"An cô nương, việc này chỉ sợ là có chút phức tạp…"
Diệp An đột nhiên nói:
"Hai vị chớ có lo lắng, hết thảy đều nằm trong sự khống chế của người nào đó"
Nói xong, nàng liếc qua Diệp Quan nơi nào đó
Diệp Quan:
"…"
Mà Khuất Thần cùng với Tư Mã Phong thì như rơi vào trong sương mù, vị Diệp An cô nương này là có ý gì?
Diệp An không có tiếp tục động thủ, mà đám người Chu Ngôn lại không dám động thủ, thế là, giữa sân đột nhiên trở nên yên tĩnh trở lại
Diệp An đột nhiên chậm rãi đi tới trước mặt Táng Cương, rõ ràng, nàng đối với Táng Cương hết sức có hứng thú
Táng Cương nhìn Diệp An, không nói gì, cũng không có động thủ
nàng mặc dù lỗ mãng, nhưng cũng không ngốc
Diệp An đột nhiên nói:
"Ngươi tên gì"
Táng Cương quay đầu chỗ khác, không trả lời
Diệp An đột nhiên cầm bả vai nàng xoay lại, sau đó đột nhiên đá một cước vào trên mông nàng
Ầm!
Táng Cương trực tiếp bay ra xa mười mấy trượng, cuối cùng ngã ầm ầm trên mặt đất, ăn đầy một miệng đất…
Diệp Quan:
"…"
Tư Mã Phong cùng với Khuất Thần liếc mắt nhìn nhau, hai người đều có chút chấn kinh, tính tình của vị Diệp An cô nương này có chút táo bạo
Táng Cương sau khi rơi trên mặt đất, nàng vội vàng bò lên, sau đó quay người mãnh liệt nhào tới Diệp An, lúc nàng vọt tới trước mặt Diệp An, liền đâm một đao về phía Diệp An
Diệp An đột nhiên nở nụ cười:
"Tính tình còn rất táo bạo"
Táng Cương còn chưa phản ứng lại, nàng chính là cảm giác cái mông mình truyền đến một hồi đau đớn, sau đó bay vụt ra ngoài
mọi người:
"…"
Táng Cương rất nhanh lại bò dậy từ dưới đất, gương mặt nàng đầy bụi, nàng rõ ràng tức không nhẹ, toàn thân run rẩy, Phong Ma huyết mạch trong cơ thể không ngừng kích động
nhìn cỗ lực lượng huyết mạch phát ra từ trên người Táng Cương kia, Tư Mã Phong cùng với Khuất Thần đều có chút chấn kinh, bởi vì bọn hắn phát hiện ra, cỗ lực lượng huyết mạch phát tán trên người Táng Cương này có chút khủng bố
mà cách đó không xa, trong mắt Diệp An thì lóe lên một tia kinh ngạc, nàng đối với tiểu nữ hài trước mắt này càng thêm tò mò
đây là Phong Ma huyết mạch của nhất mạch Dương gia!
Táng Cương không tiếp tục động thủ, mà là chậm rãi đi tới bên cạnh Diệp Quan, sau đó lôi kéo cánh tay Diệp Quan, tiếp đó chỉ chỉ Diệp An xa xa, nắm chặt lại nắm đấm, rõ ràng, ý tứ là để Diệp Quan đi đánh
Diệp Quan vội vàng lắc đầu:
"Ta đánh không lại!!"
Táng Cương:
"…"
Diệp An nhìn thoáng qua Diệp Quan cùng với Táng Cương, đang muốn nói chuyện, đúng lúc này, Chu Ngôn cách đó không xa đột nhiên trở nên hưng phấn
Diệp An chậm rãi quay người nhìn về phía Chu Ngôn, Chu Ngôn nhìn chằm chằm Diệp An, vào giờ phút này, trong mắt của gã đã không có bất kỳ e ngại nào
Oanh!
Đúng lúc này, ở chỗ sâu tinh hà xa xôi kia, một cỗ khí tức đáng sợ cuốn tới
nhìn thấy một màn này, vẻ mặt của Tư Mã Phong cùng với Khuất Thần lập tức trầm xuống, dĩ nhiên, càng nhiều vẫn là phẫn nộ, bọn hắn không nghĩ tới, Chu Ngôn vào lúc đối mựat với Diệp An, lại còn dám gọi người đến, những người này phát rồ rồi
Diệp An ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, lúc này, bên ngoài ngàn trượng, thời không nơi đó đột nhiên nứt ra, ngay sau đó, một nam tử trung niên chậm rãi đi ra
nam tử trung niên mặc một bộ trường bào rộng lớn, tóc dài xõa vai, ánh mắt sâu lắng, bước đi chậm rãi, có một cỗ uy thế khinh người
Lâm Thương!
Thống lĩnh Quân Cận Vệ hoàng tộc Đại Chu, chưởng quản toàn bộ Quân Cận Vệ hoàng tộc Đại Chu, đồng thời, gã cũng là một vị cường giả thần tính chín thành
nhìn thấy Lâm Thương đi ra, vẻ mặt của Tư Mã Phong cùng với Khuất Thần cách đó không xa đều là trở nên vô cùng ngưng trọng, thực lực của vị trước mắt này, quả thực là thâm bất khả trắc
trong mắt hai người tràn đầy kiêng kị
Lâm Thương sau khi đi tới, ánh mắt của gã rơi vào trên thân Diệp An:
"Ngươi tuy là tỷ tỷ của viện trưởng, nhưng cũng không có quyền giết người Đại Chu chúng ta"
Diệp An cười nói:
"Ngươi có biết người của Đại Chu các ngươi đã làm những gì không?"
Lâm Thương nhìn xuống Diệp An:
"Mặc kệ bọn hắn đã làm những gì, ngươi cũng không có quyền giết bọn hắn"
ở một bên, Tư Mã Phong đột nhiên trầm giọng nói:
"Các hạ, Chu Ngôn này liên hợp với Trần gia mưu lợi, không chỉ muốn xóa đi một viên tinh cầu có được mấy trăm triệu sinh linh, còn tự tiện tru diệt người Tiên Bảo Các, không chỉ như thế, gã còn muốn giết Phương Ngự viện chủ, việc ác như thế…"
Lâm Thương quay đầu nhìn về phía Tư Mã Phong, trực tiếp cắt ngang y:
"Không thể giết sao??"
Tư Mã Phong sửng sốt, sau một khắc, y đột nhiên giận dữ:
"Ta nói vì sao người Đại Chu không kiêng nể gì như thế, phát rồ, hoá ra là thượng bất chính hạ tắc loạn, xem ra, trong xương cốt Đại Chu này cũng hỏng. Quả thực…"
Lâm Thương đột nhiên hướng về phía trước bước ra một bước, bước ra một bước này, một cỗ thế đáng sợ đột nhiên bao phủ lại Tư Mã Phong, uy áp khí tức mạnh mẽ như mấy vạn tòa núi lớn đặt ở trên thân Tư Mã Phong, làm cho y không thở nổi
mà đúng lúc này, Diệp An đột nhiên hướng về phía trước bước ra một bước, một đạo thương thế bộc phát ra từ trong cơ thể nàng
Oanh!!
Chỉ là trong nháy mắt, cỗ khí thế bao phủ trên thân Tư Mã Phong kia ầm ầm tiêu tán
"Vốn dĩ ta cho rằng chẳng qua là người phía dưới hám lợi đen lòng, mới làm ác như thế, hiện tại xem ra, bọn hắn sở dĩ dám làm ác như thế, là bởi vì sau lưng có chỗ dựa"
Lâm Thương nhìn xuống Diệp An chậm rãi đi tới, gã híp hai mắt lại, trong mắt nhiều thêm một tia ngưng trọng, bởi vì gã phát hiện ra, thực lực của nữ tử trước mắt này mạnh hơn so với gã tưởng tượng"