Về phần Tiểu Ly, đôi mắt nó mở to, chăm chú nhìn vào Ngọc Bình.
“Ca ca, mùi này thơm quá.”
Tiểu Nhan cũng nheo mắt lại đầy thích thú, vẻ mặt tràn ngập hưởng thụ.
“Quả đúng là kỳ vật thiên địa có thể khai mở linh trí. Chỉ ngửi thôi đã khiến tâm thần thanh tĩnh, đầu óc trở nên linh hoạt.”
Lục Thanh tặc lưỡi cảm thán.
Hắn giơ Ngọc Bình lên trước mắt nhìn vào bên trong.
Trong đó, ánh bạc lấp lánh, như thể chứa đựng một vầng trăng nhỏ.
Lục Thanh vận dị năng quan sát một lúc, cuối cùng tử quang hiện lên.
[Nguyệt Hoa: Do Nguyệt Quy Tắc tỏa ra, chứa một tia Lực Quy Tắc, là tinh hoa kỳ dị có thể khai sáng vạn vật, trợ giúp mở linh trí và thanh tẩy huyết mạch.]
[Nghe nói vô số Nguyệt Hoa có thể ngưng tụ thành Hoàng Giả Chi Dịch, một giọt cũng đủ khiến dã thú hóa thành Đại Yêu, tăng thêm ngàn năm tu vi.]
…
Đọc xong những dòng giới thiệu về Nguyệt Hoa, trong lòng Lục Thanh khẽ chấn động.
Chỉ vài câu ngắn, nhưng hàm lượng tin tức vô cùng lớn.
Trước tiên là hai chữ “Nguyệt Quy Tắc”.
Vầng minh nguyệt đêm nay rõ ràng dị thường, sáng hơn và lớn hơn bất cứ đêm trăng tròn nào.
Ngay cả dị năng của hắn cũng không thu được chút tin tức nào.
Có vẻ thứ đó hẳn phải liên quan đến cái gọi là “Nguyệt Quy Tắc”.
“Nguyệt Quy Tắc, lẽ nào vầng sáng trên trời đêm nay không phải là mặt trăng thực thể như kiếp trước của ta, mà là hình chiếu của quy tắc?”
Lục Thanh âm thầm suy nghĩ.
Dường như hắn lại hiểu thêm một phần về thế giới này.
“Hơn nữa, Nguyệt Hoa còn có thể ngưng tụ. Đáng tiếc tu vi của ta còn chưa đủ. Nếu có thể thu được nhiều Nguyệt Hoa hơn trong dị tượng đêm nay, có lẽ còn có thể ngưng kết ra một tia Hoàng Giả Chi Dịch.”
Một giọt Hoàng Giả Chi Dịch có thể khiến dã thú hóa Đại Yêu, tăng thêm ngàn năm tu vi.
Nếu Tiểu Ly được dùng, Lục Thanh không dám tưởng tượng nó sẽ mạnh đến mức nào.
Thật đáng tiếc…
Một chút tiếc nuối lóe lên trong lòng hắn.
Nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh lại.
Con người không thể quá tham lam.
Việc có thể gom được bấy nhiêu Nguyệt Hoa tối nay đã là may mắn.
Nếu thật sự hút sạch ánh trăng trong phạm vi mấy chục, thậm chí cả trăm dặm, chẳng khác nào cướp mất cơ duyên của vô số sinh linh trong vùng, e rằng hành vi cũng khó nói rõ được đúng sai.
Hơn nữa, làm quá mức như vậy, ai biết liệu có bị Thiên Đạo thần bí kia để mắt tới hay không.
Từ cảnh báo của sư phụ, đến sự xuất hiện của người mang đại vận như Hồ Trạch Chi.
Lục Thanh vẫn luôn giữ chút kiêng dè đối với ý chí Thiên Đạo.
Nghĩ vậy, hắn liền dứt bỏ tiếc nuối.
Hắn nhìn Tiểu Ly đang trông ngóng, mỉm cười.
“Được rồi, Tiểu Ly, ta đã kiểm tra rồi. Nguyệt Hoa quả thực không sao.
Nhưng về cách dùng nó, ta muốn thương lượng với ngươi một chút.”
Tiểu Ly vốn đã vô cùng vui mừng khi nghe hắn nói không sao, nhưng đến câu sau thì lại ngơ ngác.
“Nguyệt Hoa trong Ngọc Bình không ít. Ngươi cũng không thể hấp thu hết một lúc được. Ta muốn chia một chút cho hai con ngựa kéo xe, được không?
Bọn chúng mỗi ngày đều cực khổ chạy theo chúng ta, cũng nên được hưởng chút phần thưởng.”
Vừa nghe xong, trên mặt Tiểu Ly lập tức hiện vẻ không cam lòng. Nhưng sau khi nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nó vẫn miễn cưỡng gật đầu.
“Ta biết mà, Tiểu Ly là ngoan nhất.”
Lục Thanh cười, xoa đầu nó rồi nâng Ngọc Bình lên.
“Nào, há miệng thật to.”
Nguyệt Hoa ngoài Ngọc Bình đặc chế này ra thì không thể chứa trong vật khác, phải rót trực tiếp.
Tiểu Ly lập tức ngửa đầu, há miệng thật lớn, chờ mong nhìn vào Ngọc Bình.
Lục Thanh không trêu nó, đặt miệng bình vào.
Òng ọc, òng ọc…
Nguyệt Hoa trong bình không hề ít, đều đã ngưng thành Linh Dịch, gần như đầy cả bình.
Dù sao hắn cũng gom góp từ phạm vi mấy dặm mà đến.
Vì vậy, Tiểu Ly uống vô cùng sung sướng.
Cuối cùng, uống đến hơn nửa bình, nó cảm thấy đã đến cực hạn, liền đưa móng nhẹ nhàng đẩy bình ra.
Lục Thanh kịp thời thu lại, đóng nắp.
“Thế nào, đủ chưa?”
“Ô ô~”
Miệng Tiểu Ly phát ra một tiếng khe khẽ, ánh bạc tự nhiên lan ra trên môi.
Nó hoàn toàn không nhận ra, lảo đảo chui vào ổ nhỏ trên giường rồi ngủ say như chết.