Nói xong, y đi tới trước đại môn, sau đó mở lòng bàn tay ra, một cây châm màu vàng óng xuất hiện trong lòng bàn tay y
"Văn minh thánh khí!"
Tiêu Nguyên Khải hơi kinh ngạc
Thác Cổ Nguyên cười nói:
"Đây là một món thánh khí tốt nhất của gia tộc chúng ta, có công năng khắc chế trận pháp. Ta thử trước, nếu không được, các ngươi lại đến"
Mấy người đều gật đầu
Thác Cổ Nguyên thôi động văn minh thánh khí, trường châm màu vàng kim trực tiếp hóa thành một đạo kiếm quang đâm vào trên cửa
Oanh!
Kim châm kia đột nhiên bộc phát ra từng đạo lưu quang màu vàng bao trùm trên đại môn kia, cả tòa đại môn hơi rung động
Chỉ chốc lát, sắc mặt Thác Cổ Nguyên trở nên tái nhợt
Nhìn thấy Thác Cổ Nguyên có chút cố hết sức, Diệp Quan đang muốn ra tay, nhưng đúng lúc này, trên đại môn đột nhiên truyền đến một tiếng vỡ vụn, ngay sau đó, cả tòa đại môn ầm vang vỡ vụn
"Thành công"
Thác Cổ Nguyên có chút hưng phấn, y thu hồi kim châm, sau đó nhìn về phía đám người Diệp Quan:
"Chúng ta vào thôi!"
Mấy người đi vào trong đại điện, đại điện rất trống trải, chính giữa có một pho tượng lão giả. Pho tượng bị năm tháng mài mòn đã mất đi tướng mạo vốn có, bởi vậy, mặt tượng này đã không thấy rõ, bên trên chồng chất vô số tro bụi
Nơi này đã bị năm tháng lãng quên!
Mấy người tò mò đánh giá pho tượng. Dựa theo lệ thường, khi một tông môn bị diệt, thường sẽ lưu lại một số thủ đoạn đặc biệt, dùng cái này để kéo dài hương khói của tông môn mình, cũng chính là truyền thừa
Nhưng mọi người đợi một hồi lâu, pho tượng kia lại không có chút phản ứng nào, điều này khiến mấy người không khỏi có chút thất vọng
Tiêu Nguyên Khải thì tìm trong đại điện, nhưng đại điện trống không, cái gì cũng không có
Cuối cùng mấy người xác định, trong đại điện không có gì cả
Quá thất vọng rồi!
Trên mặt mấy người Mạc Tinh Hà không che giấu thất vọng chút nào
Nhưng vào lúc này, Diệp Quan đột nhiên đi đến trước mặt pho tượng rách tàn tạ kia. Hắn nhìn pho tượng kia, dường như cảm nhận được cái gì, tay phải hắn đột nhiên đặt trên vai pho tượng kia
Oanh!
Diệp Quan híp mắt, trong nháy mắt, hắn chỉ cảm thấy ý thức của mình xuyên qua vô tận tuế nguyệt trường hà, đi tới một mảnh... Thế giới hỗn loạn!
Trong thế giới hỗn loạn này, hắn gặp được vô số cường giả khủng bố đang lao về phía một con đường đại đạo rộng lớn...
Khi nhìn thấy những cường giả này, Diệp Quan rất chấn động, cường giả đang phóng về phía đường lớn... Vậy mà thấp nhất cũng là Phá Quyển!
Vô cùng vô tận Phá Quyển Giả phóng về phía Thiên Lộ, bọn họ người trước ngã xuống, người sau tiến lên, không ngừng có cường giả nổ tung trên đường lớn kia, hóa thành huyết vụ đầy trời...
Rốt cuộc đây là nơi nào?
Mặt Diệp Quan tràn đầy nghi hoặc
"Hậu thế giả!"
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên truyền đến từ bên cạnh Diệp Quan
Diệp Quan quay đầu nhìn lại, bên phải hắn có một lão giả đang đứng, lão giả mặc một bộ trường bào, đang tò mò nhìn hắn
Diệp Quan nói:
"Tiền bối là pho tượng kia?"
Lão giả gật đầu
Trong mắt Diệp Quan mang theo nghi hoặc cùng dò hỏi
Lão giả nhìn Diệp Quan:
"Đây là 'Thời đại nghịch cổ' một ngàn tỉ năm trước"
Diệp Quan nói:
"Tiền bối đưa ta đến nơi này?"
Lão giả nhìn Diệp Quan, không nói lời nào
Diệp Quan bị lão nhìn không hiểu gì
Lão giả đột nhiên lẩm bẩm nói:
"Ta nói tại sao ngươi có thể có khí tức kia... Thì ra là thế..."
Nói xong, khi lão nhìn Diệp Quan, ánh mắt từ tò mò chuyển sang thương hại:
"Thì ra là Thần..."
Lão giả nói đến đây, Diệp Quan đột nhiên cảm thấy có một cỗ khí tức khẽ quét qua từ giữa sân. Sau một khắc, toàn bộ thế giới bắt đầu trở nên hư ảo
Diệp Quan vươn tay phải, Vô Địch kiếm ý xuất hiện, muốn mạnh mẽ ở lại chỗ này hỏi rõ ràng, nhưng ngay sau đó, mảnh thế giới này trực tiếp phá thành mảnh nhỏ, hóa thành hư vô...
Mà ý thức của hắn lại về tới thế giới của mình
"Đại ca?"
Bên tai vang lên giọng nói lo lắng của Mạc Tinh Hà
Ánh mắt của Diệp Quan bắt đầu trở nên rõ ràng, hắn lui một bước, quay đầu nhìn về phía mấy người, giờ phút này mấy người đều đang lộ vẻ mặt lo lắng nhìn hắn
Thác Cổ Nguyên nói:
"Vị huynh đệ này, ngươi làm sao vậy?"
Diệp Quan trầm giọng nói:
"Vừa nãy ý thức của ta bị cưỡng ép đưa đến một ngàn tỉ năm trước..."
Nói xong, hắn kể ngắn gọn chuyện vừa rồi
Nghe được lời Diệp Quan nói, mấy người đều rất khiếp sợ
Vẻ mặt Tiêu Nguyên Khải trở nên nghiêm trọng, nói:
"Nghịch cổ năm tháng... Nơi này là thời đại ngàn tỉ năm trước... trời ạ!"
Diệp Quan cau mày nhìn về phía bức tượng, hắn khiếp sợ vì thời đại ngàn tỉ năm trước lại có nhiều cường giả như vậy...
Còn nữa, con đường kia là Thiên Lộ sao?
Hắn tới nơi này, còn chưa đi qua Thiên Lộ, bởi vậy cũng không dám xác định
Mạc Tinh Thần đột nhiên nói:
"Đại ca, lão đầu kia có cho ngươi tiền không?"
Diệp Quan:
"..."
Mạc Tinh Hà vội vàng nói:
"Đại ca chỉ là ý thức xuyên không đến thời đại trước kia, không phải thân thể..."
Nói xong, gã nhìn về phía Diệp Quan, Diệp Quan cười khổ:
"Không có gì hết, chỉ nói với ta một câu khó hiểu"
Thác Cổ Nguyên cười nói:
"Diệp huynh, lai lịch của Thần Lăng cấm địa này đến nay vẫn chưa có người nào có thể biết, ngươi có thể nói những gì vừa mới thấy được cho Tiên Bảo Các nghe, có lẽ có thể đổi được một khoản tiền lớn"
Diệp Quan nói:
"Ta cũng không có hứng thú, nếu các ngươi có hứng thú, đến lúc đó có thể đi thử một chút"
Thác Cổ Nguyên do dự một chút, sau đó nói:
"Đây là cơ duyên của ngươi, chúng ta đi nói, không quá thích hợp..."
Diệp Quan biết, mấy người bọn hắn đều khá nghèo, vì vậy cười nói:
"Các ngươi cứ nói, đến lúc đó chia cho ta một chút Tổ Linh Tinh là được"
"Được!"
Thác Cổ Nguyên vội vàng đồng ý, mấy người đều trở nên vui vẻ"