Ta Có Tám Vị Hoàng Huynh Che Chở

Chương 2



Ta ngẩng đầu nhìn nàng.

 

Nàng vẫn đang cười.

 

“Nữ t.ử sinh trong nhà đế vương, hưởng phúc lớn như trời, nhưng tương lai rốt cuộc vẫn phải gả ra ngoài.”

 

“Công chúa dẫu tôn quý đến đâu, cũng phải đến nhà người khác mà sống.”

 

Ngón tay ta nhẹ nhàng chạm vào khóa trường mệnh.

 

Không thoải mái lắm.

 

Ta nhỏ giọng nói: “Phụ hoàng nói, Chiêu Chiêu có thể vẫn luôn ở trong cung.”

 

Quý phi nhướng mày.

 

Mấy vị phu nhân bên cạnh vội cúi đầu uống trà.

 

Nàng cười cười, giọng càng dịu hơn.

 

“Bệ hạ thương ngươi, dỗ ngươi vui mà thôi.”

 

“Nào có đạo lý nữ t.ử không gả chồng?”

 

Ta nghiêm túc nghĩ một lát.

 

“Nếu ta không muốn gả, cũng có thể không gả.”

 

Nụ cười của Quý phi cuối cùng lạnh xuống.

 

“Cửu công chúa, đừng ỷ vào bệ hạ sủng ái mà quên mất quy củ.”

 

Ta còn chưa mở miệng, Thập Nhất hoàng t.ử đã chạy ra từ sau bình phong.

 

Năm nay hắn bảy tuổi, trong tay cầm một quả tú cầu thêu chỉ vàng.

 

“Mẫu phi, con muốn khóa trường mệnh của Cửu hoàng tỷ.”

 

Ta sững người, theo bản năng che lấy n.g.ự.c.

 

Quý phi vỗ vỗ đầu hắn.

 

“Kỳ nhi thích à?”

 

Thập Nhất hoàng t.ử gật đầu: “Thích. Cho con.”

 

Ta lắc đầu: “Đây là mẫu hậu ta để lại cho ta, không thể cho.”

 

Thập Nhất hoàng t.ử lập tức bĩu môi.

 

Sắc mặt Quý phi trầm xuống trong chớp mắt, rồi lại cười nói: “Chiêu Chiêu, chẳng qua là một chiếc khóa.”

 

“Kỳ nhi tuổi còn nhỏ, ngươi nhường nó một chút.”

 

Ta lùi về sau.

 

“Thứ khác đều được, cái này không được.”

 

Ánh mắt Quý phi thay đổi.

 

“Công chúa nhỏ nhen đến vậy sao?”

 

Ta ngẩn ra.

 

Từ trước đến nay chưa từng có ai nói ta như thế.

 

Phụ hoàng nói tính ta mềm mại, các hoàng huynh nói ta tâm địa hiền lành, cung nhân nói ta đãi người khoan hòa.

 

Quý phi vươn tay bóp lấy cằm ta, móng tay hơi nhọn.

 

“Công chúa dẫu tôn quý đến đâu, rốt cuộc cũng phải gả ra ngoài.”

 

“Chẳng qua là món hàng lỗ vốn, còn thật sự tưởng mình tôn quý hơn hoàng t.ử sao?”

 

Trong điện nháy mắt yên tĩnh.

 

Ta nhìn nàng, trong tai ong ong vang lên.

 

Món hàng lỗ vốn.

 

Ta chỉ từng thấy lời mắng người như thế trong thoại bản ngoài cung.

 

Ta khẽ hỏi: “Nương nương, ta đâu có chọc giận người.”

 

Đáy mắt Quý phi hiện lên một tia chán ghét.

 

Nàng cúi đầu, ghé sát tai ta.

 

“Ngươi sinh ra đã chiếm hết sủng ái, ấy chính là lỗi lớn nhất.”

 

Khoảnh khắc sau, nàng đột nhiên túm lấy khóa trường mệnh trên cổ ta.

 

Ta hoảng hốt vội che chở.

 

“Đừng chạm vào nó!”

 

Thập Nhất hoàng t.ử đứng bên vỗ tay: “Mẫu phi mau cho con!”

 

Hốc mắt ta lập tức đỏ lên.

 

Quý phi dùng sức kéo mạnh.

 

Dây vàng đứt lìa.

 

Khóa trường mệnh bạch ngọc rơi xuống đất, vỡ thành hai nửa.

 

Trong điện có người hít ngược một hơi.

 

Tim ta cũng như vỡ theo.

 

Đó là thứ mẫu hậu để lại cho ta.

 

Ta quỳ trên đất, vươn tay nhặt mảnh ngọc vỡ.

 

Ngón tay bị vết nứt cắt rách, m.á.u rỉ ra thành giọt.

 

Quý phi liếc nhìn, cười lạnh.

 

“Chẳng qua là một miếng ngọc, khóc thành thế này, thật là bị chiều hư rồi.”

 

Ta nắm c.h.ặ.t mảnh ngọc vỡ trong lòng bàn tay, đau đến phát run.

 

Nàng đứng trước mặt ta, từ trên cao nhìn xuống.

 

“Chuyện hôm nay, nếu công chúa dám đến trước mặt bệ hạ cáo trạng, bổn cung sẽ để tất cả mọi người nghe xem, ngươi đã ức h.i.ế.p hoàng đệ nhỏ tuổi thế nào.”

 

Thập Nhất hoàng t.ử trốn sau lưng nàng, làm mặt quỷ với ta.

 

“Món hàng lỗ vốn, món hàng lỗ vốn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mặt ta trắng bệch.

 

Đúng lúc ấy, ngoài điện vang lên tiếng bước chân gấp gáp của tiểu thái giám.

 

“Nương nương, tiền triều truyền lời, bệ hạ mời người qua một chuyến.”

 

Quý phi chỉnh lại ống tay áo, lại khôi phục vẻ dịu dàng đoan trang.

 

Nàng cúi đầu nhìn ta một cái.

 

“Công chúa nhớ kỹ, có vài lời một khi nói ra, liền không thu lại được.”

 

Nàng dẫn Thập Nhất hoàng t.ử đi rồi.

 

Ta quỳ trên nền gạch vàng lạnh băng, lòng bàn tay đầy mảnh ngọc vỡ và m.á.u.

 

Cung nữ bên cạnh muốn đỡ ta.

 

Ta lại đột nhiên đứng dậy, ôm lấy chiếc khóa trường mệnh đã vỡ, xoay người chạy ra ngoài.

 

Ta muốn đi tìm phụ hoàng.

 

Muốn đi tìm hoàng huynh.

 

Nhưng ta vừa chạy ra khỏi điện Chiêu Dương, đã bị hai ma ma ngăn lại.

 

“Công chúa, Quý phi nương nương phân phó, xin người trước tiên đến thiên điện nghỉ ngơi.”

 

Ta nhìn các bà.

 

Các bà cụp mắt xuống, tay lại chắn rất c.h.ặ.t.

 

Gió xuân rất ấm, ta lại lạnh đến lợi hại.

 

2

 

Trong thiên điện đốt trầm thủy hương.

 

Mùi hương nặng nề, ép đến mức người ta thở không nổi.

 

Ta ngồi bên giường, mở lòng bàn tay ra.

 

Chiếc khóa trường mệnh vỡ lặng lẽ nằm đó, phía trên dính m.á.u của ta.

 

Bốn chữ “Tuế Tuế Bình An” đứt thành hai đoạn.

 

Ta nhìn nó rất lâu.

 

Năm mẫu hậu qua đời, ta mới năm tuổi.

 

Người nằm trên giường trong cung Phượng Nghi, tay rất lạnh, nhưng vẫn nhớ thay ta đeo khóa trường mệnh cho ngay ngắn.

 

Người nói: “Chiêu Chiêu, nếu mẫu hậu không còn nữa, chiếc khóa này sẽ thay mẫu hậu ở bên con.”

 

Khi ấy ta không hiểu sinh t.ử, chỉ ôm tay người nói, mẫu hậu gạt người, ngày mai mẫu hậu còn phải dẫn con đi ngắm hoa.

 

Mẫu hậu cười rất khẽ.

 

Người vuốt mặt ta, nói: “Chiêu Chiêu của ta, phải tuế tuế bình an.”

 

Sau này câu ấy trở thành lời phụ hoàng và các hoàng huynh thường nói nhất.

 

Chiêu Chiêu phải bình an.

 

Chiêu Chiêu phải vui vẻ.

 

Chiêu Chiêu không được khóc.

 

Nhưng hôm nay, bình an mẫu hậu để lại cho ta đã vỡ rồi.

 

Ta muốn khóc, lại sợ ma ma ngoài cửa nghe thấy, chê cười ta kiêu khí.

 

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

 

Một ma ma lớn tuổi đi vào, trong tay ôm một cuộn Nữ Giới.

 

Bà họ Tần, là lão nhân Quý phi mang từ Cố gia vào cung.

 

Bà nhìn ta một cái, giọng điệu bình thản.

 

“Cửu công chúa, nương nương nói người tuổi tác dần lớn, nên học chút quy củ rồi.”

 

Ta ngẩng đầu.

 

“Ta muốn về cung Trường Lạc.”

Tần ma ma nhíu mày.

 

“Quý phi nương nương chưởng quản lục cung, người đã ở hậu cung, thì nên nghe nương nương dạy bảo.”

 

Ta đứng dậy: “Phụ hoàng không nói để ta học quy củ.”

 

Bà cười một tiếng.

 

“Bệ hạ ngày lo muôn việc, sao lại quản những chuyện nhỏ này?”

 

“Công chúa nếu ngay cả nhường hoàng đệ nhỏ tuổi cũng không biết, truyền ra ngoài, e sẽ khiến người ta chê cười Hoàng hậu nương nương dạy nữ nhi vô phương.”

 

Ta mạnh mẽ siết c.h.ặ.t mảnh ngọc vỡ.

 

“Không được nói mẫu hậu ta.”

 

Sắc mặt Tần ma ma lạnh xuống.

 

“Công chúa, quỳ xuống.”

 

Ta sững người.

 

Bà chỉ vào bồ đoàn trên đất.

 

“Tụng Nữ Giới ba mươi lần, khi nào tụng xong, khi ấy về cung Trường Lạc.”

 

Ta từ nhỏ được phụ hoàng và hoàng huynh che chở, ngay cả Thái phó phạt chép sách cũng phải chọn cây b.út mềm nhất cho ta.

 

Chuyện quỳ tụng sách như thế, quá xa lạ với ta.

 

Ta lắc đầu.

 

“Ta không quỳ.”

 

Tần ma ma vươn tay đến ấn vai ta.

 

Ta lùi lại né tránh.

 

Hai cung nữ phía sau bà lập tức tiến lên, một trái một phải giữ lấy ta.

 

Ta giật mình.