Ta Có Một Thanh Kiếm

Chương 2564: Ta Có Một Thanh Kiếm



vẻ mặt của lão giả áo xám lập tức biến đổi, lão vội vàng phất tay áo một ngăn cản

Ầm!

Theo một luồng ánh đỏ nhàn nhạt bộc phát ra, lão giả áo xám kia liên tục lùi lại mấy trượng, nhưng vào lúc này, Táng Cương cách đó không xa đột nhiên nâng tay phải lên, liền muốn thi triển Đề Đầu Thuật, chẳng qua lại bị Diệp Quan kéo tay

Táng Cương nhìn Diệp Quan, Diệp Quan mỉm cười:

"Để ta nói lý với đối phương trước đã?"

Táng Cương thu tay lại, bình tĩnh nói:

"Vô ích thôi, rất nhiều người chỉ nguyện ý nói lý với kẻ mạnh, trong lòng bọn hắn, chúng ta đều là kẻ yếu, bọn hắn sẽ không nói lý với kẻ yếu"

Diệp Quan gật đầu:

"Ngươi nói rất đúng, nhưng chúng ta vẫn là phải nói lý mới được, trước phân rõ phải trái, nếu như bọn hắn không nói lý lẽ, vậy chúng ta động thủ một lần nữa"

Táng Cương bóc tôm hùm, không nói lời nào

Diệp Quan nhìn Táng Cương, chờ đợi câu trả lời của nàng

Táng Cương sau khi yên lặng một lát, nói:

"Được, ta nghe ngươi, chẳng qua, ta sẽ chỉ nói lý một lần, một lần!"

Diệp Quan gật đầu:

"Được"

nói xong, hắn nhìn về phía lão giả áo xám một bên kia, vào giờ phút này, lão giả áo xám rõ ràng cũng ý thức được hai người trước mắt không phải người bình thường, dù sao, người bình thường làm sao dám giết người Tiên Bảo Các tại Tiên Bảo Các? Thế là liền thu hồi lòng khinh thị, lão nhìn chằm chằm Diệp Quan cùng với Táng Cương:

"Các ngươi là ai!"

Diệp Quan nhìn về phía lão giả áo xám:

"Chúng ta là tới ăn cơm, nhưng thủ hạ của ngươi lại vô duyên vô cớ đuổi người, không chỉ như thế, còn muốn động thủ, chuyện này thật sự là quá không nói lý"

lão giả áo xám nhìn chằm chằm Diệp Quan, cũng không nói lời nào

Diệp Quan lại nói:

"Cho dù có một số đặc thù nguyên nhân muốn dọn chỗ, Tiên Bảo Các cũng cần phải bồi thường thỏa đáng, đền bù tổn thất của khách nhân, nhưng ta nhìn thấy Tiên Bảo Các lại là hống hách bá đạo, đúng như vị khách nhân vừa rồi nói, Tiên Bảo Các đây là cửa hàng lớn khinh người…"

Nói đến đây, hắn thản nhiên nhìn liếc mắt lão giả áo xám:

"Các ngươi làm như thế, thật sự là bôi nhọ Tiên Bảo Các"

đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên có một số thị vệ Tiên Bảo Các xông tới

nhìn thấy người của mình đến, lão giả áo xám lập tức đủ lực lượng, lão nhìn Diệp Quan, châm chọc nói:

"Ngươi nói đạo lý rõ ràng, không biết còn tưởng rằng ngươi là chủ nhân Tiên Bảo Các"

Diệp Quan nhìn lão một cái, không nói gì, nhưng trong lòng thở dài, mặc dù đã sớm có đoán trước, nhưng hắn vẫn còn có chút thất vọng, Tiên Bảo Các phát triển đến nay, có thể nói là gia đại nghiệp đại, người bình thường thật đúng là không thể trêu vào, mà những quản sự này cũng là có ý nghĩ hơn người một bậc

đây là bệnh, cần phải trị!

Lão giả áo xám lại nói:

"Tiên Bảo Các chúng ta làm việc, còn chưa tới phiên một ngoại nhân tới khoa tay múa chân, hai người các ngươi giết trưởng lão Tiên Bảo Các, đây là trọng tội, ta hiện tại đại biểu cho Tiên Bảo Các truy nã hai người các ngươi, nếu như phản kháng, giết chết bất luận tội"

nói xong, lão phất phất tay, mấy vị thị vệ ở bên cạnh lão vọt thẳng đến Diệp Quan cùng với Táng Cương

nhìn thấy một màn này, sắc mặt của Diệp Quan trầm xuống

hắn phát hiện ra, người phía dưới sau khi có quyền lợi, cũng rất dễ dàng bành trướng, lạm quyền không kiêng nể gì cả

ngay vào lúc mấy vị thị vệ kia sắp xông đến trước mặt Diệp Quan, Táng Cương đột nhiên xông ra ngoài

xùy!

Chỉ nghe được một tiếng cắt đứt vang lên, đầu mấy vị thị vệ giữa sân trực tiếp cùng nhau bay ra ngoài

Miểu sát!

Vô cùng thô bạo!!

Nhìn thấy một màn này, vẻ mặt của lão giả áo xám kia lập tức biến đổi, liên tiếp lui về phía sau, lão khiếp sợ nhìn Táng Cương, có chút nói năng lộn xộn:

"Ngươi… ngươi…"

Mà ở một bên khác, Trần U Đô vào lúc nhìn thấy Táng Cương miểu sát mấy vị thị vệ, trong mắt lập tức lóe lên một vệt kinh ngạc

Táng Cương sau khi giải quyết những thị vệ kia, nàng cũng không định bỏ qua, mà là nhìn về phía lão giả áo xám kia, lão giả áo xám nhìn thấy Táng Cương nhìn mình, lập tức kinh hãi, lão vội vàng thối lui đến bên cạnh đám người Trần U Đô

mà Táng Cương cầm theo đao trực tiếp vọt tới, đúng lúc này, Trần U Đô cách đó không xa đột nhiên đập một chén trà trên bàn, chén trà hóa thành một cỗ kình khí xông về Táng Cương

Táng Cương đột nhiên bổ xuống một đao

Ầm!

Chén trà kia trực tiếp bị nàng chém xuất vỡ

Trần U Đô chậm rãi đứng lên, cười nói:

"Vị cô nương này, phải có lòng khoan dung độ lượng, cần gì phải hạ sát thủ như thế?"

Táng Cương nhìn thoáng qua Trần U Đô:

"Lão lúc nãy dẫn người muốn khi dễ chúng ta, ngươi làm sao không ra nói với lão phải có lòng khoan dung độ lượng?"

Trần U Đô híp hai mắt lại:

"Cô nương, ngươi có biết, lão là trưởng lão Tiên Bảo Các, giết trưởng lão Tiên Bảo Các thế nhưng là tội lớn…"

Táng Cương đột nhiên xông ra ngoài, mục tiêu của nàng lần này cũng không phải là vị trưởng lão Tiên Bảo Các kia, mà là Trần U Đô, tốc độ của nàng cực nhanh, trong chớp mắt chính là vọt tới trước mặt Trần U Đô, sau đó đột nhiên đâm một đao xuống trán y

trong lòng Trần U Đô lập tức có chút chấn kinh, bởi vì tốc độ của Táng Cương thật sự là có chút nhanh, chẳng qua, y phản ứng mau lẹ, cũng rất nhanh, ở trong nháy mắt đao của Táng Cương đâm vào, y chính là lui về sau mấy trượng, trực tiếp làm cho Táng Cương này đâm vào không khí

nhưng vào lúc này, tay phải Táng Cương mãnh liệt nâng lên

dường như cảm giác được cái gì, vẻ mặt của Trần U Đô kịch biến trong nháy mắt, hai tay của y đột nhiên nắm chặt, trong cơ thể bạo phát ra một luồng u quang hộ thể, nhưng sau một khắc, u quang trực tiếp nứt ra, Trần U Đô vội vàng liên tục lùi lại, sau khi lui vài chục trượng mới dừng lại, mà khi y dừng lại, chỗ cổ họng y có một vết rạn nhàn nhạt, máu tươi đang chậm rãi tràn ra"