Diệp Quan cùng với một vị cường giả Chủ Thần hung hăng đụng vào nhau, trong chớp mắt, thân thể hai người đồng thời nổ tung ra, vô số lực lượng kinh khủng cùng với kiếm khí màu đỏ như máu không ngừng chấn động ra bốn phía...
Diệp Quan sau khi dừng lại, chỉ còn linh hồn, mà linh hồn này trở nên rất là hư ảo, cách đó không xa, vị cường giả Chủ Thần vừa mới hung hăng đụng vào hắn kia cũng chỉ thừa linh hồn, linh hồn của gã đã kinh biến đến mức hư ảo giống như trong suốt
nhưng lúc này, những cường giả Chủ Thần bốn phía đã phóng tới Diệp Quan...
Đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên từ giữa thiên địa:
"Đánh hội đồng rất đã đúng không?"
Nói xong, một cỗ khí tức đáng sợ lan tràn ra từ giữa thiên địa
khí tức cường đại đột nhiên xuất hiện làm cho vẻ mặt của đám cường giả Chủ Thần giữa sân biến đổi, bọn hắn đề phòng mà nhìn chằm chằm vào Diệp Quan, bởi vì cỗ khí tức kinh khủng kia là xuất hiện từ trên thân Diệp Quan
ở trong ánh mắt đề phòng của đám cường giả Chủ Thần, một đạo hư ảnh đột nhiên xuất hiện trên vùng trời Diệp Quan, đạo hư ảnh kia dần dần ngưng tụ, là một nam tử trung niên, mà khi nhìn thấy nam tử trung niên, những cường giả Chủ Thần ở giữa sân đều là ngạc nhiên
"Tông Tín?"
Thường Vụ Chủ Thần Lâm Hầu cầm đầu gắt gao nhìn chằm chằm nam tử trung niên kia, trong mắt tràn đầy kiêng kị thật sâu
mà sau khi nghe được Lâm Hầu xác nhận, những cường giả Chủ Thần cảnh giữa sân cũng là lấy lại tinh thần, trong mắt bọn hắn cũng lập tức nổi lên kiêng kị thật sâu
Tông Tín là ai?
Người ngoài chỉ biết y là đệ nhất nhân trên bảng truy nã kẻ khinh nhờn, nhưng lại không biết, Tông Tín này cũng đã từng là người Trung Chư Thần Điện, hơn nữa, còn là điện chủ Thần Võ điện bộ môn cường đại nhất Trung Chư Thần Điện, không chỉ như thế, nghe nói năm đó y còn từng bị Đế Thần tiền nhiệm xác nhận là điện chủ hạ nhiệm
nhưng sau này chẳng biết tại sao, Tông Tín phản bội Chư Thần Điện, trở thành kẻ khinh nhờn, từ đó biến mất khỏi thế gian
Lâm Hầu không nghĩ tới, vị Tông Tín này vậy mà lại xuất hiện ở đây
Lâm Hầu nhìn Tông Tín, cười lạnh:
"Ta nói Diệp Quan làm sao dám một thân một mình đi đến Trung Chư Thần Điện chúng ta, hoá ra là có ngươi làm chỗ dựa ở sau lưng của hắn"
chúng Chủ Thần giữa sân vào giờ phút này cũng là bừng tỉnh đại ngộ, hoá ra người sau lưng Diệp Quan này chính là Tông Tín, theo một góc độ nào đó mà nói, Diệp Quan cũng thuộc về Trung Chư Thần Điện bồi dưỡng ra... khó trách thực lực yêu nghiệt như thế
Tông Tín nở nụ cười, cũng không giải thích cái gì, ánh mắt của y rơi vào trên thân Lâm Hầu:
"Không ngờ tới, mặt hàng như ngươi vậy mà cũng trộn lẫn đến Thường Vụ Chủ Thần, chậc chậc... vẫn là mục nát như trước kia"
Lâm Hầu nhìn chằm chằm Tông Tín:
"Năm đó ngươi được xưng là đệ nhất cao thủ Trung Chư Thần Điện chúng ta, ta cũng muốn nhìn một chút, ngươi có phải danh xứng với thực hay không"
"Muốn đánh với ta?"
Tông Tín cười to, khinh thường nói:
"Ngươi hỏi Mộ Dung một chút, ngươi xứng sao?"
Mộ Dung!
Đế Thần Trung Chư Thần Điện
Lâm Hầu nở nụ cười:
"Xứng hay không, chỉ có đánh qua mới biết được, không phải sao?"
Nói xong, gã hướng về phía trước bước ra một bước, mở lòng bàn tay ra, một khối quan ấn phóng lên tận trời từ trong lòng bàn tay của gã, sau một khắc, một cỗ lực lượng thần bí trực tiếp bao phủ gã cùng với Tông Tín
lĩnh vực Chủ Thần!
Ở dưới sự gia trì của quan ấn, thực lực của gã trực tiếp đạt được tăng lên trên diện rộng, khí tức mạnh mẽ trực tiếp chấn một số cường giả Chủ Thần giữa sân đến liên tục lùi lại
Lâm Hầu nhìn chằm chằm Tông Tín:
"Chết"
vừa mới nói xong, khối quan ấn kia đột nhiên mang theo lực lượng kinh khủng thao thiên hạ xuống thẳng tắp, liền muốn nghiền nát Tông Tín
nhưng mà Tông Tín lại chẳng qua là phất tay áo vung lên, một cỗ lực lượng như gió thu quét lá rụng bộc phát ra từ giữa sân, chỉ là trong nháy mắt, lĩnh vực Chủ Thần của Lâm Miên chính là vỡ nát trong nháy mắt, mà viên quan ấn kia cũng rạn nứt ra trong nháy mắt
Lâm Hầu liên tục lùi lại mấy vạn trượng!
Nhìn thấy một màn này, chúng Chủ Thần giữa sân đều là hoảng hốt
Tông Tín nhìn Lâm Hầu sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, trong mắt tràn đầy khinh thường:
"Hiện tại đã biết mình là thứ đồ gì chưa?"
Vẻ mặt của Lâm Hầu vô cùng khó coi
Tông Tín ngẩng đầu nhìn về phía chỗ sâu thương khung:
"Mộ Dung, còn không đi ra?"
"Tông Tín?"
Lúc này, một thanh âm truyền đến từ trên trời cao:
"Ngươi vẫn là táo bạo trước sau như một"
vừa mới nói xong, một nam tử trung niên xuất hiện ở trong sân, nam tử mặc một bộ áo bào trắng, khí độ thong dong
Mộ Dung! !
Đế Thần!
Những cường giả Chủ Thần cảnh giữa sân liền vội cung kính hành lễ
Mộ Dung nhìn Tông Tín, hơi xúc động:
"Năm đó từ biệt, bây giờ gặp lại, lại là vật còn người không phải"
nói xong, gã nhìn về phía Diệp Quan đang khôi phục thân thể ở nơi xa:
"Đây là đệ tử của ngươi à? Hết sức ưu tú, trong thế hệ tuổi trẻ, Trung Chư Thần Điện chúng ta không có ai bằng hắn"
Tông Tín cười nói:
"Những năm gần đây, ngươi làm Đế Thần có an lòng không?"
Mộ Dung khẽ cười nói:
"Tông Tín, lúc ta tiếp nhận Trung Chư Thần Điện, Trung Chư Thần Điện ở bên trong các đại Chư Thần Điện, chỉ có thể coi là mạt lưu, mà bây giờ, Trung Chư Thần Điện xếp thứ nhất tại toàn bộ Chúng Thần Vực, chớ nói tại Chúng Thần Vực, coi như là tại thần linh tinh hệ kia, Trung Chư Thần Điện chúng ta cũng có thể đứng vào năm vị trí đầu, đây là sự tình sư phó năm đó cả đời muốn làm cũng không thể làm thành..."
Tông Tín nhìn chằm chằm Mộ Dung:
"Ngươi có phải hay không quên Đế Thần của ngươi là tới như thế nào sao?"