệt kể về nơi ăn chốn ở.

 

“Khu đệ t.ử cư trên đỉnh núi đều đã chật kín, đệ t.ử của các tông môn khác đành phải dựng nhà ở lưng chừng núi. Những tu sĩ đến sau đều vô cùng ngưỡng mộ bọn đệ đã tới đây từ sớm đó.” Lý Thừa Bạch vô cùng tự hào khoe, “Kỳ thực mọi người không phải vì thấy ở đỉnh núi tốt hơn, mà là ai nấy đều muốn được ở gần tông chủ thêm một chút. Trong số các đệ t.ử, chỉ có mình đệ là được ở chung một viện với tông chủ thôi.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Đây quả thực là niềm vui sướng lớn nhất đời đệ ấy. Chỉ từ một việc nhỏ nhặt này, đã đủ để đệ ấy cảm nhận được Ngu Dung Ca coi trọng mình đến nhường nào.

 

Liễu Thanh An càng nghe càng thêm phần kinh hãi. Vị nữ t.ử ốm yếu chỉ mang tu vi Luyện Khí kia, thế mà lại có thể lèo lái một tông môn đâu ra đấy, gọn gàng ngăn nắp. Điều khó tin nhất chính là, giữa chốn Tu chân giới luôn tôn sùng kẻ mạnh, toàn bộ tu sĩ trong tông môn này lại một mực kính trọng nàng, thậm chí coi việc được ở gần nàng là một niềm vinh hiển tột bậc.

 

Điều này tuyệt đối không phải người thường có thể làm được, ít nhất, chỉ dựa vào tài ăn nói khéo léo hay sắc mặt a dua thì vạn lần không thể làm nên.

 

Ban đầu, y cứ ngỡ Thương Thư Ly – tên điên rồ kia – bất quá chỉ mượn danh làm kẻ dưới để trêu đùa tìm vui, nói không chừng đã sớm biến người ngồi trên đỉnh cao kia thành bù nhìn, nhưng hiện tại xem ra, sự tình hoàn toàn trái ngược.

 

Lại nhìn dáng vẻ hân hoan tươi tắn của Lý Thừa Bạch, Liễu Thanh An không kìm được ôn tồn hỏi: “Con vui đến thế sao?”

 

“Vâng!” Lý Thừa Bạch gật đầu dứt khoát, “Đệ thấy bên cạnh tông chủ ngoài đại sư huynh ra chẳng có lấy một người đáng tin cậy. Đệ muốn trở nên thật mạnh mẽ, để sau này có thể trở thành cánh tay đắc lực của người!”

 

Liễu Thanh An tâm tình rối bời. Đứa trẻ ngốc này, với tư chất của con, đừng nói là cánh tay đắc lực, sau này làm chỗ dựa vững chắc cho nàng cũng là điều dư sức.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Y gặng hỏi về quá khứ của Lý Thừa Bạch, đệ ấy liền thản nhiên kể ngọn ngành. Lời nói tuy vẫn chất chứa nỗi bi thương sâu sắc, nhưng tuyệt nhiên không vương vấn chút uất ức hay sầu muộn. Vị thiếu niên ấy đã biến tất cả những cay đắng thành động lực để hướng về phía trước.

 

Liễu Thanh An nhìn thấu được rằng, Lý Thừa Bạch lúc này là vui vẻ tận đáy lòng, chứ không giống như kiếp trước luôn giấu kín mọi tâm sự, chỉ cố gượng phơi bày vẻ rạng rỡ bề ngoài.

 

Có lẽ bởi đệ ấy tuổi đời còn nhỏ, chưa phải nếm trải ba năm bị đọa đày tận cùng đáy xã hội, cũng có thể do dân làng vẫn còn sống sót hơn bốn trăm người, mẫu thân cùng rất nhiều thân thích may mắn thoát nạn, khiến đệ ấy không phải chịu cảnh cô độc lẻ loi giữa thế gian.

 

Liễu Thanh An vốn đinh ninh rằng Ngu Dung Ca ắt phải tường tận nội tình mới có thể ra tay ứng cứu kịp thời, nhưng qua lời kể của thiếu niên, mọi sự lại giống như một sự trùng hợp đến kỳ lạ.

 

Thôi vậy.

 

Liễu Thanh An thực chất chẳng màng Ngu Dung Ca rốt cuộc cất giấu bí mật gì, điều quan trọng nhất là Lý Thừa Bạch sống tốt, sống vui vẻ là đủ rồi.

 

Y ân cần dặn dò: “Phàm mọi sự trên đời chớ nên kìm nén trong lòng, nhất định phải nói ra, chẳng có chuyện gì là không thể giải quyết được cả.”

 

“Vâng ạ!” Lý Thừa Bạch cười tươi đáp, “Tông chủ cũng từng dặn dò đệ y như thế.”

 

Lần thứ hai Liễu Thanh An diện kiến Ngu Dung Ca là tại sương phòng, nàng đang cuộn mình trên trường kỷ lười biếng lật xem thoại bản.

 

Nàng khẽ ngước đầu, mỉm cười nói: “Các hạ định lưu lại nơi này, phải không?”

 

Liễu Thanh An lặng lẽ quan sát nàng, Ngu Dung Ca cũng điềm nhiên mặc cho y dò xét.

 

Không thể phủ nhận rằng, khí chất của Ngu Dung Ca vạn phần ôn hòa, hoàn toàn vô hại, thậm chí còn mang theo vẻ liễu yếu đào tơ, khiến người đối diện vô thức buông lỏng cảnh giác, lại càng dễ bề muốn nảy sinh ý niệm gần gũi.