Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 962: Ta Có Một Thanh Kiếm



Diệp Quan thấp giọng thở dài

Từ Chân mỉm cười, không nói gì

Diệp Quan đột nhiên nhìn về phía Từ Chân:

"Ta có thể cải biến không?"

Từ Chân quay đầu nhìn về phía Diệp Quan:

"Ngươi muốn cải biến?"

Diệp Quan nhìn thẳng Từ Chân:

"Đúng vậy"

Từ Chân nhìn chằm chằm Diệp Quan:

"Ngươi chắc chắn chứ?"

Diệp Quan gật đầu:

"Ta có thể thử một chút, Chân tỷ, ta nên làm như thế nào?"

Từ Chân nói:

"Một chữ: Giết!"

Diệp Quan sửng sốt

Từ Chân cười nói:

"Giết tới khi Nghịch Lưu Giả tuyệt chủng, giết tới khi Đại Đạo cúi đầu xưng thần, giết tới khi người tương lai không người dám lại xưng thần…giết tới thế gian không có người dám nói vô địch…xây trật tự, chưởng Càn Khôn, trấn áp hết thảy, ngươi nói một, không ai dám nói hai!"

Trên cầu vượt, sau khi nghe Từ Chân nói, Diệp Quan chậm rãi nắm chặt hai tay lại

Vô địch!

Vô địch đúng nghĩa!

Trấn áp hết thảy!

Chỉ có như vậy, mới có thể trùng kiến trật tự

đừng nói làm, chỉ là nghĩ như vậy, hắn đều cảm thấy áp lực to lớn cỡ nào

hắn biết, chỉ cần hắn thật sự làm như thế, như vậy tiếp đó, hắn sẽ lại trở lại cuộc sống bi thảm trước đây

ngày ngày đánh cục cao cấp!

Từ Chân nhìn hắn một cái, cười nói:

"Có áp lực?"

Diệp Quan gật đầu

Từ Chân mỉm cười, nói:

"Có áp lực là bình thường, ta đã từng động ý nghĩ như vậy, nhưng đằng sau ngẫm lại, thôi được rồi. Bởi vì thật sự rất mệt mỏi! Hơn nữa, ta cũng không thể làm như vậy"

Diệp Quan không hiểu:

"Vì sao?"

Từ Chân cười nói:

"Thần tính cùng với nhân tính của ta đều chiếm một nửa, nếu như ta thật sự làm như vậy, cuối cùng, thần tính của ta sẽ triệt để áp chế nhân tính, đến lúc đó, ta ngược lại là địch nhân lớn nhất của vùng vũ trụ này"

Diệp Quan trầm giọng nói:

"Nếu như ta làm, về sau thần tính của ta…"

Từ Chân mỉm cười:

"Ngươi bây giờ, nhân tính hoàn toàn áp chế thần tính của ngươi, đi đến bây giờ, vẫn như cũ còn bảo trì nhân tính hoàn chỉnh, chuyện này là rất hiếm thấy. Nhìn ra được, ở trong lòng ngươi, người thân càng trọng yếu hơn so với Đại Đạo của chính mình"

Diệp Quan cười cười, không nói gì

Từ Chân nhìn Diệp Quan:

"Cho nên, ngươi nguyện ý làm sao?"

Diệp Quan gật đầu:

"Làm, ta không có đường lui"

Từ Chân trừng mắt nhìn, cười nói:

"Xác thực không có đường lui, chờ con của ngươi trở thành Thần Chủ Chân Vũ Trụ, khi đó, Chân Vũ Trụ cùng với Quan Huyền vũ trụ đều là con dân của ngươi, còn có địa cầu này, địa cầu này cũng là địa bàn của ngươi, ngươi coi như không đi đối địch với đám Nghịch Lưu Giả, bọn hắn cũng sẽ tới chơi chết ngươi"

Diệp Quan gật đầu:

"Đúng vậy!"

Không có đường lui!

Thân phận của hắn, đã chú định Diệp Quan hắn không thể trở thành một người bình thường, dĩ nhiên, hắn cũng không muốn làm một người bình thường!

Sinh ra làm người, há có thể tầm thường cả đời?

Ông nội có thể làm được vô địch, cha già có thể làm được vô địch, cô cô có thể làm được vô địch, Đại bá có thể làm được vô địch…

Chính mình dựa vào cái gì không thể?

Vô địch!

Trấn áp hết thảy!

Diệp Quan chậm rãi nhắm hai mắt lại, Diệp Quan hắn, không thể kém hơn so với các bậc cha chú!

Từ Chân nhìn thoáng qua Diệp Quan, mỉm cười, không nói gì

đúng lúc này, một vị nam tử đột nhiên đi đến trước mặt Từ Chân cùng với Diệp Quan, nam tử thoạt nhìn hơn hai mươi tuổi, chải tóc gọn gàng, tướng mạo mặc dù không phải rất đẹp trai, nhưng cũng không xấu, thuộc về loại tầm trung kia

ở trong tay nam tử cầm một bó hoa hồng lớn!

Diệp Quan nhìn thoáng qua nam tử, cũng không ngoài ý muốn, lấy nhan sắc của Từ Chân, có người theo đuổi là sự tình bình thường

nam tử đưa bó hoa hồng trong tay cho Từ Chân, lộ vẻ thâm tình:

"Từ Chân cô nương, ta…"

Từ Chân đột nhiên giữ chặt tay Diệp Quan, nàng trừng mắt nói:

"Đây là bạn trai của ta!"

Bạn trai!

Lời vừa nói ra, không chỉ nam tử kia sửng sốt, toàn bộ những người bán hàng trên cầu vượt đều ngây ngẩn cả người

Từ Chân có bạn trai?

Diệp Quan cũng có chút sửng sốt, hắn nhìn về phía Từ Chân, Từ Chân nhìn hắn, khóe miệng hơi nhấc lên

lúc này, nam tử kia đột nhiên vội la lên:

"Từ Chân cô nương, kẻ này xem xét liền là một tiểu bạch kiểm, ngươi cũng chớ có bị bề ngoài của hắn mê hoặc"

Diệp Quan có chút bất mãn:

"Huynh đệ, ngươi nói chuyện kiểu gì vậy?"

Nam tử nhìn về phía Diệp Quan, cả giận nói:

"Chẳng lẽ ta nói sai sao? Ngươi ngoại trừ bề ngoài hào nhoáng, còn có cái gì?"

Diệp Quan bình tĩnh nói:

"Sống tốt!"

"Mẹ nó!"

Nam tử chỉ Diệp Quan, nổi giận:

"Ngươi…ngươi không biết xấu hổ!"

Lúc này, Từ Chân đột nhiên thu hồi sách trước mặt, cười nói:

"Đóng quán!"

Nói xong, nàng lôi kéo Diệp Quan rời đi

mà nam tử kia thì lại vội vàng ngăn ở trước mặt hai người, y tận tình khuyên bảo:

"Từ Chân cô nương, ngươi chớ có bị hoa ngôn xảo ngữ của người này lừa gạt, hắn căn bản không thể cho cô một tương lai…"

Từ Chân trừng mắt nhìn:

"Ta đã có"

"Hả!"

Nam tử có chút mộng:

"Có cái gì?"

Từ Chân chân thành nói:

"Con!"

Diệp Quan:

"…"

biểu lộ của nam tử cứng đờ, mặt mũi tràn đầy khó có thể tin

Từ Chân không nói gì thêm, lôi kéo Diệp Quan vội vàng rời đi

sau khi đi xuống cầu vượt, Diệp Quan quay đầu nhìn về phía Từ Chân, Từ Chân cười nói:

"Con của Tiểu Thụ, chính là con của ta, không chỉ con của nàng là của ta, ngươi cũng là của ta"

Diệp Quan do dự một chút, sau đó nói:

"Chuyện này…"

Từ Chân cười nói:

"Đồ vật của bốn chị em chúng ta đều là cùng hưởng, ngươi có ý kiến gì không?"

Diệp Quan yên lặng

Ngươi nếu nói như vậy…ta đương nhiên không có ý kiến!

lúc đi ngang qua quầy đồ nướng, Từ Chân mua bịch đồ nướng lớn nhất, sau khi trở lại phòng, Từ Chân lại vội vàng ôm ra rất nhiều chai rượu

nhìn thấy một màn này, Diệp Quan lập tức có chút đau đầu:

"Chân tỷ, không cần uống rượu nữa, ngươi muốn hỏi cái gì, ta đều sẽ nói cho ngươi biết"