Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2603: Ta Có Một Thanh Kiếm



lão giả sửng sốt, lập tức lão hiểu được ý tứ của Hách Liên Kỳ

người có thể bị Sáng Thế Đạo Điện truy nã, chắc chắn sẽ không phải là người bình thường

Hách Liên Kỳ lại nói:

"Ta cùng với Diệp An tiếp xúc lâu như vậy, đối với thế lực phía sau nàng hoàn toàn không biết gì cả, nhưng theo lời nói và hành động của nàng, thế lực phía sau nàng tuyệt đối không tầm thường…"

lão giả thấp giọng thở dài:

"Ta biết ý tứ của ngươi, nhưng ngươi hẳn là rõ ràng Sáng Thế Đạo Điện là thế lực gì, việc này không phải ngươi và ta có thể quyết định, nhất định phải xin chỉ thị của gia chủ"

Hách Liên Kỳ khẽ gật đầu:

"Được"

lão giả quay người rời đi

bên trong gian phòng, Hách Liên Kỳ chậm rãi nhắm hai mắt lại

nàng sở dĩ tới Cửu Châu Vực, chính là muốn làm một phen chuyện lớn, trực giác nói cho nàng, Diệp Quan trước mắt này có khả năng là một cơ hội của nàng

nàng tự nhiên không phải nhất thời đầu óc phát sốt hoặc là tâm huyết dâng trào, nàng ở trong quá trình ở chung với Diệp An, nàng phát hiện ra, Diệp An kinh khủng nhất không phải thiên phú của nàng, mà là lời nói của nàng, bên trong lời nói cách cư xử của nàng lộ ra một loại tự tin, vào lúc ở chung với mấy người có thân phận hiển hách như các nàng, Diệp An không có một chút e dè nào…

Loại tự tin kia, không đơn thuần là tự tin bên trên thiên phú

mà vào lúc nhìn thấy Diệp Quan, nàng phát hiện ra, trên thân Diệp Quan cũng có loại tự tin kia, mặc kệ là ở chung với nàng, hay là ở chung với Bàn Lăng lúc trước, hắn cũng đều không kiêu ngạo không tự ti, ứng đối có độ, hơn nữa, có một chi tiết, đó chính là lúc nói tới Sáng Thế Đạo Điện, Diệp Quan cũng không có biểu hiện ra ý tứ sợ sệt

đủ loại dấu hiệu cho thấy, đôi tỷ đệ này thật không đơn giản

đây cũng là nguyên nhân nàng vừa rồi tại sao lại trực tiếp cứng rắn với Kim Nguyên, coi như cuối cùng Hách Liên gia không có lựa chọn giúp Diệp Quan tỷ đệ, như vậy hành vi của nàng vừa rồi, ở giữa nàng cùng với Diệp An vẫn như cũ là tỷ muội, phần cảm tình kia vẫn còn ở đó

Hách Liên Kỳ đột nhiên lắc đầu cười một tiếng, đột nhiên, nàng có chút hâm mộ Diệp An

bởi vì ở chung cùng với Diệp An, nàng phát hiện ra cô nàng này chính là một người hết sức thuần túy, ở chung cùng với người nào, đều không có bất kỳ tính toán gì, hết thảy đều là tùy tâm mà làm, không che che giấu giấu, nhưng nàng không được, nàng làm chuyện gì, đều phải suy tính cho lợi ích của gia tộc mình

đúng lúc này, Hách Liên Kỳ đột nhiên ý thức được cái gì, nàng đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nàng nhìn về phía ngoài cửa sổ, cau mày, vào giờ phút này bốn phía tửu lâu nhiều thêm một chút khí tức thần bí

đến rồi!

Sắc mặt của Hách Liên Kỳ trầm xuống

Hách Liên Kỳ vội vàng lấy ra một tấm truyền âm phù bóp nát:

"Diệp An, đệ đệ của ngươi gặp nguy hiểm, mau tới"

nhưng không có bất kỳ đáp lại gì!

Hách Liên Kỳ lại phát liền mấy tấm truyền âm phù, nhưng mà vẫn không có bất luận đáp lại gì

vẻ mặt của Hách Liên Kỳ lập tức đen lại:

"Hai người này thật sự là chị em ruột?"

Đúng lúc này, bên ngoài tửu lâu, một lão giả chậm rãi đi về phía tửu lâu, ở sau lưng lão giả, còn có hai người đi theo, một người trong đó là Kim Nguyên, còn có một người thì là Thức Kiếm Tiên

trong đại điện

Hách Liên Kỳ ngồi ở chủ vị, ở đối diện nàng có một lão giả ngồi, sau lưng lão giả là Kim Nguyên cùng với Thức Kiếm Tiên. Hách Liên Kỳ cười nói:

"Hoá ra là Cố lão"

Cố lão!

Phó đoàn trưởng Thức Thần Dong Binh Đoàn, là người đứng thứ hai Thức Thần Dong Binh Đoàn

Cố lão nhìn chằm chằm Hách Liên Kỳ:

"Hách Liên Kỳ, ngươi không có tư cách nói chuyện với lão phu, để phụ thân ngươi ra nói chuyện"

nói xong, lão chậm rãi nhắm hai mắt lại

vẻ mặt của Hách Liên Kỳ lạnh xuống, đúng lúc này, một lão giả đột nhiên đi vào trong đại điện, người tới chính là Hách Liên Vũ, cũng chính là phụ thân của Hách Liên Kỳ

nhìn thấy Hách Liên Vũ, Hách Liên Kỳ đứng lên, hơi hơi thi lễ:

"Phụ thân"

Hách Liên Vũ khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Cố lão một bên, cười nói:

"Nói chuyện với ta? Ta cảm thấy ngươi không đủ tư cách, để cho đoàn trưởng của các ngươi tới đi"

Hách Liên Kỳ hơi hơi nhấc khóe miệng lên

nghe được Hách Liên Vũ, Cố lão híp hai mắt lại

mà sau lưng lão, Thức Kiếm Tiên hướng về phía trước bước ra một bước, một cỗ kiếm thế vô hình bao phủ cả tòa đại điện

nhưng vào lúc này, một cỗ khí tức thần bí đột nhiên khóa lại Thức Kiếm Tiên

Thức Kiếm Tiên híp hai mắt lại, quay đầu nhìn lại, ở cửa, có một nam tử trung niên dựa ở đó, trong miệng nam tử trung niên ngậm một cây cỏ dại, đang cười mỉm nhìn gã chằm chằm

Thức Kiếm Tiên nói:

"Hách Liên Phu!"

Hách Liên Phu!

Lời vừa nói ra, sắc mặt của Cố lão hơi đổi một chút

vị này cũng không phải người bình thường, mấy năm trước, y thế nhưng là tồn tại kinh khủng thứ 6 Cửu Châu Bảng

có thể tiến vào mười vị trí đầu, đó cũng đều là yêu nghiệt trong yêu nghiệt, mà thành tích tốt nhất của Thức Kiếm Tiên năm đó cũng chẳng qua là 13

vẻ mặt của Thức Kiếm Tiên có chút ngưng trọng, gã đã từng đánh Cửu Châu Bảng, rất rõ ràng có thể tiến vào mười vị trí đầu khủng bố đến mức nào, chớ nói chi là vị Hách Liên Phu trước mắt này còn từng đánh tới thứ 6 Cửu Châu Bảng

Cố lão nhìn thoáng qua Hách Liên Phu, sau đó nhìn về phía Hách Liên Vũ:

"Vũ gia chủ, các ngươi thật sự muốn bảo đảm vị Diệp Quan kia?"

Hách Liên Vũ khoát tay áo:

"Diệp Quan là ai, ta không rõ ràng, ta khó chịu là thái độ của các ngươi, tiến đến liền bày ra dáng vẻ ngưu bức, ngoại nhân không biết, còn tưởng rằng Hách Liên gia chúng ta sợ Thức Thần Dong Binh Đoàn các ngươi!"