Nói xong, y dẫn theo một đám trưởng lão văn minh Tinh Tộc chạy tới tổ địa. Đó là nơi các tổ tiên Quần Tinh văn minh an nghỉ, cũng là con át chủ bài cuối cùng của Quần Tinh văn minh
Đối mặt với Thần Đạo văn minh, không đánh thì thôi, đã đánh thì phải dốc toàn lực
...
Tại Thần Lăng cấm địa
Lúc này, sắc mặt của Mạc Tinh Hà có chút tái nhợt. Gã không giống với muội muội, xưa nay muội muội sẽ không bao giờ nghĩ lung tung phức tạp như vậy, nên đánh thì đánh, nên làm thì làm, vĩnh viễn đơn thuần như vậy
Nhưng gã không thể làm vậy được, gã biết chuyện nghiêm trọng tới mức nào...
Ầm ầm!
Đúng lúc này, thời không xa xa đột nhiên vỡ ra, ngay sau đó, một đạo tinh thần quang vọt ra, tiếp theo, một lão giả xuất hiện ở giữa sân
Người của Quần Tinh văn minh tới!
Mọi người nhao nhao nhìn về phía lão giả kia, lão giả gật đầu với Mạc Tinh Thần và Mạc Tinh Hà, sau đó quay người nhìn về phía Thần Đạo Kỳ. Lão cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Thần Đạo Kỳ:
"Tộc trưởng có lệnh, bất kỳ quyết định nào của Mạc Tinh Hà và Mạc Tinh Thần, chúng ta đều ủng hộ vô điều kiện, ủng hộ vô điều kiện! Ủng hộ vô điều kiện!!"
Mọi người:
"..."
Không thể không nói, tất cả mọi người xung quanh đều kinh ngạc
Quần Tinh văn minh này thật con mẹ nó... có gan!
Bọn hắn vốn tưởng rằng Quần Tinh văn minh sẽ nhận sợ, xử tử Mạc Tinh Thần và Mạc Tinh Hà. Dù sao đối diện là Thần Đạo văn minh, nhưng bọn hắn không ngờ Quần Tinh văn minh này lại trực tiếp cứng rắn chống lại Thần Đạo văn minh. Tuy điều này không sáng suốt, nhưng không thể không nói... con mẹ nó có gan!
Giờ khắc này, những cường giả văn minh xung quanh đều sinh ra lòng kính nể đối với Quần Tinh văn minh, cũng có chút hâm mộ Mạc Tinh Thần và Mạc Tinh Hà
Bởi vì bọn hắn biết, nếu bọn hắn chọc thiên tài Thần Đạo văn minh, chắc chắn văn minh của bọn hắn sẽ hy sinh bọn hắn để bình ổn lửa giận Thần Đạo văn minh
Cách đó không xa, Thần Đạo Kỳ đột nhiên nở nụ cười:
"Được được, thật thú vị, Quần Tinh văn minh các ngươi không có mệnh văn minh chí cao, nhưng lại có bệnh chí cao... Vậy hôm nay, hãy để Thần Đạo văn minh chúng ta trị các ngươi..."
Đúng lúc này, Diệp Quan đột nhiên duỗi một tay ra, nhẹ nhàng đè xuống:
"Quỳ!"
"Bịch!"
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, hai chân Thần Đạo Kỳ đã mềm nhũn, quỳ thẳng xuống
Thời khắc này, tất cả mọi người đều ngơ ngác
Cái quái gì vậy?
Thần Đạo Kỳ cũng ngơ ngác
Diệp Quan nhìn Thần Đạo Kỳ đã quỳ xuống:
"Trị cái gì? Ngươi nói cho ta nghe"
"Làm càn!"
Sau lưng Thần Đạo Kỳ, một lão giả giận tím mặt:
"Ngươi dám sỉ nhục Thần Đạo văn minh chúng ta..."
Ngón tay Diệp Quan đột nhiên chỉ về phía lão:
"Quỳ!"
"Bịch!"
Không có bất kỳ ngoài ý muốn nào, lão giả kia trực tiếp bị một cỗ thần pháp đại đạo đáng sợ trấn áp, lập tức quỳ gối tại chỗ
Tất cả mọi người:
"..."
Diệp Quan nhìn khắp bốn phía:
"Còn ai muốn quỳ nữa không?"
Bốn phía yên tĩnh như chết
Thời khắc này, tất cả mọi người đều kinh hãi
Thần Đạo Kỳ lại... quỳ xuống như vậy?
Con mẹ nó?
Mẹ nó!
Ánh mắt của mọi người trong sân đều đổ dồn lên người Diệp Quan, ánh mắt bọn hắn đầy vẻ khiếp sợ, người này... quá mạnh!
Tuyệt đối không phải người bình thường!
Đây là đại lão!
Đây là đang giả heo ăn thịt hổ!
Đại lão này muốn... trang bức
Cách đó không xa, Vô Vân và Tăng Ngưỡng đang nhìn nhau. Trong mắt hai người đều lộ ra vẻ nghiêm trọng.
Lúc này, bọn họ cũng rất bất ngờ, bởi vì thực lực của Thần Đạo Kỳ không phải yếu. Thần Đạo Kỳ đã phá vỡ thần trong lòng của mình, hơn nữa còn tự coi mình là thần... Nhưng lúc này, gã lại quỳ xuống mà không có chút sức lực phản kháng nào
Chẳng lẽ Diệp Quan là Phá Quyển Giả?
Nghĩ đến đây, hai người đều chấn kinh
Phá Quyển Giả trẻ tuổi như vậy?
Xuất hiện từ khi nào?
Sao bọn họ không biết chút tin tức nào!
Quỷ dị!
Việc này thật quỷ dị
Bên phía Diệp Quan, lúc này Thác Cổ Nguyên và Tiêu Nguyên Khải cũng rất khiếp sợ... Bọn họ khó có thể tin nhìn Diệp Quan, thực lực của Dương huynh... quá mức như vậy sao?
Muốn quỳ thì cứ quỳ!
Đây là 'Ngôn Xuất Pháp Tùy' trong truyền thuyết!
Nói ra, chính là pháp!
Từ khi nào Thủy Vũ Trụ lại xuất hiện thiên tài cấp bậc này? Vì sao trước đó một chút tin tức cũng không có?
Bên cạnh Thần Đạo Kỳ, Nam Chiêu nhìn thấy cảnh này, cuối cùng cũng bắt đầu sợ hãi. Lúc này, gã đột nhiên ý thức được, có lẽ thiếu niên trước mặt là người gã không thể trêu vào, nhưng cũng may có Thần Đạo văn minh ở phía trước chống đỡ...
Diệp Quan chậm rãi đi đến trước mặt Thần Đạo Kỳ, từ trên cao nhìn xuống Thần Đạo Kỳ:
"Động một chút là muốn diệt văn minh của người ta, ngươi có năng lực!"
Thần Đạo Kỳ nhìn chằm chằm vào Diệp Quan, ánh mắt tràn đầy khuất nhục và tức giận:
"Rốt cuộc ngươi là ai?"
Ngoại trừ khuất nhục và tức giận còn có một chút kiêng kỵ, bởi vì ngay trong nháy mắt vừa rồi, gã ngay cả một chút sức phản kháng cũng không có. Chứng tỏ thực lực của người trước mắt này vượt xa gã
Diệp Quan mở lòng bàn tay ra, thanh kiếm trong bức họa xuất hiện trong tay hắn, nói với Thần Đạo Kỳ:
"Ngươi nghĩ ta giấu bức họa này là sợ người khác biết sao? Không, ta sợ người khác sẽ chết, giống như tên ngu xuẩn ngươi vậy"
Mọi người:
"..."
Diệp Quan ngẩng đầu liếc nhìn bốn phía:
"Ta thoạt nhìn không giống cao thủ sao?"
Mọi người:
"..."
Diệp Quan khẽ lắc đầu:
"Cục cấp thấp, thật không thú vị, ta có chút nhớ chủ nhân của Đại Đạo Bút, không có y, ta đột nhiên cảm thấy thật nhàm chán"
Chủ nhân Đại Đạo Bút:
"..."
Tháp Nhỏ:
"..."
Diệp Quan có chút mất hứng, hắn quay đầu nhìn về phía đám người Thác Cổ Nguyên:
"Chúng ta đi thôi"
Mấy người Thác Cổ Nguyên vô thức gật đầu...
Bọn họ đã bị thực lực của Diệp Quan làm cho triệt để khiếp sợ"