Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2684: Ta Có Một Thanh Kiếm



ở bên cạnh lão, nữ tử kia thoạt nhìn mười bảy mười tám tuổi, mặc một bộ váy dài màu tím nhạt, dung mạo mặc dù không phải tuyệt sắc, lại lộ ra điềm tĩnh xinh đẹp

càng đi về phía trước, bão cát càng lớn, hai người đều có chút mở mắt không ra

nữ tử đột nhiên nói:

"Ông nội, nếu không nghỉ ngơi sẽ…?"

Lão giả híp mắt nhìn thoáng qua sắc trời, lắc đầu:

"Không được, trời đã sắp tối, chúng ta phải ra ngoài vào trước khi trời tối, bằng không, đến ban đêm trùng cát ẩn hiện, hai người chúng ta đều phải nằm lại chỗ này"

nữ tử khẽ gật đầu, sau đó đi đến bên cạnh lão giả, nàng dùng hai tay ôm túi da:

"Ông nội, để cháu giúp ông"

lão giả nhìn thoáng qua nữ tử, bên trên gương mặt kiên nghị lộ ra một nụ cười:

"Bé ngoan"

cứ như vậy, hai ông cháu sau khi đi ước chừng nửa canh giờ, bão cát càng ngày càng nhanh, cơ hồ mở mắt không ra

đúng lúc này, nữ tử đột nhiên chỉ nơi xa, gấp giọng nói:

"Ông nội, ngươi nhìn nơi đó…"

Lão giả quay đầu nhìn về hướng ngón tay của nữ tử, cách đó không xa, có một nam tử nằm ở đó, không biết sống chết

lão giả cau mày:

"Đừng để ý tới hắn, đi thôi"

nói xong, lão tiếp tục đi về phía trước

ở trong mảnh sa mạc tử vong này, thường có người chết, đó là chuyện rất bình thường

mà đúng lúc này, nữ tử lại nói:

"Ông nội nhìn kia, hắn nhúc nhích một chút, giống như vẫn còn sống…"

Nói xong, nàng trực tiếp chạy tới

thấy thế, lão giả lập tức có chút gấp:

"Nha đầu!!"

Nói xong, lão cũng liền vội vàng chạy tới

nữ tử chạy tới trước mặt nam tử kia, nam tử quả nhiên đang giãy giụa, mà khi nhìn bộ dáng của nam tử, nàng lập tức ngây ngẩn cả người

nam tử tóc tai bù xù, dung mạo rất là anh tuấn, nhưng lại không có hai tay…

Nam tử không có mở hai mắt ra, cổ họng lăn lăn, chật vật phun ra một chữ:

"Nước…"

Nghe vậy, nữ tử vội vàng lấy xuống ấm nước bên hông, nàng mở nắp ấm, quỳ gối ở bên cạnh Diệp Quan, đặt vòi ấm nước vào trong miệng nam tử

cũng không biết đã bao lâu không có uống nước, nam tử vội vã uống nước, trực tiếp bị sặc, ho dữ dội

nữ tử vội vàng vỗ vỗ lồng ngực nam tử:

"Đừng nóng vội, đừng nóng vội…"

Qua một hồi lâu, nam tử chậm rãi mở hai mắt ra, vào lúc thấy nữ tử, nam tử có chút mờ mịt nói:

"Nơi này là?"

Nữ tử nói:

"Tử Vong sa mạc!!"

Tử Vong sa mạc?

nam tử nhíu mày, không có ấn tượng

lúc này, lão giả đột nhiên nói:

"Nha đầu, bão cát càng ngày càng dữ dội, chúng ta phải rời đi"

Tiểu Thiện vội vàng nhìn về phía nam tử:

"Ngươi có thể đi hay không?"

Nam tử nhìn thoáng qua bão cát xa xa, vào giờ phút này hắn đương nhiên biết, nếu như không đi, e là sẽ bị cát chôn sống

nam tử khẽ gật đầu, vô thức liền muốn ngồi dậy, nhưng mà sau một khắc hắn lại phát hiện ra, hai tay của chính mình trống rỗng

nam tử ngây ngẩn cả người

chỉ một thoáng, vô số trí nhớ như thủy triều vọt tới

một lát sau, vẻ mặt của nam tử đột nhiên trở nên tái nhợt, hắn dường như nghĩ đến cái gì, mong muốn đứng lên, thế nhưng hắn không có hai tay, căn bản không đứng dậy nổi

nữ tử một bên thấy thế, liền vội vàng đỡ hắn lên

nam tử dường như cảm nhận được cái gì, hắn vội vàng nhìn về phía bên hông mình, bên hông có một thanh kiếm gãy, còn treo một cái tháp nhỏ, tháp nhỏ cũ nát, trên đỉnh tháp còn thiếu một góc

nhìn thấy một màn này, nam tử run giọng nói:

"Tiểu Hồn… Tháp Gia…"

Nam tử chính là Diệp Quan!

Mà vào giờ khắc này, hắn vội vàng thử liên hệ với Tháp Gia và Tiểu Hồn, nhưng mà khiến cho hắn kinh hãi là, Tháp Gia và Tiểu Hồn đều không có bất kỳ đáp lại gì, Linh của chúng nó đều đã rơi vào trạng thái ngủ say

hắn muốn thử điều động tu vi của mình, nhưng sau một khắc, giữa trán hắn đột nhiên xuất hiện một chữ màu đỏ như máu: Ác

ở trong nháy mắt chữ này xuất hiện, tu vi mà hắn muốn điều động trong nháy mắt bị trấn áp, cùng lúc đó, toàn thân hắn truyền đến một cơn đau nhói, đầu hắn như bị búa nện, sau đó hắn trực tiếp ngã xuống, nghiêng đầu một cái, ngất đi

nhìn thấy một màn này, nữ tử lập tức sửng sốt

"Nha đầu, bão cát đang đến"

lão giả một bên đột nhiên trầm giọng nói

nữ tử quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy chân trời nơi xa, một cơn bão cát cao hàng nghìn trượng đang ập tới, vẻ mặt của nữ tử lập tức tái nhợt

lão giả không nói nhảm, lôi kéo nữ tử liền chạy

mà nữ tử thì thuận thế cầm chân Diệp Quan…

lão giả quay đầu trừng mắt nhìn nàng:

"Ngươi làm cái gì vậy!!"

Nữ tử nhếch miệng cười một tiếng:

"Ông nội, cứu một mạng người, còn hơn là xây bảy tầng tháp… chúng ta hãy cứu hắn!"

Lão giả vừa chạy vừa trầm giọng nói:

"Nha đầu, hắn đối với chúng ta mà nói chính là gánh nặng, ngươi mau thả hắn xuống, bằng không ông nội sẽ tức giận"

nữ tử do dự một chút, sau đó nói:

"Ông nội tốt bụng, làm như thế… lương tâm của ta sẽ cắn rứt!!"

Lão giả cả giận:

"Ngươi kéo hắn, ông nội kéo ngươi, ông nội không có khí lực lớn như vậy!"

Nữ tử thè lưỡi, sau đó nói:

"Ông nội tốt bụng, nam tử này rất đẹp trai, hãy cứu hắn!! Cơn bão cát đó vẫn còn cách chúng ta vài dặm!"

Lão giả tức giận đến mức gan đau nhức, trừng mắt nhìn nữ tử:

"Phạm Thiện!!!"

Không biết qua bao lâu, Diệp Quan cảm thấy toàn thân ấm áp, hắn chậm rãi mở hai mắt ra, vừa mở mắt, liền bị nắng gắt chiếu vào, lại vội vàng nhắm lại

vào giờ phút này, đầu hắn nặng như chì

cứ như vậy, cũng không biết trải qua bao lâu, khi cảm giác trầm trọng trong đầu nhẹ hơn một chút, hắn mới từ từ mở mắt ra

hắn nghiêng đầu sang một bên khác, không nhìn mặt trời thiêu đốt kia, trong ánh mắt, là từng ngôi nhà sàn, vài ngôi nhà sàn trong đó, khói bếp lượn lờ bay lên, sau đó chậm rãi trôi về hướng chân trời"