Nhiều khi, phúc duyên đủ tốt, đó cũng là vô cùng khinh khủng
Tả Nhạn đột nhiên lại nói:
"Nói cho ngươi một bí mật"
Diệp Quan quay đầu nhìn về phía Tả Nhạn, Tả Nhạn cười nói:
"Ta từ nhỏ đã có một loại năng lực đặc thù, đó chính là ta có thể cảm giác được một người là người tốt hay là người xấu"
Diệp Quan cười nói:
"Thần kỳ như vậy??"
Tả Nhạn gật đầu:
"Đúng vậy, cha ta nói, đây là năng lực đặc thù trời ban cho ta"
Diệp Quan nói:
"Vậy thì hãy trân trọng năng lực này"
Tả Nhạn duỗi cái lưng mệt mỏi, sau đó nói:
"Ngươi và đạo sĩ kia có quan hệ thế nào?"
Diệp Quan nhìn về phía Tả Nhạn:
"Vì sao đột nhiên hỏi như vậy?"
Tả Nhạn cười nói:
"Vị đạo sĩ kia thuộc về nửa tốt nửa xấu, ngươi phải đề phòng"
Diệp Quan gật đầu:
"Được"
Tả Nhạn đứng lên:
"Ngày mai cha ta liền sẽ tiến đến, đến lúc đó ta sẽ nói chuyện với ông ấy, đi ngủ đây"
nói xong, nàng quay người nhảy xuống tường, sau đó tiến vào gian phòng
trên tường, Diệp Quan nằm xuống, hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại, bất kể như thế nào, hắn phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, sau khi ra ngoài thử xem có để Táng Cương nha đầu nhớ lại gì không, sau đó hoàn thành nhiệm vụ
khôi phục thực lực!
Thắp sáng một ô cuối cùng!
Thật sự là có chút chờ mong!!
Ngày hôm sau, trời vừa sáng, Diệp Quan liền rời giường, hắn đi ra bên ngoài, trấn nhỏ vẫn như thế, không hề có sự khác biệt
dường như nghĩ đến cái gì, Diệp Quan đi đến sát vách, hắn đi đến trước cửa phòng Tả Nhạn gõ gõ, nhưng mà không có trả lời, hắn đẩy cửa phòng ra, trong phòng rỗng tuếch, mà trên bàn, có một tờ giấy trắng, trên giấy viết: Thật xin lỗi…
Diệp Quan cau mày, rõ ràng, Tả Nhạn hẳn là cưỡng ép bị mang đi
đi rất gấp!
Diệp Quan rời khỏi phòng, hắn đi ra trấn nhỏ phía ngoài, trấn nhỏ không khác gì trước đây, hắn đi đến địa phương Trương đạo sĩ bày quầy bán hàng, Trương đạo sĩ cũng không có ở đó
sắc mặt của Diệp Quan trầm xuống, hắn trở về viện tử của mình, mà vừa định tiến vào trong viện tử, hắn đột nhiên quay đầu nhìn lại, ở trước viện tử sát vách, một vị nam tử cùng với một vị nữ tử đang nói gì đó ở nơi đó, ở sau lưng nữ tử cách đó không xa, còn có một vị lão giả áo bào đen đứng
nam tử cùng với nữ tử chính là Tông Nạp cùng với Nhạc Liễu!!
Tông Nạp nắm tay Nhạc Liễu, càng nói càng gấp
Diệp Quan do dự một chút, sau đó đi tới
lão giả áo bào đen nhìn thoáng qua Diệp Quan, sau đó chính là thu hồi ánh mắt
Nhạc Liễu hơi hơi cúi đầu, một lát sau, nàng lắc đầu
Vẻ mặt của Tông Nạp lập tức có chút trắng bệch
Nhạc Liễu nhìn Tông Nạp trước mắt, nói khẽ:
"Ta không muốn sống bình thường cả đời, ta không muốn đời này liền ở trong nhà giúp chồng dạy con, ta không sống một cuộc đời tầm thường như vậy, ta muốn đi xem một chút…"
Tông Nạp đột nhiên chạy đến trước mặt lão giả áo bào đen kia quỳ xuống, run giọng nói:
"Cao nhân… có thể mang ta đi ra cùng không? Ta cái gì cũng đều nguyện ý làm…"
Lão giả áo bào đen nhìn thoáng qua Tông Nạp quỳ trước mặt, ánh mắt rất bình tĩnh, những người trong trấn nhỏ này mặc dù phúc vận đều rất không tệ, nhưng so sánh với Nhạc Liễu bên cạnh có được Cửu Châu khí vận mà nói, như vậy thật sự kém hơn nhiều lắm
lão không có khả năng dùng một cái danh ngạch cho một người không có thu hoạch được Cửu Châu khí vận!
Nhìn thấy lão giả áo bào đen mặt không biểu tình, vẻ mặt của Tông Nạp trở nên càng tái nhợt, y mãnh liệt dập đầu
lão giả áo bào đen nhìn về phía Nhạc Liễu một bên:
"Đi thôi"
Nhạc Liễu khẽ gật đầu, sau đó đi đến trước mặt lão giả áo bào đen, lão giả áo bào đen trực tiếp mang theo nàng rời đi
ở tại chỗ, Tông Nạp còn đang không ngừng dập đầu, nhưng mà, cho dù y dập đầu chảy máu, lão giả áo bào đen kia cũng đều không có liếc y một cái
ở trên đường phố xa xa, Nhạc Liễu có chút không đành lòng, đúng lúc này, lão giả áo bào đen ở bên cạnh nàng đột nhiên nói:
"Đừng có mềm lòng, từ giờ trở đi, cuộc đời của ngươi và cuộc đời của y sẽ hoàn toàn khác biệt, ngươi về sau sẽ gặp được rất nhiều thiên chi kiêu tử chân chính, mà y… nhớ kỹ, đừng có ở một chỗ với người không cùng cấp, sẽ chỉ có vô tận thống khổ…"
Nhạc Liễu quay đầu nhìn thoáng qua Tông Nạp còn đang dập đầu cách đó không xa, nàng sau khi yên lặng một lát, thu hồi ánh mắt, sau đó ánh mắt dần dần trở nên kiên định
trên đường phố, thân ảnh Nhạc Liễu cùng với lão giả áo bào đen đã tan biến, mà Tông Nạp vẫn còn đang không ngừng dập đầu, trán y đã nứt, máu tươi chảy ròng ròng
lúc này, Diệp Quan đi đến trước mặt y, sau đó nói:
"Bọn họ đã đi"
Tông Nạp ngừng lại, y nằm trên đất, thân thể không ngừng co quắp. Nhìn nam tử trước mắt, Diệp Quan thở dài trong lòng:
"Kiếm đầu tiên lên bờ, trước trảm ý trung nhân"
Tháp nhỏ nói:
"Dã tâm của nữ nhân kia rất lớn, không phải tiểu huynh đệ này có thể nắm được"
Diệp Quan khẽ gật đầu
lúc này, Tông Nạp đột nhiên đứng lên, y có chút mờ mịt nhìn về phía cuối đường xa xa, nói khẽ:
"Ta còn tưởng rằng nàng sẽ ở lại…"
Diệp Quan nói:
"Hiện tại ngươi có hối hận không?"
Tông Nạp nhìn về phía Diệp Quan, Diệp Quan mỉm cười nói:
"Ngươi có biết tại sao nàng được chọn không? Bởi vì sợi khí tím ngươi cho nàng trước đó, đó là Cửu Châu khí vận, người bên ngoài hết sức coi trọng thứ này"