"Ngươi có thể cho ta tiền trước hay không? Ta sợ ta đi Tiên Bảo Các, bọn hắn không cho ta!"
Hư ảnh lắc đầu:
"Thật có lỗi, ta không có tiền."
Diệp Quan yên lặng.
Hư ảnh nói:
"Tấm huy chương này là do Võ Các chế tác, Tiên Bảo Các phải tuân thủ."
Diệp Quan hỏi:
"Nếu như không tuân thủ thì sao?"
Hư ảnh suy nghĩ một chút, sau đó nói:
"Nếu như không tuân thủ, vậy ngươi liền đánh chết bọn hắn, sau đó để cho Võ Các cõng nồi!"
Diệp Quan sửng sốt.
Hư ảnh đột nhiên lại nói:
"Đánh với ngươi một trận, rất sung sướng. Kiếm Tu, chờ mong ngài lại tới nơi đây!"
Nói xong, nó dần dần trở nên mờ đi!
Diệp Quan khẽ gật đầu:
"Sau này còn gặp lại!"
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Nhưng vào lúc này, ở rìa đài luận võ nơi xa, không gian ở nơi đó rung động, ngay sau đó, một pho tượng chậm rãi trồi lên từ trong lòng đất!
Hình dáng của pho tượng kia giống Diệp Quan như đúc!
Mà ở phía dưới pho tượng kia, có hai chữ to: Diệp Quan.
Diệp Quan cười cười, không thể không nói, Tiên Bảo Các xác thực rất biết làm hài lòng người.
Pho tượng này đứng ở nơi này, thật sự khiến cho lòng hư vinh của người ta đạt được thỏa mãn cực lớn.
Diệp Quan quay người rời đi.
Mà lúc này, lão giả thủ tháp kia đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Diệp Quan.
Diệp Quan nhìn lão giả, không nói gì.
Lão giả thủ tháp cười nói:
"Diệp công tử, chúc mừng!"
Diệp Quan gật đầu:
"Lần này, thu hoạch thật nhiều!"
Nói xong, hắn ôm quyền:
"Cảm tạ ân tình tiền bối thành toàn, nếu như không có tiền bối thành toàn, ta cũng không có khả năng an tâm tu luyện ở chỗ này! Phần nhân tình này của tiền bối, Diệp Quan ta nhớ kỹ!"
Nghe vậy, nụ cười trên mặt lão giả thủ tháp lập tức trở nên càng thêm sáng lạn.
Diệp Quan nói:
"Tiền bối, ta muốn đi tầng chữ Thần!"
Tầng chữ Thần!
Vẻ mặt của lão giả thủ tháp lập tức trở nên ngưng trọng:
"Diệp công tử, ta biết thực lực của ngươi, thế nhưng, tầng chữ Đế này vô cùng đặc thù, ta không đề nghị ngươi đi vào bây giờ!"
Diệp Quan không hiểu:
"Nói như thế nào?"
Lão giả thủ tháp trầm giọng nói:
"Tầng chữ Thần này, từ khi Huyền Tháp thành lập đến nay, hết thảy chỉ có hai người từng tiến vào, mà hai người này, đều đã từng là thiên tài yêu nghiệt nhất Trung Thổ Thần Châu, hơn nữa, một người trong đó còn là hạng nhất Đại Đạo khí vận chi tranh, thế nhưng, hai người bọn họ đều chết ở bên trong!"
Diệp Quan nhíu mày:
"Đều đã chết?"
Lão giả thủ tháp gật đầu, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng:
"Đúng! Thí luyện tầng chữ Đế, vẫn là thuộc về bình thường, nhưng thí luyện tầng chữ Thần này, đã là hoàn toàn không bình thường!"
Diệp Quan suy nghĩ một chút, sau đó nói:
"Ngươi nói như vậy, ta càng hưng phấn!"
Biểu lộ của lão giả thủ tháp cứng đờ.
Diệp Quan nói:
"Tiền bối, ngươi có đan dược khôi phục cùng với đan dược chữa thương không? Ta muốn mua sắm ngươi một chút!"
Lão giả thủ tháp vội vàng xuất ra một túi trữ vật đưa cho Diệp Quan:
"Bên trong có mười viên đan dược chữa thương cùng với đan dược khôi phục, Diệp công tử cứ dùng trước, nếu như không đủ, ta có thể đi ra bên ngoài thay ngươi mua sắm một chút!"
Diệp Quan gật đầu, sau đó liền muốn trả tiền, lão giả thủ tháp vội vàng khoát tay:
"Không cần tiền!"
Diệp Quan nhìn về phía lão giả thủ tháp, lão giả thủ tháp cười nói:
"Đan dược không quan trọng, còn cần gì tiền?"
Nói xong, lão lại lấy ra một túi trữ vật đưa cho Diệp Quan:
"Diệp công tử, thứ này cũng trả lại cho ngươi, về phần sự tình Tiên Bảo Các, ngươi yên tâm, nơi này tất cả đều thuộc về ta quản, chỉ cần Diệp công tử không bại lộ, người bên ngoài khẳng định không biết, cho dù bại lộ cũng không sao cả, ta liền nói không biết."
Diệp Quan trầm giọng nói:
"Như vậy sẽ không liên lụy đến ngươi chứ?"
Lão giả thủ tháp cười nói:
"Không có chuyện gì!"
Diệp Quan ôm quyền, chân thành nói:
"Đa tạ!"
Lão giả thủ tháp suy nghĩ một chút, sau đó nói:
"Diệp công tử, ngươi thật sự muốn đi tầng chữ Thần?"
Diệp Quan gật đầu:
"Đúng!"
Lão giả thủ tháp nói:
"Được! Vậy ta đây liền mang Diệp công tử đi tầng chữ Thần!"
Nói xong, lão xuất ra một tấm lệnh bài màu đen, sau khi thôi động lệnh bài, lão cùng với Diệp Quan trực tiếp tan biến ở tại chỗ.
Qua trong giây lát, hai người đi tới bên trong một mảnh tinh không, mà ở cách đó không xa, có một cánh cửa đen nhánh, ở trên cửa, có một chữ Thần to lớn.
Tầng chữ Thần.
Lão giả thủ tháp trầm giọng nói:
"Diệp công tử, tầng này ta không thể đi vào, cho nên, ngươi hãy cẩn thận!"
Diệp Quan gật đầu:
"Được!"
Nói xong, hắn đi về phía cánh cửa kia!
Lão giả thủ tháp nhìn Diệp Quan rời đi, trầm tư không nói.
Lão ban đầu không muốn dính vào chuyện của Diệp Quan, dù sao, kẻ địch của Diệp Quan cũng là Thiên Mệnh Chi Nhân, hơn nữa, hiện tại Tiên Bảo Các đã đứng về phía Thiên Mệnh Chi Nhân, nhưng sau khi nhìn thấy thiên phú cùng với thực lực kinh khủng của Diệp Quan, lão vẫn quyết định liều một phen!
Một phần vạn Diệp Quan thắng Thiên Mệnh Chi Nhân thì sao?
Diệp Quan hện tại, bị tất cả mọi người nhằm vào, mà mình bây giờ trợ giúp một thoáng, vậy thì đồng nghĩa với là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, tương lai Diệp Quan nếu như thật sự quật khởi, chắc chắn sẽ nhớ kỹ người đã từng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi cho hắn!
Loại nhân tình đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi này, càng đáng quý!
Nguy hiểm rất lớn, thế nhưng, lợi ích trong tương lai cũng có thể rất lớn!
Mẹ nó!
Liều một phen!
Một phần vạn cược đúng thì sao?
Hơn nữa, lão phát hiện ra, hình dáng của Diệp Quan cùng với Tần các chủ còn rất giống, đặc biệt là giữa lông mày, giống như đúc ra từ một cái khuôn!
Tần Quan?
Diệp Huyền?
Diệp Quan?
Trong đầu lão giả thủ tháp đột nhiên nổi lên một cái ý niệm, Diệp công tử này không phải là con trai của Tần các chủ và Nhân Gian Kiếm Chủ đó chứ?"