Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2711: Ta Có Một Thanh Kiếm



Tần nương nương sau khi trầm tư một hồi, nàng nhìn thoáng qua Thiên Thần:

"Nghe ngươi"

Thiên Thần thở dài một hơi trong lòng, sau đó nói:

"Nương, ta muốn mượn nương một ít Tạo Hóa Tiên Tinh, càng nhiều càng tốt"

Tần nương nương nói:

"Làm cái gì?"

Thiên Thần cười nói:

"Gần đây chi tiêu có chút lớn"

Tần nương nương nhìn y một cái, sau đó lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật đưa cho y, trong nhẫn trữ vật, có trọn vẹn mười vạn viên Tạo Hóa Tiên Tinh

Thiên Thần nhếch miệng cười một tiếng:

"Tạ ơn nương!!"

Nói xong, y cầm lấy nhẫn trữ vật xoay người rời đi

nhìn bóng lưng Thiên Thần rời đi, trong mắt Tần nương nương hiển hiện một vệt lo lắng:

"Tiểu tử ngốc, ngươi trọng tình trọng nghĩa sẽ hại ngươi…"

Thiên Thần cấp tốc trở về phủ đệ của mình, sau đó lập tức lấy ra kiếm gãy và Tháp nhỏ, y trực tiếp lấy ra năm vạn viên Tạo Hóa Tiên Tinh cho kiếm gãy và Tháp nhỏ thôn phệ…

Ở bên cạnh y, A Ông trầm giọng nói:

"Điện hạ, hai kiện thần vật này chính là Thôn Kim thú, lại tiếp tục như vậy, chúng ta cũng không chịu được"

Thiên Thần khẽ gật đầu:

"Thử một lần cuối cùng"

sau khi năm vạn viên Tạo Hóa Tiên Tinh đều bị thôn phệ, kiếm gãy và Tháp nhỏ kia vẫn không có phản ứng, Thiên Thần đang muốn lấy ra năm vạn viên Tạo Hóa Tiên Tinh còn lại, nhưng vào lúc này, thanh kiếm gãy kia đột nhiên phát ra tiếng kiếm reo nhẹ nhàng, Tháp nhỏ cũng là run rẩy, xuất hiện ánh vàng nhàn nhạt!

Thiên Thần lập tức mừng rỡ!!

A Ông cũng là mừng rỡ, hưng phấn nói:

"Linh đã thức tỉnh"

đúng lúc này, bên trong thanh kiếm kia đột nhiên truyền ra một đạo thanh âm yếu ớt:

"Tiểu chủ…"

A Ông vội vàng nói:

"Điện hạ, Linh này hiện tại hết sức suy yếu, nhanh chóng làm cho nó nhận chủ…"

Thiên Thần lại là lắc đầu, y trực tiếp thu kiếm gãy và Tháp nhỏ vào, sau đó xoay người rời đi

A Ông hơi nghi hoặc một chút:

"Điện hạ, ngươi làm cái gì?"

Thiên Thần không nói gì, bước nhanh tan biến ở nơi xa

trong tiểu viện, Diệp Quan đang ngồi xếp bằng tu luyện đột nhiên nhíu lại lông mày, hắn quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Thiên Thần đi tới

Diệp Quan hơi kinh ngạc:

"Thiên Thần huynh?"

Thiên Thần đi đến trước mặt Diệp Quan, y nhét kiếm gãy và Tháp nhỏ vào trong tay Diệp Quan:

"Mau rời khỏi nơi này, ngay lập tức!"

Diệp Quan nhìn Thiên Thần lộ vẻ mặt ngưng trọng trước mắt, hắn đại khái đã đoán được duyên cớ gì, vì vậy nói:

"Bởi vì thân phận của ta và Tiểu Thiện?"

Thiên Thần gật đầu:

"Ta vẫn đã đánh giá thấp quyết tâm cạo chết ta của đại ca ta, bọn hắn hiện tại đã chuẩn bị lợi dụng thân phận của các ngươi để tố cáo ta, mà phía bên ta, vì để không bị bọn hắn vạch tội, rất có thể sẽ ra tay với các ngươi, các ngươi tiếp tục đợi ở chỗ này, sẽ rất nguy hiểm"

nói xong, y nhìn về phía Diệp Quan, xin lỗi nói:

"Thật có lỗi, để cho ngươi bị liên luỵ"

Diệp Quan nói:

"Người nên nói xin lỗi là ta, nếu không phải ngươi mang theo chúng ta đi ra, ngươi cũng sẽ không có những phiền toái này"

Thiên Thần cười khổ:

"Ta nếu như không mang các ngươi đi ra, ta cũng đã chết ở trên tay Thái Cổ yêu tộc"

Diệp Quan cười cười, sau đó nói:

"Thế cục rất khó sao?"

Thiên Thần gật đầu:

"Rất khó, các ngươi ở lại nơi này, phiền toái sẽ chỉ càng ngày càng nhiều"

Diệp Quan nói:

"Bây giờ chúng ta mới rời đi, có phải hay không có chút không còn kịp rồi?"

Thiên Thần trầm giọng nói:

"Ta sẽ cố gắng hết sức"

Diệp Quan nói:

"Vấn đề lớn nhất là vấn đề thân phận của chúng ta, đúng không?"

Thiên Thần gật đầu:

"Ừm"

Diệp Quan đột nhiên nói:

"Ai nói đi ra từ trấn nhỏ Biên Hoang sẽ đều là tội dân?"

Thiên Thần sửng sốt

Diệp Quan cười nói:

"Theo ta được biết, tội dân bên trong trấn nhỏ Biên Hoang đều có tội tịch, tra một chút liền biết, không phải sao?"

Thiên Thần vỗ vỗ trán mình, có chút ảo não:

"Ta thế mà quên vụ này…"

Diệp Quan lại nói:

"Dĩ nhiên, cho dù chúng ta không phải tội dân, đại ca ngươi hẳn là cũng sẽ kiếm chuyện, bởi vậy, ngươi không thể bị động, ngươi nhất định phải chủ động"

Thiên Thần lập tức có chút hiếu kỳ:

"Còn có thể chủ động?"

Diệp Quan gật đầu:

"Đúng thế"

Thiên Thần hỏi:

"Làm thế nào chủ động"

Diệp Quan bình tĩnh nói:

"Dâng tấu chương, nói đại ca ngươi cấu kết với Thái Cổ yêu tộc"

Thiên Thần trực tiếp sửng sốt:

"Chuyện này… sẽ có người tin sao?"

Diệp Quan cười nói:

"Tin hay không, không trọng yếu, trọng yếu là đại ca ngươi có dạng động cơ này, đại ca ngươi và ngươi đều là hoàng tử, đều muốn làm hoàng đế, đại ca ngươi cấu kết cường giả Thái Cổ yêu tộc muốn giết chết ngươi, động cơ này đã được xác định, về phần người khác có tin hay không, đó không phải là điều ngươi nên quan tâm, mà là điều đại ca ngươi cần quan tâm, cứ để đại ca ngươi suy nghĩ biện pháp để chứng minh mình có cấu kết cùng với Thái Cổ yêu tộc hay không"

nghe được Diệp Quan, Thiên Thần lập tức có chút rùng mình, mẹ nó, vị Diệp huynh trước mắt này không phải người tốt

Diệp Quan lại nói:

"Nếu như ngươi cảm thấy chưa đủ, còn có khả năng tàn nhẫn hơn một chút"

Thiên Thần lập tức có chút hiếu kỳ:

"Làm sao tàn nhẫn?"

Diệp Quan nói:

"Ngươi sau khi rời khỏi nơi này, tìm một chỗ không người chém mình một kiếm, sau đó để thuộc hạ của ngươi truyền đi nói là Đại hoàng tử hạ thủ… vẫn là câu nói kia, đừng quản người khác tin hay không, ngược lại, Đại hoàng tử y phải chứng minh không phải mình hạ thủ"

Thiên Thần:

"…"

Diệp Quan nói:

"Đi đi!"

Thiên Thần suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu:

"Được"

nói xong, y quay người rời đi, nhưng đi hai bước, y lại đột nhiên ngừng lại, sau đó quay đầu nhìn về phía Diệp Quan, hiếu kỳ nói:

"Diệp huynh, mạo muội hỏi một chút, ngươi đã từng làm cái gì?"

Diệp Quan nói:

"Mở học viện"

Thiên Thần khẽ gật đầu:

"Người đọc sách không có một ai tốt!"

Nói xong, y xoay người rời đi"